
𝙖𝙚
— ooc, lowercase.
— không có nhu cầu xuất hiện ở nơi khác ngoài app w cam.
— tránh xa chính quyền!
► ───────●── 97:99
"cảm ơn vì đã chọn anh." thái sơn thủ thỉ, ngồi quỳ bên chiếc giường vốn dĩ là của anh, hai tay tì xuống tấm nệm trắng khiến nó lún xuống đôi chút.
minh hiếu vẫn nhắm nghiền hai mắt, đôi mày cau lại vì khó chịu, phải làm sao thì thái sơn mới hiểu đây nhỉ? anh đâu phải cảm ơn cậu vì một điều anh hiển nhiên phải có chứ, kể cả là một chỗ trống trong nhóm hay là trái tim của minh hiếu đi chăng nữa. quan trọng là anh có cần đến nó hay không thôi, vế sau ấy.
có lẽ là do ánh nhìn như kim đâm chích từ thái sơn, hoặc là do minh hiếu vẫn chưa buồn ngủ đến thế, cậu lật chăn, mở mắt. thái sơn giật lùi lại vì bất ngờ, ngồi bệt chống hai tay xuống sàn.
"bao giờ anh mới chịu đi ngủ?"
cậu ngồi hẳn dậy, bộ đồ ngủ bông mềm mại xệch xẹo trên người minh hiếu làm anh chột dạ nhìn về nơi khác. thái sơn tự thấy có lỗi, rõ ràng cậu đã rất mệt, vậy mà muộn thế này còn phải nghe anh lải nhải đủ thứ. có lỗi quá đi mất...
"ừm, anh, anh sẽ ra ngoài ngay bây giờ." thái sơn nhất quyết đòi ngủ trên sô pha, nhường lại chiếc giường duy nhất trong nhà cho minh hiếu.
"nhưng cửa khóa rồi."
"anh sẽ mở nhẹ nhất có thể, không phiề-"
"ý em không phải thế," minh hiếu ngắt lời anh, đoạn, cậu nói tiếp. "anh ngủ ở đây đi."
thái sơn vẫn chưa kịp phản ứng lại thì minh hiếu đã đứng dậy, cậu đưa tay muốn kéo anh lên giường, không cho thái sơn một giây nào để từ chối. anh cứ thế ngơ ngác bị cậu đẩy nằm xuống nệm. người thái sơn cứng đờ, anh nhìn chòng chọc lên trần nhà, phân tâm sự chú ý của bản thân để không còn tâm tư nghĩ đến người đang loay hoay nằm xuống bên cạnh mình.
minh hiếu không phải kẻ xấu xa, cậu chẳng có chút suy nghĩ chệch hướng nào tồn tại trong đầu khi quyết định để anh ngủ cùng mình, dù cho trái tim cậu có đang biểu tình đi chăng nữa. thái sơn lại khác, anh không nghĩ mình là người giỏi kiềm chế. một cái liếc mắt nhanh chóng lướt qua người minh hiếu, và bất ngờ thay, trong vài giây ngắn ngủi đó, thái sơn thấy hiếu cũng đang nhìn anh. hai tấm lưng quay lại đối diện nhau, khoảng trống ở giữa lạnh lẽo kỳ lạ.
thịch. thịch.
cả hai người lặng im, để chỗ cho những suy nghĩ chen nhau trong tâm trí, bức bối như muốn xé rách lớp phòng bị cuối cùng. cảm giác này khó chịu khôn tả, thái sơn thở hắt ra. không chịu được nữa đâu, anh bỏ cuộc. người lớn hơn từ từ ngồi dậy, tấm chăn bị kéo ra làm minh hiếu chú ý. cậu quay mặt về phía anh nhưng vẫn giữ im lặng, có lẽ minh hiếu đang chờ anh.
"hiếu..."
thái sơn đột ngột xoay người, cả cơ thể phía trên như chiếc lồng giam minh hiếu ở giữa, khuôn mặt của anh đang ở rất gần, rất gần.
"em đây." minh hiếu đáp.
"anh hôn em một cái được không?"
gương mặt minh hiếu thoáng chốc cứng đờ, phía thái sơn cũng không khá hơn là bao. anh bắt đầu cảm thấy hối hận sau những gì mình vừa nói, cái gì cơ, anh đã hỏi cậu.
"anh hôn em một cái được không?"
chạy trốn đi, suy nghĩ chạy dọc đầu thái sơn, thôi thúc anh hành động. không thể, đây là nhà của anh, đây là giường của anh, tấm niệm nhăn nhúm dưới lòng bàn tay này cũng là của anh. tất cả, ngoại trừ minh hiếu.
"để cảm ơn?" minh hiếu hỏi, giống như đùa giỡn.
"a... ừ." thái sơn thấy bản thân ngu ngốc vô cùng. minh hiếu sẽ nghĩ anh là loại người gì đây.
"không cần đâu."
cậu nên biết rằng đôi mắt long lanh kia không nên nhìn người khác một cách chăm chú không xê dịch như thế mới phải. thái sơn đã gần như sụp đổ, hai tay anh tê rần, có lẽ mọi chuyện nên kết thúc ở đây, ngay bây giờ. anh khẽ cử động, đôi mắt rũ xuống mỏi mệt.
"vậy à..."
"ý em là," nét ngại ngùng hiếm thấy lan dần trên gương mặt minh hiếu, nó khiến thái sơn ngơ ngác. "nếu anh muốn hôn em, thì không cần phải viện lý do dở tệ như vậy đâu."
"nhưng..."
"nếu anh muốn, cứ việc."
thái sơn hiểu điều đó có nghĩa là gì, hơn cả một lời đồng ý, xa hơn một chút. minh hiếu đang đặt chiếc chìa khóa vào tay anh, và mong chờ anh đến đó, bước vào nơi trước đây chưa từng có ai được phép đặt chân đến. bí mật của đội trưởng trần, chưa bao giờ giấu kín trước anh.
"hôn em đi, em cho phép anh hôn em."
vậy thì còn gì để nghĩ nữa. bàn tay thái sơn chậm rãi áp lên má minh hiếu, cậu nhắm mắt, chờ đợi món quà từ anh. trên người minh hiếu có hương thảo mộc rất nhẹ, thái sơn cúi thấp đầu, tự hỏi làn da kia sẽ mềm như thế nào khi anh áp môi lên. thái sơn không nói anh sẽ hôn má minh hiếu, hoặc nên nói rằng cậu đã mong chờ vào một điều khác.
moah.
"hả?"
"xong rồi."
thái sơn quay trở lại vị trí của mình, cố gắng vùi mặt vào chăn để che giấu sắc đỏ kèm nụ cười ngại ngùng anh không dám để cậu thấy trên khuôn mặt. minh hiếu nhìn chòng chọc lên trần nhà, chớp mắt như không tin điều vừa xảy ra. cậu đưa tay chạm lên má, tưởng tượng lại cái cảnh khi môi thái sơn ịn lên nó. cảm giác thật lạ, dù vốn dĩ nó không phải thứ cậu mong muốn. nhưng cũng được đấy chứ.
"anh ngủ ngon."
"ừm."
minh hiếu lại kéo chăn lên cao, giống như thái sơn, cậu cũng muốn giấu bản thân sau lớp chăn dày. mới đầu thì hùng hổ lắm cơ, cuối cùng chỉ vì một cái thơm má mà rối hết cả lên. cậu xoay người về phía anh, bên trong chăn tối hù, và cực kỳ ấm áp. đôi mắt hiếu chớp chớp trong bóng tối, ngoài tiếng thở của cả hai thì không còn gì khác, cậu tự hỏi anh ngủ rồi à? thật sự có thể ngủ sau chuyện hồi nãy sao?
ma xui quỷ khiến thế nào, cậu lại giơ tay ra, cẩn thận lần kiếm người anh trong bóng tối. ngón tay cậu chạm vào vải, hình như là cổ áo. tóc anh đã dài hơn rồi, chúng đâm vào tay cậu, có hơi ngứa. nghĩ lại thì việc chạm vào người khác như thế này không đúng lắm, mặc dù anh không phản đối (cậu biết anh chỉ im lặng thôi), tuy vậy minh hiếu vẫn quyết định rụt tay lại.
thái sơn đã kịp giữ cậu lại, anh nắm cổ tay minh hiếu khiến cậu kêu lên vì bất ngờ. trong không gian thiếu hụt ánh sáng, thái sơn vẫn tìm được chính xác nơi mình muốn. anh nghĩ minh hiếu sẽ không để yên cho anh nếu cậu không đạt được 'thứ đó'. một nụ hôn.
---
"em.ngủ.ngon."
lần này thì minh hiếu không dám hó hé gì nữa, phải đi ngủ thật thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro