Chương 22: Cầu hắn ( H! )
Thấy cô khóc càng ngày càng mãnh liệt, Hà Trạch Thành nhăn mày.
"Khóc cái gì mà khóc!" Hắn đột nhiên quát, "Tôi làm em khóc sao? Em là đang ép tôi trừng phạt em! Nín đi cho tôi! Thu hồi hết nước mắt cho lão tử!"
Lâm Ấm cúi đầu bắt đầu thút thít khóc nức nở, ngạnh sinh không dám phát ra tiếng.
Cô rất sợ hãi.
Bây giờ cô chỉ là một súc sinh bị cầm tù không có nhân cách.
Tùy thời đều có thể bị lộng chết!
Hà Trạch Thành ngồi xổm xuống dưới, nâng mặt cô lên trừng mắt, "Tất cả của em đều là của tôi! Bao gồm cả nước mắt, đừng có cố tình chọc tôi tức giận, bằng không nhất định sẽ không dừng lại đơn giản như vậy!"
"Đã biết chưa!"
Gương mặt bạo nộ kia càng lúc càng doạ người.
Lâm Ấm dùng sức gật đầu, "Nô lệ biết.... Đã biết."
"Tách hai chân ra cho tôi!"
Biết hắn muốn làm cái gì, Lâm Ấm vui sướng vội vàng mở chân ra, "Vâng... Chủ nhân."
Hà Trạch Thành híp mắt, nắm lấy dương vật giả kia tắt công tắc, sau đó rút ra bên ngoài, nước tiểu tràn đầy bên trong bừng lên trào ra ngoài.
Hắn đưa dương vật giả đến bên miệng cô, "Liếm sạch sẽ cho tôi."
Bên trên đó toàn là dâm thuỷ của cô cùng với nước tiểu của hắn.
Nhìn dương vật giả gần trong gang tấc, Lâm Ấm không thể không phục tùng mệnh lệnh, nhịn xuống cảm giác ghê tởm, đem dương vật giả liếm sạch không còn một giọt, toàn bộ nuốt vào trong bụng.
Hà Trạch Thành nhìn cô liếm sạch sẽ, ném dương vật giả xuống, cầm lấy bông tắm ở một bên giúp cô cọ rửa.
Lâm Ấm nhất thỏa mãn giờ phút này.
Hắn giống như muốn đem tất cả những gì dơ bẩn nhất trong người cô rửa sạch sẽ.
Nhưng mà bản thân cô cũng rất rõ ràng, giúp cổ rửa sạch tiếp theo cũng sẽ làm bẩn cô.
Chẳng qua là cái thân thể này, toàn bộ đã ô uế.
Giống một súc sinh hạ tiện, dơ bẩn đến không chịu được.
Ngay cả tao huyệt của cô cũng không buông tha, cột nước kia trực tiếp nhắm thẳng ngay miệng huyệt cô bắn vào bên trong, dòng nước thật lớn đánh vào thịt non kích thích không thôi, Lâm Ấm không nhịn được kiều suyễn ra tiếng, cho đến khi tiểu huyệt được rửa sạch xong, cô đã cao trào ba lần.
Hà Trạch Thành mắng một tiếng, "Đồ tao hóa! Chỉ rửa hoa huyệt em cũng có thể cao trào nhiều như vậy, thân thể này trời sinh chính là dùng để thao!"
Lâm Ấm quỳ rạp trên mặt đất vô lực hừ hừ, "Cho... Cho chủ nhân thao."
"Vậy bằng không em còn muốn cho ai thao?" Hắn dẫm lên vú vô, bên trong bị ép ra nước, làm cô nhịn không được lại kêu lên.
Ở trong nhà vệ sinh bị tra tấn một buổi sáng, cho đến khi cô cuối cùng cũng cọ rửa xong, mới được hắn túm dây xích sắt kéo đi ra ngoài.
Cô không biết hắn còn muốn làm gì với mình, còn có chuyện gì quá mức tưởng tượng mà hắn không làm được.
Nhưng hắn lại đem bản thân mình buộc trên sô pha phòng khách, ở trong cơ thể cô nhét một cái trứng rung, chỉnh tới công suất bình thường, liền đi đến giá vẽ bên cửa sổ ngồi xuống, cầm lấy bút tới đối mặt với cô mà vẽ.
Lâm Ấm biết hắn có thể đang vẽ mình, nhưng mà cô không bị yêu cầu là không thể động đậy.
Trứng rung trong cơ thể theo chấn động làm nhục huyệt của cô càng ngày càng mẫn cảm, cô nắm chặt sô pha dưới thân rên rỉ.
Không dám cầu xin hắn.
Không có mệnh lệnh của hắn, hắn sẽ không lấy trứng rung ra.
Cô chỉ có thể liều mạng chịu đựng, cọ xát chân, rên rỉ, phát tao, làm cho hắn xem tất cả những hình ảnh mà hắn muốn nhìn.
Hạ thân kích thích cũng làm vú cô bắt đầu sưng to nổi lên, cảm giác trướng đau làm cô khó có thể chịu đựng.
Hà Trạch Thành ngước mắt nhìn cô một cái, khóe miệng xả ra một nụ cười lạnh, "Không có mệnh lệnh của tôi, em cũng không thể động vú của mình, chỉ có tôi mới có thể."
"A ân... Vâng, chủ nhân." Cô nắm chặt sô pha, dùng sức cọ đùi mình.
Thật sự rất là khó chịu, phía trên cùng phía dưới đều thật khó chịu!
Chỉ mới qua năm phút, cô đã không kiên trì được, dưới thân đã cao trào hai lần, làm ướt sô pha với sàn nhà.
"Chủ nhân... Chủ nhân! Nô lệ rất là khó chịu, có thể giúp nô lệ hút vú một chút được không!"
Hắn thờ ơ, tiếp tục chỉnh chỉnh bức vẽ trước mặt, giống như không nghe được.
Lâm Ấm đại khái thấy được hy vọng, hắn ít nhất không cự tuyệt!
"Chủ nhân... Chủ nhân, cầu xin ngài hút một hút nô lệ tao vú đi! Chủ nhân!"
Cô quỳ trên mặt đất gia tăng trứng rung dưới thân, hướng phía hắn bò qua, dâm thủy lưu đầy trên mặt đất.
Nhưng mà chiều dài dây xích sắt trên cổ không đủ, khoảng cách giữa cô và hắn lại xa đến nửa thước, cũng không thể bò qua được.
"Chủ nhân..." Cô cầu xin hắn, "Mau hút một bên tao vú của nô lệ! Vú nô lệ rất trướng a, thật sự rất trướng! Cầu ngài! Cầu xin ngài!"
Lâm Ấm sốt ruột mắt rưng rưng, quỳ trên mặt đất liều mạng muốn bò đi, nhưng mà có vươn tay, cũng với không tới góc áo hắn.
Nhan sắc trên giấy vẽ lại khác xa nhan sắc hỗn loạn trên mặt cô, cán bút hắn đã cầm không được, trực tiếp ném bút vẽ xuống, quay đầu dùng con ngươi lạnh băng đáng giá cô.
"Tao hóa, quỳ trên mặt đất xoa lấy vú mình!" Thanh âm trầm thấp của hắn bắt đầu ra lệnh.
Editor: sacnu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro