Chương 6
Nhuệ Giang nửa no nửa đói đứng cạnh Xuân Trường tiễn khách.
Xuân Trường xuất thân từ nhà quan, từ nhỏ đã quen với cảnh này, nên rất nho nhã tự nhiên thoải mái, lại thêm vẻ ngoài tuấn tú phóng khoáng, nhìn nhất cử nhất động của anh ta quả thật giống như đang thưởng thức nghệ thuật. Nhuệ Giang kề vai đứng cạnh, cảm nhận được hơi thở nam tính rất gần của anh, tim cô không tránh khỏi đập trật mất một hai nhịp, đương nhiên rất nhanh đã bị Nhuệ Giang dùng lực trấn tĩnh —— CEO đại nhân khủng bố như thế, ngươi còn dám đập loạn, thật không muốn sống nữa sao!
Nhuệ Giang lần đầu tiên nhìn thấy cảnh hoành tráng này, ngoài việc lặp đi lặp lại những câu xã giao, hoàn toàn không biết nên nói gì, phần lớn thời gian đứng cạnh Xuân Trường mỉm cười, trong lòng kêu khóc: Oa, đây là ngài thị trưởng mà, quả nhiên là nghiệp quan* cấu kết. A, ông già này hay bán XXX, đồ rất đắt, gian thương! (* doanh nghiệp và quan chức nhà nước)
= =
Nhuệ Giang thật không hiểu, rốt cục chủ tịch kêu cô đứng cạnh làm gì không biết, một mình anh ta cũng có thể đối phó hết được mà.
Nhân dịp Xuân Trường đang nói chuyện với một người có dáng dấp quý phu nhân, Nhuệ Giang nhìn trộm di động. Đã hơn 10h rồi, Nhuệ Giang có chút buồn bực, nghe thấy phía sau có người hỏi: "Cô đang làm gì đấy?"
"Xem giờ, sau 12h mà gọi xe thì khá đắt." Nhuệ Giang không chút nghĩ ngợi đã trả lời, sau đó đột nhiên nhớ ra giọng nói này là của ai, cứng ngắc quay đầu lại: "A, chủ tịch..."
Nhuệ Giang rất muốn kiếm cái khăn để che mặt, nước mắt, làm sao có thể nói ra được cơ chứ? Chủ tịch, ngài thật sự quá gian xảo, rõ ràng là tấn công bất ngờ.
Xuân Trường nhíu mày nhìn cô trong hai giây: " Sau khi xong, tôi sẽ cho người đưa cô về "
Ơ, Nhuệ Giang ngạc nhiên mừng rỡ, gật đầu liên tục: " Cảm ơn chủ tịch!"
Thật là trong họa gặp phúc, ít ra có thể tiết kiệm được 200K tiền gọi taxi ^_^. Nhuệ Giang gắng hết sức tiễn khách-ing, đợi khách khứa về gần hết
Xuân Trường cũng từ biệt Nhã An , gọi Nhuệ Giang : "Về thôi."
Cất bước ra ngoài.
Nhuệ Giang bước nhanh để theo kịp Xuân Trường , trong lòng nghĩ thầm có thể lái xe đợi bên ngoài, không ngờ ra đến ngoài, trước cửa chỉ đỗ một cái xe, nhân viên phục vụ nhìn thấy Xuân Trường , lập tức cung kính mở cửa xe: "Ông Lương ."
Sau đó Nhuệ Giang nhìn thấy Xuân Trường ngồi ở vị trí lái xe, sau đó......
Nhuệ Giang ngơ ngẩn đứng trước chiếc xe thể thao.
Tài xế của cô đâu?
Lẽ nào, chủ tịch nói: "Kêu người đưa"... Lại có thể là anh ta tự đưa?
Nhuệ Giang đứng trước cửa xe, ngọ nguậy hỏi: "Chủ tịch, ngài nói kêu người đưa tôi về, tài xế đâu ạ?"
Xuân Trường có chút mất kiên nhẫn: "Tôi không phải là người à?"
Nhuệ Giang thực sự muốn gật đầu. Boss lớn, ngài làm sao có thể là người chứ, cứ coi anh là người, thì cũng là người của bộ tộc ăn thịt người. = =
Thấy cô đứng bất động, Xuân Trường càng thêm mất kiên nhẫn, nói: "Lên xe."
Nhuệ Giang không dám tiếp tục vùng vẫy, ngoan ngoãn lên xe, xe này không phải chiếc BMW lần trước, mà là một cái xe thể thao màu trắng, Nhuệ Giang không biết nhãn hiệu. Người giàu thật có nhiều xe, Nhuệ Giang không kìm được xúc động.
Sau khi liên tục cảm ơn và nói địa chỉ của mình, Nhuệ Giang nhẹ nhàng dựa vào ghế nghỉ ngơi, có lẽ trong bữa tiệc đã uống chút rượu, tinh thần nhẹ nhõm hơn chút, sau đó ngáp một cái, rồi... Nhuệ Giang ngủ luôn.
Ngủ say thì không nói làm gì, nhưng gay go ở chỗ Nhuệ Giang chưa ngủ sâu, trong khi xe thể thao chạy, cô mở mắt, đúng lúc loáng thoáng nhìn thấy một cái bảng hiệu quen thuộc lướt qua, sau đó ngủ lơ mơ, đầu óc lơ mơ, hoàn toàn quên mất ai ngồi cạnh, Nhuệ Giang kêu lên: "Dừng xe ở đây, tôi phải đi ăn mỳ bò."
Đợi Nhuệ Giang nhớ ra không phải mình đang ngồi trên taxi, tài xế ngồi bên là Lương tổng , thì trong xe chỉ còn dư âm vang vọng.
Đứng trước mặt chủ nhân bữa tiệc lại có thể nói mình ăn chưa no, vị chủ nhân này còn là ông chủ của mình, Sam Sam khóc không ra nước mắt: "Chủ tịch.......Tôi bị bệnh dạ dày...... Mỗi ngày tôi đều phải ăn bữa ăn đêm....... Vừa nãy ở bữa tiệc tôi ăn rất no, thật đấy, chỉ là tiêu hóa hết rồi..."
Xuân Trường nhìn cô không nói gì, sau đó quay xe, dừng trước cửa hàng nhỏ có tấm biển hiệu màu vàng:" Nhà này ? "
"Đúng rồi, đúng rồi". Nhuệ Giang liên tục gật đầu, chỉ nghĩ nhanh chóng rời xa chủ tịch . "Chủ tịch, vậy tôi xuống xe đây, tạm biệt, cảm ơn ngài đã đưa tôi quay lại, tôi ăn xong rồi tự về là được mà, Chủ tịch không cần đưa tôi nữa đâu "
Nói một mạch rồi ngừng lại, xuống xe, mở cửa, hoàn thành một cách lưu loát.
Sau đó vừa ngẩng đầu lên, boss Lương đứng đối diện.
Nhuệ Giang tiêu rồi.
"Chủ tịch?" Anh ta xuống xe làm gì?
"Là mì bò"
"Chủ tịch, không phải ngài cũng muốn ăn cái này chứ..."
"Không thể à?" Xuân Trường đi tới bên cạnh Nhuệ Giang đang hóa đá. "Tôi cũng tiêu hóa hết rồi."
"Hả?"
" Chẳng lẽ khả năng tiêu hóa của tôi không bằng cô?"
Nhìn ánh mắt như muốn giết người của boss lớn, Nhuệ Giang lập tức nói: "Không có, không có, khả năng tiêu hóa của chủ tịch đệ nhất thế giới.'' = =
Xuân Trường sặc một cái.
Vào cửa hàng, Xuân Trường ngồi xuống, Nhuệ Giang vội vàng ngăn anh.
"Đợi một chút, tôi lau ghế." Cầm khăn giấy lau sạch vết dầu mỡ trên ghế, chủ tịch đang mặc là bộ đồ tây cao cấp a.
Xuân Trường ngồi xuống, vừa giơ tay lên, Nhuệ Giang lại kêu lên: "Đợi một chút, tôi lau bàn."
Lại cầm cái khăn giấy lau lau.
Xuân Trường : "........."
"Được rồi, chủ tịch ngồi đi."
Nhuệ Giang lau mồ hôi, chỗ của mình thì chà qua loa rồi ngồi xuống. Ông bà chủ quán mỳ đến chào hỏi bọn họ, Nhuệ Giang gọi một bát nhỏ mỳ sợi. Nhuệ Giang thường tới đây ăn, ông bà chủ đều biết cô, trả lời ngay: "Hôm nay chỉ còn bát nhỏ thôi."
Nhuệ Giang lúng túng gật đầu, ở dưới bầu không khí của Boss lớn, chắc chắn cô ăn không nổi, gọi bát to cũng là lãng phí.
Mỳ làm rất đơn giản, hai bát mỳ bò nhanh chóng được mang lên, Nhuệ Giang gỡ đũa rồi gắp, nhưng thấy Xuân Trường cau mày nhìn bát mỳ.
Nhìn đi nhìn đi, không ăn được hả, đã kêu anh đừng có vào ăn. Nhuệ Giang vừa oán thầm vừa ân cần hỏi: " Chủ tịch, ngài sao vậy?"
Nhuệ Giang ngẩng đầu thản nhiên nói: "Đổi bát khác đi, tôi không ăn rau thơm".
Sao vừa nãy anh không nói với ông chủ= =, Nhuệ Giang theo phản xạ có điều kiện liền ngăn cản: "Vậy bỏ bát này đi ạ? Lãng phí quá, gắp ra là được mà."
Xuân Trường nhíu mày: "Cô gắp?"
Nhuệ Giang không nói lời nào, hạ quyết tâm gật đầu: "Tôi gắp."
Gắp thì gắp, trời đất bao la, ông chủ là lớn nhất, đến cả máu cô cũng hiến tặng rồi, gắp mấy cọng rau thơm có là gì.
Lấy một đôi đũa mới, Nhuệ Giang cúi đầu cẩn thận tỉ mỉ gắp hết rau thơm ra , không còn một cọng, sau đó đẩy bát mỳ đặt trước mặt Xuân Trường.
“Chủ tịch, có thể ăn rồi,”
Nhuệ Giang ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt sắc sảo của boss lớn, trong lòng bỗng nhiên run rẩy một chút, đây là ánh mắt gì…. Vì sao cô cảm thấy rất đáng sợ. = =
Boss lớn Lương chăm chú nhìn bát mỳ, gật đầu: “Rất tốt.”
Nhuệ Giang lại run, rõ ràng là khen ngợi, sao cô lại cảm thấy càng đáng sợ ? Có cảm giác xui xẻo…
Nhuệ Giang thấp thỏm ăn hết bát mỳ, ăn xong cũng không dám tranh thanh toán với Xuân Trường , nhìn boss lớn trả tiền, sau đó boss lớn còn đưa cô về tận nhà….
Ồ, không có chuyện kinh khủng nào xảy ra, xem ra vừa nãy chỉ là ảo giác…… Nhuệ Giang thở phào nhẹ nhõm.
Vẫy tay tạm biệt ông chủ, Nhuệ Giang chạy lên lầu, từ cửa sổ cầu thang tầng hai nhìn xuống, chiếc xe thể thao màu trắng của Xuân Trường nổi bật trong màn đêm, rất nhanh xe rẽ, rồi không còn nhìn thấy nữa.
Nhuệ Giang đột nhiên có chút ủ rũ và mất mát. Hôm nay, và một tháng trước đây, giống như giấc mơ với một nhân viên nhỏ như cô, sau này chắc là không bao giờ…. cô xuất hiện cùng lúc với BOSS lớn nữa ……
Có điều , Nhuệ Giang nắm tay, phấn chấn lên rất nhanh!
Cố lên ! Nhuệ Giang !
Ngày mai, chính là một ngày mới không có cơm gan lợn rồi ! = =
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro