Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 20: Quyết định

Chanyeol ra ngoài cùng Anna, căn bếp nhỏ lập tức trở nên trống trải, Kyungsoo biết bản thân đã đặt nhầm tình cảm lên người đàn ông kia, nhưng không cách nào ngăn được trái tim đau đớn. Cậu thu dọn xong thì lập tức chạy đi tìm Lee quản gia xin chút thuốc trị bỏng, bất quá tác dụng cũng không mau, tay vẫn rát quá.

Tất cả phiền não đều là do mình tự tìm đến, vậy nên cũng chỉ có tự bản thân mới giải quyết được. Cậu quyết định từ nay ít tiếp xúc với cả hai người bọn họ, nếu không có việc gì thì ở trong phòng nhiều một chút cũng tốt.

Buổi tối, Kyungsoo nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, trán bắt đầu thấm mồ hôi. Rõ ràng cậu đã bôi thuốc, nhưng vẫn bị vết bỏng hành hạ, cảm giác chóng mặt nhanh chóng đánh úp tới khiến cậu mơ mơ màng màng thiếp đi.

Chanyeol trở lại biệt thự đã là buổi tối, sau khi đưa Anna về phòng liền đi kiểm tra camera ở nhà bếp. Tất nhiên, anh không hề có ý trách Kyungsoo, nhưng lúc ấy không hiểu vì sao lại to tiếng với cậu. Lúc đó anh đã nghĩ, nếu chẳng may cậu ấy lại không cẩn thận, có lẽ sẽ bị thương giống như Anna.

Màn hình hiển thị hình ảnh hai người đang loay hoay trong bếp, sau đó Anna không cẩn thận té ngã, chiếu theo góc độ mà chảo dầu kia đổ tới, rõ ràng người bị hất trúng là Kyungsoo. Trái tim đột nhiên co thắt lại, Chanyeol đứng bật dậy đi về phía phòng cậu.

Người trên giường co lại thân thể, trán và cổ nóng hầm hập như lửa đốt. Thấy cậu thở ra từng hơi nặng nề khó nhọc, anh mới biết mình đã vô tâm như thế nào, xem cánh tay của cậu, hẳn là bỏng cấp độ hai, trán vẫn còn sưng.

Chanyeol nhấc điện thoại gọi bác sĩ riêng đến, cho dù đã là nửa đêm nhưng vẫn không tha cho người khác.

"Cho cậu nửa tiếng, lập tức đến đây!"

[Này, dù gì chúng ta cũng là bạn đó, sao có thể đối xử với tớ như vậy? Chẳng phải cậu rất khỏe mạnh hay sao? Nếu không có việc gấp thì đừng có gọi tớ!]

"Là việc gấp, vợ tôi bị bỏng."

[...]

Bên kia im lặng một lúc, giống như là bị kinh ngạc, sau đó mới cười ha hả đáp:

[Park thiếu gia, cậu kết hôn bao giờ vậy? Đừng có đùa tâm hồn nhỏ bé này!]

"Còn 29 phút."

[Ặc? Tên ác nhân này!]

Đối phương nghe giọng Chanyeol không giống đùa giỡn, vội la lên rồi cúp máy. Khoảng hai mươi phút sau, một người đàn ông đầu tóc rũ rượi tiến vào trong phòng, thở hổn hển nói:

"Mệt chết người! Ây da, không ngờ thật sự là có vợ..."

Nói đến đây, hắn chợt dừng lại, nhìn khuôn mặt của người trên giường một cái, trong đầu thoáng hiện tình cảnh ngày trước, lắp bắp nói:

"Cậu... ta - Anna?"

"Không phải. Cậu ấy là Kyungsoo. Đến xem một chút đi."

Chanyeol không để ý đến vẻ mặt ngạc nhiên của người nọ, mạnh mẽ kéo hắn tới bên cạnh cậu, để cho hắn kiểm tra vết thương.

"Ầy, bỏng như thế này mà bôi thuốc lung tung quá! Nhiễm trùng rồi, bảo sao không phát sốt chứ?"

Nghe người bạn này nói chuyện, Chanyeol hít sâu một hơi, hỏi:

"Có nghiêm trọng không?"

"Không sao, có thần y Byun Baekhyun ta đây, mất nửa cái mạng cũng không thành vấn đề, ông cứu được hết!"

Baekhyun cười cợt, sau đó xử lý lại vết thương trên tay và trên trán cho người trên giường, trong lòng lại rối tinh rối mù không hiểu rốt cuộc chàng trai này là ai? Sao có thể khiến cho tên Park Chanyeol độc ác đây có vẻ mặt lo lắng như vậy? Phải biết mặc dù trước kia anh ta cũng rất thích Anna, lại còn bị người kia "đá" rồi nhớ mãi không quên, nhưng không thể nào có chuyện lo lắng ra mặt như vậy được.

"Này là vợ cậu à? Cưới khi nào ấy?"

Chanyeol không quan tâm đến Baekhyun, cầm khăn lau mồ hôi cho Kyungsoo.

Bị người ta bơ đẹp, Baekhyun cũng không có ý kiến gì, chỉ nhún vai một cái, sau đó mới ngứa miệng:

"Mà cậu cũng kì thật, vợ mình bị bỏng kiểu này lại không gọi ngay cho tớ hoặc đưa tới bệnh viện, nếu không may coi chừng tai biến là đi thăm ông bà luôn đó."

Chanyeol lạnh lùng liếc hắn một cái, khiến cho hắn lập tức ngậm miệng lại, ánh mắt như muốn giết người kia là sao chứ? Hắn có ý tốt cơ mà! Vì vị đại gia này hối thúc, hắn phải chạy một quảng đường dài tới đây mà chưa kịp chải đầu cho gọn gàng nữa đó! Đau khổ nhìn Chanyeol, hắn phủi phủi mông nói:

"Được rồi, không nhúng mũi vào chuyện của cậu làm gì, tìm thuốc hạ sốt cho cậu ấy uống đi. Nhà cậu chắc có mà nhỉ?"

"Cảm ơn."

Chanyeol thấy tên kia sắp đi, thấp giọng nói một câu. Tay sờ lên trán Kyungsoo, cậu liền khó chịu nghiêng đầu đi, hơi thở nóng rực phả lên cánh tay anh.

Trong mơ, Kyungsoo nhìn thấy khuôn mặt hiền từ của mẹ mình, cậu đột nhiên rất nhớ bà ấy, nhớ cảm giác được tựa đầu vào ngực bà làm nũng, được bà xoa đầu. Nước mắt nóng hổi theo khóe mắt chảy ra, chạm vào đầu ngón tay của Chanyeol.

Lần thứ hai nhìn thấy cậu khóc, tâm tình của Chanyeol trở nên phức tạp vô cùng. Trước kia, anh đã từng có ý nghĩ phóng túng bản thân để quên đi Anna, nhưng đến giờ trải qua bao nhiêu cuộc chơi rồi, vẫn chưa cảm nhận được cái gì gọi là yêu. Ngay cả khi người con gái anh từng nhớ thương trở về, anh cũng chỉ hơi xúc động một chút. Đơn thuần, là vì những hồi ức trước kia làm anh không nỡ buông bỏ. Bất quá hồi ức có tốt đẹp đến đâu cũng chỉ là quá khứ. Anh không còn là thiếu niên trẻ người non dạ ngày xưa nữa.

Chỉ có người con trai này là người khiến tâm trạng anh thay đổi thất thường, dễ nổi nóng hơn, tính tình cũng trở nên điên điên khùng khùng. Anh quan tâm Kyungsoo, muốn cậu vui vẻ, nhưng lại không thích để cậu đi ra ngoài. Bởi vì dáng vẻ đáng yêu năng động của cậu rất dễ hấp dẫn đàn ông lẫn phụ nữ, tính cách kiên cường của cậu lại càng làm bọn họ nổi lên hứng thú chinh phục.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má của cậu, Chanyeol khẽ thở dài một hơi.

"Tôi thừa nhận, trước kia cưới em là vì hứng thú nhất thời, bởi vì em có khuôn mặt giống cô ấy, bởi vì muốn đem em ra làm vật thay thế." Nhưng em không giống cô ấy. Chanyeol thầm nghĩ.

Mi mắt của Kyungsoo run lên, cậu vừa lấy lại ý thức liền phát hiện bên cạnh có người, mà nghe thấy câu nói kia, cậu đột nhiên chỉ muốn mình đừng tỉnh dậy thì hơn. Bởi vì khuôn mặt này thôi sao? Cậu đã hiểu rõ từ lâu rồi, không cần anh đến đây xát thêm muối vào trái tim đã rỉ máu của cậu nữa!

Chanyeol kéo chăn lên đắp cho Kyungsoo, cẩn thận đặt tay cậu ra ngoài, tránh để nó tiếp xúc với vải bông, sau đó mới rời khỏi. Nếu anh biết người bị bỏng là Kyungsoo, anh nhất định sẽ không để cậu ở đó một mình.

Lee quản gia đứng trong phòng làm việc nhìn anh thở dài rồi lại day trán mãi, chợt mỉm cười:

"Cậu chủ yêu rồi."

Chanyeol nghe ông nói, hơi nhăn mày, sau đó thản nhiên đáp: "Cũng không phải lần đầu có cảm giác với người khác."

"Cậu chủ, Anna dù sao cũng chưa ly hôn với chồng, để cô ấy ở đây như vậy có hơi...?"

Chanyeol cầm ly cà phê trên bàn lên uống, trong đầu chậm rãi nhớ lại hình ảnh cô gái đã từng cười trêu anh khi anh đến quán bar chơi. So với hiện tại, ngày trước Anna đáng yêu hơn nhiều. Mấy năm qua nhớ thương cô ấy, đến lúc này đối mặt lại chẳng còn chút động lòng. Anh im lặng một lúc, sau đó hạ quyết tâm.

"Tìm cho cô ấy một căn hộ đi."

"Vâng."

Lee quản gia hài lòng lui xuống, suy cho cùng thì ông vẫn thích Kyungsoo hơn. Một chàng trai tốt như vậy, vừa đẹp trai vừa lễ phép, lại có thể làm cậu chủ nhà ông thay đổi sắc mặt, không giữ chặt thì mất rồi biết tìm ở đâu chứ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #chansoo