Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 20: Chu Chí Hâm chân thành yêu em.


Tô Tân Hạo cảm thấy chuyện mình gặp Lâm Tú Nghiên vừa rồi vẫn còn rất hoang đường, cảm giác giống như vừa mới trải qua một giấc mơ thần tiên vậy. Có điều bây giờ cậu đã biết nhan sắc của Chu Chí Hâm được thừa hưởng từ ai rồi, nằm bên cạnh quan sát nét mặt Chu Chí Hâm một lúc, Tô Tân Hạo đột nhiên giơ tay lên chạm vào khóe mắt đối phương, miết nhẹ vài cái.

Chu Chí Hâm khẽ mở mắt ra, "Sao đấy, không ngủ được à?"

"Em đói."

Tô Tân Hạo thấy Chu Chí Hâm ngồi bật dậy, vội vàng gọi, "Anh làm gì thế?"

Chu Chí Hâm xốc một góc chăn lên, cầm theo áo khoác đi xuống giường, vươn tay với chiếc ví ở trên mặt bàn đút vào túi áo, thản nhiên đáp, "Lấp đầy cái dạ dày của em chứ làm gì."

Tô Tân Hạo vội nhảy xuống giường, "Em cũng muốn đi!"

"Ở nhà!"

"Nhưng em muốn đi với anh cơ!"

"Anh bảo em ở nhà!"

"Anh nạt em, em méc mẹ Lâm!"

Chu Chí Hâm: .........

Kết quả gần một giờ sáng, Chu Chí Hâm kéo theo Tô Tân Hạo đến quán ăn khuya ở ngay cổng bệnh viện cách đó không xa, Tô Tân Hạo cả ngày mới ăn được mấy cái bánh phô mai, cảm giác sắp đói lả đến nơi rồi, cậu ngồi đó ăn hết một gói bánh khoai nướng, hai cái xúc xích, mấy cái bánh bao hấp, cuối cùng đến khi tính tiền thì no đến không thở nổi.

"Khuya rồi còn ăn nhiều như vậy, em muốn bị béo phì à?"

Tô Tân Hạo vừa đi vừa xoa bụng nói, "Chu Chí Hâm em nói anh biết, cho dù em có thành con lợn đi chăng nữa anh cũng không bỏ em được đâu."

Chu Chí Hâm nhún nhún vai, "Làm như bây giờ em không phải là con lợn ấy."

"Này!"

Chu Chí Hâm đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, chuyển chủ đề, "Nghe nói Tả Hàng đến tìm em."

Tô Tân Hạo đút tay vào túi áo, "Còn không phải tại anh sao?"

Chu Chí Hâm trầm mặc, từ chối cho ý kiến.

"À phải rồi." Tô Tân Hạo đi song song bên cạnh Chu Chí Hâm, "Em tưởng quê anh ở Trùng Khánh cơ mà, sao mẹ anh lại ở đây?"
(tui đã đổi lại Chu Chu ở Trùng Khánh, Tô Tô ở Hà Nam, khum nhớ tui đã thông báo vứi m.n chưa nên tui ghi thông báo lại cho chắc)

Chu Chí Hâm nhìn Tô Tân Hạo một lát, lạnh nhạt nói, "Ba mẹ anh ly hôn, ba ở Trùng Khánh, mẹ ở thành phố A."

"Ò........" Tô Tân Hạo gãi gãi má, "Vậy mà em không biết gì hết. Chí Hâm, có phải em rất vô tâm không?"

Chu Chí Hâm cầm tay Tô Tân Hạo rồi nhét sang túi áo mình, giọng điệu vẫn nhàn nhạt như cũ, "Em chỉ cần quan tâm đến anh thôi, để ý đến những người khác làm gì?"

Tô Tân Hạo hơi lớn giọng, "Vì em quan tâm anh, nên em mới muốn biết những người xung quanh anh, muốn biết mối quan hệ của anh với gia đình."

"Em đừng làm ra vẻ mặt thiếu hôn như vậy."

Tô Tân Hạo phẫn nộ mắng, "Có anh mới thiếu hôn thì có!"

Có lẽ đối với tình yêu của Chu Chí Hâm và Tô Tân Hạo, những người xung quanh sẽ chỉ nhìn thấy được sự hạnh phúc giản đơn, không phô trương, cũng không cần phải bày ra trước mắt mọi người. Họ nghĩ, chỉ cần hình bóng của đối phương luôn đứng vững một góc trong trái tim của bản thân, như vậy là quá đủ.

Tô Tân Hạo đột nhiên nhớ lại cảm giác khi vừa bước chân vào ngôi nhà lạnh lẽo không có một bóng người, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cậu chính là, Chu Chí Hâm đã biến mất, giống như trong một cái nháy mắt, hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cậu.

Tô Tân Hạo hơi khựng lại, lồng ngực phập phồng, Chu Chí Hâm thấy Tô Tân Hạo không tiếp tục bước đi nữa, ngoảnh đầu lại hỏi, "Sao đấy? Có phải tức bụng rồi không?"

"Không có." Tô Tân Hạo lắc lắc đầu, bỗng nhiên chạy đến ôm chầm lấy Chu Chí Hâm, cười nói, "Cảm ơn anh đã không bỏ rơi em."

Chu Chí Hâm hơi sững sờ, một lát sau mới cười đáp, "Không cần khách khí."

.

.

Thời gian thi giữa kỳ của năm nhất đã đến, thấy Chu Chí Hâm ngồi ăn cơm trưa ở căn tin một mình, Tả Hàng mang theo khay cơm ngồi xuống bên cạnh hắn, "Ăn cơm một mình à?"

Chu Chí Hâm không cả thèm ngẩng đầu lên, "Chứ nửa mình thì ăn kiểu gì?"

Tả Hàng đã quá quen với thái độ của Chu Chí Hâm, "Tô Tân Hạo đâu?"

Chu Chí Hâm vừa ăn vừa đáp, "Đang ở phòng thi môn cuối."

"Nghe nói năm nay đề cương của năm nhất rất nhiều." Tả Hàng cũng bắt đầu dùng đũa gắp thức ăn, "Đừng nghiêm khắc quá, sẽ gây áp lực cho em ấy."

Chu Chí Hâm trầm mặc hạ đũa xuống, "Không nghiêm khắc thì cái đầu em ấy sẽ vểnh lên trời."

Vừa nhắc tào tháo tào tháo liền đến, Tô Tân Hạo từ ngoài cửa căn tin chạy xông vào, bổ nhào lên người Chu Chí Hâm khóc lóc ỉ ôi, "Sai rồi, em làm sai rồi."

"Ăn cơm đi đã." Chu Chí Hâm đẩy một khay cơm đến trước mặt Tô Tân Hạo.

"Nhưng mà em làm sai rồi." Tô Tân Hạo bắt đầu vò đầu bứt tai, vẻ mặt suy sụp nói, "Sai rồi sai rồi sai rồi."

"Hoặc là em tự ăn, hoặc là anh cầm cả khay cơm nhét vào mồm em."

Tô Tân Hạo ngồi xuống, nhưng vẫn không ngừng than thở, "Em làm sai mất một câu rồi, phải làm sao bây giờ?"

Chu Chí Hâm suýt chút nữa nổi điên tại chỗ, "Sai một câu thì em than cái đ*o! Ăn cơm mau."

Tô Tân Hạo bĩu môi cầm đũa lên, Chu Chí Hâm căn bản đâu có yêu thương gì mình, buổi sáng và buổi tối cứ như là hai người khác nhau vậy!

Vì thế nên tối hôm đó, ngay ở trong phòng ngủ, Tô Tân Hạo quyết định tố cáo tội trạng của Chu Chí Hâm.

"Anh rõ ràng không yêu em!"

Chu Chí Hâm nằm ở trên giường cầm điện thoại xem phim, "Em lại dở chứng cái gì đấy?"

Tô Tân Hạo nằm ở bên cạnh hắn không liến thoắng không ngừng, "Anh không yêu em anh không yêu em anh không yêu em."

"Lý do."

Tô Tân Hạo nhỏ giọng nói, "Anh không lúc nào là không mắng em hết."

Chu Chí Hâm cất điện thoại sang một bên, xoay người qua mặt đối mặt với Tô Tân Hạo, "Con người anh vốn khô khan như vậy, nói đi, làm thế nào em mới tin anh."

Cảm nhận được hơi thở ấm áp quen thuộc lởn vởn quanh đầu mũi mình, hai má Tô Tân Hạo hơi đỏ lên, nhưng vẫn mạnh miệng nói, "Hôn em một cái đi."

Chu Chí Hâm thuận thế xoay người một cái, hoàn toàn đè đối phương nằm bên dưới, hô hấp chập chờn lướt qua gương mặt đối phương, lưu manh thủ thỉ vào tai cậu, "Hôn vào đâu?"

Tô Tân Hạo giật nảy mình, còn chưa kịp mở miệng ra nói cái gì, đã bị hai cánh môi mềm mại của đối phương chặn lại, đầu lưỡi ướŧ áŧ khéo léo luồn vào bên trong miệng Tô Tân Hạo giống như một thói quen, nhiệt độ bầu không khí đột nhiên tăng cao đến nóng bỏng.

Tô Tân Hạo thở hổn hển, Chu Chí Hâm rướn người đến bắt đầu hôn từ trán Tô Tân Hạo, đến khóe mắt ẩm ướt, sống mũi, dừng lại một chút, sau đó mới hôn lên môi Tô Tân Hạo thêm một lần nữa.

Tô Tân Hạo kéo chăn che nửa gương mặt đỏ bừng của mình lại, hai mắt mở to giống như con thỏ con nhìn chằm chằm Chu Chí Hâm đang nằm trên người mình, "Em nói anh hôn một cái thôi mà."

Chu Chí Hâm chống hai tay ở hai bên vai Tô Tân Hạo, "Quà an ủi em làm sai một câu."

"Vậy sai hai câu anh sẽ hôn gấp đôi đúng không?"

Chu Chí Hâm lui xuống, "Sai hai câu anh sẽ đá vào mông em hai cái."

Tô Tân Hạo đạp tung chăn ra, "Trả Chu Chí Hâm dịu dàng vừa rồi lại đây cho em!"

Chu Chí Hâm cầm điện thoại lên tiếp tục xem phim, "Cậu ta chết rồi, đừng làm phiền anh xem phim."

Tô Tân Hạo hừ một tiếng, kéo chăn lên đỉnh đầu quay lưng lại về phía Chu Chí Hâm, "Vậy mà ai nói yêu em."

"Anh."

"Ai nói không bỏ rơi em."

"Anh."

Tô Tân Hạo cảm thấy Chu Chí Hâm càng nói lại càng vô lý, "Thế này mà anh nói yêu em á hả! Đếch tin!"

Chu Chí Hâm buồn cười kéo Tô Tân Hạo lại, hắn ôm cậu rất chặt, mùi bạc hà của dầu gội đầu tản mát quanh không khí lại khiến Tô Tân Hạo có cảm giác an tâm đến lạ thường.

Hắn nói, "Quay lại đây."

Tô Tân Hạo vừa quay người lại, môi lại bị đối phương hôn nhẹ lên một cái, cơn giận ban nãy dường như bay biến đi không một chút dấu vết, vòng tay qua eo đối phương ôm thật chặt, "Em không muốn mình trẻ con như vậy đâu, nhưng em rất sợ, đôi khi có cảm giác không chân thực, mỗi khi ngủ dậy em đều sợ anh sẽ biến mất, sau đó tất cả mọi thứ đều trở về với quỹ đạo ban đầu."

Chu Chí Hâm đưa một tay vỗ nhẹ lên lưng Tô Tân Hạo, "Anh sẽ không đi đâu hết, em đừng nghĩ lung tung nữa, bây giờ mau đi ngủ đi."

Nghe thấy giọng nói trầm thấp của Chu Chí Hâm ở ngay trên đỉnh đầu mình, Tô Tân Hạo an tâm nhắm mắt lại, dần dần chìm vào giấc ngủ sâu trong cái ôm ấm áp đầu đông, cậu cũng không còn mơ thấy ác mộng nữa, bây giờ trong đầu chỉ còn đọng lại lời nói của Chu Chí Hâm, hành động của Chu Chí Hâm, mùi hương của Chu Chí Hâm.

Đợi đến khi hô hấp Tô Tân Hạo bắt đầu trầm ổn, động tác vỗ lưng của Chu Chí Hâm mới chịu dừng lại, tựa cằm lên đỉnh đầu đối phương, nhỏ giọng nói, "Muốn nói cho em biết, Chu Chí Hâm chân thành yêu em."

________

Tiểu kịch trường:

Tô Tân Hạo: Em đã nói mà, anh của buổi sáng và buổi tối giống như hai người khác nhau vậy!

Chu Chí Hâm: Nhân cách thứ hai của anh làm đấy, không phải anh.

Tô Tân Hạo: Tởm nó vừa!

****************

****************

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro