Chương 74
Hai người ngồi xuống vị trí gần cửa sổ, phục vụ mang thực đơn tới, Ho Seok gọi cho mình một tách cà phê, gọi cho Eun Sol một ly trà sữa nóng, tùy ý gọi thêm một chút đồ ngọt.
Mới sớm chiều nên trong quán không đông khách, vì thế đồ ăn họ gọi rất nhanh đã được mang lên đầy đủ.
Nhấp một ngụm cà phê, Ho Seok mở miệng hỏi: “Thân thể đã tốt hơn chưa?”
Bưng ly trà sữa còn chưa đưa tới miệng, Eun Sol có phần sửng sốt vì lời nói của anh, sao người này luôn có những lời mở đầu khác thường như vậy. Trông cô thực sự ốm yếu lắm sao? Chắc chắn là không, trước khi ra khỏi nhà cô đã soi gương kĩ càng, cảm giác thần sắc cũng đâu tệ lắm.
“Rất khó trả lời?” Đợi lâu không thấy cô trả lời, Ho Seok nhíu mày hỏi.
“Tôi không hiểu ý anh lắm….” Eun Sol gãi đầu thành thật đáp.
Ho Seok không nói thêm, cẩn thận nhìn cô, thần sắc không tệ, đúng là so với trước kia có gầy hơn một chút nhưng trông rất có sức sống, những thứ khác nhìn qua cũng không có gì thay đổi, hẳn là đều đã hồi phục. Lúc trước Ryeon Han nói với anh Eun Sol đột ngột sinh non khiến anh rất hoảng sợ, trong lòng vô cùng lo lắng cho cô, mấy lần không kiềm chế được muốn đến thăm cô, chỉ là anh lấy thân phận gì mà đi chứ, nghĩ vậy nên đành thôi. Nói ra lại thấy nực cười, chỉ làm việc chung có vài tháng ngắn ngủi nhưng lại khiến anh để ý một người, điều này trước đây chưa bao giờ xảy ra. Có một số chuyện không thể tránh khỏi, gặp gỡ muộn màng, bọn họ đã được ấn định là không có duyên phận mà đi lướt qua nhau.
“Nhìn thần sắc cô không tệ” Ho Seok quan sát hồi lâu mới nói.
“Tôi rất ổn” Eun Sol nghi hoặc nhìn anh, nhỏ giọng thì thầm: “Chỉ có mỗi mình anh cho rằng tôi không khỏe chứ thật ra tôi vốn rất tốt”
Ho Seok cười nhạt, lại nhấp một ngụm cà phê, thuận miệng hỏi thăm: “Jimin đối với cô tốt chứ?”
“Ừm, anh ấy tốt với tôi lắm” Eun Sol có chút ngượng ngùng gật gật đầu, nhớ tới Jimin, nét mặt tràn đầy hạnh phúc.
Toàn bộ biểu cảm thẹn thùng, hạnh phúc của Eun Sol đều lọt vào mắt Ho Seok, trong lòng đau đớn nhưng vẫn cố mỉm cười: “Vậy là tốt rồi”. Cô đã vượt qua được là tốt rồi, anh sẽ chúc phúc cho cô.
Eun Sol mỉm cười ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Hiện giờ mọi chuyện ở công ty vẫn ổn định chứ?”
Ho Seok gật đầu: “Cũng không tệ”
Anh hỏi cô đáp, cô hỏi anh trả lời, đề tài nói chuyện rất ít nên bầu không khí dần trở nên trầm mặc. Eun Sol uống một ngụm trà sữa, tìm đề tài nói chuyện: “Làm việc với thư kí mới cũng không tệ phải không?”
Ho Seok gật đầu, thành thật nói, “Cũng không tệ, cô ấy có kinh nghiệm hơn cô, hơn nữa làm việc cũng không lơ mơ như cô, rất tốt”. Dứt lời liền bưng tách cà phê lên nhấp miệng, hoàn toàn không chú ý tới người nào đó vẻ mặt đã bắt đầu thay đổi.
Eun Sol cảm giác đầu đầy hắc tuyến, tức giận nhìn anh, có hơi thất vọng nói: “Anh không thể nói khéo một chút ư”. Thật là, có cần phải nói thẳng ra như vậy không.
Ho Seok lúc này mới để ý, nhìn cô bĩu môi, vẻ mặt mất hứng, anh bỗng thấy vui vẻ, bật cười lớn.
Eun Sol buồn bực nhìn Ho Seok đang cười, cau mày tự nói thầm: “Tôi kém cỏi như vậy sao?”
Cố nhịn cười, Ho Seok cố gắng khiến mình trông nghiêm túc hơn: “Không đâu, cô… cô… rất xuất sắc”
“Không cần phải miễn cưỡng, tôi đâu có dễ giận như vậy” Eun Sol có chút buồn bực uống trà sữa, cô vốn cảm thấy hơn nửa năm mình làm việc bên cạnh Ho Seok là đã rất lợi hại, không nghĩ rằng lại để cho người ta ấn tượng là ‘không có kinh nghiệm’, ‘lơ mơ’.
Ho Seok lắc đầu cười nhẹ, Eun Sol đang cúi đầu nên không để ý trong nụ cười của Ho Seok còn mang theo vẻ cưng chiều.
“Eun Sol!” Na Ryeo từ ngoài cửa đi vào, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Eun Sol, lớn tiếng gọi cô.
Eun Sol ngẩng đầu, thấy Na Ryeo ở phía sau Ho Seok, vui vẻ vẫy vẫy tay với cô ấy.
Na Ryeo bước nhanh đến, vừa định ngồi vào chỗ đối diện Eun Sol, lúc này mới chú ý hóa ra Ho Seok cũng có mặt. Có chút bất ngờ và ngại ngùng chào: “Jung tổng”
Ho Seok gật đầu với Na Ryeo, giơ tay nhìn đồng hồ, nói với các cô: “Hai người cứ trò chuyện đi, tôi còn có việc phải đi trước”. Đứng dậy sải bước đến quầy phía bên kia, quay đầu lại chỉ chỉ các cô bên này, sau khi nói gì đó với người phục vụ mới xoay người đi ra cửa.
“Sao cậu lại ngồi với Ho Seok?” Na Ryeo ngồi xuống vị trí của Ho Seok, đưa tay cầm tách cà phê chưa uống hết để sang bên cạnh, vẻ mặt nghi hoặc hỏi Eun Sol.
“Tớ vừa đến thì gặp anh ấy, nên cùng nhau vào đây ngồi một lát” Giải thích đơn giản, Eun Sol đưa tay vẫy phục vụ đến để Na Ryeo gọi đồ.
Na Ryeo chọn đồ uống, hai người ngồi trò chuyện về tình hình gần đây. Cẩn thận nhìn Eun Sol một hồi, Na Ryeo mới cau mày hồ nghi hỏi: “Gần đây có phải cậu gầy đi không?”
Eun Sol mất tự nhiên sờ sờ mặt mình: “Có hả, sao tớ không thấy”
“Không phải là Jimin không cho cậu ăn no đấy chứ?” Cô cảm thấy so với trong trí nhớ rõ ràng Eun Sol đã gầy đi rất nhiều.
“Đâu có, Jimin đối với tớ rất tốt” Mắc cỡ đỏ mặt, nói xong vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc.
“Sao tớ thấy cậu gầy hơn lúc trước khi mang thai”. Người ta nói phụ nữ mang thai đều bị phù thũng gì đó, tuy hiện giờ mới 2, 3 tháng nhưng cũng không đến nỗi gầy đến mức này chứ! Na Ryeo nhẩm tính trong lòng.
Mang thai, một từ khiến Eun Sol cảm thấy đau đớn, nỗi đau giấu sâu tận đáy lòng lại dần dần bị khơi lên, khuôn mặt tươi cười thoáng chút ảm đạm, ánh mắt không còn tự nhiên, để lộ ra bi thương.
Na Ryeo cũng nhận ra được sự thay đổi của Eun Sol, tuy rằng bình thường cô có hơi tùy tiện, nhưng sự tinh tế của người phụ nữ cô tuyệt đối không thiếu, thấy Eun Sol như vậy, Na Ryeo lo lắng hỏi: “Cậu sao vậy?”
Eun Sol cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, mạnh mẽ tươi cười, ra vẻ không thèm để ý đáp: “Đứa bé… không còn nữa”. Vẻ mặt có chút cứng ngắc, nụ cười kia so với khóc lóc còn khó coi hơn.
Na Ryeo trợn mắt nhìn Eun Sol, không dám tin những gì mình nghe được: “Tại sao?… Đã xảy ra chuyện gì?”
Eun Sol uống trà sữa từng ngụm từng ngụm, làm cho bản thân bình tĩnh lại. Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt kinh ngạc của Na Ryeo, mở miệng giải thích….
Na Ryeo lẳng lặng nghe Eun Sol nói xong, nhìn Eun Sol, trong mắt có phần thương tiếc quãng thời gian đó, nhưng cũng cảm thấy tức giận và bất mãn về việc Eun Sol giấu diếm mình đến tận bây giờ.
“Vì sao không nói sớm cho tớ biết, chẳng phải chúng ta là bạn bè thân nhất sao, tuy rằng tớ không làm được gì nhưng ít nhất tớ sẽ an ủi cậu” Na Ryeo bất mãn lên án.
“Tớ… Tớ không cố ý, khoảng thời gian đó xảy ra rất nhiều chuyện, trong nhà vô cùng rối loạn”. Nghĩ rằng Na Ryeo tức giận nên Eun Sol vội vàng nắm tay cô ấy giải thích. Có điều, cô thật sự không muốn Na Ryeo vì mình mà lo lắng.
Kỳ thực Na Ryeo không cam lòng trách cứ Eun Sol, cô biết đứa bé không còn khiến Eun Sol rất đau khổ, chỉ là cô đau lòng cho cô ấy, nếu cô biết Eun Sol sinh non thì quãng đường gian nan nhất trong cuộc đời này cô chắc chắn sẽ đi cùng cô ấy. Nhìn Eun Sol nói nghiêm túc: “Về sau cậu nhớ cho kỹ, bất kể là xảy ra chuyện gì cũng đều phải nói với tớ, chúng ta là bạn thân nhất”
Eun Sol gật gật đầu, đối với cách nói hai người là bạn thân nhất, cho tới bây giờ cô chưa từng hoài nghi.
Na Ryeo thở dài: “Tớ thật sự không nghĩ cha chồng cậu lại là người như vậy”. Đã lớn tuổi như vậy rồi mà lại có đứa con chỉ đáng tuổi cháu mình, nghe xong cũng khiến người ta không thể tưởng tượng được, cảm giác còn hơn cả trong phim Hồng Kông.
“Đừng nói là cậu, đến bây giờ tớ cũng còn cảm thấy tất cả chuyện này thật khó tin, tớ vẫn luôn nghĩ rằng cha chồng là một người hiền lành, giống như cha tớ, nhưng chẳng ai có thể ngờ được” Eun Sol lắc đầu thở dài, cho dù hiện tại cô vẫn cảm thấy không thể như vậy, nhưng báo cáo giám định ADN kia đã chứng minh không thể như vậy là sai.
Na Ryeo nhấp một ngụm cà phê, có chút cảm khái: “Cũng khó trách mẹ chồng cậu phản ứng mạnh như thế, nếu đổi lại là tớ, tớ nghĩ tớ nhất định sẽ điên mất”
“Đúng vậy! Chuyện này quả thực là một đả kích lớn, khiến bà vô cùng đau khổ, vốn tưởng rằng mình có cháu nội, thoáng trong nháy mắt, hóa ra đứa trẻ đó lại không phải cháu mình, mà là con riêng ở bên ngoài của chồng mình, dù có là ai thì cũng đều không thể chấp nhận, hiện giờ bà đã có thể vượt qua, tớ cảm thấy đó là sự cố gắng không dễ dàng gì đối với bà”. Eun Sol hi vọng rằng những chuyện sau này sẽ đều tốt đẹp, thật ra cuộc sống không cần thiết phải quá đặc sắc hay sôi động, giản dị và hạnh phúc mới làm cho người ta hâm mộ.
Dường như bầu không khí dần trở nên không thoải mái, Na Ryeo vội vàng chuyển đề tài: “Ái chà, được rồi, được rồi, không nhắc tới những chuyện không vui nữa, để tớ nói cho cậu biết một tin vui”. Vẻ mặt Na Ryeo tươi cười ngọt ngào, không khoa trương, dường như ngay cả ánh mắt cũng đang cười.
“Tin vui gì thế?” Eun Sol nghi hoặc nhìn Na Ryeo, có chút tò mò với lời nói của cô ấy.
Na Ryeo cười mờ ám, vươn tay phải quơ quơ trước mặt Eun Sol, lúc này cô mới để ý ngón áp út tay phải của Na Ryeo không biết từ khi nào đã có thêm một chiếc nhẫn kim cương chói mắt, mặt kim cương không quá lớn nhưng tuyệt đối đủ long lanh.
Eun Sol mở to hai mắt, cầm lấy tay Na Ryeo có chút kích động: “Cậu… Cậu muốn kết hôn?”
Na Ryeo vẻ mặt hạnh phúc, đắc ý nói, “Không phải, nhưng Cha Ji Hoon cầu hôn tớ, chỉ có điều tớ vẫn chưa đồng ý”. Đưa tay đến trước mặt so tới so lui, chiếc nhẫn này đúng là càng ngắm càng thích, càng nhìn càng thuận mắt.
Thấy vẻ mặt hạnh phúc của Na Ryeo, Eun Sol cười trêu: “Nhìn cậu kìa, nhẫn của người ta cũng đã đeo rồi còn nói chưa đồng ý cái gì, tớ thấy cậu đúng là ra vẻ làm cao”
“Điều đó là đương nhiên, sao tớ có thể để cho anh ấy dễ dàng cưới được tớ” Na Ryeo đắc ý, vẻ mặt bất giác để lộ ra vui sướng và hạnh phúc ngọt ngào.
“Vậy sao cậu phải vội vàng nhận nhẫn của người ta làm gì, nếu muốn thử thách người ta thì đừng nên nhận chứ” Eun Sol cố ý khiêu khích Na Ryeo.
“Như vậy cũng không được, nếu anh ấy đưa cho người khác thì tớ biết làm sao” Na Ryeo vội đưa tay che nhẫn, dường như rất sợ sẽ làm mất nó.
Eun Sol cười thành tiếng: “Tớ thấy cậu chỉ ước sao gả cho Ji Hoon càng sớm càng tốt, còn nói làm cao với giày vò người ta cái gì”
Na Ryeo mắc cỡ đỏ mặt, cố tình không thèm nhìn Eun Sol, khóe miệng nhếch lên không giấu được ý cười.
Hai người trò chuyện xoay quanh đề tài kết hôn hồi lâu, cuối cùng Na Ryeo mới thú nhận, thật ra cô chưa nhận lời không phải vì muốn làm khó Ji Hoon, chẳng qua là cô vốn sống xa nhà, không có cha mẹ bên cạnh, hơn nữa kết hôn cũng không phải là chuyện nhỏ, chỉ cần nói đồng ý là xong, mà trước tiên phải thưa chuyện với cha mẹ, sau đó còn phải theo phong tục nhà trai mang sính lễ đến nhà gái cầu hôn.
Ngồi trong quán cà phê gần một tiếng đồng hồ, hai người định tiếp theo sẽ đi dạo phố ngắm đồ, rốt cuộc bây giờ thời tiết cũng đã dần nóng lên, chẳng mấy chốc mùa hè đã tới rồi. Đứng dậy gọi phục vụ tính tiền mới biết thì ra trước khi rời đi Ho Seok đã dặn hóa đơn hôm nay sẽ tính vào của anh.
“Không ngờ Ho Seok tính tình hơi khó chịu lại là người khá ga lăng” Ra cửa Na Ryeo bĩu môi nói.
Eun Sol cười nhẹ không nói, ngước nhìn trời xanh, thời tiết hôm nay thật sự rất đẹp.
Na Ryeo lại đột nhiên nghĩ đến điều gì, đẩy đẩy Eun Sol, thần bí nói: “Cậu biết không, Ho Seok với cái cô thư kí kia hình như có gian tình”
“Thật không?” Eun Sol hoài nghi hỏi, Ho Seok có quan hệ với cô thư kí kia, cô nhìn thế nào cũng không ra. Lúc nãy gặp cũng chỉ thấy bọn họ là quan hệ công việc, không có cảm giác có gì mờ ám.
“Mọi người trong công ty đều nói như vậy, Ho Seok đối với người ta không có ý gì, nhưng cái cô thư kí kia nhất định là nuôi mộng với anh ta, cậu biết không, cô ấy trông bình thường nhưng trang điểm, ăn mặc đẹp lên là ánh mắt có thể hớp hồn đàn ông. Có lần tớ đi qua văn phòng Ho Seok, nhìn thấy bọn họ đang nói chuyện, cậu không biết chứ, bộ ngực của cô ta dường như là dán sát vào người Ho Seok”. Na Ryeo vẫn không thay đổi chút nào, trước kia trong trường học thích tám chuyện, bây giờ ra xã hội lại tám chuyện trong công ty.
“Cho dù bọn họ có quan hệ đi nữa thì đã sao chứ, trai chưa vợ gái chưa chồng, hai bên đều có cảm tình với nhau cũng đâu có gì phải ngạc nhiên” Eun Sol lơ đễnh nói, cô thấy chuyện này không có gì là lạ.
“Đúng là không có gì, chỉ bàn tán lúc rỗi rãi thôi, có điều nói đi cũng phải nói lại, tớ không có cảm tình lắm với cái cô thư kí mới kia, cô ta rất hay ra vẻ”
Eun Sol dừng bước, buồn cười nhìn Na Ryeo nói mát: “Không phải cậu sợ người ta xinh đẹp như thế sẽ cướp mất anh Cha của cậu đấy chứ?”
Nghe vậy Na Ryeo đỏ bừng mặt, lắp bắp nói, “Tớ… Tớ…. Tớ đâu có, đối với Cha Ji Hoon tớ hoàn toàn yên tâm” Tức giận lườm Eun Sol, lại nói tiếp: “Hơn nữa tớ rất tự tin vào bản thân mình”
Eun Sol cười tươi, Na Ryeo nhìn thế cũng cười theo: “Được rồi, được rồi, có gì buồn cười chứ, đi thôi, chúng ta đi dạo phố” Na Ryeo không cười nữa, kéo Eun Sol đi về phía trước.
Eun Sol đột ngột ngưng cười, quay đầu nhìn hai người một lớn một nhỏ nắm tay nhau vừa đi qua bên đường, có hơi bất ngờ nhíu mày.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro