Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 12: Quái thú xuất hiện

Con quái thú bước ra, khổng lồ và uy nghi, lớp lông đen dày phủ kín cơ thể, hơi thở nóng bừng như than đỏ rực. Mỗi bước đi của nó khiến mặt đất nứt nẻ, móng vuốt cào xuống đá tóe những tia lửa phép. Một cú đập tay mạnh vào vách đá phá tan phong ấn đã yếu, ma lực tràn ra khắp không gian, rung chuyển cả bầu trời đêm.

"Chúng ta đánh thức nó rồi..."  Raiden nghiến răng, luồng lửa ma thuật cuộn quanh tay.

Leon gằn giọng: "Không, nó tỉnh dậy vì thứ khác. Phong ấn này đã suy yếu từ trước rồi."

Sinh vật rống lên, âm thanh vang vọng như xé rách bầu không khí. Luồng sóng ma lực từ tiếng gầm lan ra khắp nơi, đất dưới chân nứt toác, cây cối rạp xuống như bão vô hình quét qua.

Selena giơ đũa phép, ánh sáng hồng quét ngang không trung, tạo thành vòng phép bảo hộ : "Giữ vững vị trí. Nếu để nó thoát ra khỏi khu vực này, cả Học viện sẽ biết chuyện."

Cú lao tới của quái thú nặng như búa sắt, đập sập tảng đá lớn, ma lực đen đặc như khói phép bốc lên cuồn cuộn.

"Thứ đó mạnh hơn cả linh thú bình thường!": Otis hét, tay giơ cao nhẫn phép. Vòng xoáy ánh sáng xanh trào ra, lao thẳng vào sinh vật, cắt ngang khói đen. Tiếng nổ rung trời vang lên, nhưng quái thú gần như chẳng hề hấn gì.

Cơn gió ma lực thổi ập tới, kéo theo mùi máu sắt và khói phép cháy khét. Năm bóng người trẻ tuổi, giữa đêm trăng non, đối mặt với sinh vật cổ xưa vừa được đánh thức .

Irene nâng cao đũa phép, giọng niệm chú
Ánh sáng tuôn ra từ đầu đũa, hóa thành những sợi xích ánh sáng quấn quanh chân con quái vật, ghì chặt nó xuống đất.Nhưng chỉ sau một giây, tiếng rắc vang lên  xích nổ tung, tia sáng văng khắp nơi.

Raiden bước tới , cười khẽ:" thú vị thật". Giơ tay, nhẫn vàng khói lóe sáng ngọn lửa trào ra lao thẳng vào con quái vật nhưng sinh vật ấy gần như không hề hấn gì.

Quái vật vung tay, luồng sóng đen táp thẳng vào Raiden. "Raiden!" Selena hét. Cô vung đũa, tạo tấm khiên pha lê hồng tím chắn trước mặt cậu ta. Ánh sáng chói loà va chạm với sóng ma lực, khiến không gian rung chuyển. Selena lùi lại nhưng tấm khiên vẫn không vỡ.

Leon nghiến răng, kéo tay cô lùi lại: "Không thể đấu trực diện! Thứ này là ma thú cổ xưa sức mạnh hỗn tạp giữa linh hồn và phong ấn vỡ!"

Otis tung tay lên, nhẫn phép phát sáng chói lòa. Vòng xoáy gió sáng từ mặt đất trào lên, như dao cuộn quanh cắt xé không khí và khói đen. :"Thử xem mày chịu được bao lâu với gió phép của ta!". Cậu càng hét gió càng mạnh.

Con quái thú gầm lên dữ dội.Một luồng năng lượng đen từ ngực nó bắn ra, xuyên qua không khí, đập vào đất và xé tung vòng gió. Otis bị hất văng ra xa.

"Chết tiệt..." Raiden khẽ chửi. "Nó... bị hề hứng ma lực của chúng ta."

"Lực ma thuật của nó ... nặng quá!" Irene thở gấp, mồ hôi lạnh rịn trên trán.

Quái thú gầm lên, ánh mắt đỏ rực như thiêu đốt không gian, từng bước tiến ra khiến mặt đất nứt rạn. Mọi nỗ lực tấn công của nhóm chỉ như muối bỏ biển phép thuật của họ bốc lên rồi bị hấp thụ, hay đẩy ngược lại.

Selena đứng sát bên, tay vẫn giữ đũa, ánh sáng tím hồng xoay vòng quanh như lá chắn yếu ớt. Leon và Otis cùng phối hợp, tạo vòng bảo hộ nhưng từng tia ma lực cũng bị hút cạn dần.

"Không được... nó quá mạnh!" Otis hét, mắt mở to. "Chúng ta không thể hạ được nó bằng những chiêu này!"

Selena nhíu mày, giọng trầm: "Nếu tiếp tục, chúng ta sẽ bị thương nặng. Phải rút lui."

Raiden gật đầu, ánh mắt lóe lên ý chí quyết tâm: "Được, giữ mạng sống quan trọng hơn. Tạm thời lui về "

Selena đọc nhanh câu thần chú. Năm luồng ảo ảnh mờ nhạt hiện ra bên trong hang động, tạo thành những hình nhân nhấp nháy y hệt bọn họ đi từ từ vào bên trong hang. Sinh vật chúi mắt vào ảo ảnh rồi lao theo vào bên trong.

Họ rời khỏi khu rừng trong im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp và nhịp tim dồn dập vang trong tai. Ánh trăng chưa tắt hẳn, nhưng bầu trời đã nhợt nhạt màu xanh xám của giao giờ.

Khi tới gần khu ký túc, Selena khẽ phẩy đũa, ánh sáng mờ từ hình nhân trong phòng tan biến. Cô thở phào, nhưng bàn tay vẫn còn run.

Irene đóng cửa phòng lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ. Cô ép mình hít sâu, nhưng mùi hương của rừng đêm mùi máu sắt, mốc đá và tàn phép cháy khét vẫn như bám trên tóc, trên áo, len vào tận lồng ngực.

Cô nhìn thoáng qua Selena trước khi cả hai nằm xuống.

"Ngủ đi," Selena nói khẽ, dù chính giọng cô cũng run nhẹ.
Irene gật đầu, kéo chăn lên... nhưng đôi mắt cứ mở trừng trong bóng tối. Hình ảnh đôi mắt đỏ thẫm kia cứ lặp lại trong đầu và cả cảm giác quái vật ấy vẫn còn xuất hiện.

Mãi rất lâu, cô mới chìm được vào giấc ngủ chập chờn, đầy những mảnh vỡ ký ức khi đêm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro