Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 48

Sau khi Tạ Nhan cùng Hoa đại nương đem một gánh lớn gạo cũ khiêng về nhà, Tào Nga lúc này đang ở ruộng làm việc, không có ở nhà. Tạ Nhan vào phòng lấy ra hơn hai trăm văn tiền đưa cho Hoa đại nương.

Hoa đại nương đếm đếm, lại từ trong túi lấy ra năm mươi đồng, nói: "Hài tử à, gạo năm trước vốn chẳng bán được mấy tiền, nay ngươi chịu giúp ta chia sẻ bớt, đại nương cũng không tiện thu nhiều của ngươi như vậy."

Tạ Nhan cười nói: "Đại nương, ngài cầm đi. Đáng bao nhiêu thì đáng bấy nhiêu, ta sao có thể nhân quan hệ thân thiết mà chiếm tiện nghi của ngài. Ngài yên tâm, hiện tại ta đã tìm được con đường sinh sống, có thể kiếm được tiền."

Mấy chục văn tuy không nhiều, nhưng nhìn ra được trong nhà Hoa đại nương gần đây hẳn là rất cần tiền dùng gấp, bằng không Hoa đại nương cũng sẽ chẳng ở tuổi này mà gánh cả gánh gạo nặng đi trấn trên bán.

Thấy bà còn do dự, Tạ Nhan lại nói: "Đại nương, có phải trong nhà đang gặp khó khăn gì không? Nếu cần gấp tiền, ta đây còn có một lượng bạc, ngài cầm đi dùng trước cũng được."

Hoa đại nương nghe vậy thì ngây ngẩn cả người. Bà cùng con dâu mỗi ngày cày cấy, nuôi gà nuôi heo, thức khuya dậy sớm, cả năm cũng chỉ dành dụm được hai ba lượng bạc. Thế mà trước mắt tiểu cô nương này không ruộng không đất, mới mấy ngày trước còn bị đuổi ra khỏi nhà, vậy mà chẳng những dựng được phòng ở, hiện giờ còn nói có tiền dư để cho bà mượn, sao lại không khiến người kinh ngạc cho được.

"Hài tử, ngươi đây là làm gì mà kiếm được tiền vậy? Nhưng ngàn vạn lần đừng vì tiền mà đi vào con đường tà ác đó."

Tạ Nhan bật cười: "Đại nương yên tâm, ta cùng Trang tú tài hợp tác mở phường, nào phải chuyện gì xấu xa đâu."

Hoa đại nương lập tức nghẹn lời. Gần đây thanh danh Trang tú tài trong thôn không tốt, đi theo nàng lại càng khiến người lo lắng.

Tạ Nhan nhịn không được cười khẽ: "Đại nương, tú tài không phải người như vậy, ngài yên tâm đi. Tiền này của ta đều sạch sẽ."

Hoa đại nương thấy nàng kiên quyết, cũng không tiện truy hỏi thêm. Chỉ là tiền cần gấp thì đúng là có thật, vì vậy cũng nhận lấy.

Nhân lúc Tạ Nhan đi vào trong lấy bạc, bà ở sân tiện tay quan sát khắp lượt nhà mới của họ. Sân nhỏ sạch sẽ gọn gàng, thứ cần có đều có, tuy không lớn, nhưng ấm áp vững vàng. Tường nhà xây kiên cố, mái tranh lợp dày, nhìn qua đã biết là thợ khéo tay làm ra. So với căn phòng tối tăm chật hẹp của Tào gia trước kia, quả thực một trời một vực.

Tạ Nhan đi ra, thấy bà đang ngẩng đầu ngắm mái nhà liền cười nói: "Là tôn thúc cùng mấy vị thúc thúc dựng đó, tay nghề trong thôn e là không ai so được."

Cha của Tôn Nhược là Tôn lão nhị - vốn là tổ phụ của trượng phu Hoa tiểu nương tử, mà Hoa tiểu nương tử chính là muội muội nhỏ nhất của Hoa đại nương. Hai tỷ muội đều gả đến Thượng Diêm thôn, nhà ở cách nhau không xa, qua lại cũng thường xuyên.

Hoa đại nương nhìn sân mới, trong lòng không khỏi cảm khái vạn phần: "Cẩm Nương, nay ngươi tiền đồ đã mở, nương cùng đệ đệ ngươi sau này cũng có hi vọng rồi."

Mấy ngày trước chuyện phân gia của Tạ gia cùng Tào gia ầm ĩ cả thôn, mọi người đều thấy rõ. Tiểu cô nương này thoát thai hoán cốt, dám đứng ra chống lại Tào gia, lại được cả Lý chính lẫn Trang tú tài đứng về phía nàng, rõ ràng không phải hạng dễ bắt nạt.

Bà lại hỏi: "Mấy hôm trước nghe nói nhà Tào gia bị cháy nhà, bọn họ có đến đây quấy rối các ngươi không?"

Tạ Nhan lắc đầu: "Trước khi cháy, lão thái thái từng mang theo Tào Tiểu Đào cùng Tào Hưng Thọ tới, định chiếm phòng của Cốc nhi. Bị ta giả ngây giả dại đuổi đi. Sau lại Thái thúc cũng giúp ta cảnh cáo thêm một phen, mà Tào Hưng Thọ còn trộm hồ lô quý của Thập Tam gia, khiến ngay cả Thập Tam gia cũng không thèm đứng về phía bọn họ nữa. Cho nên mấy ngày nay bọn họ cũng chẳng dám qua quấy rầy, yên tĩnh hẳn."

Hoa đại nương vốn sát vách với Tào gia, chuyện này tự nhiên không lạ. Nghe xong liền hừ lạnh: "Cả nhà ấy chính sự không làm, chuyên đi trộm cắp. Nay nhà bị cháy, mười mấy miệng người chen chúc trong hai gian phòng, ngày nào cũng ầm ĩ gà bay chó sủa."

Tạ Nhan nghe vậy cũng hả hê: "Kẻ ác tất gặp báo, năm đó bọn họ hành hạ ta cùng nương ta, nay trời cũng chẳng dung tha."

Hoa đại nương thấy mẫu tử nhà nàng ngày một khấm khá, cũng mừng thay: "Thôi thì ta cũng không khách khí. Số bạc này ta tạm mượn, chờ sang năm ta cùng Xuân Hoa bán gạo sẽ trả lại."

"Không vội, không vội. Ngài cứ cầm dùng. Nhà chúng ta nay đã có phòng ở, lại còn có ruộng thuê chỗ Ngu bà, chẳng sợ không có cơm ăn."
Hoa đại nương nghe vậy thoáng ngẩn ra: "Không phải trước kia ruộng đó là thuê của Kỷ lão tam nhà kia sao? Sao giờ thành các ngươi thuê rồi?"

Tạ Nhan bèn kể lại chuyện lúc Ngu bà bệnh, Trang Uyển mượn cơ hội người trong thôn ép giá, nhờ vậy mà chuyển được ruộng sang phía mình.

Hoa đại nương vốn đã được nàng giúp đỡ, nay lại nghe nàng cùng Trang Uyển có giao tình, thiện cảm đối với Trang Uyển cũng lập tức tốt lên, liền mắng to vợ chồng Kỷlão tam không biết xấu hổ.

Hai người trò chuyện thêm một lúc, thấy bà sắp về, Tạ Nhan liền hỏi: "Đại nương, trong nhà ngài có thể cho ta mượn cái cối đá không? Ta chỉ dùng một hai ngày thôi."

Hoa đại nương cười: "Giờ cũng không phải tiết làm bánh trôi, cối đá vẫn để xó đó, ngươi muốn dùng bao lâu cũng được."

"Ta chỉ mượn một hai ngày thôi." Tạ Nhan gật đầu, dặn Hoa đại nương về trước, chờ mình đưa thư cho Trang Uyển xong sẽ sang lấy.
Vừa rồi lúc đứng ở ngã ba Ninh Khê Khẩu, trong lòng nàng đã nảy ra một ý: mở một quán ăn ở nơi ấy.

Người xưa ăn uống, vốn thiếu muối thiếu dầu, chớ nói gì đến gia vị. Ăn no mới là chính, mùi vị chỉ là thứ yếu. Nếu nắm bắt từ điểm này mà làm văn, thì lo gì không có tiền vào tay!

Trước kia khi chưa xuyên tới đây, trong nhà nàng có một dì ba ở huyện nhỏ mở tiệm mì, sinh ý cực kỳ phát đạt, khách khứa tấp nập, chẳng mấy năm đã mua được nhà cửa, xe ngựa. Vì bà ngoại cùng dì ba quan hệ tốt, nên mỗi kỳ nghỉ đông nghỉ hè đại học, nàng đều về đó phụ giúp, kiếm thêm chút sinh hoạt phí.

Dì ba nhìn nàng lớn lên, nên vô cùng tin tưởng, việc trong tiệm từ rửa chén đến bếp núc, kể cả quy trình chế biến tương bột, đều để nàng động tay. Có khi bận quá, ngay cả việc nêm nếm nồi canh cũng giao nàng làm, cho nên nàng đối với quy trình làm mì nắm rất rõ.

Vừa rồi nhìn tình hình quanh Ninh Khê Khẩu, nàng cảm thấy đó quả là một chỗ hiếm có. Đã ở trấn này lâu, cũng từng ăn thử không ít, tổng thể mà nói đều một dạng, có ngon hơn chút, nhưng cũng chỉ vì trấn trên vốn chẳng có gì đặc sắc.

Thêm vào đó, lúc về còn gặp Hoa đại nương bán gạo cũ, mà làm mì thì cần dùng loại gạo năm trước ấy. Gạo mới xay ra bột thì vụn nát, không có độ dai, không kéo được thành sợi, mà hảo mễ* thì lại càng không dùng được. Thế nên ý muốn mở quán ăn trong lòng nàng lại càng mãnh liệt.

*"hảo mễ" (好米): nghĩa là gạo ngon, gạo thượng hạng, hạt mới, trắng, mẩy, chất lượng tốt.

Bất quá, việc này trước hết phải thuyết phục được mẫu thân. Bởi mở cửa hàng không thể rời Tào Nga trông nom, đến lúc bận rộn trong quán, tất phải có nàng đứng mũi chịu sào.

Mà muốn thuyết phục được mẫu thân, thì trước hết phải cho mẫu thân thấy tin tưởng. Vì thế bước đầu tiên, chính là làm thử mì để nương nếm.

Chỉ là giờ cũng phải đưa thư của người khác ủy thác cho Trang Uyển trước đã.

Trang Uyển nghe nói thư tín là do tiêu sư của Bạo Phong Tiêu Cục giúp đưa đến, sắc mặt thoáng chốc trở nên có chút quái lạ, nhưng cũng không nói gì, sau khi nhận lấy thư tín cũng không mở ngay trước mặt nàng, chỉ làm bộ như không để ý nói: "Hôm qua chẳng phải vừa mới đi trấn trên sao, hôm nay lại đi nữa?"

"Không phải có chút chuyện sao," Tạ Nhan đáp, "Bạo Phong Tiêu Cục cũng có nữ tiêu sư đó, hôm nay ta gặp, người kia thật sự là xinh đẹp."
Bước chân Trang Uyển bởi vì câu này của nàng mà khựng lại một chút, giọng điệu hơi có chút lạnh: "Đẹp như thế nào?"

"Mị mà không diễm, mềm mại mà không yếu ớt, anh tư sáng sủa, nhìn khiến người thích."

"Thích như vậy, có cần ta giới thiệu cho các ngươi quen biết?"

Tạ Nhan tròn mắt kinh ngạc: "Ngươi còn quen người tiêu cục à? Người nọ nhìn giống như hiệp sĩ giang hồ, nếu có thể quen biết, vậy thì thật sự là quá tốt."

Trang Uyển vốn chỉ thuận miệng nói, không ngờ Tạ Nhan lại thật sự muốn kết giao với đối phương. Không biết vì sao, trong lòng nàng chợt dâng lên một trận buồn bực, thanh âm nháy mắt như phủ thêm mấy tấc băng: "Mới vừa rồi chỉ là ta thuận miệng nói thôi, ta cũng không quen nàng."

Nói xong liền xoay người muốn về phòng, Tạ Nhan vội vàng theo sau, cái miệng nhỏ không ngừng lải nhải: "Ngươi là người đọc sách, vậy mà cũng biết nói đùa kiểu này, một chút cũng không thú vị."

Loại người giống trong phim võ hiệp ấy, nàng cũng muốn được thấy một lần chứ sao, nhìn Trang Uyển trước mặt, lại nhớ đến cô nương vừa gặp kia. Nếu đem hai người ra so sánh, một động một tĩnh, một lạnh lùng như băng sương ngàn năm, một nhìn thì khí khái giang hồ nhưng trong khóe mắt lại toàn là hờ hững. Đều là dung nhan trên đời hiếm gặp, cao lãnh chi hoa, chỉ là mang theo loại xa cách bất đồng.

Nhưng muốn nàng thật sự lựa chọn ở cùng một người, Tạ Nhan tất nhiên chọn Trang Uyển. Bởi vì người này ánh mắt lãnh đạm mà trong tâm lại nóng bỏng, cao lãnh mà mang theo biệt nữu, chính là tiểu ngạo kiều, khỏi bàn có bao nhiêu đáng yêu.

Trong lòng nghĩ như thế, lại thấy Trang Uyển trước mặt đột nhiên dừng lại. Tạ Nhan sợ mình không kịp phanh đụng vào liền vội lệch người sang trái, nào ngờ chân trượt một cái, cả người hướng về tường gạch xanh bên cạnh ngã xuống.

Tiếng kinh hô bật lên, trời đất quay cuồng một trận, nhưng trong dự liệu đau đớn lại không truyền đến. Trên trán truyền đến một mảnh mềm mại ấm áp, đợi Tạ Nhan đứng vững, mới thấy Trang Uyển rút tay về, trên mặt còn mang nét đau.

Tạ Nhan vội vàng kéo tay nàng lại, lật lên nhìn, chỉ thấy mu bàn tay đỏ sưng, thậm chí đã trầy da chảy máu.

Trong lòng tức thì đau xót không chịu nổi, giữ chặt tay nàng mà thổi, nghĩ đến nếu vừa rồi thật sự đập đầu vào tường, giờ trán nàng đã sưng to chảy máu, nhưng đối phương lại không chút do dự lấy tay che đỡ cho mình.

Tạ Nhan đời trước từ nhỏ bị mẹ ruột vứt bỏ, cùng bà ngoại nương tựa lẫn nhau. Bề ngoài kiên cường, kì thực trong lòng cực độ thiếu tình thương. Ở ngoài thì khoác áo giáp đấu trí đấu dũng cùng người, về đến nhà lại có khi chui vào chăn khóc vì ủy khuất.

Sau khi xuyên tới, Tào gia độc ác cay nghiệt càng khiến nàng kiên cường hơn, Tào Nga che chở thâm tình lại làm nàng động dung, đó là tình mẫu tử nàng chưa từng có, cho nên phá lệ quý trọng.

Hiện giờ một nữ nhân miễn cưỡng có thể coi là bằng hữu, lại có thể đối đãi với nàng như thế, làm sao nàng không cảm động? Mũi cay cay, trong mắt rưng rưng, cúi đầu thổi lên vết sưng tím trên mu bàn tay nàng.

Nhưng chủ nhân bàn tay kia lại cố giãy ra.

Tạ Nhan dậm chân: "Ngươi trốn cái gì chứ!"

"Không đáng ngại, không cần để ý."

"Cái gì mà không cần để ý, máu cũng chảy rồi. Lần trước ngươi cho ta cái lọ thuốc kia ở đâu, ta lấy cho ngươi bôi."

"Ta tự bôi được, ngươi lo việc của ngươi đi." Trang Uyển cứng rắn từ chối.

"Ta có việc gì mà vội, ta nhất định phải thoa thuốc cho ngươi." Tạ Nhan lập tức cắt lời.

Nữ nhân trước mắt sắc mặt thoáng biệt nữu, hạ giọng nói: "Ngươi không phải muốn đi làm quen nữ tiêu sư kia sao, đi đi chứ."

"?" Tạ Nhan tức khắc mờ mịt, "Ta căn bản đâu có quen nàng, đi tìm nàng làm gì? Hơn nữa không có ngươi làm trung gian, ta cũng chẳng tìm thấy. Mà nàng cũng chỉ là người ngoài, ta quen hay không cũng chẳng quan trọng."

Sắc mặt Trang Uyển bất tri bất giác dịu lại, tùy ý để Tạ Nhan kéo tay mình, khẽ "ừm" một tiếng, xem như đồng ý cho nàng bôi thuốc.
——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-——-
Tác giả có lời muốn nói:
Trang Uyển: Cư nhiên còn muốn nhờ ta dẫn ngươi đi quen nữ nhân khác, tức chết ta!
Tạ Nhan: Nào có nhờ ngươi dẫn, rõ ràng là trực tiếp nhờ ngươi giới thiệu.
Trang Uyển: Xem ra ta đối với ngươi quá khoan dung rồi. Đã đến lúc phải tới cái gọi là cưỡng chế ái.
Tạ Nhan: ??? Cái gì gọi là cưỡng chế ái?
Trang Uyển: Thời đại của ngươi không phải có Độ Nương sao, đi hỏi Độ Nương đi.
Cái này Tết Âm Lịch thu hoạch quá bao lớn gia ái, thập phần cảm động, cũng không biết nói cái gì cho phải
.Cảm tạ ở 2022-01-3120:41:42~2022-02-0120:56:35 trong lúc vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch tiếu thiên sứ nga ~
Cảm tạ đầu ra nước sâu ngư lôi tiểu thiên sứ: littlekate, hoặc nhiều hoặc ít 2 cái; úc phi, quyện nghe mưa gió, tiểu quả cam 1 cái;
Cảm tạ đầu ra hoa tiễn tiểu thiên sứ: Hoặc nhiều hoặc ít 2 cái; littlekate, lửa rừng mạn ngôn szd, lược tinh chiếu dã 1 cái;
Cảm tạ đầu ra tay lựu đạn tiểu thiên sứ: Lửa rừng mạn ngôn szd4 cái; miêu hề hề, nga rống, tiêu heo, đêm hải 1 cái;
Cảm tạ đầu ra địa lôi tiểu thiên sứ: Lửa rừng mạn ngôn szd13 cái; as~ileli, tiểu nghị, nhu văn lý, kanbu gian, đ t t 5 8 h, hôm nay cũng đang nằm mơ đâu, xuyên quần cộc đại thúc, cân nhắc, Ngôn ngữ C đại sư 1 cái;
Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Thương 207 bình; như một 85 bình; thịt dê xuyến 21 bình; 5v20 bình; vũ, đ B> 5 ph, màu đỏ nhuộm tóc, béo đồ đồ, 4861930010 bình; nga rống 8 bình; 500233407 bình; đổi cái áo choàng 5 bình;
309823724 bình; 777, ta là mọt sách 3 bình; shine hựu tiêu, từ tâm không túng, thyme2 bình; lạn cam một cái sọt, chung triều tam sỉ chi, băng nguyên hồ ly 1 bình;
Phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro