
Chương 16
Ôn Khách Hành còn đang ngủ say, Chu Tử Thư đã nhẹ chân nhẹ tay thức dậy chuẩn bị vào cung thượng triều. Sợ mình không có bên cạnh, Ôn Khách Hành không quen, cho nên trước khi đi còn lấy y phục cho hắn, để lại một mảnh giấy ngắn gọn, hôn một cái lên trán rồi mới rời đi.
Hồi lâu không thấy, trong triều vẫn là cái dáng vẻ đó. Tuy là quốc thái dân an, nhưng vẫn quyền mưu không ngớt như cũ.
“Tử Thư, chuyện của Thiên Song đã tra rõ rồi sao?” Thấy Chu Tử Thư đã về kinh, có lẽ chuyện mà nó đi Việt Châu để tra kia đã có kết quả rồi, hoàng đế liền hỏi.
“Hồi bẩm bệ hạ, Độc Hạt trong lời kẻ trộm Túy Sinh Mộng Tử bị bắt ở Thiên Song lúc đó nói đích thực là chiếm giữ tại vùng Việt Châu. Chúng thần lần này tới đó đã tiêu diệt mấy phân đà của bọn chúng. Ngoài ra, lúc ở đó, chúng thần còn tra được bọn chúng đã lấy được nguyên vật liệu chế tạo Túy Sinh Mộng Tử từ Nam Cương, việc này cũng đã giao cho Hàn Anh tiếp tục xử lý.”
“Nói như vậy, việc này còn chưa hoàn toàn kết thúc.”
“Bẩm báo bệ hạ, vâng.” Chu Tử Thư hiểu lời của hoàng đế, bèn tiếp tục bổ sung: “Nhưng những vấn đề còn dư lại, một mình Hàn Anh đã đủ để giải quyết rồi, lần này thần trở về là có chuyện quan trọng hơn muốn thương nghị với bệ hạ.”
Dù là thương nghị, hoàng đế cũng hiểu là chuyện không thể nói ở trên buổi tảo triều thế này, thấy không có ai thượng tấu nữa bèn kêu chúng thần bãi triều.
“Đừng quỳ nữa, nơi này không có người ngoài, không cần dùng lễ quân thần.”
Chu Tử Thư lại không có ý muốn đứng dậy.
“Sao vậy? Có việc muốn cầu?” Nhìn nhi tử quỳ trước mặt, khuôn mặt hoàng đế lộ ra chút thần sắc ôn hòa. Lúc nhỏ, bởi vì mẫu thân của nó qua đời, quan hệ của phụ tử hai người vẫn luôn lạnh nhạt. Vì bức nó thành tài, mình vẫn luôn giả vờ như không để ý, hi vọng nó có thể tự dựa vào năng lực của mình mà đứng ở trước mắt chúng nhân. Không nghĩ là lại khiến quan hệ giữa hai người càng ngày càng xa cách. Trong ấn tượng của mình, nó chủ động tìm mình cũng chỉ có hai lần. Lần đầu là quỳ xuống cầu mình cho nó đi túc trực bên linh cữu của mẹ đẻ. Lần thứ hai chính là quỳ xuống cầu mình cho nó mang binh đi bình định Tây Bắc. Cứ khi quỳ mà không dậy, chính là lại có việc muốn cầu mình rồi đi.
“Nhi thần nay đã đến tuổi trưởng thành(1), nhiều hảo hữu bên người đã có gia thất, nhưng nhi thần đến nay vẫn cô quạnh một mình.”
(1) Nguyên văn là 舞象之年: Vũ Tượng chi niên, xưng hô chỉ nam tử cổ đại khoảng 15 – 20 tuổi, ý nói là trưởng thành, có thể múa voi, học bắn cung.
“Sao, con đã biết rồi à?”
Cái phản ứng này, xem ra là có chuyện tứ hôn rồi.
“Trong thành này đã truyền ra rồi, đã nghe nói cũng là bình thường.” Hoàng đế bước lên trước, nâng Chu Tử Thư dậy: “Nói đến chuyện đó, hài tử này cũng là hồ nháo, không gả thì không gả, một mình tự chạy ra ngoày như vậy, lỡ như gặp phải người xấu, xảy ra chuyện thì phải làm thế nào chứ. Phụ hoàng cũng cũng biết tâm trạng muốn thành gia lập nghiệp của con, nhưng phụ hoàng cũng không muốn cưỡng cầu ý tứ của Ôn huynh. Vì thế, chúng ta từ từ đã. Phụ hoàng tìm một giai nhân khác cho con.” Nói rồi vỗ vỗ lưng Chu Tử Thư làm như an ủi.
Chu Tử Thư nghe mà không hiểu ra sao, đây là ý gì? Lời đồn trên phố, thực ra một câu mình cũng chưa nghe qua. Dù sao cũng không thể ở đây mà hỏi hoàng đế là lời đồn trong thành là gì đi.
“Nhi thần, không phải có ý này.”
“Con không phải đến cầu trẫm tứ hôn Vĩnh Lạc công chúa kia cho con?” Không phải tự con bày ra bộ dạng cô đơn khó nén, muốn kết hôn ngay lập tức sao?
Chu Tử Thư cũng nghi hoặc. Hoàng đế sao lại biết mình đến để cầu chuyện này? Nếu nói như vậy, Ôn Khách Hành này không phải được tứ hôn cho mình? Lời hóng hớt được kia lại là không đúng à?
Hai người đều nhìn đối phương thử tìm kiếm đáp án, cuối cùng hoàng đế không nhịn được cười ra tiếng: “Hai cha con chúng ta, thật đúng là rất lâu không như vậy rồi. Chung quy cảm thấy, so với trước đây, con ngây thơ đáng yêu hơn nhiều rồi. Sao, chuyến đi Việt Châu, có người cảm hóa con rồi?”
Còn nói nữa. Còn không phải người làm phụ thân như người lạnh nhạt lơ là, hai người lãnh đạm xa cách, trách ai chứ?
“Vâng, có người đã cảm hóa nhi thần.” Chu Tử Thư lại khôi phục bộ dạng nghiêm chỉnh, quỳ xuống: “Chuyến đi Việt Châu lần này, nhân duyên tạo nên, nhi thần đã gặp được Vĩnh Lạc công chúa của Ninh Quốc. Chúng con tâm ý tương thông, hi vọng phụ hoàng thành toàn.”
“Con nói cái đứa bé Vĩnh Lạc này đã gặp phải con?”
“Vâng.”
“Người đâu, mau tới.” Hoàng đế vô cùng vui mừng: “Mau đứng lên mau đứng lên, con nói xem đây là loại chuyện tốt gì chứ?”
Tổng quản theo thanh âm, tiến vào trong điện.
“Ngươi mau truyền tin cho quân chủ Ninh Quốc, nói với ngài ấy là đã tìm thấy Vĩnh Lạc công chúa rồi, kêu bọn họ đừng lo lắng nữa.”
Tổng quản lĩnh mệnh rời đi, hoàng thượng lôi kéo Chu Tử Thư nói chuyện.
“Con vừa nói các con tâm ý tương thông?”
Chu Tử Thư gật gật đầu. Lúc này hắn cũng đã đoán ra đại khái mọi chuyện. Lời đồn trên phố này, sợ không phải là Ôn Khách Hành ngang nhiên đào hôn cũng không muốn gả cho Thư Vương là hắn đi.
“Nếu đã tâm ý tương thông, đây chính là một chuyện tốt rồi.” Hoàng đế xoa đầu Chu Tử Thư: “Nhoáng một cái, con đã lớn như vậy rồi.”
Chu Tử Thư không được tự nhiên mà dịch ra, hoàng đế chỉ phải thu tay lại.
“Cái đứa nhỏ Vĩnh Lạc này, hồi nhỏ các con đã từng gặp qua.” Nhìn biểu tình nghi hoặc tìm tòi nghiên cứu của Chu Tử Thư, hoàng đế dường như nhìn thấy nhi tử lúc vẫn còn là hài đồng: “Lúc tiệc trăm ngày của nó, ta đưa con và mẫu phi con cùng đi. Lúc đó con còn nói với mẫu phi, con muốn mang cái đệ đệ này về cung, còn nhân lúc người lớn không chú ý, tự mình ôm người mang đi giấu.”
Ách... thật không giống chuyện mình sẽ làm ra được. Lúc tiệc Ôn Khách Hành được trăm ngày tuổi, mình cũng mới có hơn hai tuổi.
“Hơn nữa, chỗ ngón tay của hai người các con đều có một nốt ruồi đen. Theo lời quốc sư của nước bọn họ nói, đây là duyên phận đã có từ kiếp trước, kiếp này cũng sẽ đến với nhau. Lại thêm đứa bé đó vừa ra đời thì đã yếu nhược, lúc đó còn dùng một vật tùy thân của con để xung hỉ (giải vận xui, trừ tà khí). Lúc đó, chúng ta bèn đính ước từ nhỏ cho các con.”
“Cho nên, cái việc tứ hôn này...”
“Cho nên không thể gọi là tứ hôn, chuyện này mười mấy năm trước đã có rồi, chỉ là vẫn luôn đợi Vĩnh Lạc đủ mười sáu tuổi. Nhưng lúc con đi Việt Châu, ta bèn không nói cho con. Ai biết sau đó, Vĩnh Lạc lại vì chuyện này mà còn làm ra chuyện náo loạn đào hôn chạy đi. Ôn huynh là một người cha cưng chiều hài tử, bèn nói chuyện này không bằng thôi đi, còn người thì chúng ta cũng sẽ giúp bọn họ tìm một chút.” Hoàng đế nói: “Bây giờ thì tốt rồi, con tìm được người rồi. Hai người các con còn gây dựng được cảm tình, là một chuyện tốt.”
“Vậy lời đồn trên phố là...”
“Có lẽ là do ca ca tốt của con làm ra đi. Trước đây nó đến tìm trẫm, vừa vặn nghe thấy chuyện Vĩnh Lạc công chúa không thấy nữa.”
Dừng một lát, hoàng đế nói tiếp: “Trẫm... vẫn luôn yêu mẫu phi của con. Nhưng mà, chuyện hoàng gia, phần nhiều là thân bất do kỷ.”
Chu Tử Thư bịch một cái, quỳ xuống: “Nhi thần hiểu.” Im lặng một khắc: “Tấn Vương, chí ở triều dã. Nhi thần tâm hẹp, chỉ nhớ đến thiên hạ rộng lớn.”
“Trẫm cho phép con sau khi thành hôn thì từ hết tất cả chức quan, đồng thời lập Tấn Vương làm thái tử. Nếu con đồng ý, kể cả có đi Ninh Quốc sống, trẫm cũng sẽ không quản con.” Hoàng đế nói.
“Người phong con là một công chúa rồi gả con qua đó cũng không phải không được.”
“Sắp thành gia rồi, gan cũng lớn rồi.” Hoàng đế cười nói: “Thường xuyên về đây thăm, phụ hoàng cũng già rồi.”
“Con biết rồi.” Chu Tử Thư đứng dậy, dự định rời đi: “Lời Lý công công nói năm đó, con nghe thấy rồi, con biết người sớm đã cho con đi túc trực linh cữu cho mẫu thân rồi.”
…
“Đúng rồi, qua hai ngày nữa con đưa Vĩnh Lạc công chúa về Ninh Quốc một chuyến trước.”
“Tùy con, lúc đại hôn nhớ về là được. Người ở trong phủ con, con phải chăm sóc cho tốt. Đứa bé đó mỏng manh lắm, lúc nhỏ người ta nhận người ca ca hời(2) như con lắm đấy.”
(2) Nguyên văn là 便宜哥哥: tiện nghi ca ca, chính là kiểu ca ca có được mà không không phí công sức, hoặc kiểu đối phương chủ động nhận làm ca ca của bạn, không phải thân thích, hoặc không cần biết bạn muốn hay không.
Vẫy vẫy tay, Chu Tử Thư bước ra khỏi đại điện.
Mặt trời lên cao, Ôn Khách Hành mới ngủ dậy.
“A Nhứ ~” Gọi mấy tiếng, không ai trả lời, Ôn Khách Hành mới nghĩ đến A Nhứ hôm nay phải ra ngoài làm việc, không thể ở cùng mình.
Bên giường có quần áo đã được chuẩn bị tốt, bên trên còn có một mảnh giấy nhỏ.
“Tiểu Chu thì ta đã giúp đệ giáo huấn nó rồi, tiểu Ôn đã ăn no rồi, lúc mặt trời mọc, A Hành cũng phải ăn cơm no đợi A Nhứ về nhà, được không?”
(tbc)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro