Công chúa !!!
Bỗng 1 bàn tay xoa đầu tôi , 1 giọng nói ấm áp hỏi tôi :
- Em làm sao vậy ? Thấy không khỏe ở đâu sao ?
Là Mira , cô nhìn tôi đợi câu trả lời .
- Em ... Không ... không có !!! Tôi lắp bắp .
Cô nhìn tôi 1 lúc rồi đi làm việc tiếp . Tôi vẫn ngồi đó , dõi theo bóng lưng của cô . Họ - Những con người rất mạnh ở đây đa phần đều có những quá khứ không hề tốt đẹp là bao nhưng tại sao , tại sao họ lại nở được những nụ cười rất tươi , tựa ánh bình minh vậy .
Tôi nghĩ vẩn vơ miên man 1 hồi rồi đứng dậy , rời khỏi chỗ . " Cạch " tôi mở cửa bước ra , từng ánh nắng ấm áp rọi trên khuôn mặt thẫn thờ của tôi , những tiếng chim đang hòa vào nhau thật êm dịu , những đợt gió nhè nhẹ cuốn bay đi mấy chiếc lá khô rơi đâu đó , trên cành cây xa kia , 1 chú sóc nhỏ nhìn tôi hồi lâu rồi lỉnh mất , những con người trong thành phố vẫn cười nói vui vẻ . Không hiểu sao tôi lại nhớ đến cha mẹ , nhớ đến vương quốc khi xưa , nhớ về cái hồi mà nhân dân sống ấm no hạnh phúc dưới quyền cai trị của vua cha , hai hàng nước mắt lại lăn dài trên má , tôi vội lấy tay gạt đi , tôi thật vô dụng !!
Một chú cún đến bên chân tôi , ngước nhìn tôi một hồi , như thể quen thân , chú ta đùa với tôi . Tôi như được chú ta an ủi vậy . Tôi nói :
- Cám ơn em !! Rồi cười .
Chú ta ngước nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên :
- Em biết không , em làm cho tôi có cảm giác được an ủi !!! Tôi nói .
- Cô buồn sao ?! Chú ta nói nhưng người thường có lẽ chỉ nghe được tiếng " Ư ... ử " quen thuộc của loài chó .
- Rất buồn ... rất rất buồn ... Em biết không ? Tôi trả lời .
Chú ta dường như nghi ngờ 1 cái gì đó , nói nhưng không rõ ràng :
- Cô ... cô ...
Tôi cười :
- Có chuyện gì sao ? Em cứ nói đi !
- Cô nghe được tiếng của tôi ?
- Tất nhiên ! Tôi trả lời . Chị có thể hiểu được những gì sinh vật trong vũ trụ nói !
- Trong vũ trụ ? Hiểu được ? Cô là ai chứ ? Chú ta đột nhiên rụt rè lùi ra xa tôi vài bước .
- Chị ... chị không rõ nữa ! Trước đây chị là 1 công chúa nhưng giờ ... Nói đến đây tôi quay đầu đi chỗ khác , nước mắt giàn giụa .
Trời bắt đầu sầm lại , mây ùn ùn thi nhau kéo đến . Có vài giọi mưa rơi lách tách trên đường , trên những cành cây , trên khuôn mặt đau khổ của tôi .
Vâng ! Tôi lại nghĩ đến hắn , cho dù hồn phi phách tán tôi ... cũng không quên được ngày hôm đó . Ánh mắt tôi dần trở nên vô định . Bỗng , một người xoa đầu tôi , tôi giật mình nhìn qua , không phải chú chó đáng yêu nữa mà là 1 chàng trai . Anh ta có mái tóc màu xám , đôi mắt xanh dương hút hồn với khuôn mặt dịu dàng nhìn tôi .
- Đừng khóc !! Anh ta an ủi .
- A ... nh ? Ch ... ú ... chú c ...hó ?? Đâu ... đâu mất ... rồi ? Tôi lắp bắp .
- Cô là công chúa vũ trụ cũng không nhận ra tôi sao ? Có lẽ tôi đánh giá cô quá cao rồi !!
- Anh ... Tôi nhìn anh ta không chớp .
- Tôi là Akiyoshi , là người sẽ bảo vệ cô sau này , cha cô đã giao nhiệm vụ đó cho tôi , nên sau này tôi sẽ gọi cô một tiếng CÔNG CHÚA !
Tôi vẫn nhìn anh ta , tôi im lặng .
- Cô chỉ cho tôi nơi cô trú ngụ được không ?
Nghe anh ta hỏi , tôi giật mình lúng túng nói :
- Như ... ng hành tinh của tôi chỉ chấp nhận những người tôi xác minh là bạn , nếu không phải người đó sẽ bị xé xác ra ngàn mảnh !
- Vậy tôi phải làm gì ?
- Đứng yên đó !
Tôi bắt đầu đọc 1 câu thuật gỡ bỏ phong ấn của AB với Akiyoshi . Đơn giản là để anh ấy vô được hành tinh . Sau khi xong việc tôi nói :
- Được rồi , anh biết tạo kết giới xuyên không gian không ?
- Tôi biết !
- Vậy được rồi , sau khi tạo kết giới , anh phải đọc tên của mình vô đó để AB xác minh danh tính , sau đó mới vô được , và trước khi tạo hãy nhẩm con số 102 . Được chứ ? Tọa độ 107569 trong vũ trụ , điểm đến là tọa độ 247 trên hành tinh , anh nhớ đó !
- Được !
Rồi anh làm theo hướng dẫn , rất thành công !
Trước khi anh đi , tôi đưa cho anh 1 chiếc máy liên lạc nhìn rất giống đồng hồ đeo tay của người Trái Đất . Tôi nói :
- Anh cầm đi , đây là chiếc máy liên lạc của chúng ta , khi anh muốn liên lạc với ai đó , hãy nhấn và giữ vào điểm chính giữa của màn hình . Là đây ! Tôi vừa nói vừa chỉ cho anh ta . Ở bên tay trái chiếc máy có 2 nút rất đặc biệt , màu đỏ và màu lam , khi anh nhấn nút đỏ là gọi khẩn cấp , còn màu lam là kết thúc liên lac , anh nhớ nhé !
Anh ấy gật đầu rồi đi vào kết giới , anh ấy và kết giới đang từ từ biến đi , tôi dõi theo rồi từ từ đi về cuối thành phố , lại ẩn vào trong rừng , chạy vào ngôi nhà vô hình của tôi .
Tôi muốn được yên tĩnh hôm nay , muốn dành ngày hôm nay suy nghĩ về cuộc đời mình . Tôi nghĩ về Akiyoshi , nghĩ về Dosu , nghĩ về cha , về mẹ , những người trong cái vương quốc mà tôi thành lập , nghĩ về những người trong hội của mình như Gray , Mira , ... v ... v .... Tôi muốn tìm 1 câu trả lời cho cuộc sống .
Cứ vậy tôi suy nghĩ miên man khoảng nửa canh giờ thì đã say giấc từ lúc nào không hay . Tôi thấy rất rất rất rất mệt !!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro