
Chương 49
Giúp Trang Uyển bôi xong dược trên tay, Tạ Nhan lại nhìn thấy trên bàn nàng một xấp giấy viết nháp cùng bút mực, liền biết người này lại vùi đầu viết thoại bản cả buổi sáng. Nghĩ đến tay phải nàng bị thương, liền nói: "Cái tay này ít nhất cũng phải nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng mới có thể lại viết chữ được."
Trang Uyển liếc nàng một cái: "Chút thương nhỏ, nửa ngày là ổn, nghỉ ngơi cái gì mà nghỉ."
"Lần này ngươi phải nghe ta. Bằng không, ta sẽ không nói tiếp tình tiết chuyện xưa cho ngươi."
Trang Uyển thoáng ngây người: "Chỉ là một chút vết bầm tím ngoài da, còn chẳng tính bị thương, ngươi chuyện bé xé ra to."
Tạ Nhan biết rõ tính tình người này, chính là loại liều mạng Tam Lang. Sau khi "Tân Thập Tứ Nương Truyền Kỳ" vừa mới xuất bản liền bùng nổ, hiện giờ đầu óc nàng càng thêm thông thoáng, lại có kinh nghiệm của một cuốn trước, phía sau viết càng thuận lợi, tất nhiên sẽ khêu đèn ban đêm, hăng hái muốn nhanh chóng hoàn thành thêm mấy cuốn nữa.
Nhìn mí mắt Trang Uyển hơi hơi sưng đỏ, Tạ Nhan cố nén xúc động muốn đưa tay xoa đi, dứt khoát chém đinh chặt sắt: "Tay chưa khỏi thì không được viết. Ta sẽ ngày ngày giám sát ngươi."
Trang Uyển thấy bộ dáng cứng rắn của nàng, lập tức ngậm miệng, chỉ dùng trầm mặc thay cho phản kháng.
Tạ Nhan cũng mặc kệ, trực tiếp kéo tay trái nàng: "Ngươi viết cả buổi sáng rồi, giờ nên ra ngoài một chút. Chiều nay ta đi đâu ngươi liền theo đó, không được bước chân vào thư phòng nửa bước."
Dáng vẻ bá đạo như thế, Trang Uyển là lần đầu tiên thấy. Ánh mắt nàng thoáng trầm, cuối cùng hàng mi khẽ rũ, bất đắc dĩ thở dài: "Hôm nay nghe ngươi, nhưng ngày mai nếu tay đã ổn, ngươi cũng không thể lại trói buộc ta."
Tạ Nhan hàm hồ đáp: "Đến lúc đó xem ngươi hồi phục thế nào rồi nói."
Hai người lúc này mới ra cửa, vai kề vai hướng đến nhà Hoa Đại Nương.
Hoa Đại Nương ở sát cạnh Tào gia, muốn lấy cối xay thì khó tránh khỏi đi ngang qua nhà bọn họ — cái nơi bị cháy phân nửa.
Tào gia người vốn lười, phòng bị cháy đã lâu, hai gian lớn kia chỉ còn lại tường gãy mái vụn, cũng chẳng ai chịu sửa sang. Cả nhà mười miệng người chen chúc trong hai gian còn lại, thêm Tào Hưng Ngũ vừa mới sinh con, trong ngoài ồn ào gà bay chó sủa, thật không biết làm sao mà trụ nổi.
Vốn ít khi châm chọc, Trang Uyển nhìn cảnh này cũng không nhịn được khóe môi cong lên một tia châm biếm: "Ngày đó ngươi cùng mẫu thân, đệ đệ rời Tào gia, chỉ hai canh giờ liền dựng được một căn lều tranh an thân. Nhà bọn họ tuy gặp hỏa hoạn, nhưng xà cột đều chưa hỏng, chỉ cần thay vài cây xà, lợp ít tranh là có thể ở được. Vậy mà tình nguyện chen chúc trong hai gian, cũng không muốn phí công vài ngày tu sửa. Quả thật là tự làm bậy, không thể sống."
"Tu sửa thì ai chịu tu sửa chứ. Tự làm thì ngại cực khổ, mà thuê người thì chẳng ai giúp. Đáng tiếc cái lều tranh chúng ta ở trước kia bị cháy mất, bằng không lão thái thái còn phải dọn qua đó." Tạ Nhan vui sướng khi thấy người gặp họa, thốt.
"Cái lều tranh đó cháy rồi cũng tốt." Trang Uyển nhàn nhạt đáp.
Tạ Nhan liếc trộm nàng, thấy vẻ mặt vẫn thản nhiên, trong lòng không để bụng, chỉ thấp giọng nói: "Đêm đó lúc phòng bọn họ cháy, ta vừa vặn đi ngang, thoáng thấy một bóng đen vụt qua, toàn thân che kín, dáng người giống nữ tử, nhưng không biết là ai, cùng Tào gia có thù oán gì."
Trang Uyển nhận ra ánh mắt dò xét của nàng, cũng liếc nàng một cái: "Ngươi nhìn ta làm gì. Theo lời ngươi, người nọ khẳng định có bản lĩnh. Ta đây tay trói gà không chặt, làm sao có thể chạy thoát nhanh như thế."
Tạ Nhan nghẹn họng. Hôm qua ở dưới đất thấy nàng ra tay, thật sự chẳng giống tú tài văn nhược chút nào. Nhưng nghĩ lại, hôm đó bóng dáng chỉ là thoáng qua, cũng thật khó tưởng tượng Trang Uyển có được khinh công như vậy.
"Ta cũng lười tìm tòi, mặc kệ là ai, chỉ cần hung hăng dạy dỗ đám hút máu kia một trận, giúp ta làm việc ta còn chưa kịp làm. Trong khoảng thời gian này nhà ta mới được yên tĩnh. Nếu thật biết là ai, ta nhất định mang rượu ngon đồ ăn đến cảm tạ."
Hai người nói chuyện, bên kia Tào lão thái lén lút ló đầu thăm dò, vừa khéo chạm mặt Tạ Nhan cùng Trang Uyển, vội vàng rụt lại. Tạ Nhan hừ lạnh một tiếng, thậm chí không thèm liếc nhìn, kéo Trang Uyển đi thẳng đến nhà Hoa Đại Nương.
Cối xay tuy nhỏ nhưng làm bằng đá, nên cực nặng. Tạ Nhan ban đầu muốn một mình bê, nhưng vừa cúi xuống liền biết không nổi, càng đừng nói còn phải mang về. Cuối cùng Trang Uyển chia sẻ nửa cái, hai người vừa đi vừa nghỉ, mất hai lần dừng mới về đến nhà.
Về đến nơi, Tạ Nhan rửa sạch cối xay, dọn vào sân để sẵn. Lại từ gạo cũ Hoa Đại Nương cho, múc ra chừng năm cân ngâm vào thùng, chuẩn bị làm mễ tương* ép mì. Mễ tương ấy cần ngâm một hai ngày rồi mới đem đi nghiền.
*"mễ tương" (米浆): nghĩa gốc là nước gạo xay nhuyễn thành dạng hồ loãng ->Lấy gạo cũ (gạo để từ năm trước, hạt khô, chắc hơn gạo mới) ->Ngâm với nước 1–2 ngày cho mềm->Ngâm với nước 1–2 ngày cho mềm->Dùng "mễ tương" này để ép qua khuôn (kiểu ép bột ra thành sợi), làm thành mì gạo.
Trang Uyển nhìn nàng bận rộn, hỏi nàng định làm gì.
Tạ Nhan lúc này mới đem ý tưởng muốn mở quán ăn ở ngã ba Ninh Khê Khẩu nói ra, thuận tiện thỉnh giáo ý kiến nàng.
Trang Uyển nghe xong, trầm mặc một lát mới đáp: "Mở quán ăn cần vốn liếng không nhỏ. Cối xay này ngươi chỉ làm thí nghiệm, đến lúc thật sự phải đổi cái lớn, lại còn phải mua bò hoặc lừa kéo. Mặt tiền cửa hiệu cũng phải tu sửa, mua bàn ghế nồi niêu, đều là khoản không nhỏ. Trước đó ngươi tốn bạc xây nhà, thêm tiền từ "Tân Thập Tứ Nương Truyền Kỳ", bạc thuốc tháng này của bà bà ta đã gom đủ, hai quyển sau đến lúc đó ngươi cứ lấy toàn bộ mà dùng."
Tạ Nhan nghe xong liền cau mày: "Ta kể với ngươi đâu phải để mượn tiền. Phần ta đã đủ, mà cũng đâu gấp gáp mở ngay. Ngươi cứ chưa gì đã muốn gánh đỡ, vậy sau này ta còn chẳng dám nói chuyện gì với ngươi nữa."
Trang Uyển thấy nàng không vui, trên mặt thoáng hiện một tia hoảng loạn, chậm rãi nói: "Ta chỉ là... không muốn ngươi quá vất vả thôi..."
Thấy dáng vẻ nàng như vậy, tâm tình vốn còn chút kích động của Tạ Nhan rốt cuộc cũng dịu xuống. Người này quả thật là thật tâm vì mình mà lo. Tuy rằng trong lòng nàng xác thật ôm một tia tâm tư kiều diễm đối với Trang Uyển, nhưng đối phương có lẽ chỉ đem mình coi như tri kỷ mà đối đãi. Dù vậy, một người bạn có thể lo nghĩ cho mình đến tình trạng này, ấy đã là hữu nghị quý giá nhất rồi.
"Ngươi... đừng lo. Đợi qua đợt bận rộn này, mọi chuyện vào quỹ đạo, sẽ không còn vất vả như vậy nữa, được không?" Lời vừa thốt ra, giọng nói cũng không nhịn được mềm đi vài phần.
Trang Uyển nghe được nàng hạ giọng, trong lòng cũng thoáng an ổn, "Ừ" một tiếng, có chút gượng gạo nói: "Vậy nếu ngươi có khó khăn, nhất định phải nhớ nói với ta. Hai người cùng thương lượng vẫn hơn để ngươi một mình gánh vác."
Tạ Nhan nhìn thấy dáng vẻ nàng ấp a ấp úng bày tỏ quan tâm, khóe miệng không khỏi khẽ cong. Người như thế, thật đúng là... đáng yêu a.
Sau khi chuẩn bị xong những thứ kia, Trang Uyển nói muốn trở về đọc sách. Dù tay bị thương chưa viết được, nhưng lật sách xem cũng không ngại. Tạ Nhan vừa mới được nàng dỗ cho tâm tình tốt lên, liền sảng khoái mà để nàng đi, còn chính mình xuống ruộng tìm Tào Nga.
Chờ đem chuyện mời người đến giúp cày ruộng nói cho mẫu thân nghe, quả nhiên Tào Nga nhíu mày: "Cẩm nhi, nếu mời người đến cày, vậy nương chẳng phải ở nhà ngồi không. Đất đai này hiện giờ còn chưa có thu hoạch gì, đã phải bỏ vào nhiều tiền như vậy. Theo cái tính tình tiêu tiền của ngươi, ta sợ bỏ ra còn nhiều hơn thu về. Thế thì thuê ruộng này để làm gì?"
Tạ Nhan vội nói: "Nương yên tâm, mảnh ruộng này giao cho chúng ta trồng, chắc chắn sản lượng cao hơn trước, nương yên tâm."
"Yên tâm cái gì. Mấy năm nay nương còn không biết mỗi mẫu ruộng có thể thu bao nhiêu lúa sao!"
"Đó là trước kia. Gần đây ta xem trong sách tú tài, thấy có phương pháp canh tác mới. Đến lúc đó ta dựa theo đó mà làm, trong ruộng dẫn nước, lại nuôi cá. Sách nói cá trong ruộng có thể thải phân bón cho lúa, lúa lớn còn tốt hơn trước, mỗi mẫu sản lượng có thể cao hơn mấy phần. Mà cá ăn rầy lúa cùng chất thải trong nước, lớn nhanh lại béo mập, một mẫu có thể nuôi hai ba trăm cân cá. Một cân cá bán ra ba mươi văn,nương nghĩ xem, đến lúc đó lúa có tiền, cá cũng có tiền, chúng ta còn sợ vốn không thu lại sao?"
Nuôi cá trong ruộng lúa, ở hiện đại từng là phương pháp nổi danh nhất của Quý Châu, cũng là thành công nhất. Chỉ là về sau do nước ô nhiễm, ruộng lúa phun nhiều thuốc trừ sâu, mới dần dần không còn áp dụng. Nhưng đặt ở thời cổ, chưa từng có công nghiệp hay hóa học ô nhiễm, lại vô cùng thích hợp.
Tào Nga nghe nữ nhi nói xong, trong lòng vẫn có chút không tin: "Ngươi chắc chắn cái phương pháp ngươi thấy kia là thật? Sao ta lại không tin được nhỉ?"
"Con khi nào lừa gạt nương chứ. Nếu nương không yên tâm, chúng ta cứ chọn một mẫu làm thử trước, thế là ổn rồi."
Nếu là chuyện khác, Tào Nga chưa chắc chịu nghe, nhưng làm nông mấy chục năm, nàng khó mà tin lời nữ nhi. Nuôi cá trong ruộng lúa, nàng từng thấy người ta nói trên sách vở, cũng nghe giang hồ truyền, nhưng chính mắt mình chưa làm bao giờ. Tạ Nhan cũng không dám một lần làm lớn, cuối cùng thỏa hiệp: "Thế thì chọn một mẫu để thử, vậy chắc là cẩn thận rồi."
Tào Nga vốn dĩ ngay cả một mẫu cũng không muốn cho, nhưng nghĩ đến gần đây trong nhà ngày càng khấm khá, đều là nhờ con gái nghĩ ra đủ cách, những chuyện chính mình còn chưa nghĩ tới mà nàng lại làm được thật sự.
"Được, nương nghe ngươi. Trước thử một mẫu. Nếu thật sự được mùa, sang năm toàn bộ đều làm theo cách này."
Tạ Nhan thấy mẫu thân đáp ứng, vui mừng cười hì hì, kéo tay Tào Nga: "Kia nương, con đã hẹn người mai tới giúp cày ruộng, tiền đặt cọc cũng đưa rồi,nương không được lại trách con đó."
Tào Nga bất đắc dĩ gõ nhẹ đầu nàng: "Ngươi a, lần sau có chuyện thế này phải thương lượng trước với ta. Những việc này nương đều làm được, không cần lãng phí tiền."
"Thành thành thành, lần sau nhất định thương lượng trước với nương mà."
Nhìn dáng vẻ nữ nhi vừa vô lại vừa làm nũng, Tào Nga muốn đánh cũng không nỡ, mắng cũng không đành. Suy cho cùng, con gái làm vậy chẳng qua vì đau lòng cho mẹ cực khổ. Nếu là nhà khác, làm mẹ còn không biết vui thế nào.
Hiện giờ thuyền đã lên nước, đành thuận theo nàng thôi.
—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-
Tác giả có lời muốn nói:
Tạ Nhan: Tay phải bị thương rồi, ngươi nhất định phải dưỡng cho tốt, bằng không sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc tương lai của ta.
Trang Uyển: Ngươi lo cái gì, ta chỗ khác còn dùng được. Sách, bát, ép mì, ta dùng đầu lưỡi buộc được nơ bướm luôn đó.
Hì hì~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro