Chương 57
Từ trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy róc rách, đột nhiên ngừng tiếng vang, ngay sau đó là tiếng bàn chải đánh răng “roạt roạt…..”. Đứng trước gương, Junghwa nhắm mắt lại, từ từ suy nghĩ.
“Ngô……..” Tại sao cảm giác rất áp lực………
Buổi sáng, phát hiện ra tâm tình rất tệ. Tuy nhiên bản thân vẫn không hiểu, vấn đề nằm ở chỗ nào. Tâm tình phức tạp trở nên trống trơn, dường như không có mục tiêu……
Nếu như nói, mục tiêu nghĩ ra trước tiên là trường học, rồi tìm một công việc ổn định.
Như vậy hiện tai…..Junghwa…..Mục tiêu bây giờ của cô là cái gì?....... Gả cho anh Minho……Làm vợ anh à…..Sau này mỗi ngày làm bạn cùng anh?.......
Là như vậy sao? Vậy là, ước nguyện ban đầu thay đổi rồi sao?
Nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng tắm, khí trời có chút u ám. Mùa thu cũng đã trôi qua mau, mùa đông cũng mau tới rồi. Mùa xuân sang năm, vẫn muốn mỉm cười nghênh đón như cũ…….
Chợt đem bàn chải trong miệng rút ra, dùng nước ấm súc miệng.Nhẹ nhàng mà sung sướng rửa mặt xong, soi mình trong gương, nở nụ cười.
Ách……. Nụ cười có chút cứng ngắc…….. Junghwa…..Cô làm sao cười xấu đến như vậy……. cười đến nỗi so với khóc còn khó nhìn hơn…..
Ra khỏi phòng tắm, tầm mắt dừng trên sofa phòng khách. Một cái áo khoác lớn, phong cách Hip-Hop, vật sở hữu của biến thái chết tiệt!
Tức giận xông ra ghế sofa, đem áo khoác ôm vào, giống như như là dùng chiếc áo khoác này đem chủ nhân của nó ôm vào. Mặc dù là cùng sinh hoạt, nhưng tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện tình.
Trở tay, muốn mang áo khoác ném xuống đất, lấy nó ra phát tiết.
Tay vừa giơ cao quá đỉnh đầu, động tác lại ngừng lại. Mím mím môi, có chút tức giận đem áo khoác bỏ về trên ghế sofa. Đôi tay chống nạnh, có chút cảm giác vô lực.
“Biến thái chết tiệt…….. Chị với cái áo khoác cùng nhau biến đi……”
Vỗ vỗ đôi tay, đi về phòng nghỉ của mình, cầm áo lông dày. Mặc vào từ trên đỉnh đầu, cảm giác thật ấm áp, cái loại cảm giác mềm nhũn đó, giống như là mẹ.
Junghwa mặc áo vào, quay trở lại phòng khách lần nữa. Đứng lại trước hình treo ở vách tường, ngẩng đầu lên, nở ra cười thật lớn.
Trong hình, mẹ dịu dàng, cùng bộ dáng trong trí nhớ giống nhau, cũng không có gì thay đổi. Tựa như lúc nhỏ vậy, trên người luôn tản ra mùi thơm nhàn nhạt.
“Mẹ…….. mẹ cũng không có già đi……. Vẫn còn trẻ đẹp như thế……..”
“Mẹ nhìn xem sao…… con trưởng thành rồi đấy…… Mấy năm tiếp theo…… Con cũng sẽ nhanh già so với mẹ rồi…… Đến lúc đó……Mẹ cũng không nhận ra được…..”
……………..
Công ty Banana Culture.
Trong phòng hội nghị lớn, tất cả nhân viên trong công ty tập trung. Theo thường lệ, ngày đầu tiên mỗi tháng, triển khai hội nghị tập thể. Khen ngợi nhân viên công tác xuất sắc tháng này, phê bình nhân viên chưa đủ tốt.
“Tháng này, tất cả mọi người đều biểu hiện vô cùng xuất sắc! Doanh thu của công ty tăng vọt so với tháng trước…….” Quản lý béo lùn cực kỳ phấn khích.
Junghwa đứng ở cuối hàng, ngẩng đầu ngó ra ngoài cửa sổ.
Chợt, trên bầu trời có một chiếc máy bay bay qua. Giống như một con chim lạc đàn nhỏ, có vẻ cô đơn như vậy. Bầu trời có chút u ám, không hề xanh biếc nữa, nó giống như là bị vứt bỏ.
Trong đầu đột nhiên nhớ lại lời ai kia.
“Ngày mai tôi phải bay đến Canada, một tuần sau mới có thể gặp em. Hôm nay để cho tôi ôm em một lát, nếu không tôi sẽ nổi điên đấy!”
Canada, ở hướng nào Seoul đây?
Lần trước là nước Anh, thời gian mất nửa năm. Lần này rời khỏi có phải hay không biến thành một năm?
Đợi đã nào…! Chờ một chút!
Junghwa! Cô đang ở đây suy nghĩ cái gì? Gần đây thế nào luôn suy nghĩ lung tung? Biến thái chết tiệt kia đi bao lâu mắc mớ gì đến cô đây? Chị tốt nhất là đi vĩnh viễn không trở lại mới đúng!
Bởi vì nghĩ tới Hani, Junghwa cảm thấy ngứa răng, vô cùng bất mãn.
Nhưng vào lúc này, cửa phòng họp bị mở ra.
Solji mặc vest trắng, bước chân nhàn nhã, lách mình xuất hiện. Khuôn mặt trẻ con trắng noãn, nhìn qua không hề có cảm giác nguy hiểm, nhưng ở thời điểm hai mắt của Solji nhìn Junghwa, lại hiện lên một tia tà ác.
Cô bé mồ côi này….cũng không liên quan đến cô….. Có trách thì trách cô yêu mến Ahn tổng tài thôi….
Junghwa ngẩng đầu, nhìn về phía người đi tới. Ở thời điểm tầm mắt chống lại Solji, trong lòng “lộp bộp” xuống.
Cái người này tới nơi này làm gì? Không phải nên ở cao ốc Ahn thị ngồi thoải mái sao? Sao lại có thể biết đến nơi này?
Trong lòng có một loại cảm giác càng ngày càng không ổn.
Solji mỉm cười hướng mọi người gật đầu, đi tới người quản lý bên cạnh. Nhưng mà ánh mắt của cô, lại cố ý khiêu khích Junghwa. Trong ánh mắt ý tứ, mưu kế bắt đầu lộ ra.
Quản lý béo lùn khuôn mặt tươi cười vội vàng chào đón, bộ dáng a dua.
“……….” Solji cúi người, ghé vào tai quản lý, nhỏ giọng nói gì đó.
Junghwa nhìn bọn họ công khai bàn luận xôn xao như vậy, nhất thời có loại cảm giác điện giật. Theo đó, từ lòng bàn chân rung cả mình, lan tràn tới toàn thân.
“Tốt! Hiểu!” Quản lý gật đầu liên tục, chấp nhận trả lời.
Solji vừa gật đầu một cái ngẩng đầu nhìn về mọi người. Lần này không có lại nhìn Junghwa, mỉm cười rời đi. Giống như lúc xuất hiện vậy, thần bí quỷ dị hơn nữa.
Quản lý ho một tiếng, trấn định nói: “Như vậy, tổng kết công việc tháng này, liền kết thúc!”
Mọi người rất ăn ý vô tay. Các nhân viên lần lượt đi ra khỏi phòng họp, Junghwa cũng bước đi nhanh hơn, đi theo đám người. Không biết vì sao trong lòng cô có cảm giác bất an, ở lạ nơi này sẽ có chuyện không tốt xảy ra!
“Junghwa!” Quản lý đúng lúc lên tiếng.
Junghwa chợt lạnh sống lưng, quay đầu lại, trầm trầm nói.
“Quản lý, có chuyện gì không……..”
Quả nhiên, không ngoài dự đoán, nhận thấy cái người biến thái chết tiệt rất biết cách làm khó cô, cuối cùng cô lại phải tới.
Lần này, không biết biến thái kia phân phó “Chân chó” tới giao phó cái gì xấu xa đây?
Vẻ mặt quản lý là ôn hòa mỉm cười, hướng Junghwa vẫy vẫy tay.
“Junghwa! Cô qua đây! Đây đúng là một chuyện tốt à!”
“.............” Junghwa cố gắng lộ vẻ tươi cười, lại phát hiện ra mặt của mình có chút biểu lộ cứng ngắc. Chậm chạp giống như con ốc sên đi đến bên cạnh quản lý. Không muốn đi nhìn khuôn mặt tươi cười tà mị của quản lý, cắm đầu cắm cổ nhìn chằm chằm xuống nền nhà. Biết rõ rằng, làm như thế là không có lễ phép.
“Junghwa, trước tiên tôi muốn bày tỏ sự tiếc nuối! Cô phải rời khỏi Banana Culture!” Quản lý thở dài nói.
Ách...........
Rời khỏi Banana Culture? Cô bị sa thải rồi sao? Không phải chứ? “Chân chó” của biến thái tới đây, chính là muốn sa thải cô sao? Chẳng nhẽ chị lại có lòng tốt như thế? Như vậy đồng nghĩa với việc cô thoát ra khỏi ma trảo của chị rồi!
Junghw nghi ngờ nhìn quản lý, ấp úng hỏi.
“Nếu quản lý nói như vậy....... Ý không phải là........ Tôi có thể rời khỏi Banana Culture rồi hả?”
“Đúng! Cô sẽ phải rời khỏi Banana Culture rồi!” Quản lý khẳng định trả lời.
Lần này, Junghwa tâm trạng thật vui vẻ! Quá tuyệt vời!
Vội vàng gật đầu, nụ cười trên mặt cũng bộc phát sáng rực, ngược lại với lo lắng lúc trước.
“Cám ơn quản lý! Vậy tôi liền đi thu thập đồ đạc! Năm phút sau liền rời đi!”
Dường như biểu hiện thật quá vui mừng quá phấn khích! Junghwa! Cô cũng nên có chút biểu hiện mất mác à! Như vậy mới là nhân viên tốt! Nào có nhân viên đã bị sa thải trên mặt lại có ánh nắng mặt trời rực rỡ?
Quản lý cho là cô đã sớm biết “nội tình”, cũng không cảm thấy kì quái, gật đầu một cái.
“Đi đi! Không biết cô có cần công ty phái xe tiễn không?” Quản lý tốt bụng đề nghị.
Junghwa nhíu mày, trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Cái gì cái gì? Lại còn có chuyện tốt như vậy? Bị sa thải rồi, lại còn được xe riêng đưa về nhà? Cái gì đây á!
“........” Cảm kích nói.
"Cám ơn quản lý! Không cần! Dù sao cũng không còn bao nhiêu thứ! Tôi tự ngồi xe buýt về nhà là được rồi!"
"Về nhà?" Quản lý trợn to hai mắt.
"Junghwa, chẳng lẽ cô không biết?"
"Dạ! Biết cái gì?" Bất an vừa rồi, lại từ từ tăng lên.
Quản lý sửng sốt một chút, từ từ nói.
"Junghwa sau này không phải làm ở Banana Culture rồi! Bởi vì, bắt đầu từ ngày mai, cô sẽ phải đến Ahn thị làm!"
"Hả?..................." Junghwa không dám tin há to miệng.
"Junghwa! Bây giờ cô có thể đi trình diện! Đương nhiên! Cũng có thể ngày mai đi! Cái này tự cô suy nghĩ! Nếu như cô lập tức đến Ahn thị, tôi sẽ cho xe đưa cô đi!"
“...........”
Tâm hồn kinh ngạc đi ra khỏi phòng họp, hiển nhiên không cách nào tiếp nhận chuyện này. Làm nửa ngày, vòng tới vòng lui, lại còn không có cách nào chạy thoát khỏi cái biến thái kia?
Chị rốt cuộc bảo an tâm là như thế này à? Cư nhiên dùng thủ đoạn hèn hạ đem cô điều đến bên cạnh chị.
Thật là muốn chết! Cuộc sống về sau qua đi như thế nào? Chị không phải là muốn coi cô như là cái loại em gái nhỏ, phục vụ chị cả ngày chứ? Nhức đầu quá.........
Điện thoại di động dặt trên bàn, phát ra tiếng chuông rất nhỏ.
Junghwa phiền não mở ngăn kéo ra, ảo não cầm di động lên. Mở màn hình ra nháy mắt, mắt đột nhiên sáng lên.
Dãy số hiện lên chủ nhân.............. Hyelin!
Cư nhiên là Hyelin! Hyelin đã quay trở lại? cùng với anh Jackson cùng nhau từ nước ngoài trở lại? Oa! Tốt quá! Tính ra, mấy tháng rồi cũng chưa nhìn thấy bọn họ.
Vội vàng ấn phím call, hưng phấn nói: “Uy uy! Hyelin!”
“Junghwa chết tiệt! Sao chậm như vậy mới nghe điện thoại? Nói! Cậu ở đó làm gì? Có phải hay không ở công ty lười biếng?” Âm thanh Hyelin tràn đầy sức sống.
Junghwa lè lưỡi, ít khi làm nũng nói.
"Mình nào có? Cậu nói lung tung! Mình phải làm việc!"
“Hừ! Có cho cậu cũng chẳng dám! Ha ha! Này! Junghwa! Mình đã về rồi!"
Hyelin rống lớn một tiếng, đột nhiên lại một trận nói thầm.
"Jackson! Anh nghĩ ngạc chết em sao? Đột nhiên dừng ngay?"
Nghe thấy tiếng quát mắng quen thuộc, Junghwa không nhịn được khóe môi giương lên. Trước mắt dường như có thể nhìn thấy bộ dáng Hyelin tìm Jackson......
Đúng! Thực sự đã quá lâu rồi! Lâu đến nỗi để cho cô quá hoài niệm rồi!
Rốt cuộc........ Không phải một mình rồi........ Rốt cuộc......... Bên cạnh lai có người bầu bạn.....
Đột nhiên giữa........ Liền nghĩ tới tiền Lee Sejin........ Cô có được khỏe hay không...... Cùng dưới một bầu trời xanh........ Hi vọng cô ấy trôi qua hạnh phúc....
"Junghwa......... Junghwa?............”
Hyelin không nhịn được vang lên âm thanh.
Junghwa “Dạ?” một tiếng. Phục hồi tinh thần lại, vội vàng xin lỗi.
"Ngại quá! Thật xin lỗi! Hyelin! Làm sao rồi?”
Hyelin tiếp tục rống.
“Làm sao cậu một chút tiến bộ cũng không có? Gọi điện thoài cũng mất hồn à? Thật là bội phục cậu đó!"
“..........” Junghwa cười hai tiếng, lè lưỡi một cái.
“Tốt lắm! Không nói bậy với cậu nữa!” Hyelin hừ một tiếng.
“Buổi tối ra ngoài ăn cơm đi! Ăn mừng mình trở về nước an toàn!”
“A!” Junghwa không có ý kiến.
"Được!"
“Vậy cứ như thế đi!" Vừa dứt lời, điện thoại liền bị ngắt.
Khép lại điện thoại di động, hai mắt nhắm lại vui vẻ. Dạ! Thật tốt! Hyelin cùng anh Jackson trở lại! Cuộc sống sau này, sẽ không cô đơn nữa rồi.....
Mở mắt ra, trùng hợp nhìn thấy thân ảnh béo lùn chắc nịch của quản lý.
Trước mắt đột nhiên tối đen như mực, vừa nghĩ tới người biến thái kia, cũng có chút nghiến răng nghiến lợi. Đi làm nhân viên dưới tay chị sao? Biến thái chết tiệt! Chị cho rằng như vậy, cô sẽ khuất phục chị sao?
Chỉ có ba chữ.............Đừng mơ tưởng!
Trận chiến này, cô chết cũng không nhận thua!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro