Chương 8: Ai liên lụy ai
Rời khỏi cửa hàng, Junghwa phát hiện trời đã tối, nhìn đồng hồ, đã đến 9 giờ, mới cảm thấy mình đói bụng. Hai người hai tay mang đầy túi, lớn túi nhỏ, lắc lư lắc lư ra ngoài, đến bãi đỗ lấy xe. Vừa mở cốp xe, đồ chưa kịp bỏ vào, đột nhiên có một người nhảy ra bên cạnh, dùng dao dí vào lưng Junghwa.
-"Không được nhúc nhích, đem hết tiền trên người, điện thoại di động giao ra đây."
Cố gắng đè âm thanh xuống thấp, có chút quen thuộc, lại có chút xa xôi, nhớ không nổi đã từng nghe thấy ở đâu. Gương mặt Solji tái nhợt, gần đây có phải cô đã đắc tội với thần tiên không?
-"Nhanh lên."
Hắn không kiên nhẫn, gầm nhẹ. Junghwa đem đồ buông xuống, rồi giật mạnh khủy tay về phía sau, ngay giữa bụng hắn, xoay người lại khống chế cổ tay đối phương, đoạt lấy con dao trên tay, tiếp đó một quyền đánh vào cằm hắn, rồi bồi thêm một cước đưa hắn bay ra xa.
Động tác nhanh nhẹn, ra quyền mạnh mẽ, ra chiêu liền mạch lưu loát như nước chảy mây trôi, Solji đứng xem mà phải trầm trồ khen ngợi.
Hắn ôm bụng ngồi xổm trên đất, ngẩng đầu nhìn Junghwa. Mẹ nó, gặp phải một đứa khó xơi. Hắn gầm nhẹ một tiếng, lập tức đứng lên.
Junghwa nhìn chằm chằm hắn, định xông lên.
Đại khái dáng dấp hắn khoảng bốn mươi tuổi, cả người lôi thôi, tóc muối tiêu, trên mặt đầy râu, có một vết sẹo lớn dài hai tấc ở trên mặt.
Bước chân của Junghwa nhát mắt dừng lại.
-"Nam Joo Hyuk?"
-"Cô... cô biết ta?" Nam Joo Hyuk sửng sốt. Hắn ở trong tù mười năm, hẳn là không biết một cô gái trẻ như thế này mới đúng, nhưng không hiểu sao hắn lại thấy nàng có chút quen mắt.
Junghwa gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên nhanh như chớp xông lên đá cho hắn một cước, sau đó nắm vạt áo hắn, nắm tay nhắm vào đầu hắn mà hạ xuống, công kích như mưa rơi xối xả đánh cho hắn không phản kháng nổi chỉ có thể lấy tay ôm mặt bảo vệ.
-"Junghwa!"
Solji bị Junghwa hù dọa đến sợ hãi. Junghwa lại một cú đánh vào mặt hắn, khiến hắn thổ huyết, sau đó té lên mặt đất thở hồng hộc.
Junghwa lạnh lùng nhìn hắn, nắm chặt bàn tay kiềm chế cơn giận lại, bộ dáng như hận không thể đem hắn đánh chết. Solji một tay kéo Junghwa, kêu lên:
"Cô làm cái gì vậy? Đem hắn tống đến đồn là được rồi, cô cứ đánh hắn như vậy sẽ bị kiện đấy, biết không?"
Junghwa nhìn chằm chằm vào Nam Joo Hyuk , kêu lên:
-"Cút, đừng để tôi nhìn thấy một lần nào nữa."
Junghwa nhìn Solji, hít sâu, rồi nặng nề thở ra, sau đó xoay người đi. Nam Joo Hyuk đau đớn cuộn người trên mặt đất, mặt mũi bầm dập, miệng đầy máu tươi. Hắn dùng ánh mắt ngoan độc nhìn chằm chằm Junghwa. Hắn, Nam Joo Hyuk mặc dù không còn sung sức như hồi trẻ, nhưng cũng không thể để cho một con nhóc như vậy đánh cho gần chết. Nắm lấy con dao nhỏ đứng lên nhắm hướng Junghwa lao tới.
Soljii nhìn thấy, sợ đến hét lên một tiếng, một tay đẩy Junghwa ra, cây dao nhỏ xoẹt qua cánh tay cô. Nam Joo Hyuk thấy mình đâm không trúng, lại nâng cây dao nhắm hướng Junghwa đâm tới.
Junghwa nghe được tiếng hét, chưa kịp định hình cô đã bị một lực đẩy ra, nhanh chóng lấy lại thăng bằng, chỉ thấy trước mắt một lằn sáng màu trắng vút đến theo phản xạ cô lui về sau hai bước, hạ người xuống quét chân hắn, nhưng hắn nhảy lên né được. Junghwa chống tay bật người lên, nhắm ngay huyệt thái dương của Nam Joo Hyuk mà đá vào.Nam Joo Hyuk nhanh chóng lui đầu về, thoát được một cước của Junghwa trong gang tấc.
Junghwa liền xoay người đá ngược một cước, trúng ngay giữa cằm của hắn, làm hắn ngã lăn trên đất. Căm hận nhìn chằm chằm Nam Joo Hyuk, nghiếng răng kêu ken két, tim đập kịch liệt. Mãi một lúc sau, cô mới quay đầu lại, nhìn về phía Solji, chỉ thấy máu chảy đỏ ống tay áo cô, cô lấy tay che vết thương, sợ đến mặt mũi trắng bệch. Tâm Junghwa nổi lên đau đớn, vội chạy đến bên người Solji, thay cô đè lại vết thương trên tay, kéo cô vào xe.
-"Tôi đưa cô đến bệnh viện."
Mở cửa xe, từ chiếc gương chiếu hậu trông thấy Nam Joo Hyuk lại vọt đến. Junghwa nổi giận xoay người, lấy chân đá hắn, lớn tiếng kêu lên:
-"Ta giết ngươi." Toàn thân toát ra sát khí đằng đằng, Junghwa đã buông tha hắn, nhưng hắn lại không biết sống chết. Khốn nạn chính hắn làm Solji bị thương!
Nam Joo Hyuk thấy sát khí của Junghwa phát ra mà sợ hãi, hắn nhìn ra đứa con gái này thật muốn giết hắn, bị khí thế của Junghwa hù dọa, cơ thể vội dừng lại, co cẳng bỏ chạy.
Junghwa không đuổi theo, trong lòng cô nhớ đến vết thương của Solji. Xoay người leo lên xe, ngồi ở tay lái, nhấn ga phóng đến bệnh viện.
Solji cắn chặt môi, sắc mặt tái nhợt, hai tay run rẩy, cô cũng không biết tại sao, chỉ là rất sợ. Không biết là sợ Junghwa, hay là sợ cái người tên Nam Joo Hyuk kia, hoặc là chuyện của bản thân.
Càng làm cho cô nghĩ không ra chính là Junghwa biết hắn, còn ra tay đánh hắn, mà hắn cũng ngoan cố như muốn lấy mạng của Junghwa, phía sau việc này dường như có cất giấu rất sâu chuyện gì đó. Junghwa đứng tựa vào khung cửa, bác sĩ đang băng bó vết thương cho Solji, gây tê, sau đó khâu lại vết thương. Cánh tay trắng trẻo kia từ nay về sau sẽ lưu lại một vết sẹo lớn dài 2cm. Nghĩ tới đây, Junghwa có chút đau lòng, là cô làm hại Solji ra như vậy. Cô và Solji là hai thế giới khác nhau, cô không nên xuất hiện bên cạnh Solji, sự xuất hiện của cô chỉ mang đến cho Solji phiền phức và thương tổn. Ngẫm lại cô và Solji đơn độc cùng nhau trải qua 3 lần, không phải mọi lần điều bị thương mới kết thúc sao?
Yên lặng gục đầu xuống, nhìn mũi giày, trong lòng rầu rĩ hết sức khó chịu. Cô không nên đến gần Solji, cô nên rời xa Solji. Bản thân cô như một vực sâu đen tối, đến gần Solji, chỉ biết đem cho Solji điều xấu và tai họa.
Solji không dám nhìn bác sĩ khâu vết thương, cô nhắm mắt lại, cảm thấy rất đau, còn cảm giác được sợi chỉ luồng qua da thịt. Quay đầu xoay qua một bên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong đầu không ngừng hiện ra hình dáng lúc Junghwa đánh người, cái loại bất chấp đến sống chết của người khác, tràn ngập bạo lực và máu tanh. Đây là việc mà Hyelin nói Junghwa không biểu lộ ra ngoài sao? Cơ thể mảnh khảnh như vậy lại che giấu một con người bạo lực và nguy hiểm sao? Là một mảnh đời khác mà nàng chưa từng gặp qua chưa từng chạm đến? Một người bạo lực như vậy, nên đến gần cô ấy sao? Hay là cô nên phá bỏ cái khoảng cách của cô ấy. Nhìn về phía Junghwa, Junghwa u buồn đứng tựa vào cửa, đầu rủ xuống, khuôn mặt bị mái tóc dài che khuất, cho dù đang mặc một bộ quần áo màu trắng, trên người cũng toát ra một luồng khí đen u ám, giống như đã gắn chặt bản thân vào trong nơi tăm tối. Nhớ đến ngày hôm nay ở cửa hàng thử đồ cả tầng lầu bị cô gái này thu hút, nhìn lại người trước mắt thần sắc buồn bã dường như bị cả thế giới vứt bỏ, lòng của cô lại cảm thấy đau nhói.
-"Junghwa." Solji khẽ gọi một tiếng.
-"À." Junghwa nhìn về phía Solji.
Vẻ mặt buồn bã, ánh mắt như một viên minh châu bị bụi bao phủ, không còn giống như ban chiều, sự linh động trong ánh mắt bỗng chốc biến mất không thấy tăm hơi, như một cái giếng cũ đầy tĩnh lặng nặng nề.
-"Cô có bạn bè không?" Nếu có một người bạn bên cạnh, cô ấy sẽ không hiu quạnh như vậy, chỉ là, tình tình quái gỡ như vậy, chắc rất khó có bạn a. Nếu có, vậy người đó là dạng người gì nhỉ?
Junghwa lắc đầu, cô không có gia đình, côi cút một thân một mình giữa trời đất, không cần ai không dựa vào ai, tự nuôi sống chính bản thân mình.
-"Còn người thân đâu?" Solji hỏi cho rõ ngọn nguồn, thậm chí không biết mình có nên hỏi hay không.
Người thân? Trong mắt Junghwa hiện lên một tia ảm đạm, đau xót. Thấy Junghwa không nói, trong khoảng thời gian ngắn Solji cũng không biết nên nói gì. Nếu Junghwa không nói, đồng nghĩa việc này khó có thể đề cập đến, chỉ sợ lại tạo ra một vết thương khác. Quá khứ của Junghwa, những việc từng trải, đối với Junghwa mà nói có thể đều bi thương. Solji chỉ trầm mặc chốc lát, nói:
-"Tôi không sao, cô không cần phải như vậy, được chứ?"
-"Là tôi làm cô bị liên lụy." Junghwa buồn bã nói.
-"Nếu không có cô ở đó, nói không chừng tôi đã bị cướp rồi." Soljii cười cười, giả vờ thoải mái nói:
-"Cô lại cứu tôi một lần a."
-"Vì tôi nên cô bị thương, là tôi hại cô." Junghwa nói, trong lòng cực kỳ khó chịu. Nhiều năm như vậy, Solji là người duy nhất đổi xử tối với cô, nhưng chính cô là người hại Solji bị thương, còn làm Solji hoảng sợ. Nếu như có thể, cô thà rằng mình là người trúng một dao đó, trên người cô đã có vô số vết sẹo, thêm một vết nữa cũng chả sao, nhưng nàng thì khác.
-"Tôi không trách cô, muốn trách thì nên trách cái tên ăn cướp kia." Solji trấn an nói, đem tất cả lỗi đều đổ lên đầu người nọ.
Junghwa bỗng dưng ngẩng đầu lên nhìn Solji, ánh mắt ngấn lệ, cô cắn chặt vào môi, nhưng nó không thể khiến cánh tay cô ngừng run rẩy. Tên ăn cướp kia là ba của cô, là người bức tử mẹ cô, là người hại cô bị tất cả mọi người phỉ báng, là người buộc cô dấn thân vào con đường này. Cô cho rằng cô đã rời khỏi cái vòng tròn quá khứ, có thể bắt đầu lại một lần nữa, thế nhưng cô không thể, cái bóng của quá khứ vẫn luôn ở trên người cô, cô không thể kiếm sống một cách bình thường, chỉ có thể tiếp tục dùng đồng tiền nhơ bẩn của quá khứ, chỉ có thể như một con mọt của xã hội mỗi ngày đều vô công rỗi nghề, cô vẫn còn rất hung bạo, lúc người khác động đến cô, cô vẫn muốn đánh người đấy thành phế nhân.
-"Làm sao vậy?" Solji sợ, bộ dáng này của cô ấy như một con Quỷ Hồn từ địa ngục bò ra, tuyệt vọng mà vô cùng bi ai.
Junghwa hít thật sâu, cố gắng kiềm lại những giọt nước mắt, gượng gạo nói:
-"Không có gì." Quay đầu sang một bên, tựa ở cửa xoay lưng về phía Solji.
-"Được rồi, chú ý đừng dính nước, mỗi ngày đều phải đúng giờ thay thuốc. Lát sau tôi trở lại mang một ít thuốc kháng viêm, một lát tôi sẽ tiêm thuốc cho cô, chống uốn ván..." Bác sĩ căn dặn, sau đó để y tá tiêm thuốc cho Solji.
Vội vàng hoàn tất mọi thứ, Solji và Junghwa trở lại xe, vẫn do Junghwa lái xe, đưa Solji về. Khi xe dừng lại, Junghwa đem xe và chìa khóa trả lại cho Solji, nói:
-"Sau này đừng liên lạc với tôi nữa, tôi... tôi và cô không có cùng một thế giới, sẽ lại liên lụy tới cô." Nói xong cô liền xoay người rời đi.
-"Junghwa!" Solji gọi lại Junghwa.
Junghwa dừng bước chân, không quay đầu lại, chỉ lặng lẻ đứng đó, trong ngọn gió.
Solji trầm mặc một chút, cô không biết nên nói cái gì. Cô biết, Junghwa sẽ đi, hai người vĩnh viễn sẽ là người lạ, có thể sau này sẽ không liên hệ nữa. Cô không biết cô có thể giúp cho Junghwa việc gì, nhưng cô không hy vọng Junghwa cứ tiếp tục như vậy, Junghwa nên có được hạnh phúc. Trong một lúc, cô cảm thấy lo lắng, lo lắng liệu Junghwa có tiếp tục đem bản thân mình chôn vùi trong bóng đêm u ám hay không.
-"Cô bảo trọng!" Giọng Junghwa có chút nghẹn ngào.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro