Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 26


Vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị Jungkook đẩy lên chiếc Rolls-Royce, do công ty phái tới đưa cô đi tham dự tiệc tối, anh đứng ở bên cạnh xe, "Song Tổng nói rằng tiệc tối hôm nay rất quan trọng, anh hứa với anh ta em nhất định sẽ tham dự."

Tâm tư Chaeyoung hoàn toàn không còn đặt ở công việc, "Anh cũng đi cùng em."

Jungkook lắc đầu, "Anh có hẹn với một người, gặp mặt nói chuyện một lát, một lúc sau anh sẽ tới tìm em."

Chaeyoung: "Anh có bạn ở Mỹ à?"

Jungkook mỉm cười: "Là một bậc cha chú rất quan trọng."

Cuối cùng thì Rolls-Royce cũng lưu luyến không rời lái khỏi trung tâm triển lãm, cho đến khi chiếc xe đã chạy một quãng đường rất xa, biến thành một chấm nhỏ nơi cuối đường, Jungkook mới lấy di động ra gọi điện.

Bên kia rất nhanh truyền đến giọng nói sợ nữ như hổ của Dongil, "Con bé đi rồi à?"

Sợ nữ như hổ

Jungkook cong khóe môi: "Đi rồi ạ."

"Cháu chờ một lát," Dongil nhiệt tình dào dạt nói: "Chú tới đón cháu ngay bây giờ!"

Jungkook: "Chú đích thân tới đón cháu ạ ...... Cháu sao có thể không biết xấu hổ như vậy? Cháu gọi taxi là được rồi ạ."

Dongil: "Không được không được, trị an của Mỹ không được tốt lắm, người đẹp trai như cháu lại càng nguy hiểm hơn, nghe chú, chờ chú!"

Jungkook: "Vâng ạ."

Mười phút sau.

Một chiếc siêu xe màu tím cực kỳ chói mắt và thu hút dừng lại trước mặt Jungkook, với một đường drift hoàn hảo, Dongil nâng cánh cửa xe theo kiểu dáng hải âu lên, vẫy tay với Jungkook, "Đến đây đi."

Mái tóc đen của lão Park được chải sáp vuốt tóc óng ánh đến phát sáng, các đường nét trên khuôn mặt vẫn còn rất đẹp, không lộ vẻ dầu mỡ, đặc biệt là khi ông ấy đeo kính râm, mặc một bộ quần áo hưu nhàn màu nhạt, vết tích của việc ăn diện vẫn còn đó, là một người đàn ông vô cùng sành điệu.

Dầu mỡ

Ai không biết còn tưởng tới gặp tình nhân.

Jungkook đánh giá chiếc xe này một lúc, nín cười nói: "Khiếu thẩm mỹ của chú quả thật đi đầu trào lưu."

"Đâu phải?" Dongil bất đắc dĩ nói: "Mấy năm trước lấy làm quà sinh nhật cho Chaeyoung, bị con bé ghét bỏ, không chịu lái lấy một lần, đành phải đào thải cho chú."

Jungkook mím môi cười, "Có vẻ như cô ấy không thích lắm."

Dongil thuận miệng phàn nàn một câu: "Ai biết con bé thích gì."

Jungkook cười trộm: Cháu.

Trước khi tới Mỹ, Jungkook đã chuẩn bị một ít quà gặp mặt, các loại dược liệu quý hiếm, của quý chỉ có ở Trung Quốc.

Người đàn ông trung niên cuồng dưỡng sinh Dongil nhận được quà tặng thì vui quên trời, không ngừng bảo Jungkook quá khách sáo, đi công tác còn đặc biệt tới thăm ông.

Chiếc siêu xe dừng lại trước một căn biệt thự, bà chủ So Heejung đã đứng ở cửa từ lâu, bà ấy nhìn qua còn rất trẻ, tất nhiên, cả gương mặt lẫn vóc dáng của Dongil cũng được bảo dưỡng rất tốt, không phải là dáng dấp mập mạp của một người trung niên, ngược lại, cao lớn thẳng tắp, mặt mày phấn khởi, có hơi thở hăng hái của một chàng trai trẻ, hai người đứng chung một chỗ, trông vô cùng xứng đôi.

Vì để chuẩn bị bữa tối này, So Heejung cố ý mời hai vị đầu bếp đến, làm một vài món kiểu Trung Quốc và một vài món kiểu Tây, hương vị rất tuyệt, Tiểu Jeon đã có một bữa ăn rất vui vẻ.

Sau bữa ăn, Dongil đưa Jungkook đi dạo quanh ngôi nhà, sân vườn quá lớn, phong cách trang trí hơi khoa trương, phù phiếm, cảm giác giống như một lâu đài thời Trung cổ, mô tả của Chaeyoung quả thực rất chính xác.

Trong phòng làm việc có một bức tường treo đầy giấy khen và cúp, người cha già mặt đầy tự hào khoe với Jungkook, "Đều là của Chaeyoung đấy."

Jungkook tùy tiện nhìn thoáng qua, "Quán quân cuộc thi múa ba lê?"

Cô còn có thể múa ba lê!

Còn múa tốt tới vậy.

Anh chưa một lần nghe cô khoe ra.

Nói đến đây, khuôn mặt Dongil lộ vẻ thương tiếc, "Cháu biết đấy, mẹ ruột của Chaeyoung là một nữ diễn viên múa ba lê rất xuất sắc, cô ấy có thiên phú rất cao, cho nên cũng ôm kỳ vọng rất lớn với con gái bọn chú, vì vậy Chaeyoung đã học múa ba lê từ khi còn rất nhỏ, con bé biết bản thân nó không thích, nhưng lần nào cũng sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành tốt nhất. Cho đến thời điểm đó, con bé bị tai nạn xe cộ, mọi thứ đã thay đổi. Chaeyoung con bé không muốn để cháu biết chuyện này, nhưng chú thực sự muốn chính miệng mình nói lời cảm ơn với cháu——"

Người cha già gần như cúi đầu trước Jungkook, "Cảm ơn cháu, trả lại cho chú một cô con gái nguyên vẹn."

Khiến cho mũi Jungkook có hơi đau xót, "Cứu sống người bệnh, là việc cháu nên làm."

Dongil xua xua tay, "Cháu nói như vậy, nếu Chaeyoung biết được sẽ rất đau lòng. Theo con bé, đây là một điều kỳ tích, một phần ân tình, có một ý nghĩa rất đặc biệt. Lúc đó con bé biết cháu vì cứu con bé mà mất việc, nó lo lắng đến độ ăn không ngon ngủ không yên...... Cho đến khi cháu một lần nữa khoác áo blouse trắng lên người, con bé mới buông nỗi lo trở về Mỹ."

Jungkook ngầm hiểu trong lòng: "Cháu đã biết, cháu sẽ không nói. Nếu cô ấy không muốn người khác biết, vậy thì cả đời này cháu sẽ không bao giờ biết."

Dongil hài lòng vỗ vai con rể tương lai, chỉ vào một loạt giấy chứng nhận giải thưởng lớn về máy tính, "Con bé nói, ngay từ đầu bản thân nó đã không yêu thích ba lê. Vừa vặn gặp cơ hội này để thay đổi vận mệnh, con bé có thể một lần nữa lựa chọn những gì con bé thích, theo đuổi khát vọng mà con bé mong muốn nhưng không dám theo đuổi. Là một người ba, chú thật sự ...... xấu hổ. Cháu đã xem qua bộ phim hoạt hình 3D rất nổi tiếng được chiếu mấy năm trước chưa? Chính là về người máy đặc hiệu rất lợi hại gì đó...... Chaeyoung đã gia công cảnh quay của một trong những nhân vật con bé yêu thích nhất, tuy rằng chỉ có mấy chục giây, nhưng con bé đã hoàn thành rất tốt, lúc đó con bé cũng mới mười lăm, mười sáu tuổi mà thôi...... Con gái của chú thật sự rất tuyệt, phải không?"

Gia công

Jungkook, người cũng rất yêu thích bộ phim bom tấn đó, hơn nữa sau khi công chiếu anh còn đi xem nó ba lần, chấn động không thôi, "Cô ấy thực sự...... Quá tuyệt vời."

Dongil: "Sau đó, con bé nói con bé muốn vào phòng thí nghiệm, để nghiên cứu các sản phẩm chữa bệnh, chú đoán, có lẽ là chịu ảnh hưởng từ cháu."

Mặc dù nghe có vẻ hơi tự mình đa tình, nhưng Jungkook thật sự có cảm giác, cô làm như vậy, là vì anh.

Nếu không thì Romance cũng sẽ không hỗ trợ bệnh viện của anh như vậy ......

Nhiều năm trôi qua, cô lại có thể kìm chế không nói một lời, lặng lẽ làm tất cả mọi việc, kiên trì chời đợi một thứ tình cảm e rằng không có kết quả, ngốc nghếch đến mức ...... Quá đáng yêu.

Phải biết rằng, làm nghiên cứu rất cực khổ, đặc biệt là trong lĩnh vực đã tốt còn muốn tốt hơn như y khoa.

Có thể được một người chờ đợi lâu như vậy, yêu say đắm mà không quan tâm chuyện hồi báo, anh đột nhiên cảm thấy độc thân trong nhiều năm, thực sự đáng giá.

Thậm chí còn rất biết ơn bạn gái cũ đã lừa dối......

Lồng ngực ngập tràn cảm giác hạnh phúc, gần như muốn nổ tung.

Chaeyoung vội vàng gọi điện thoại tới: "Cục cưng! Tiệc rượu kết thúc rồi! Anh đang ở đâu!"

Ba cô bên cạnh ống nghe bị giọng nói của cô làm cho giật mình, khóe miệng co giật sinh lý một cách ghê tởm: "...... Cục cưng?"

Tai của Chaeyoung nhạy bén, ngay lập tức nghe ra, "Ba!"

Lúc này Jungkook mới trả lời điện thoại: "Anh ở nhà em."

Chaeyoung vội vàng quay trở về. Vừa bước vào cửa, đã kéo ba cô tới vườn hoa, kề tai nói nhỏ, "Lão Park, chuyện không nên nói, ba một chữ cũng chưa nói, phải không?"

Dongil nhìn Jungkook, cố ý nói: "Cái gì nên nói, cái gì không nên nói, từ trước tới nay con chưa nói với ba mà?"

Chaeyoung sắp tức chết, "Rốt cuộc ba có phải là ba ruột của con hay không? Loại chuyện như giúp anh ấy tìm công việc lại cho không ...... Nếu để anh ấy biết thì con không muốn sống nữa!"

"Có lẽ cậu ấy sẽ rất cảm động?"

"Đương nhiên là anh ấy phải cảm động! Nhất định phải cảm động!" Chaeyoung xuất kỳ bất ý trả lời, "Nhưng mà nếu chọn giữa việc anh ấy cảm động và việc con mất mặt thì con lựa chọn mặt mũi."

Xuất kỳ bất ý

Dongil, người cũng coi trọng mặt mũi hơn sinh mệnh: "Hiểu rõ."

Trở lại phòng khách, mọi người khách khí nói chuyện vài câu, Dongil trêu chọc con gái mình, "Cũng bởi vì tâm tư tiểu Kook đơn thuần, nếu đổi lại là ba, hai người mới xác định quan hệ chưa được bao lâu đã tách ra một năm, sau đó lại vừa vặn đến tuổi kết hôn như thế, thật là rất khó để không nghĩ tới cái phương diện kia."

Trong mắt Chaeyoung vụt qua một tia sắc bén, nghiến răng nghiến lợi cười nói: "Ba, ba đang suy nghĩ đến phương diện nào vậy?"

Dongil: "Lừa hôn ấy."

Jungkook giữ chặt Chaeyoung đang sắp rít gào, mỉm cười: "Nếu thật sự muốn nói đến chuyện lừa hôn, hẳn là nên nói cháu vẫn luôn mượn danh nghĩa của tứ hợp viện để theo đuổi Chaeyoung mới đúng, cô ấy rất chân thành khi qua lại cùng cháu, ngược lại là cháu rắp tâm làm chuyện xấu ạ."

Trời ạ...... anh thật tốt!

So Heejung tâm tâm nhãn che ngực nhìn con rể tương lai.

Tâm tâm nhãn

Ba giây sau, chồng cô ấy chua lè "Khụ" một tiếng.

Chaeyoung nghe xong câu nói này, trong lòng vừa cảm động vừa đắc ý, người đàn ông này thật tuyệt vời, để lại đủ mặt mũi cho ông đây.

Vừa rời khỏi biệt thự của Dongil, Chaeyoung đã không nhịn được mà đè Jungkook lên ghế xe hôn một lúc.

Jungkook vô cùng thận trọng đẩy cô ra, "Đừng như vậy...... Ba mẹ sẽ nhìn thấy."

Nhìn tiểu Kook chính nhân quân tử như vậy, trái tim Park Tổng ngứa ngáy, cô nắm lấy mặt anh một lúc, "Vật nhỏ, dáng vẻ thẹn thùng của anh trông càng mỹ vị mê người."

Jungkook: "......"

Chaeyoung tâm trạng dâng trào, tốc độ lái xe nhanh như bay.

Đưa Jungkook về chỗ ở của cô, kiên nhẫn giới thiệu cho anh tầng một, tầng hai, gác mái...... Giường!

Chaeyoung không chút nể nang ném bé cưng hình nộm thế thân được sử dùng tám tháng qua qua một bên, không cần nữa! Hôm nay ông đây bắt được người sống!

Con búp bê thảm thương nằm trên mặt đất, Jungkook liếc mắt nhìn nó một cái.

Sợ hãi.

Khắp cơ thể con búp bê đều bị cô ngẫu nhiên sờ tới mức xù vải!

Đặc biệt là bộ ngực và chỗ khụ khụ......

Jungkook trở nên cảnh giác, "Chaeng."

"Vâng?"

"Anh biết nhiều ngày không gặp khó tránh khỏi xúc động, nhưng mà...... Không thể làm vậy nha."

Ngay cả bao cao su cũng đã chuẩn bị sẵn mấy hộp, Park Tổng: "......"

Jungkook vẫn là vẻ mặt đơn thuần ngờ nghệch: "Em không muốn chờ đến ngày cưới sao?"

Chaeyoung bắt đầu vùi đầu tìm kiếm đồ vật.

Jungkook trơ mắt nhìn cô chạy tới với chiếc khăn lụa dài, anh cảm thấy đau đầu, "Này, đừng náo loạn nữa."

Chỉ trong nháy mắt, đôi tay đã bị khăn lụa buộc chặt, hung hăng ấn vào đầu giường, Park Tổng cười xấu xa: "Chuyện này không phải do anh quyết định, cục cưng......"

Haizz.

Sức lực của cô rất nhỏ.

Làm hại anh không dám giãy giụa, vì sợ mình thoáng dùng một chút lực sẽ đá cô xuống giường, ảnh hưởng tới mặt mũi của cô.

Đành phải ngoan ngoãn phối hợp, dục cự hoàn nghênh.

Dục cự hoàn nghênh

"A......"

"Đừng."

"Chỗ đó không thể."

Jungkook vô cùng thiếu chuyên nghiệp, thái độ qua loa cho có lệ, cho đến khi trên tay bỗng nhiên lạnh lẽo, cùm cụp một tiếng ——

Còng tay!

Chơi lớn như vậy luôn?

Nhìn cô chậm rãi đè ép đi lên, lần đầu tiên trong lòng anh xuất hiện một loại cảm xúc phức tạp vừa căng thẳng vừa chờ mong.

Chaeyoung cúi người xuống dưới.

Anh luống cuống: "Này...... Không muốn...... Ưm!"

Trời ạ.

Chuyện này cũng quá điên rồ rồi ......

Lợi dụng lúc anh mê loạn, cô ngẩng đầu, tựa như muốn xác nhận lại một lần nữa, hỏi anh, "Không muốn?"

Anh mắc kẹt ở nơi nửa vời kia, tức giận đến muốn giết người, cắn chặt hàm răng, "Không, muốn."

Tác giả có lời muốn nói: Vì sao!!!

Vì sao một lần lại ngắn hơn so với một lần!

Lần sau có phải muốn ngắn đến mức không kịp lấy khăn đã phải kết thúc!!

Cứu mạng huhu, làm sao để khiến nó dài!!!

Xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của các bạn, tôi sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro