Chap 7. Ngủ Không Được
Vội quăng chiếc xe đạp vào bãi cô chạy nhanh lên lớp mà trong người khó chịu, chạy nhanh lên lớp cô đặt ngay chiếc cặp lên bàn phóng nhanh đi ra khỏi lớp. Chạy như bay đến phòng y tế mong được cứu giúp, vào tới phòng y tế chẳng thấy ai cả, cô y tế cũng không có, chẳng lẽ ông trời muốn hại Nhiệt Ba này sao? Ngứa thế này làm sao mà chịu nổi, cô gãi gãi mà khuôn mặt méo sẹo.
-Áaaa, khó chịu quá.-cô la lên
Nghĩ không có người nhưng cô không hay có một người bị giọng nói của cô phá hỏng giấc ngủ, anh khó chịu nói:
-Ồn ào quá, không biết đây là phòng y tế sao? Nghe thấy tiếng người cô quay người lại nhìn, người con trai bị cô phá giấc ngủ ngồi dậy trên chiếc giường nghỉ dáng người cao ráo, khuôn mặt điển trai mang một chút baby cũng mang chút hài hòa của mùa xuân, anh nhìn cô có vẻ khó chịu, cô nói với giọng hối lỗi:
-Xin lỗi, tôi tưởng không có người. Anh nhìn thấy cô cứ hở chút là gãi tay mình, tay cô cũng vì thế mà đỏ lên một mảng.
-Cô làm gì mà cứ gãi tay hoài vậy?
-Tôi... tôi bị dính mắt mèo.-Nhiệt Ba xấu hổ đáp
-Mắt mèo? Tôi không ngờ bây giờ mà vẫn còn người bị dính mắt mèo đó.-anh cảm thấy thú vị nói -Anh đang mỉa mai tôi sao?-cô lườm lườm anh nói
-Không chỉ đưa ý kiến tôi làm gì giận dữ vậy, có cần giúp không?
-Anh giúp tôi được sao?-Nhiệt Ba không khỏi mừng rỡ, cô tưởng chuyến này chết chắc rồi chứ \
-Được chứ.-anh nhún vai Cô từ từ đưa cánh tay của mình lại, anh lấy nước nóng lau nhẹ lên những mảng đỏ, sau đó lấy chai alcol thoa lên cho cô nói:
-Sau này có bị dính nữa thì đừng có mà gãi, nếu không nó sẽ lan ra nhiều hơn đó.
-Cảm ơn anh nhiều, tôi thấy bớt rồi.-cô mỉm cười nói
-Cô là học sinh mới sao?
-Ừm tôi tên Địch Lệ Nhiệt Ba, còn anh?
-Xin chào tôi là Tề Hưng chào cô.
-Anh học lớp 12 sao?
-Ừm vậy sau này phải xưng là anh em rồi. Cô không nói gì chỉ cười trừ, xưng là anh em sao? Có vẻ thân thiết quá, nếu càng thân thì chỉ tự chuốc hậu quả, thôi thì chào qua loa được rồi.
-Xin lỗi em về lớp trước.-cô đứng dậy chào anh rồi bỏ đi để cho anh đang muốn nói chuyện với cô lát nữa
-Khó gần thật, nhưng cũng khá thú vị.-anh lắc đầu nói
Khi cô vừa bước ra thì có một người khác bước vào, anh đi lại gần Tề Hưng ngồi xuống nói:
-Đổi style rồi à! Tề Hưng chỉ nhún vai không nói gì, chỉ nhìn anh nở nụ cười bí hiểm
-Tề Hưng mà đi nói chuyện với con gái sao? Hiếm thấy.-người con trai cười nửa miệng nói
-Cô gái đó bị dính mắt mèo nên tiện tay giúp thôi.-Tề Hưng nói
-Mắt mèo sao?Cô ta tên gì?-anh ta nhíu mày nói
-Nhiệt Ba.
-Cố ý hay vô tình đây?-anh lạnh lùng nói
-Cái gì mà cố ý với vô tình.-Tề Hưng khó hiểu nói
-Cậu còn nhớ tớ nói về cô gái mới đến "chịu trận" không?
-Là cô ta sao?-Tề Hưng ngờ vực
-Ừ.
-Nhưng cậu lấy đâu ra mắt mèo chọc cô ta thế?-anh thích thú hỏi
-Chính cô ta là người lấy mắt mèo chọc mình nên mình trả lại thôi.
-Oh cô gái này gan nhỉ dám cả gan động LuHan, đáng khen chắc lần này cậu có đối thủ mạnh rồi đây.
-Mình đâu có dễ như vậy, nhờ cậu đấy, làm như cũ đi.-anh vỗ vai Tề Hưng nói rồi bước đi
-Xin lỗi nha Nhiệt Ba, anh không cố ý chỉ tại em... là cô gái xấu số tiếp theo thôi có trách thì trách LuHan ấy.-Tề Hưng thầm nói nở nụ cười bí ẩn Còn cô vừa bước vào lớp học cô đã thấy ngay cái bàn của cô bị làm bẩn hết trên đó là nước màu, những câu nói mắng nhiết và xua đuổi cô thậm tệ. Cô tỏ ra bình thản, đi lên lấy giẻ lau chùi đi những thứ đó. Rồi lấy tập ra ôn, không màn thế sự là mọi người đang xì xầm nói xấu cô.
-Lúc nãy mày mới ở phòng y tế với anh Tề Hưng đúng không?-Angel cùng đám con gái ầm ầm kéo đến bàn cô nói Cô chẳng quan tâm vẫn chăm chăm vào cuốn tập, mặc cho Angel tối sầm mặt mày vì tức.
"Rầm"
Angel đập vào bàn làm chiếc bàn cũng phải rung rinh phần nào.
-Tôi không có điếc đâu?-cô lên tiếng mắt vẫn chăm chăm vào cuốn tập
-Tao hỏi mày mới ở phòng y tế với anh Tề Hưng đúng không?-Angel mất bình tĩnh la lên
-Đúng thì sao? Cô làm gì tôi chẳng lẽ đánh tôi sao?-cô ngước mặt lên cười khẩy nói
-Mày... mày gan nhỉ, dám tiếp cận anh Tề Hưng của tụi tao?-Angel tức điên hét lên
-Chói tai quá, nếu chỉ vì tên Tề Hưng thì tôi không rãnh nói chuyện với cô.
"Ầm"
Angel đạp đổ bàn cô làm cô choáng váng té theo, từ từ đứng dậy đối mặt với Angel, cô mặt lạnh đi nói:
-Tiểu thư Angel tôi nói cô biết, nếu cô vẫn giữ thái độ đó với tôi thì tôi sẽ chẳng làm ngơ cứ cho cô đánh nữa đâu
-Mày đã dám đụng đến tao coi như mày xấu số nay dám mơ mộng với anh Tề Hưng thì coi như mày chán sống, hãy cầu nguyện đi.-Angel chỉ tay vào cô nói với giọng uy hiếp
-Vậy tôi sẽ chờ để coi tôi có chết hay không?
-Mày...liệu hồn đi, anh Tề Hưng là của chị Hiểu Đồng mày nhất định sẽ không yên đâu.-Angel nói rồi cùng cả đám bỏ đi Còn cô dựng lại bàn ghế vẫn bình thản ngồi xuống tiếp tục nhìn vào cuốn tập. Giờ giải lao đến cô chẳng đi đâu, chỉ gục xuống bàn nghe nhạc ngắm nhìn khung cảnh phía ngoài cửa sổ, cô không hay Diệc Hiên đợi cô ở vườn hướng dương suốt, anh cứ tìm cô mà chẳng thấy cô, có lẽ cô quên rồi, nhưng không sao chiếc cặp nâu của cô anh đang giữ vì vậy vẫn còn gặp nhau lâu dài. Về đến nhà cô đi nhanh lên phòng, nhất định cô sẽ chẳng buông cái tên heo đực, dám chơi xỏ cô à, Địch Lệ Nhiệt Ba này đâu có dễ ăn hiếp, anh chết chắc rồi.
Tranh thủ lúc chị Nhi đã nấu xong phần ăn mà đi ra ngoài,Nhiệt Ba lén lấy bịch thuốc chống ngủ trút 1 lượt thứ bột màu trắng vào phần ăn của Luhan, dám chọc chị hả cưng?Cho chết, tối nay cho anh thức trắng nha. Duy Thiên và LuHan từ trên lầu bước xuống,ngồi định vị vào bàn, Nhiệt Bavui vẻ "chào" hai người,nói
-Đây là phần của anh, còn phần này của LuHan.-cô đặt hai phần ăn xuống
-Ăn được không?-Luhan lạnh lùng nói
-Được mà.-cô đáp.
-Thôi, không ăn đâu, mắc công bị gì thì khổ!-LuHan đẩy phần ăn ra xa
-Ấy, ấy... sao anh lãng phí thế, phải ăn chứ với lại nếu không ăn thì chẳng phải uổng công của chị Nhi sao? Ăn đi!-Nhiệt Ba lập tức ngăn lại, anh không ăn chẳng khác nào uổng công cô rồi
-Địch Lệ Nhiệt Ba, sao cô lại bắt tôi ăn, có phải cô bày trò gì đối với phần ăn này không?
-Sao anh lại nghĩ vậy chứ?
-Nhìn cô lúc này tôi sợ mình ăn vào có "biến cố" mất!Rất đáng nghi!
-Chậc! Sao anh cứ thích suy bụng ta ra bụng người thế, tôi đến đây chỉ mong muốn hoàn thành hợp đồng để mau về nhà thôi, chẳng lẽ tôi ngu tới mức chỉ gây sự với anh rồi không làm tốt nhiệm vụ mà về tay không sao?-Nhiệt Ba nói, khuôn mặt tỏ vẻ chút thất vọng cùng một chút kiên định Lời của cô nói cũng có lí cộng thêm khuôn mặt cô biểu hiện làm ai cũng phải tin, LuHan hơi lưỡng lự một lát rồi cũng ăn.
cô không giỏi gì nhưng mà chỉ giỏi nhất "giả ngây" từ nhỏ đã ra đường mưu sinh thì cái cần nhất là phải biết "lừa" người khác, nếu không người thiệt thòi lại là mình, cuộc sống quá phức tạp, cô muốn theo ý mình cũng không thể phải dùng một chút thủ đoạn mới tồn tại, trải qua nhiều lần cô cũng có kinh nghiệm khá nhiều, với anh cô chỉ dùng một chút thủ đoạn cũng có công dụng rồi, ca này cô sẽ báo thù được, kaka!!!
"Nai ngốc, ăn nhiều vào, rồi anh sẽ lãnh hậu quả, hahaha tối nay anh chết chắc rồi, để tôi xem anh ngủ được không?" {Bởi vậy ta nói thà đắc tội tiểu nhân chứ đừng đắc tội phụ nữ}
Cốc...cốc...cốc
-Tôi đem coffee cappuccino cho anh, anh có ở trong phòng không?-Nhiệt Ba đứng ngoài phòng nói
-Vô đi.
_Cạch
Nhiệt Ba mở cửa vào thấy anh đang ngồi ở bàn làm việc với cái máy PC, nhẹ nhàng đặt ly coffee cạnh anh, cô lén liếc qua nhìn màn hình và thấy dòng chữ "CUỘC THI GIỌNG HÁT VÀNG TRƯỜNG FAIRY TAIL"
-Gì vậy? Là thi hát sao?-Nhiệt Ba không khỏi tò mò hỏi
-Sao, muốn thi à?-anh cười châm chọc nói
-Có anh muốn đó. Mà cái này là sao?
-Chỉ là một cuộc thi giành danh hiệu cho cá nhân và lớp thôi.-LuHan nhún vai
-À ra vậy, tôi hiểu rồi.
-Xong rồi ra đi.-anh đuổi cô không chút do dự
-Xí... làm gì mà đuổi ghê vậy, từ từ tui ra!-Nhiệt Ba xí một tiếng
-Vậy cho hỏi, cô Nhiệt Ba muốn ở đây luôn hay là tối nay ngủ ở phòng tôi luôn đi nha!??-LuHan nhìn cô cười như không cười
-Ai thèm chứ, làm như mình hay lắm! Hứ!
-Cô có giỏi làm thái độ đó với tôi lần nữa đi, xem tôi có bỏ qua không?
-Sợ anh chắc, bộ anh quên tôi là ai sao? Từ nhỏ tôi đã chẳng biết sợ là gì rồi!-Nhiệt Ba vênh mặt tự đắc
-Giỏi ghê nhỉ?
-Đương nhiên!
-Vậy đánh giùm tôi cái này đi.-LuHan nói quăng cho Nhiệt Ba sấp giấy
-Gì đây? Là danh sách những người dự thi sao?-Nhiệt Ba nhìn sấp giấy rồi liếc qua nhìn anh nói
-Đánh lại một bản giống như vậy, còn mấy tờ phía sau chỉ cần ngắn gọn nhưng dễ hiểu là được.-anh nói rồi tiếp tục quay qua làm việc với máy Laptop
-What? Anh vừa nói cái gì?-Nhiệt Ba sợ mình nghe lầm hoặc chưa nghe rõ hỏi ngược lại
-Tôi không bao giờ lặp lại lần thứ hai cả!
-Ý anh là bắt tôi nội trong tối nay đánh lại bản danh sách này cộng thêm mấy cái văn tự linh tinh này sao?-Nhiệt Ba lật lật mấy trang giấy trước mặt anh hỏi
-Biết rồi thì làm đi!
-Ê ê... như vậy không được nha, anh ngủ không được bắt tôi cùng cảnh sao?
-Sao cô biết tôi không ngủ được?-ánh mắt anh sáng rực nhìn cô
-Cái, cái này ai biết? Tại thấy anh giờ này không ngủ nên đoán!
-Đoán? Cô đi làm thầy bói được rồi đó! Đoán hay nhỉ?
-Ừ thì... mà thôi coi như tôi làm phước làm mấy cái hồ sơ này giùm anh, được chưa?-cô cười cười xuề xòa
-Máy Laptop trên bàn làm việc đó.Nhiệt Ba lầm bầm trong miệng đi lại phía bàn làm việc, ngồi yên vị xuống rồi bắt đầu chăm chú làm, rõ ràng cô biết anh đang cố ý bắt cô làm không cho cô ngủ mà, tức!
Khoảng gần 11h hơn Nhiệt Ba mới làm xong tất cả, cô đang rất muốn ngủ nhưng quay qua thấy anh vẫn đang làm, đôi mắt đen lạnh lùng kia có vẻ mệt mỏi, có lẽ cô để thuốc quá liều trong thức ăn nên anh muốn ngủ cũng không xong ,thấy anh như vậy cô cũng thấy xót.... nhưng ai biểu anh cứ phá cô, kệ cho anh mệt chết luôn!
-Tôi làm xong rồi.-Nhiệt Balên tiếng ngáy một cái
-Xong để đó đi.-LuHan nói nhưng mắt không rời máy PC
-Đây là đống hồ sơ cần giải quyết, cô "xử lý" giùm tôi luôn đi.- LuHan đẩy nguyên một đống hồ sơ nữa cho cô
-Trời trời, còn nữa sao? Anh là cỗ máy sao mà làm lắm thế, tính làm bù luôn à!-Nhiệt Ba nhìn thấy đống tài liệu trong lòng khóc than liên tục, tên này đang muốn cô giúp anh hay muốn chơi cô đây.
-Làm đi đừng nói nhiều!
-Nhờ tôi giúp mà nói giọng đó, khó ưa!
Nhiệt Ba nói rồi lại tiếp tục xử lý đống hồ sơ, cho dù con mắt mở không lên nhưng lỡ rồi chẳng lẽ bỏ ngang sao? Mặc dù anh không được tốt với cô nhưng đôi lúc cũng thấy tội. Đến gần 2h sáng cô mới ngủ được, trong lúc làm cô đã uống tới 5 ly coffee, anh thì 3 ly thôi nhưng có vẻ anh chì hơn cô (nhờ tác dụng thuốc chống ngủ của cô ấy >o<)
Gần 6h sáng Nhiệt Ba mới bừng tỉnh thấy mình đang nằm ngủ gục trên bàn làm việc của anh nếu không vì phải đi học thì cô đã ngủ tiếp rồi, còn anh đang gục đầu nằm ngủ trên bàn vẻ mặt mệt mỏi, Nhiệt Ba không muốn đánh thức anh dậy nên đã cẩn thận bước ra khỏi phòng để không gây ra tiếng động. Vừa bước ra khỏi phòng cô đã thấy Duy Thiên, anh ngạc nhiên khi cô ở phòng LuHan bước ra nên không khỏi thắc mắc hỏi:
-Sao em lại ở phòng của LuHan ?
-Tối qua em giúp anh ấy làm một số hồ sơ thôi, mệt quá nên em ngủ gục luôn đến sáng em mới hay.-Nhiệt Ba vội giải thích cho Duy Thiên hiểu
-Là vậy sao? Sao em ấy không nhờ anh giúp nhỉ?
-Dù gì em cũng giúp được mà, chắc vì anh ấy không muốn phiền anh thôi.
-Ừm, em đi thay đồ đi học đi,để anh kêu LuHan dậy.-Duy Thiên nói tiến lại phòng của LuHan
-Ừm nhưng mà chắc LuHan không thức nổi đâu, nhìn anh ta còn mệt lắm!
-Ừ anh biết rồi!
Nhiệt Ba về phòng thay nhanh bộ đồng phục,đúng là thức khuya quá nên giờ mắt cứ xụp xuống mở chẳng lên, haizz cứ đà này chắc ngủ luôn quá. Nhiệt Ba đi xuống nhà thì thấy Duy Thiên vẫn còn đứng đó chưa đi, hơi thắc mắc cô hỏi:
-Sao anh chưa đi?
-Anh đợi em thôi.
-Anh không cần đợi em đâu, em tự đi được mà.
-Cũng không sao anh đang rãnh, có cần đi nhờ không?
-Không! Không cần đâu! Em tự đi được mà này LuHan đâu?
-Anh vào phòng thấy em ấy đang ngủ nên không quấy rầy,cứ để em ấy ngủ đi khi nào tỉnh bà quản gia sẽ lo liệu!
-Ừm, vậy em cũng yên tâm! Thôi em đi học luôn nha, bye bye anh Duy Thiên!-Nhiệt Ba cười tươi rồi bước đi, mặc dù Duy Thiên đang cố muốn đưa cô đến trường.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro