
| 8 |
Nagisa bình thường dễ thương dịu dàng là thế nhưng khi mà giận lên thì chả khác gì một chú nhím bị xù lông cả .
Thường thì nếu dỗi người yêu , Nagisa sẽ trốn trên phòng hoặc là phi qua nhà của đám bạn thân Isogai nhậu tới tối , cậu thường uống say đến nỗi đầu óc như của người ngoài hành tinh vậy , ăn nói khó hiểu vô tri vô cùng .
Nhưng Karma lại đặc biệt yêu lấy yêu để bộ dạng khi say của cậu .
Vì một tí sai lầm tan ca không báo trước cho người yêu nhỏ nên Nagisa lại dỗi anh nữa rồi .
" Đâu phải lần đầu đâu Karma , cơm canh cậu tự hâm lại rồi ăn đi , tối có đói thì ra ngoài ăn . Tớ qua nhà Isogai đây "
Karma ú ớ định khen người yêu của mình sao dễ thương thế không biết , ai đâu khi giận dỗi mà lại đi nói cho đối phương biết mình đi đâu làm gì , Nagisa của anh sao mà ngốc ghê .
" Thôi thì cứ để cậu ấy kể xấu mình cho tụi kia nghe vậy , haiz " Karma thở dài , lục lọi cái tủ lạnh đã được lắp đầy bởi nhiều hộp thức ăn đủ màu sắc .
Anh rơm rớp mắt , tự nhiên nhớ bé yêu ghê .
Tối Isogai gọi mãi mà Karma không thèm bắt máy , trong khi đó Nagisa đã ngồi đó lẩm bẩm gần cả tiếng trời rồi , tay thì thoăn thoắt đổ rượu vào chén tu một lần sạch bong . Itona và Kayano phải thi nhau ngăn cậu lại không thôi là sẽ có án mạng mất .
Cửa nhà đột nhiên mở ra , Isogai hết hồn nhìn xem là ai , cậu thở phào cười trừ nói " Thuộc luôn cả giờ rước rồi hả ? "
Karma ẵm Nagisa trên tay rồi nhếch môi đáp " Ừ , ngày nào nhậu cũng canh dắt khuya khuya vậy gọi qua hộ tống "
Nagisa ngủ rất ngon cơ , dọc đường đi không khóc lóc hay nói mớ gì cả , đến nơi thì Karma đỡ cậu lên phòng nằm ngủ , chưa đi được nửa bước chân thì đã nghe tiếng mít ướt ở đằng sau .
" Hức cay quá ... " Nagisa kêu lên , tay dụi dụi mắt .
Karma liền quay lại ngồi cạnh cậu " Sao thế ? Đau ở đâu à ? " Tay anh sờ khắp người cậu , mắt đảo đều từng chỗ .
" Đau ở đây nè " Nagisa đáp , tay chỉ chỉ vô lòng ngực của mình .
Karma chỉ bật cười nhẹ nhàng trước bộ dạng làm nũng của cậu , anh để cậu ngồi lên đùi mình rồi bắt đầu xoa xoa lưng cậu vỗ về như một đứa trẻ .
" Ngày mai sẽ mua bánh táo cho cậu , đừng giận tớ nữa . Nagisa buồn một còn tớ thì buồn mười lận đó "
Nagisa mắt long lanh nhìn anh , má cậu ửng hồng lên vì vui sướng , cậu xoa đầu anh " Cậu được tha thứ , mai phải mua bánh táo cho tớ "
" Nghe theo cậu hết , giờ đi ngủ nào "
End .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro