
Chương 42
Từ sau khi Tào lão thái cùng mấy người kia tự tiện xông vào nhà, hơn nữa bàn tay lại bị thương, mấy ngày nay Tạ Nhan không hề lên núi nữa. Huống chi quanh đỉnh núi đã đi lục soát một lượt, hiện tại có đi cũng không tìm được gì hay ho.
Ngoại trừ mấy hôm trước bắt được một con thỏ con ở sườn núi, những dãy núi khác Tạ Nhan cũng chẳng có ý niệm gì thêm.
Sau vụ "tu hú chiếm tổ", Thái Trữ có chút đau đầu, lại phải đi cảnh cáo Tào gia một lần. Đáng tiếc đối phương vẫn cứ làm như không mấy để trong lòng, cho đến khi Thái Trữ uy hiếp rằng nếu tái phạm sẽ trực tiếp mời quan lão gia đến xử lý theo phép tắc, lúc này Tào lão hán mới nhiều lần gật gù bảo đảm.
Mẫu thân cùng đệ đệ vì chuyện ngày đó mà đều bị hoảng sợ, Tạ Nhan chính mình nổi điên một trận cũng không tiện ra ngoài, nhưng vẫn phải gắng gượng trấn an hai người. Mà bản thân nàng, lại bất tri bất giác được một người khác an ủi.
Từ hôm ấy trở đi, trong lòng Tào Nga vẫn canh cánh áy náy. Nàng cả đời yếu đuối quen rồi, lại một lần nữa bị Tào gia hiếp người đến trên đầu, mà không thể kịp thời ngăn cản, chỉ thấy chính mình liên tiếp kéo chân sau của nữ nhi. Chuyện này khiến nàng vô cùng khó chịu, oán giận chính mình không có năng lực lớn lao để ngăn tất cả chuyện ấy phát sinh.
Tạ Nhan cũng không trách mẫu thân. Sân nhà Tạ gia vốn đâu phải tường đồng vách sắt. Tào gia tổ tôn cộng ba người, Tào Hưng Thọ dẫu sao cũng là một nam tử thành niên, khí lực bày ra đó không cần nói. Tào lão thái và Tào Tiểu Đào miệng độc tay thô, công phu lại càng không ai sánh bằng. Trong nhà người ra kẻ vào, há có thể ngày ngày đóng chặt cửa phòng ngừa kẻ khác xông vào?
Thật ra, ngày ấy khi Tào gia mạnh mẽ xông cửa, Tạ Nguyên Cốc đã bị kinh hãi, hoảng loạn đến mức lớn tiếng thét chói tai, cả người run rẩy không ngừng. Tào Nga phân thân không xuể, chẳng còn cách nào khác ngoài nhẫn nhịn để người ta "tu hú chiếm tổ".
Đổi lại là Tạ Nhan, nàng cũng sẽ làm cùng một lựa chọn. Giữ được rừng xanh thì sợ gì thiếu củi đốt. Huống chi, ở thế yếu mà bị hiếp chế, nàng cũng chẳng thể trách mẫu thân không có khả năng bảo hộ mái nhà này. Điều nàng có thể làm, chính là tìm ra kẻ hãm hại, nghĩ cách giải quyết sự tình.
Nghĩ tới nghĩ lui, muốn ngăn ngừa những chuyện tương tự tái phát, vẫn phải bắt từ căn nguyên.
Mà đối phó loại người như thế này, thủ đoạn tầm thường e là không đủ.
Tạ Nhan ở Tào gia chịu đựng bốn năm, đối với các loại xấu xa của cả nhà bọn họ cũng hiểu khá rõ, trong đó bao gồm cả một số tiểu động tác mờ ám thường ngày của Tào Hưng Thọ.
Trong thôn có lão Thập Tam, giữ một cái bảo hồ lô, nghe nói là đồ gia truyền, đúc bằng bạc thủy, cả nhà coi như bảo bối chí cao, ngày ngày bày ra cung phụng.
Thế nhưng bảo bối ấy, vào một đêm mưa ba năm trước, đột nhiên mất tích. Nhiều năm nay lão nhân luôn canh cánh trong lòng, đi đâu cũng lải nhải chuyện bảo hồ lô bị mất. Gần như cả thôn ai cũng biết lão Thập Tam mất bảo vật, đáng tiếc nhiều năm qua vẫn chẳng thể tìm lại, chuyện này trở thành tâm bệnh, mỗi ngày phải niệm dăm ba lần.
Lúc lão Thập Tam tưởng rằng gia truyền bảo hồ lô cả đời không thể trở về, bỗng nhận được một phong mật báo. Trong giấy viết rằng bảo hồ lô năm đó chính là bị Tào gia đại tôn tử Tào Hưng Thọ trộm, hiện đang giấu phía sau điện thờ Tào gia.
Lão Thập Tam vừa hay tin liền giận đến run người, lập tức mang theo năm sáu đứa con cháu trai trẻ khỏe, thẳng tới Tào gia. Khi ấy cả nhà Tào đang ăn cơm ở thính đường, thấy một đám người thế tới rào rạt liền hoảng hốt vô cùng.
Lão Thập Tam chẳng buồn nói lời thừa, trực tiếp đi thẳng đến điện thờ, duỗi tay tìm phía sau bài vị, quả nhiên mò ra được một cái bảo hồ lô.
Nhìn vật quen thuộc trước mắt, đúng là bảo bối đã mất suốt ba năm, lão Thập Tam tức đến môi run run, ngón tay chỉ thẳng Tào Hưng Thọ mà nghẹn lời.
Đám tôn tử của ông ta thấy thế, nào chịu để yên cơn tức này, lập tức xông lên bắt lấy Tào Hưng Thọ, hung hăng đánh một trận, đến mức mặt mũi hắn bầm dập, kêu cha gọi mẹ vang dậy.
Tào lão hán tự biết đuối lý, nhìn đại tôn tử bị đánh đến gãy một chân mà cũng không dám hé nửa câu.
Ông ta hiểu rõ, bây giờ đã đắc tội lão Thập Tam, trước đó lại vì chuyện Tạ gia mà đắc tội, Thái Trữ cùng tú tài, từ nay về sau, ở Thượng Diêm thôn này, e rằng chẳng còn ai chịu hướng về Tào gia nữa.
Lão Thập Tam không báo quan, đã là khoan dung lớn nhất đối với bọn họ rồi.
Ấy vậy mà cùng đêm hôm đó, Tào gia đột nhiên phát hỏa.
Lửa bốc lên từ phòng củi và nhà bếp, rồi chậm rãi lan sang thính đường cùng phòng ngủ. Cả nhà Tào cuống cuồng dập lửa, thế nhưng thế lửa cực lớn. Tào lão thái một đám gào khóc kêu cứu, hòng kéo thôn dân tới hỗ trợ, nhưng gọi mãi chẳng ai đến. Mãi đến khi lửa đã gần nuốt trọn nửa dãy nhà, chỉ có lão Căn Đầu – vốn không hòa thuận với Tào gia – mang theo đứa con trai bệnh tật cùng con dâu, xách mấy thùng nước tới hỗ trợ dập lửa.
Phải đến nửa đêm ngọn lửa mới tắt. Năm gian nhà từ trái qua phải, bị thiêu còn lại chưa đến hai gian rưỡi. Gian phòng củi từng là nơi ba mẹ con Tạ Nhan ở, nay đã cháy sạch không còn một mảnh.
Ẩn mình trong bóng tối, Tạ Nhan nhìn Tào lão thái cùng cả nhà gào khóc lăn lộn trên đất, trong lòng vừa hả hê, lại vừa đầy nghi hoặc. Nàng vốn định chính tay thiêu Tào gia, nào ngờ lại bị người đoạt trước một bước. Khi nàng đến nơi, lửa đã bốc, hơn nữa trong bóng đêm còn loáng thoáng một bóng người ẩn hiện rồi nhanh chóng biến mất.
Tạ Nhan không biết, ngoài mình ra còn ai có thể hận Tào gia thấu xương đến thế. Nếu nói là lão Thập Tam, thì ban ngày ông ta vốn có thể báo quan, để Tào Hưng Thọ ít cũng phải ngồi tù mấy năm. Nếu đã không làm vậy, thì cớ sao ban đêm còn phải trộm đến đốt nhà? Lý này không thông.
Nghĩ đi nghĩ lại, ngoài bản thân nàng thì còn có thể là ai? Tạ Nhan nghĩ trăm lần cũng không ra, đành thừa dịp bóng đêm lặng lẽ quay về.
Vì mấy chuyện trước đây, mấy hôm nay Trang Uyển vẫn mang bút mực qua, ngồi ngay trong phòng nàng viết văn, vừa sáng tác vừa bầu bạn.
Nói là bầu bạn, thật ra chỉ là một người ngồi, một người nằm, Tạ Nhan ngoài việc thỉnh thoảng liếc qua bản thảo được viết, hoặc trầm ngâm kế hoạch tiếp theo, thì hiếm khi chủ động quấy rầy nàng ta.
Nhưng chỉ cần Trang Uyển ngồi đó, dẫu một lời cũng không nói, vẫn khiến Tạ Nhan vô cớ cảm thấy lòng bình yên.
Ngày ấy Trang Uyển thấy nàng cứ mãi nằm trên giường, bộ dáng như cực kỳ nhàm chán, nhân lúc dừng bút nghỉ ngơi liền mở miệng nói: "Ngươi nếu nhàm chán, liền đứng lên luyện chữ đi, chữ ngươi thật sự là quá khó coi."
Tạ Nhan không ngờ người này lại trắng trợn chê bai mình như thế, liền có chút không phục mà nói: "Viết đẹp để làm gì, dù sao ta cũng không dựa vào cái này mà kiếm tiền."
"Luyện luyện chung quy cũng là tốt, miễn cho lần sau lại mua đất mua phòng, ngay cả ký cái tên cũng viết đến giống như móng gà bò."
"Ngươi lại lấy chuyện trước kia ra chế giễu ta."
"Ta nào có chế giễu ngươi, bất quá là cầu thị mà nói thôi. Hiện giờ Cốc nhi cũng bắt đầu tập chữ, chẳng lẽ ngươi không sợ ngay cả một đứa nhỏ cũng viết đẹp hơn ngươi sao?"
Tạ Nhan tự nhiên nghe ra được là khích tướng, nhưng nghĩ đến bên cạnh mình đã có một vị đại hành gia về bút lông như Trang Uyển, thì trong lòng cũng không khỏi ngứa ngáy.
"Được thôi, ta thử xem."
Trang Uyển thấy nàng chịu học, lập tức bày giấy bút, còn đứng bên cạnh mài mực cho nàng, vừa làm vừa giảng giải những điều căn bản nhất, để nàng tự do phát huy.
Ai ngờ vẫn là đánh giá quá cao năng lực của Tạ Nhan, mới viết mấy chữ đã khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Trang Uyển đã dạy qua bao nhiêu tiểu hài tử vỡ lòng, vậy mà chưa từng thấy ai qua loa, vụng về đến thế. Nàng hơi nhíu mày, buông thỏi mực trong tay, đi đến sau lưng Tạ Nhan, nói: "Ngươi đừng động, ta tay cầm tay dạy ngươi một lần, ngươi phải nhớ kỹ."
Nói xong, một thân thể ấm áp từ phía sau phủ xuống, mềm mại mà dán sát vào lưng nàng, bàn tay thon dài trắng nõn đặt lên tay Tạ Nhan.
"Bút phải nắm như vậy, dựng thẳng lên, không cần nghiêng, kẹp giữa ngón cái với ngón trỏ, ngón giữa đỡ thêm một chút..."
Nhưng Tạ Nhan giờ phút này nào còn nghe nổi nàng đang nói gì. Chỉ cảm thấy bản thân rơi vào một cái ôm tràn ngập hương thơm lạnh mát, sau lưng là đôi nhũ phong mềm mại gắt gao tựa sát, xúc cảm ôn nhu khiến thân mình run rẩy. Bên tai dù có lời giảng, cũng sớm bị tiếng tim đập cuồn cuộn của chính mình che khuất, hoàn toàn chẳng nghe được gì. Nàng chỉ mơ hồ nắm cây bút, để mặc đối phương kéo tay viết ra từng nét chữ quen thuộc mà xa lạ.
"Như vừa rồi đó, lần này chính ngươi tự viết."
Trang Uyển buông nàng ra, đứng bên cạnh, thản nhiên nhìn nàng.
"A?" Tạ Nhan ngơ ngác, "Ta viết cái gì?"
"Viết cái gì cũng được, nhưng tư thế phải giống ta vừa dạy."
"Ngươi thường ngày cũng dạy học sinh viết chữ như vậy sao?"
Trang Uyển thoáng ngẩn người, không ngờ nàng đột nhiên hỏi câu chẳng đầu chẳng đuôi.
"Ngươi đều như vậy, tay cầm tay, kề sát dạy bọn họ sao?"
Thanh âm Tạ Nhan càng lúc càng cao, chỉ nghĩ đến cảnh Trang Uyển cũng thân mật như vậy với đám học trò, trong lòng liền dâng lên một trận khó chịu. Trong mấy hài tử ở thôn, không thiếu kẻ đã mười hai, mười ba tuổi, đều là nam oa tử. Nghĩ đến việc Trang Uyển cùng bọn họ quá mức gần gũi, nàng liền cực kỳ không cam lòng.
"Đương nhiên không," Trang Uyển hừ một tiếng, "Nam nữ thụ thụ bất thân, ta chỉ làm mẫu cho bọn họ xem, chưa từng tay kề tay như thế. Dù sao cũng không có ai giống ngươi, một học trò đặc biệt như vậy."
Tạ Nhan nghe được đáp án mình muốn, giấm chua trong lòng rốt cuộc tiêu tan, nhưng cũng vì lời chọc ghẹo kia mà đỏ mặt buồn bực: "Ngươi nói cái gì thế, lúc nào cũng tìm cách nói ta ngốc nghếch."
Hai người trêu chọc một trận, mây mù trong lòng Tạ Nhan mấy ngày nay cũng tan đi, Trang Uyển hiếm hoi mà nở nụ cười, trông thấy tâm tình nàng thực sự không tồi.
Đang khi đùa vui, Tạ Nhan chợt giả vờ lơ đãng hỏi: "Tào gia hôm trước ban đêm bị cháy nhà, ngươi thấy thế nào?"
Trang Uyển mặt không biến sắc, tay vẫn đều đặn nghiền mực, chậm rãi đáp: "Tự làm bậy thì không thể sống."
"Ý ta là, ngươi thấy sẽ là ai làm?"
"Trời khô, sơ suất một chút cũng dễ bén lửa. Hơn nữa với tính tình của bọn họ, trong thôn ai chẳng có người hận, muốn động thủ." Trang Uyển nói đến đây, đột nhiên ngước mắt, "Chẳng nói đâu xa, ngay cả ngươi cũng có loại động cơ đó."
Tạ Nhan ngượng ngùng cười: "Ta thì có nghĩ, nhưng không có cơ hội xuống tay. Ta tới nơi thì nhà đã cháy rồi."
Trang Uyển chỉ khẽ cười, không tiếp tục bàn đến.
Tạ Nhan cũng chẳng gặng hỏi nữa, chỉ thầm nghĩ có lẽ mình đã quá đa nghi, rồi liền đổi đề tài.
Đến ngày thứ tư, Trang Uyển rốt cuộc viết xong quyển thứ nhất 《Tân Thập Tứ Nương Truyền Kỳ》, hơn một trăm tờ giấy, sơ sơ tính ra cũng hơn ba vạn chữ.
"Ngày mai liền mang lên trấn."
Ngoài trời đã tối, nàng buông bút, kết thúc chữ cuối cùng.
"Ừ, sáng mai trời vừa sáng ta nhờ nương giúp đóng thành sách. Ngươi mấy ngày nay thức đêm viết vất vả quá rồi, ngày mai không cần dậy sớm, cứ ngủ đến khi nào tỉnh thì qua tìm ta. Bây giờ đi ăn cơm thôi, vừa rồi ngươi còn nói muốn viết xong mới dừng, giờ cũng tối rồi, bụng chắc đói lắm rồi chứ?"
Trang Uyển nghe vậy mới cảm thấy bụng rỗng, đưa tay sờ: "Nhưng còn cơm sao?"
Tạ Nhan cười: "Ngươi viết đến hồ đồ rồi, bà bà mỗi đêm đều chờ ngươi cùng ăn cơm. Ngươi mà không về, bà bà sốt ruột lắm. Đi thôi, cơm để trên bếp còn đang ủ nóng."
Hai người lúc này mới một trước một sau, cùng nhau ra bếp.
—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-—-
Tác giả có lời muốn nói: Vẫn còn thêm một chương ~ 📝
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro