Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1: Búp bê nhỏ

Hôm đó là một buổi liên hoan chào mừng cựu sinh viên về trường tham dự kỷ niệm 50 năm thành lập , bắt đầu kể từ hôm qua bạn Chaeyoung đã không thể nào ăn ngon ngủ yên được . Mới sáng sớm đã rời khỏi ký túc xá ra bên ngoài cổng trường nhìn từng dòng người một .

" Ê bạn nhỏ , mày đứng ở đây rốt cuộc muốn tìm ai ? "- Wendy một thân y phục trắng ngần nhìn thật sai tính cách đứng cách cô một khoảng , hôm nay cô ấy đảm nhiệm vai trò cộng tác viên nên phải mặc áo dài trắng đứng bên ngoài đón mọi người .

" Cái gì mà bạn nhỏ , tao với mày đều đã học đến năm cuối đại học " - cô bây giờ không có rảnh đứng nói chuyện với bạn cùng phòng này . Mối quan hệ vô cùng thân thiết một người nằm trên một người nằm dưới , chính xác là Wendy nằm giường trên còn cô nằm giường dưới .

Chaeyoung vốn dĩ là một cô gái gia cảnh thiếu thốn tại một tỉnh nghèo . Nghe nói lúc trước là mẹ của cô bỏ cô vào trước cổng nhà của một gia đình giàu có , có lẽ người này muốn con của mình được người nhà giàu bên trong nhận nuôi . Nhưng hai ông bà chủ đó căn bản có nhiều con , lại có bản tính hết mực xài không được . Chẳng những không nhận nuôi còn tỏ ra khó chịu với tiếng khóc của cô , cũng may Chaeyoung được người giúp việc của nhà đó đem về nhà của mình .

Bởi vì bà ấy không thể sinh con nên đem cô về coi như con ruột của mình vậy , người chủ đó cũng vì bà ấy làm việc mà suốt ngày trông chừng Chaeyoung nên cũng đuổi bà ta luôn . Cả hai ông bà người giúp việc đó đành phải quay về thuê ruộng của người ta làm , cuộc sống bữa no bữa đói nhưng đều dành thứ tốt nhất cho Chaeyoung.

Ngày cô lớn khôn họ mới nói cho cô biết cô không phải con ruột của họ , nếu như cô muốn đi tìm ba mẹ ruột của mình họ cũng sẽ không cấm cản . Nhưng nói là nói vậy thôi , thế gian rộng lớn như vậy làm sao tìm được chứ ? Bọn họ bỏ cô mà , ba mẹ ruột của cô chính là hai người nuôi cô hiện tại . Cả nhà ba người không đầy đủ sung túc vật chất , nhưng đồ sộ tình cảm gia đình khối người ghen tị.

Chaeyoung lúc nhỏ đã bụ bẫm đáng yêu , khi lớn lên lại hết mực khiến tụi con trai trong xóm thầm thương trộm nhớ . Nhưng cô khi đó đúng chuẩn con nhà nghèo học giỏi , nếu như không đến trường sẽ ra đồng phụ ba mẹ xong việc mới về nhà học bài . Ấy vậy mà đến mười mấy năm liền học sinh giỏi , giấy khen thưởng treo khắp căn nhà sơ sài của họ trời mưa còn dột tới dột lui .

Mỗi lúc nghỉ hè không cần đến lớp cô ngoại trừ việc phụ giúp ba mẹ sẽ đi làm lợi ích cộng đồng . Còn nhớ vào mùa hè năm học lớp 11 , vào một hôm cô đến viện dưỡng lão nhỏ của tỉnh giúp viện trưởng chăm sóc những ông bà cụ lớn tuổi , cũng trong ngày hôm đó lỡ bắt gặp ánh mắt của một người cả đời không quên được .

Chị ấy mặc một bộ quần áo cho dù không am hiểu thời trang cũng biết rất đắt tiền , còn tự mình bê quà tặng to đùng từng thùng này đến thùng khác vào bên trong đến rịn ra vài giọt mồ hôi long lanh quanh trán .

Thường nghe nói mấy người nhà giàu không đích thân làm việc gì , cũng không thích tiếp xúc với những người không cùng đẳng cấp . Nhưng chị ấy lại không giống với vẻ ngoài hào nhoáng của mình , cô đứng nép vào một bên cửa tận tường chứng kiến chị ấy đút cho một bà cụ ăn một bát cháo thơm ngon . Cụ bà dạo gần đây trời đổi gió cứ một chút lại ho , khi chị ấy đút cho cụ đến muỗng thứ năm đã bị cụ ho đến nổi văng hết cả cháo ấm vào người .

" Xin lỗi , cụ ấy không cố ý làm dơ áo của chị " - Chaeyoung nhìn thấy chị ấy chồm tới người của bà liền suy nghĩ chị ấy muốn trút giận vào người bà cụ . Nhưng lại không chú ý đến trên tay chị ấy cầm một chiếc khăn nhỏ bé , có vẻ như muốn lau miệng cho bà thì đúng hơn .

" Lau cho cụ bà đi "

Là chị ấy vừa mới nói sao ? Chất giọng của chị ngọt ngào quá , chị chỉ cười thôi cớ sao lại có thể khắc họa vào tâm trí của cô đến tận nhiều năm sau . Cô lúc đó giống như lần đầu tiên nhìn thấy có một người ông trời cho nhiều điểm tốt đến như vậy , bàn tay của chị chạm vào cô khi chị đặt chiếc khăn đó vào tay của cô làm cho cả người giống như vừa có dòng điện xoẹt qua .

Chaeyoung mất đến vài chục giây sau mới có thể bình tĩnh lại , cô nhanh chóng đưa khăn tay của chị ấy lên lau khuôn miệng còn vươn lại một ít cháo của cụ bà . Đến lúc quay ra đã nhìn thấy chị ấy di chuyển ra ngoài đứng ở ban công , hứng lấy một ít nước mưa rửa đi áo của mình .

" Áo của chị dơ hết rồi . Nếu như chị không chê quần áo của em bình dân thô kệch thì chị có thể mặc tạm "- dạo gần đây ở viện dưỡng lão tổ chức mấy chuyến thăm từ thiện cho khách phương xa , Chaeyoung xin phép ba mẹ nuôi đến đó ở ba ngày để phụ giúp . Đem theo cũng được vài bộ đồ có thể mặc được .

" Thôi không cần đâu , chị về ngay bây giờ "

Chị ấy không phải chê quần áo của cô , nhưng hiện tại vừa nhận được một cuộc gọi khẩn cấp cần phải nhanh chóng di chuyển ra xe . Chaeyoung không biết lý do gì lại đi theo người ta ra đến tận đó , trước khi xe chuẩn bị lăn bánh đã kịp hỏi chị ấy một câu .

" Tên của chị là gì vậy ? "

" Lalisa Manoban"

Sao bất công quá vậy , người đẹp tính đẹp tên cũng đẹp . Một cái tên chưa từng nghe ở đâu trùng lặp , Lisa Lisa kêu ra liền cảm thấy cưng chìu không đủ .

" Em tên là Chaeyoung"

Nói ra xong lại cảm thấy không thu lại kịp , có ai hỏi tên của mình đâu cơ chứ , lại còn giống như là người ta quan tâm đến mình lắm vậy . Chaeyoung cảm thấy tự xấu hổ liền cúi mặt xuống chu ra cánh môi đầy bất mãn , lúc này đột nhiên nghe thấy chị ấy giống như đang cười , chắc là chọc quê cô cho xem .

" Bạn Chaeyoung , em nhìn thật giống con búp bê nhỏ " - nàng lâu lắm mới có thể cười thành tiếng , nhìn thấy rõ ràng bạn nhỏ này muốn làm quen với mình nhưng lại ngại gì đó mà . Lúc nói với cô một câu còn đưa hai tay lên nắn nắn lấy đôi gò má của mình , ý muốn bảo Chaeyoung có đôi má phúng phính tựa búp bê .

Cái gì chứ ? Người ta sống đến từng tuổi này chưa có ai nói giống búp bê , cô ghét nhất là búp bê luôn lúc nhỏ toàn đi chơi với đám con trai mấy trò đá banh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro