Chương 4: Gian tình - cây dù
"Kẻ ngốc này, không biết tránh mưa sao ?" Chạy đến bên cạnh Phác Xán Liệt, Biện Bạch Hiền vừa để đồ xuống đất liền đùng đùng bắt đầu quở trách anh.
"Đi nhanh lên!"
Nói xong, cậu liền kéo tay anh chạy về phía mái hiên trú mưa, thuận tiện còn chỉ xuống dưới chân: "Cầm đồ giúp tôi, thật sự là mệt chết mà!"
Phác Xán Liệt sững sờ nhìn nhìn con người đang chỉ huy mình một cách đương nhiên, chân mày cũng nhíu lại thật chặt, cậu ấy thật sự không nhìn nhầm người chứ? Liếc mắt xuống một chút, cánh tay trắng noãn nhỏ bé cứ như vậy siết thật chặt tay áo của anh, không có một chút gì gọi là muốn thả ra.
Đây đến cùng là tình huống gì ?
"Nhanh cầm đồ lên đi. Chúng ta đứng ở đây là đang cản đường đấy!"
Biện Bạch Hiền quay đầu nói với Phác Xán Liệt, âm thanh không tự chủ có chút nũng nịu, chiếc cằm cũng đồng thời hất về phía hai túi đồ dưới đất.
Phác Xán Liệt nhìn bộ dáng trợn tròn của đôi mắt be bé, hất hàm sai khiến kia, đột nhiên cảm thấy rất thú vị, tâm tình cũng thả lỏng, không nói thêm gì, cúi người xuống xách lên hai túi đồ, theo sự lôi kéo của cậu đi về phía quán trà nhỏ.
"A, mưa lớn như vậy. Anh ở nơi này làm gì ?"
Đứng ở chỗ trú mưa, Bạch Hiền vừa lau những giọt nước trên mặt liền hỏi.
Có lẽ là nhận nhầm người rồi, trước khi cậu vào viện, anh cùng cậu một chút quen biết cũng không có, mà cách nói chuyện này rõ ràng là thật thân quen. Cậu chắc hẳn nhầm anh thành người quen, nhưng đã quen tại sao lại nhận nhầm?
Phác Xán Liệt có chút nghi ngờ, nhưng cho rằng Biện Bạch Hiền đã nhận lầm người, không hiểu tại sao lại có chút không thoải mái ở trong lòng.
"Biện Bạch Hiền, cậu có lẽ đã nhận lầm người rồi!"
Anh chỉnh lại nếp nhăn nơi ống tay áo do bị cậu kéo, trên mặt có chút không vui.
Biện Bạch Hiền sững sờ, sau đó sắc mặt có chút trắng nhợt, cậu cúi đầu.
Đúng rồi, cậu tại sao lại quên chứ, cậu đã sống một cuộc đời khác, anh ấy sẽ không bao giờ có thể bao dung một người thất thường như cậu nữa, cậu bây giờ đối với anh mà nói chỉ là một nhân viên nho nhỏ, là một con người mơ hồ đã từng té xỉu trước mặt anh.
Nhớ tới ánh mắt cưng chiều trong quá khứ và thái độ xa lạ cũng như giọng nói lạnh nhạt như hiện tại của anh, hốc mắt cậu nóng lên, tưởng như ngấn lệ, là tự làm tự chịu sao ?
Nhìn cậu nhanh chóng thẫn thờ lại có chút uể oải, Phác Xán Liệt nghi ngờ, anh đã nói cái gì đả kích cậu sao ? Nhưng người này cũng thật kỳ quái, lần đầu thấy anh ở bệnh viện thì như nhìn thấy người thân, bây giờ lại đối với mình như vậy, chẳng lẽ trước đây anh và cậu thật sự có quen biết nhưng hiện tại anh đã quên hay sao ?
Phác Xán Liệt lấy tay gõ đầu một cái, anh rất khẳng định và vô cùng xác định, trước kia anh không hề biết người này, anh thật sự nên hỏi mẹ mình một chút xem trước đây anh đã từng mất trí nhớ hay chưa ?
Phác Xán Liệt đang trầm ngâm, đột nhiên có thứ gì được nhét vào trong bàn tay, định thần nhìn lại chính là chiếc dù nhỏ của Biện Bạch Hiền.
"Cầm lấy. Không nên để mắc mưa!".
Cậu nói xong những lời này, nhanh chóng chạy vọt ra, bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng biến mất trong cơn mưa đang trút nước xối xả.
Phác Xán Liệt nhìn cây dù trong tay, thật lâu cũng không ngẩng đầu. Cậu ấy đem dù của mình cho anh, nói anh không nên dầm mưa, nhưng chính cậu lại đội mưa mà đi. Lựa chọn như vậy....
Anh nắm cây dù thật chặt, khiến cho cán dù lạnh như băng cũng thay đổi nhiệt độ như lòng bàn tay anh.
Đêm đó, khi người giúp việc Phác gia nhìn thấy vị thiếu gia nổi tiếng cứng rắn mặc một thân tây trang màu đen lại cầm một chiếc dù màu xanh có in hình gấu nhỏ thiếu chút nữa đánh rớt cả cằm. Chẳng lẽ thiếu gia của bọn họ đang dùng vẻ bề ngoài cứng rắn để che giấu sự nhu nhược ở trong lòng ?
Ba mẹ Phác nhìn thấy chiếc dù nhỏ trên tay con trai cũng đã không còn bình tĩnh rồi. Mẹ Phác còn thật sự hưng phấn, chiếc dù này rõ ràng là có gì mờ ám!
Con trai ngốc này của bà giống như cây vạn tuế cuối cùng cũng nở hoa! Hơn nữa còn nở ra hoa đào!
Mẹ Phác cười đến híp mắt, không thể khép miệng, đi tới bên cạnh Phác Xán Liệt: "Con trai à, hôm nay mưa thật lớn nhỉ!"
Phác Xán Liệt nhìn mẹ cứ vòng lui vòng tới bên cạnh mình lại hỏi một câu không đầu không đuôi gì, cũng không đáp lời, cởi xuống bộ tây trang đã ướt một nửa, bước thẳng về phòng của mình.
Chỉ còn lại mẹ Phác đang tức giận giơ chân tại chỗ: "Nhóc con khá lắm, đã tìm được người trong lòng còn dám che dấu, một chút tin tức cũng không tiết lộ!"
Chờ xem, bà nhất định sẽ sớm tìm ra người trong lòng con trai mình sớm thôi.
Phác Xán Liệt cầm lấy chiếc dù đang nhỏ nước bước lên lầu, không biết rằng chính nó là tên đầu sỏ gây nên các loại ảo tưởng vừa mới phát sinh trong Phác gia.
Vừa bước vào phòng, anh ghét bỏ nhìn vật trong tay, thật không hiểu thẩm mỹ như thế nào lại mua được chiếc dù khó nhìn như vậy? Thật sự muốn ném nó vào trong thùng rác!
Di chuyển một chút, cuối cùng vẫn đem vật xấu xí này vào toilet, cẩn thận mở ra để hong khô nhanh một chút, lúc này mới hài lòng bước ra ngoài thay quần áo.
Ừ, anh là người có tư cách, cho dù thật sự xấu, nhưng dù sao cũng là lòng tốt của người ta đối với anh, cho nên anh không thể vứt bỏ, cũng nên trả lại cho cậu ấy.
Lúc Biện Bạch Hiền chạy về dọa Lộc Hàm giật mình, cậu kéo lấy Bạch Hiền giúp cởi ra quần áo bên ngoài đã ướt sũng, lại luống cuống lấy khăn lông lau cho cậu, vẫn không quên quở trách: "Cây dù của cậu đâu ? Chẳng lẽ ra ngoài một chút lại có thể làm mất cây dù ?"
Biện Bạch Hiền nắm tay Lộc Hàm, vẻ mặt vô cùng đau đớn: "Lộc Hàm, cây dù của mình bị một tên mặt người dạ thú đoạt mất rồi, tên đó mặt mũi ra sao mình cũng không kịp nhìn rõ nữa !"
"Thật?"
Lộc Hàm kinh hãi, sau đó tức giận mắng to: "Tại sao lại không có tư cách như vậy, lại giành một cây dù từ một người yếu đuối, đây còn là đàn ông sao ? Nhất định là một tên bại hoại ! Không, bại hoại cũng không bằng" ...
Nghe Lộc Hàm rít gào một chuỗi dài, nụ cười của Biện Bạch Hiền cũng lặng lẽ đến bên môi, thật tốt, thật hoài niệm một Lộc Hàm như bây giờ.
Chỉ là, ánh mắt Biện Bạch Hiền nhanh chóng thay đổi, thật giống một con chuột nhỏ đang ăn trộm trứng gà, Phác Xán Liệt thật xin lỗi nha... Cậu chỉ muốn giỡn một chút mà thôi, không ngờ Lộc Hàm lại...
Lúc này, tại Phác gia, Phác Xán Liệt đang ngồi trên bàn ăn chợt nhảy mũi hai cái, anh xoa xoa lỗ mũi, trên mặt có chút rối rắm, thân thể mình tại sao lại trở nên kém như vậy rồi ? Một cơn mưa nhỏ thôi cũng đã bị cảm! Xem ra, từ mai phải rèn luyện thêm một chút.
Mẹ Phác nắm đôi đũa, mắt sáng lên nhìn con trai, có gian tình, có gian tình nha, cái hắt xì này nhất định là vì con dâu đang suy nghĩ về con trai mình rồi ! Chuyện cũng đã phát triển nhanh như vậy rồi ! Ngày mai nhất định phải hành động.
Phác Xán Liệt bình tĩnh liếc sang cặp mắt đang sáng lên của mẹ, câu đầu tiên đã dập tắt nhiệt tình đang tràn ngập của bà: "Trên răng mẹ dính rau"
Mẹ Phác bĩu môi, ánh mắt ngấn lệ nhìn sang ba Phác.
Ba Phác nhìn tính trẻ con của vợ, bất đắc dĩ lắc đầu: "Nó lừa bà thôi!"
Phút chốc, mẹ Phác bắn ánh mắt phẫn nộ sắc bén như phi đao về phía Phác Xán Liệt.
Phác Xán Liệt dưới ánh mắt đó vẫn bình tĩnh ăn xong một chén cơm, còn uống thêm nửa bát canh bí đỏ mới thong thả ung dung chùi miệng rời khỏi bàn ăn.
Chỉ còn lại mẹ Phác ngồi trước bàn ăn rơi lệ đầy mặt, ánh mắt của bà thật chua nha!
Thứ hai đi làm, Phác Xán Liệt tra được Biện Bạch Hiền là người của phòng tài nguyên. Nhìn tấm hình của Biện Bạch Hiền trong tài liệu nhân viên, đập vào mắt là hình của hai cái bánh mochi mũm mĩm, nhịn không được bật cười, đây là ảnh chụp của lúc nào ? Lại có thể đáng yêu như vậy, nhất là còn mang theo gương mặt khả ái biểu cảm rất trẻ con.
Phác Xán Liệt không nhịn được đưa tay sờ sờ hình, cảm giác lạnh như băng khiến trong lòng anh có chút không vui, gương mặt giống bánh bao như vậy phải thật là ấm áp, nhìn đầu ngón tay của mình, cũng thật là lạnh. Nếu có người thật ở đây....
Nghĩ tới đây, Phác Xán Liệt sờ sờ lên cái cằm, cầm lên điện thoại nội bộ: "Gọi Biện Bạch Hiền ở phòng tài nguyên đến phòng làm việc của tôi một chuyến."
Biện Bạch Hiền quen thuộc đi đến phòng làm việc của Phác Xán Liệt, nhìn thấy trước tiên là phần tư liệu nhân viên nằm trên bàn, đây không phải là quan trọng, quan trọng là tấm hình của cậu. Năm đó cậu cũng chịu không ít sự cười nhạo của Phác Xán Liệt vì tấm hình này, chẳng lẽ một lần nữa lại giẫm vào vết xe đổ ?
Không, tuyệt đối không được, cậu không chút suy nghĩ, dựa vào trí nhớ nhanh chóng cầm lấy tấm hình ôm vào trong ngực, cảnh giác nhìn Phác Xán Liệt, bộ dáng như vậy thật sự buồn cười.
Anh từ ghế đứng lên, thuận tay cầm lấy chiếc dù nhỏ màu xanh, đi tới bên cạnh Bạch Hiền đưa cho cậu: "Dù của cậu, cám ơn."
Biện Bạch Hiền đưa tay cầm lấy, cán dù dường như còn lưu lại nhiệt độ của anh, trong tay cậu vẫn còn rất ấm.
Nhìn khuôn mặt Biện Bạch Hiền gần trong gang tấc, Phác Xán Liệt trong lòng có chút rục rịch muốn ngóc đầu dậy, ý tưởng không thể khống chế một lần nữa bị lý trí ép xuống. Chờ anh phản ứng lại, bàn tay đã vươn đến trên gương mặt của Biện Bạch Hiền.
Cảm giác thật tuyệt, thật trơn. Chỉ là có chút gầy, khẳng định là không thể sờ tốt như gương mặt bánh bao trong hình.
Phác Xán Liệt nhướng mí mắt, có chút ảo não, anh tại sao lại bỏ lỡ Tiểu Bao Tử thời hiện đại này chứ.
"Này, anh làm gì thế ?" Biện Bạch Hiền bị kinh sợ lui về sau một bước, gương mặt ửng đỏ chất vấn
Phác Xán Liệt nhìn vào đôi mắt lóng lánh cùng mí mắt có chút cụp xuống, anh có thể nhìn thấy rõ ràng bóng dáng của mình trong đồng tử của cậu, tâm tình khó hiểu liền thay đổi tốt hơn, Phác Xán Liệt ngồi vào chiếc ghế to của mình, một tay chống cằm, hơi vểnh mặt lên nhìn Biện Bạch Hiền. Dáng vẻ này thật sự mê người đến cực điểm.
Mặt Biện Bạch Hiền nhanh chóng đỏ rực, cậu vì sao không biết anh còn có một mặt lười biếng như mèo Ba Tư thế này, anh không phải mỗi ngày đều nghiêm túc như ông già sao ?
"Nếu anh không có gì, tôi liền ra ngoài"
Nói xong còn muốn đẩy cửa chạy trốn.
"Chậc"
Âm thanh Phác Xán Liệt chậm rãi vang lên từ phía sau
"Đi về thu dọn đồ đạc, bắt đầu từ hôm nay, cậu chính là thư ký của tôi". Giọng điệu kiên quyết chân thật đáng tin, mang theo khí thế đặc biệt của lãnh đạo.
Cái gì? Thư ký? tại sao lại là cái chức vị mập mờ như vậy? Cậu mới không cần đâu!
"Tôi không muốn!" Biện Bạch Hiền quay đầu cự tuyệt, đến khi cảm nhận được khí thế càng ngày càng lớn mạnh của Phác Xán Liệt liền bắt đầu không có tiền đồ giải thích:
" Tôi học chuyên ngành quản lý tài nguyên chuyên nghiệp, đối với công việc thư ký tôi không quen thuộc." Lời của cậu thật sự không sai, cậu đối với công việc thư ký một chữ cũng không biết.
"Không sao, tôi sẽ cho cậu thời gian học tập"
Phác Xán Liệt không quan tâm, phất tay đối với cậu.
"Đi xuống thu dọn đồ đạc thôi."
Vì sao tôi phải học lại từ đầu? Biện Bạch Hiền oán giận, nhưng đang bị ánh mắt lạnh lùng của Phác Xán Liệt chiếu vào, nhất thời ủ rủ, rụt cổ một cái lùi về phía sau, dáng vẻ thật giống cậu học sinh nhỏ bị khi dễ.
"Tôi đi thu dọn đồ đạc"
- End chap 4 -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro