Chương 40: Nguy Hiểm Cận Kề
Yêu cùng không yêu rất khác nhau, luôn rõ ràng như vậy. Nhất là lúc gặp phải nguy hiểm, không khác gì vi sinh vật bị nhìn bằng kính hiển vi, trần trụi bày ra trước mắt.
Phác Thái Anh không phải người sống an nhàn sung sướng. Tuy rằng Lạp Lệ Sa không bao giờ bắt nàng chịu thua thiệt về vật chất, nhưng bất luận là cuộc sống xa xỉ, hay sơn hào hải vị, cho tới bây giờ Phác Thái Anh muốn cũng không phải những thứ đó.
Từ nhỏ đến lớn, nàng trải qua không ít cực khổ, cũng nhiều lần vào sinh ra tử. Cũng có nhiều người quan tâm và trân trọng nàng, nhưng dù là xuất phát từ tấm lòng như Lục Úy Lai, hay giả ý quan tâm như những kẻ khác. Phác Thái Anh biết, trong lòng của mình cũng không quá dao động. Nếu có, cũng chỉ là biết ơn, hoặc không để ý.
Giờ khắc này, nghe được Lạp Lệ Sa nói mình cẩn thận. Chỉ đơn giản vài chữ nhưng Phác Thái Anh lại cảm thấy ấm áp, cả người giống như nằm trong nước ấm, ôn nhu thoải mái. Nàng thích Lạp Lệ Sa, cũng có thể nói, dùng thích để hình dung là rất nhẹ. Chính xác mà nói, Phác Thái Anh yêu Lạp Lệ Sa, yêu thật sâu.
Tình yêu này, không phải là tình thân mẹ con, mà nó vượt qua thời gian, vượt qua giới tính, vượt qua thế tục. Đây không phải một tình yêu đơn giản, mà nặng như ngàn cân, là tình yêu mà con trai dành cho con gái, mang theo khát vọng yêu và được yêu, là tình yêu mà Phác Thái Anh muốn giữ trọn cả đời.
Chẳng qua phần tình cảm này, Phác Thái Anh luôn coi là hy vọng xa vời. Vì nàng biết, Lạp Lệ Sa vĩnh viễn sẽ không yêu mình, dù chỉ thích cũng đã khó khăn rồi. Bây giờ, thấy thái độ của Lạp Lệ Sa đối với mình chuyển biến tốt lên, tuy ngoài mặt Phác Thái Anh vẫn lạnh nhạt như thường, chỉ là trong lòng cũng đã tràn ngập cảm kích cùng thỏa mãn.
Nàng không muốn nhiều, chỉ hy vọng Lạp Lệ Sa vẫn tiếp tục đối với mình như vậy. Đợi cho mình trợ giúp nàng thực hiện được nguyện vọng, cũng sẽ không còn gì tiếc nuối.
Nghĩ đến đây, Phác Thái Anh ngẩng đầu nhìn nam nhân người nước ngoài cách đó không xa, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình, trong mắt tràn đầy khiêu khích. Nam nhân này đối với năng lực của bản thân rất tự tin, biểu tình lộ ra khinh miệt người con gái gầy yếu trước mặt mình.
Từ xưa đến nay, gặp địch nhân, không được khinh địch. Nước chảy thật chậm chung quy cũng sẽ tràn ra, quá tự tin, cũng không phải chuyện tốt. Nam nhân nhìn nàng cười cười, từ bên hông lấy ra thứ vũ khí kỳ quái quơ qua quơ lại, Phác Thái Anh híp hai mắt lại, trong lòng thầm đánh giá vũ khí này.
Cùng dáng người to lớn của nam nhân kia hoàn toàn tương phản, vũ khí hắn sử dụng không phải là đại đao hay trường côn, mà là một dây xích nhỏ dài. Toàn bộ dây xích có màu bạc, phần đuôi có thể dễ dàng cầm lấy, phần đầu có mảnh kiếm bén nhọn hình trùy.
Chỉ liếc mắt một cái, Phác Thái Anh đã có thể suy đoán thứ vũ khí này cùng loại với roi da. Bỗng nhiên, Lạp Lệ Sa ghé miệng vào bên tai nàng, nói một câu. Thình lình xảy ra thân mật, khiến thân thể Phác Thái Anh run lên, cảm nhận được nhiệt khí từ miệng Lạp Lệ Sa phun ra chung quanh lỗ tai. Phác Thái Anh đã không còn tập trung nổi, lực chú ý toàn bộ bị Lạp Lệ Sa hấp dẫn.
Thân thể bởi vì sự vô tình đụng chạm của đối phương mà trở nên nóng bỏng, hai lỗ tai trong chớp mắt như muốn bốc cháy, bừng đỏ lên. Phác Thái Anh hít hít mũi, tham lam giữ lấy hơi thở tràn ngập mùi hoa cỏ từ người Lạp Lệ Sa. Nàng cũng biết, dưới loại tình huống nguy hiểm này bản thân không nên làm vậy, nhưng lực hấp dẫn của Lạp Lệ Sa đối với nàng là quá lớn.
Ngay lúc Phác Thái Anh ngẩn người, nam nhân kia rốt cuộc không còn kiên nhẫn. Thấy hắn nói một câu thô tục bằng tiếng Anh rồi quất dây xích về phía mình, Phác Thái Anh cũng rút mã tấu bên hông, nghênh đón lại.
Dây xích quất xuống tạo lên âm thanh rung động vù vù, giống như tạo ra một lỗ hổng. Mắt thấy dây xích thẳng hướng về mặt mình, Phác Thái Anh theo bản năng dùng mã tấu chém ra để ngăn lại. Ai ngờ từ đỉnh đầu mũi kiếm hình trùy mở toan ra, từ trong đó kéo dài ra một vũ khí có sáu mảnh bén nhọn, giống như móng vuốt của dã thú.
Móng vuốt có màu đen, dưới ánh đèn máu trắng lấp lóe, chỉ liếc mắt nhìn Phác Thái Anh đã biết thứ này có độc! Nghĩ đến đây, Phác Thái Anh quay đầu nhìn về cánh tay Lạp Lệ Sa, chỗ kia lúc nãy vẫn còn chảy máu tươi, hiện giờ đã trở thành màu tím! Là dấu hiệu của trúng độc!
Mà người ngã xuống đất ~ Tằng Khả Hận, sắc mặt tái nhợt đến dọa người, áo gió màu nâu trên người cũng nhiễm đầy máu, nhưng máu không phải màu đỏ mà là màu đen khiến người ta phải sợ hãi. Thương thế của Lạp Lệ Sa không nặng, nhưng khó giải quyết nhất là chất độc. Mà tình huống của Tằng Khả Hận, sợ là càng nghiêm trọng hơn.
Vì thế, Phác Thái Anh sử dụng mã tấu, nhanh chóng hướng về nam nhân ngoại quốc kia chém tới. Hiện giờ, nàng phải chủ động tấn công, giảm thiểu thời gian, các nàng mới có cơ hội thoát khỏi đây! Nam nhân nhìn thấy Phác Thái Anh cấp bách tấn công, tất nhiên đoán được ý đồ của nàng, ngược lại đem động tác làm chậm lại, thậm chí còn từng bước lui về phía sau. Phác Thái Anh vừa vội vừa tức, lại phân thần lo lắng về thương tích Lạp Lệ Sa.
Ngay lúc nàng quay đầu nhìn về phía Lạp Lệ Sa, bỗng nhiên lỗ tai truyền đến âm thanh vù vù của dây xích. Trong đầu Phác Thái Anh bỗng nhiên hiện lên đoạn đối thoại của Lạp Lệ Sa cùng mình, cẩn thận cái trùy bằng kim loại kia! Xuất phát từ bản năng, Phác Thái Anh quay đầu lại, thấy một bóng đen lao đến.
Nàng nhanh chóng cong xuống thắt lưng, tránh thoát khỏi bóng đen. Phanh một tiếng, một móng vuốt đen như mực trực tiếp xuyên qua vách tường, đúng là móng vuốt xuất phát từ dây xích của nam nhân kia.
Phác Thái Anh lúc này đã rõ ràng, dây xích này không giống dây xích bình thường, khó giải quyết nhất chính là vật thể nằm ở đầu dây hình trùy. Điểm mạnh của nó không phải do độ lớn nhỏ hay độ cứng quyết định, mà do có cơ quan trên thân. Móng vuốt này vừa bén nhọn vừa tràn đầy độc dược, nó còn có thể thông qua cơ quan điều chỉnh đế bắn ra ngoài.
Phác Thái Anh đem vũ khí của nam nhân kia phân tích triệt để. Ở mặt ngoài nàng giả vờ miễn cưỡng chống cự, nhưng trong lòng cũng đã có cách đối phó. Thấy nam nhân lần thứ hai hướng về phía mình chém ra một kích, Phác Thái Anh canh chuẩn khoảng không, xoay người nhảy dựng lên, nâng chân phải đá lên dây xích.
Nàng đá vào một vị trí, không phải ở giữa, cũng không phải cuối dây, vừa lúc cách đầu hình trùy một milimet. Thấy vũ khí của mình bị Phác Thái Anh đạp dưới chân, nam nhân thét lớn một tiếng, muốn đem dây xích rút về. Lại không nghĩ đến, Phác Thái Anh có khí lực lớn như vậy, dây xích không nhúc nhích chút nào.
Nhìn nam nhân bởi vì dùng sức quá độ mà sắc mặt đỏ bừng, ngay cả gân xanh đều nổi lên. Phác Thái Anh bỗng nhiên buông chân ra, thừa dịp nam nhân mất thăng bằng, nàng bước nhanh theo dây xích về hướng nam nhân. Phác Thái Anh ra động tác cực nhanh, chỉ nháy mắt liền đến trước mặt nam nhân kia, chém ra một đao.
Dù mất đi thăng bằng, nhưng theo bản năng hắn ta vẫn đưa tay lên chắn, một đao kia, đâm xuyên qua cổ tay nam nhân, đau đến mức hắn mắng to ra tiếng. Bị Phác Thái Anh làm tổn thương, nam nhâm cảm thấy mất mặt, hắn dùng lực giật mạnh dây xích, như mãnh thú bị chọc giận, không quan tâm điều gì, chỉ biết công kích Phác Thái Anh.
Mã tấu của Phác Thái Anh vẫn găm trên tay hắn, khoảng cách của nàng và hắn gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là chạm vào nhau. Nghe phía sau truyền đến tiếng gió cùng với âm thanh của dây xích. Phác Thái Anh nhấc chân đạp mạnh vào bụng hắn ta, dùng sức đem thân thể nhảy dựng lên.
Cùng lúc đó, đầu dây xích hình trùy hướng thẳng tới mặt nàng. Đối mặt một kích mạnh mẽ này, Phác Thái Anh cũng không trốn mà đưa tay muốn bắt lấy dây xích. Cử động này khiến Lạp Lệ Sa kinh sợ, nàng không rõ, Phác Thái Anh vì cái gì không tránh né, mà lấy cứng đối cứng. Chính mình đã nói rõ ràng, phải cẩn thận móng vuốt kim loại hình trùy đó.
Trong lòng khó chịu, Lạp Lệ Sa không biết, sau khi mất đi Tô Ngạo Nhiên, nàng còn có thể lo lắng cho một người như vậy. Khoảng cách dây xích đến Phác Thái Anh ngày càng gần, Lạp Lệ Sa nắm chặt tay, không hề phát hiện, vết thương trên tay theo hành động này của mình mà chảy ra càng nhiều máu.
Ngay tại lúc chỉ mành treo chuông, Phác Thái Anh bắt lấy móng vuốt kim loại hình trùy trên dây xích. Nam nhân thấy Phác Thái Anh bắt được vũ khí của mình, trong mắt tràn đầy khiếp sợ cùng lo lắng, hắn không thể tin được, Phác Thái Anh có năng lực ngăn được kích này của mình. Trong lúc hắn còn ngây người, Phác Thái Anh kéo lấy dây xích, quấn quanh cổ nam nhân.
Cổ bị xiết chặt, nam nhân kia hô hấp ngày càng dồn dập. Hắn suy nghĩ phải tránh khỏi sự kiềm chế của Phác Thái Anh, nhưng hắn càng cố sức dãy dụa, Phác Thái Anh xiết càng chặt hơn. Hắn cảm thấy nguy cơ tràn ngập, nổi điên gào thét, đưa lưng áp Phác Thái Anh về phía bức tường.
Phải biết rằng khí lực của Phác Thái Anh không nhỏ, nhưng thân thể lại gầy yếu vô cùng. Bị nam nhân va chạm, mặt nàng liền trắng bệch, khí lực cũng giảm xuống không ít. Thấy chiêu này có thể sử dụng được, nam nhân càng thêm dùng sức, còn dùng khuỷu tay đánh vào bụng Phác Thái Anh.
Dạ dày Phác Thái Anh vốn không tốt, giờ bị nam nhân luân phiên tấn công, chỉ cảm thấy cổ họng ngọt ngọt, mùi máu tươi cũng dâng lên. Nàng dùng dư quang nhìn về ánh mắt lo lắng của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh cố nén thân thể đau đớn, cắn răng đem dây xích xiết chặt hơn.
Nam nhân kia ngã xuống đất cũng không quên công kích Phác Thái Anh, khuỷu tay tráng kiện so với đầu Phác Thái Anh còn lớn hơn, mỗi lần đánh vào bụng nàng đều làm cho Phác Thái Anh khó chịu đến thở dốc. Khí lực của nàng theo từng đòn công kích của hắn mà dần dần suy yếu, nàng liếc mắt nhìn về mã tấu còn găm trên tay nam nhân, buông dây xích xiết hắn ra, đưa tay đem mã tấu rút ra.
Trong khi hắn còn đang đắm chìm trong vui sướng khi thoát khỏi dây xích, liền bị đau đớn trên tay gọi về. Dù trong lòng nói với bản thân, phải tránh, nhất định phải tránh, nhưng vẫn chậm một bước. Nhìn mã tấu đâm thủng vào trái tim, nam nhân nhìn khuôn mặt trắng bệch của Phác Thái Anh, từ từ nhắm hai mắt.
"Khụ khụ khụ"
Nguy hiểm được giải trừ, thần kinh căng thẳng được thả lỏng. Phác Thái Anh nằm úp sấp trên sàn, lấy tay che miệng, dùng sức ho khan. Thấy Lạp Lệ Sa hướng về phía mình đi đến, Phác Thái Anh liều mạng nuốt máu trong miệng xuống cổ họng, nhưng chất lỏng màu đỏ vẫn từ khe miệng tràn ra.
Nhận thấy Lạp Lệ Sa đừng trước mặt mình, Phác Thái Anh âm thầm tự mắng bản thân vô dụng, không bảo vệ tốt Lạp Lệ Sa. Lúc này, một bàn tay trắng nõn, thon dài đưa đến trước mặt nàng. Dù trên tay có nhiễm màu đỏ sẫm máu tươi, vẫn không thể che được sự hoàn mỹ của nó.
Phác Thái Anh ngẩng đầu nhìn Lạp Lệ Sa, thấy nàng dùng ánh mắt phức tạp nhìn bản thân, trong con ngươi đen láy mang theo sự đau lòng không dễ phát hiện thưa. Chỉ có một chút như vậy, nhưng vẫn bị Phác Thái Anh phát hiện, cũng làm cho nàng cảm thấy như vậy là đủ rồi.
Nàng cố gắng nhiều năm như vậy, muốn, chờ, chính là giờ phút này. Rốt cuộc cố gắng của nàng cũng đổi lấy được sự đau lòng cùng quan tâm của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh nghĩ, chỉ cần ánh mắt này, cho dù trả giá hết thảy, cũng rất đáng giá.
"Còn đứng lên được không?"
Nghe Lạp Lệ Sa hỏi, Phác Thái Anh cũng không trả lời, mà đưa ra cánh tay bởi vì dùng sức quá mức nên run run, nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay phải không bị thương của Lạp Lệ Sa. Tay của hai người đều lạnh lẽo như khối băng, nhưng lại đến gần nhau, khiến tâm tình trở nên ấm áp dị thường.
"Cảm ơn."
Được Lạp Lệ Sa kéo lên, Phác Thái Anh nhẹ giọng nói. Nghe tiếng nàng, Lạp Lệ Sa hơi giật mình, ánh mắt phức tạp nhìn Phác Thái Anh, mở miệng
"Không có gì, chúng ta phải nhanh chóng rời đi, vết thương của Tằng Khả Hận không thể chậm trễ, nhiệm vụ đêm nay đã thất bại."
Khi nói đến nhiệm vụ thất bại, trong mắt Lạp Lệ Sa hiện lên một tia ảm đảm. Thấy nàng nâng Tằng Khả Hận dậy đi ra ngoài, Phác Thái Anh cũng không nhiều lời. Theo phía sau nàng cùng rời đi. Lúc này, trong phòng vang lên một âm thanh, hai người cùng xoay người lại, gặp một nữ nhân mang theo một cô bé đi ra.
Trên người nữ nhân không có vết thương, thậm chí cũng không có chút máu dính vào. Mà cô bé trong lòng ngực ả ta, cũng không có biểu hiện sợ hãi, một đôi mắt sâu thẳm hắc ám nhìn chằm chằm vào Phác Thái Anh, có vài phần quái dị.
"Ngươi.."
Không thể nghi ngờ, người này là thuộc hạ của Cát Đồng, vừa rồi hành động chung tổ với Lạp Lệ Sa cùng Tằng Khả Hận. Phác Thái Anh muốn hỏi đối phương vì cái gì không ra hỗ trợ, nhưng mới phun ra một chữ thì nàng liền không nói nữa. Đây không phải việc nàng nên hỏi, huống chi, người này, có tư tâm.
"Thật xin lỗi. Ta rất sợ, cho nên không đi ra. Hơn nữa, đứa bé này cũng cần người lo lắng, nên ta, ta... Đúng rồi, Đồng tỷ cùng Linh tỷ đâu?"
"Các nàng đi rồi."
Nghe vấn đề của cô ta, Phác Thái Anh biết đang hỏi mình, liền nhẹ giọng trả lời. Nghe xong, nữ nhân kia chỉ nga một tiếng, không nói nữa.
Lạp Lệ Sa mở đường đi phía trước, Phác Thái Anh giúp đỡ Tằng Khả Hận đi ở giữa, cỏn lại nữ nhân kia đi phía sau. Phác Thái Anh đang đi, chợt nghe có âm thanh rất nhỏ truyền tới, bởi âm thanh rất nhỏ, căn bản nghe không xác thực. Điều này làm cho nàng cảm thấy hoang mang, liền lưu ý lắng nghe. Âm thanh càng ngày càng rõ ràng, khi Phác Thái Anh phát hiện cũng đã quá muộn.
Mắt thấy nữ nhân kia đem đứa bé đẩy ra, cầm đao hướng về phía mình đâm tới. Phác Thái Anh cố gắng lùi lại, nhưng căn bản không có biện pháp tránh một đao này. Ngay trong lúc nguy cấp, một bóng đen lách mình đi đến chắn cho nàng.
Tầm mắt của nàng bị nhiễm bởi màu đỏ, không khí xung quanh đều tràn ngập vị máu...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro