
3
- toán! toán!
văn gào muốn khản cổ, vậy mà mãi người kia mới có thể nghe thấy. toán ngoảnh lại, thấy bộ dạng cậu hấp hối như chưa từng được thở. cậu từ nhỏ đã bị hen suyễn, có lẽ vì thế mà đường hô hấp của cậu rất nhạy cảm, hở tí là ho, hen, thi thoảng nặng quá phải nghỉ dưỡng tại nhà. cậu nhanh chóng ngẩng lên nhìn toán, đôi mắt cậu long lanh trông thấy. được tiếp cận với anh ở cự ly gần, dù không phải khó, thì cậu vẫn luôn mong chờ nó thường xuyên, chỉ cần rời đã thèm muốn trở lại. cậu đỏ mặt, mấp máy:
- tôi tìm anh mãi đấy!
- ai hỏi?
thi thoảng cậu rất muốn đấm vào mặt anh một phát.
- dạo này không hay gặp nhau, mãi mới có dịp này! - cậu mỉm cười níu lấy tay áo anh, - nãy, tôi nhìn thấy hai trò ngồi giảng toán cho nhau. chăm chú lắm! rồi, tôi lại nhớ đến tụi mình khi trước...
dù chỉ bịa, cơ mà chẳng rõ tại sao đôi lần cậu nghĩ về nó như một sự kiện có thật. cậu nắm lấy cổ áo anh, chỉnh lại giống mọi lần cậu gặp anh. cậu đã chỉnh, lần thứ mười. cậu muốn chỉnh lại nó, cả đời cũng được, thật nhiều vào, cho đến khi trí nhớ cậu thôi thể nhớ. cậu rời tay ra, mắt đối mắt, nói:
- toán, tôi có chuyện muốn nói với anh từ lâu lâu rồi.
- ừ.
- đôi mình đã sát cánh bên nhau biết bao tháng năm qua. tôi đã quen anh từ thuở còn cắp sách, cho đến tận giờ, tôi cùng anh đi dạy những kẻ mà chúng ta từng là. những mùa trôi, và cả hai đều đã đổi thay rất nhiều. nhưng cách tôi đối với anh, trước nay, chưa hề luân chuyển. mỗi lần gặp anh, lòng tôi lại nở hoa...-
- khoan đã! - toán chen ngang lời cậu, mặt anh lộ rõ vẻ hãi hùng - sao lại... lòng cậu có hoa thật á?
- mỗi lần thấy anh...
- thôi được rồi! - mặt anh trông càng nghiêm trọng hơn. cậu thấy lo lắng cho anh, định sẽ nói hết rồi đưa anh xuống y tế, vậy mà anh đã nói trước, - đi theo tôi, chúng ta cần nói chuyện này tại một nơi khác!
câu nói ấy khiến lòng văn dậy sóng. "ôi trời, nghe chàng ta nói gì kìa!", cậu nghĩ, đôi má ửng lên lộ liễu, "chàng ta định dẫn mình đi ra chỗ khác, để làm gì ta?!... chắc rồi! chắc chắn rồi! chàng tỏ tình ta! là chàng trả lời ta chứ gì!? đúng là nơi đây trông vô duyên quá, thế thì bàn dân thiên hạ sẽ biết chuyện tình giữa ta với chàng mất. ta cũng không muốn mối quan hệ với chàng bị soi mói... coi bộ chàng tinh tế hơn ta rồi~". văn mơ mộng nhủ, trong khi đó, toán nắm lấy tay cậu, khiến cho cậu càng thêm tin tưởng vào những gì mình mới nghĩ tới.
song, ngoại ngữ anh, kẻ đang ngồi kế bên họ (để hóng chuyện) lập tức mặt mày biến đổi. mẹ, đang coi hay đòi xách nhau đi chỗ khác???
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro