
Chương 36
Một đêm yên lặng, sáng sớm hôm sau, Tào Nga đã dậy rất sớm, bắc nồi cháo lên bếp lò nấu, sau đó liền đi sang nhà mới quét dọn, chờ gia cụ mới đưa tới.
Trương thợ mộc quả nhiên đúng hẹn, cùng nhi tử kéo xe bò, từng chuyến từng chuyến đem gia cụ vận đến nhà các nàng.
Lão bà của Trương thợ mộc – Lưu thị cũng đi theo tới, nhìn thấy tường mới tinh rắn chắc, không nhịn được liên tục khen ngợi: "Đại Nga tử, ngày lành của ngươi rốt cuộc cũng tới rồi. Nhà các ngươi Cẩm nương tử thật có tiền đồ, ta nghe nói căn phòng này chính là nó lên núi hái thuốc bán lấy tiền tích góp mà dựng nên, lợi hại vô cùng, trong thôn ta không ai có thể sánh được."
Nữ nhi được người khen ngợi như vậy, Tào Nga tự nhiên trong lòng vui mừng, trong nhà hôm nay có được như thế, quả thật đều nhờ một tay Tạ Nhan gánh vác. Trước kia sống những ngày như thế, bà vốn dĩ ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.
Nhưng miệng vẫn khiêm tốn đáp: "Cũng là vận khí đột nhiên tốt, trùng hợp nhặt được mấy gốc dược liệu quý thôi."
Vì cả nhà ba người thân phận đặc thù, Lưu thị cũng không tiện ở lại lâu, dẫn bọn nhỏ nhanh chóng rời đi, chỉ còn cha con Trương thợ mộc bởi đã nhận tiền nên lưu lại, thành thành thật thật giúp các nàng lắp cửa sổ, dọn giường tủ vào nhà, bận rộn suốt hai canh giờ, cuối cùng bày biện chỉnh tề.
Tạ Nhan điểm lại số lượng, lúc này mới giao hết số tiền còn lại cho hắn. Trương thợ mộc cầm tiền, mang theo nhi tử, vui mừng rạo rực mà về.
Nhìn gia cụ trong nhà cơ bản đã đầy đủ, Tào Nga không kìm được, lệ nóng tuôn rơi, hai gối mềm nhũn, quỳ ngay trong sân, hướng trời khấu đầu: "Cảm tạ ông trời chưa từng quên chúng ta một nhà, để cho chúng ta có phòng để ở, có cơm ăn, có áo mặc..."
Tạ Nhan vội vàng tiến lên trấn an mẫu thân, Tạ Nguyên Cốc cũng chạy tới, mấy mẫu tử ôm nhau, vừa khóc vừa cười. Tạ Nhan lại càng cảm khái, từ khi nàng xuyên tới đây, ban đầu suýt bị sốt cao thiêu chết, sau lại thiếu chút nữa bị bán vào kỹ viện, hôm nay rốt cuộc đã có thể thoát khổ hải, có một nơi an thân, trong lòng muôn phần cảm thán.
Viện nhỏ này, chính giữa là nhà chính, bên trái có hai gian: sát nhà chính là phòng Tạ Nguyên Cốc, tiếp giáp gần cửa sân là phòng Tạ Nhan. Bên phải nhà chính đầu tiên là phòng Tào Nga, kế đó mới đến phòng bếp. Phòng bếp không lớn, cho nên bên cạnh xây thêm một gian nhỏ chuyên dùng tắm rửa, trong đó còn có một gian nhà xí nhỏ, xây lồi ra ngoài, không chiếm diện tích trong sân.
Khi đào móng, Tạ Nhan cố ý dặn lão Trương đầu quy hoạch một thông đạo dẫn ra ngoài, xây một hố phân tự hoại, nhờ đó nhà xí cũng sạch sẽ, giống như vệ sinh hiện đại, không có mùi hôi.
Trong phòng bếp, bếp lò cũng dùng đất đỏ còn dư khi xây nhà mà xây thành, hết thảy đều vừa vặn.
Tạ Nhan vừa nhìn vừa tính toán những gì còn thiếu: vừa rồi kết xong tiền cho Trương thợ mộc, trong túi còn một lượng hai tiền, lát nữa phải lấy một lượng đi trả tiền đất, số còn lại bốn trăm văn, muốn mua thêm một cái nồi lớn để đun nước tắm, nồi nấu cơm hiện giờ vẫn còn dùng tạm cái nhà cũ mang sang, Ngu bà nói nồi cũ rồi, nếu dư tiền thì mua thêm một cái dự phòng cũng tốt, bất quá trước mắt chưa gấp. Ngoài ra chỉ cần mua thêm mấy cái chén.
Còn chăn đệm trong phòng, tối nay vẫn phải cùng nương và Cốc nhi tạm ngủ chung giường đất, ngày mai lại đi mua giường chăn riêng cho mình. Nói chung cơ bản đã không thiếu gì.
Chỉ còn muốn mua thêm mấy cái then cài, khóa cửa cho ba gian phòng, để khỏi bị người ngoài nhòm ngó.
Tính sơ sơ hai ba trăm văn miễn cưỡng đủ, số còn dư phải giữ lại để chi dùng thường ngày.
Trong lòng âm thầm tính toán, Tào Nga đã nhanh nhẹn đem đồ trong lều tranh dọn vào, nồi niêu gáo bồn đặt vào bếp, chăn màn vải vóc chuyển về phòng mình, xiêm y của Tạ Nhan cũng treo ngay ngắn trong tủ.
"Cẩm nhi, chăn đệm không đủ, hiện giờ đang mùa đông, buổi tối ngươi tạm ngủ chung với nương cùng Cốc nhi."
"Ân, con biết rồi. Nương, con còn bốn trăm văn, lấy ra một trăm để nương giữ, dù sao trong nhà nương là chủ, trên người cũng nên có chút bạc. Còn ba trăm ngày mai con mang lên trấn mua thêm mấy thứ."
"Nương không mua gì đâu, con giữ lấy thì hơn." Tào Nga kiên quyết không muốn nhận, tuy rằng là nữ nhi ruột thịt, nhưng số tiền này đều do nó cực khổ kiếm, bản thân nàng không ra chút sức nào, nay nữ nhi đã có thể làm chủ, nàng càng không muốn lấy.
"Nương, bạc giữ lại cũng là để tiêu, không chỉ nương, ngay cả Cốc nhi cũng có phần." Nói xong Tạ Nhan đếm mười đồng tiền giao cho Tạ Nguyên Cốc, "Sau này cả nhà ai muốn mua cái gì đều có thể mua, sống ngày qua mới có hương vị."
Tào Nga còn muốn nói thêm, nhưng bên kia Tạ Nguyên Cốc được a tỷ cho mười văn thì vui mừng khôn xiết, nắm trong lòng bàn tay, lắc lắc leng keng vang, nhảy nhót nói: "A tỷ, ta có thể mua kẹo hồ lô không?"
"Được, ngày mai a tỷ dẫn ngươi lên trấn, số tiền này ngươi muốn tiêu thế nào thì tiêu, không đủ a tỷ còn có, ngày mai nương cũng cùng đi."
Nghe nữ nhi sắp xếp đâu vào đấy, Tào Nga chỉ đành ngậm miệng, bỏ xâu tiền vào túi.
"Nương, con đem bạc sang nhà cái, phòng đã xây xong, tiền đất cũng nên trả."
"Ừ, con đi đi, nương ở nhà thu dọn thêm một chút." Tào Nga vốn không quen ngồi yên, tuy rằng trong phòng đã sạch sẽ tề chỉnh, nhưng vẫn còn nhiều thứ nhỏ cần sắp xếp, gỗ vụn và cành cây chặt khi xây nhà còn lại, nàng muốn bổ đôi, để mùa đông nhóm bếp, sưởi giường đất dùng. Trong sân cũng muốn dọn một chỗ để làm ổ gà, sau này mua mấy con gà nhỏ nuôi.
Nghe xong, Tạ Nhan vội nói: "Nương, ổ gà đừng đặt trong sân, sân nhà ta nhỏ, ba người đi lại đã chật, thêm gà con chạy loạn, phân gà vương vãi, dơ bẩn lắm. Lại đến mùa hè, mùi hôi còn khó chịu hơn."
Quả thật, ba lượng bạc dựng nên một tòa nhà tranh có sân, vốn đã chật vật lắm rồi, nên phòng ốc thiết kế không thể rộng, sân cũng nhỏ. Nhưng với ba người Tạ gia mà nói thì vừa vặn.
Giờ sân mới tinh sạch sẽ, nếu nuôi gà ở trong, ngày ngày quét phân gà cũng đủ đau đầu.
"Được rồi, vậy nương làm ổ gà ngoài sân." Tào Nga vốn cũng không để ý, nhưng nữ nhi đã nói vậy, nàng liền thuận theo.
Tạ Nguyên Cốc nghe nói muốn sang nhà tú tài tỷ tỷ, liền ôm tay a tỷ đòi đi theo, mấy ngày nay Đại Mao không đến, tiểu gia hỏa này cũng nhớ không chịu nổi.
Tỷ đệ hai người vừa cãi vừa cười, đi về phía nhà cái. Vừa đến gần cửa sân, đã nghe trong viện vang lên tiếng chó sủa "ô ô" cùng dồn dập tiếng bước chân. Tạ Nhan đi phía trước, thiếu chút nữa đụng phải một bóng người vội vã đi ra.
Đứng lại nhìn, thì ra là Trang Uyển, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh lúc này lại mang theo vẻ nôn nóng.
"Sao vậy?"
"Bà bà lại tái phát bệnh." Trang Uyển vừa định bước ra cửa, lại dừng lại, ngữ khí ẩn ẩn có chút khẩn cầu: "Ngươi... ngươi có thể giúp ta đi tìm Thái thúc, nói bà bà phát bệnh, để hắn giúp đi mời đại phu một chuyến."
Nghe Ngu bà phát bệnh, tim Tạ Nhan giật thót, vội vàng nói: "Ta lập tức đi, ngươi mau trở về chăm sóc Ngu bà."
Nói xong liền quay sang dặn: "Cốc nhi, đi gọi nương, nói Ngu bà bà phát bệnh, bảo nương qua giúp trông chừng một chút."
Tạ Nguyên Cốc ngoan ngoãn gật đầu, xoay người chạy về nhà.
Trang Uyển cảm kích liếc nhìn Tạ Nhan, sau đó xoay người trở lại sân. Tạ Nhan cũng nhanh chân chạy về phía nhà Thái Trữ.
Lúc này vừa quá giờ ngọ, Thái Trữ ăn cơm xong đang ngồi gật gù trước cửa. Nhìn thấy Tạ Nhan vội vàng chạy tới, liền hỏi có chuyện gì. Nghe nói Ngu bà bệnh cũ tái phát, sắc mặt lập tức trầm xuống, vội vàng khoác áo, dặn bà nương: "Ta lập tức lên trấn mời Hà đại phu, nàng đi giúp chăm sóc một chút Ngu bà, Trang Uyển đứa nhỏ kia không làm được việc này."
Cao thị trong lòng đang ôm đứa cháu trai lớn mới mấy tháng tuổi ngủ say, nhất thời khó xử: "Chàng xem, ta làm sao mà rảnh tay được, A Lâm bọn họ hôm nay lại vừa hay về nhà mẹ đẻ, đứa cháu này ta giao cho ai trông?"
Tạ Nhan vội vàng nói: "Để nương ta qua đó đi, có điều gì cần phải chú ý chăng?"
Cao thị thở phào một hơi: "Ngu bà đây là bệnh cũ, phát bệnh thì co rút run rẩy, nghiêm trọng thì còn có thể làm tổn thương chính mình, một mình Trang Uyển khó lòng chăm xuể."
Tạ Nhan nghe xong, cảm thấy có điểm giống chứng động kinh phát tác, nhưng nàng vốn chẳng hiểu rõ, cũng không phải y giả, không dám mở miệng bừa, sợ gây thêm phiền toái.
Cao thị lại nói: "Thật ra cũng không khó chăm nom lắm, chỉ là nha đầu Trang Uyển từ nhỏ được cha mẹ nuôi dưỡng tinh xảo, lại là kẻ đọc sách, cha mẹ đột ngột qua đời, nó vốn có lòng muốn san sẻ trong nhà, nhưng so với nàng, Ngu bà lại càng thương tiếc, không nỡ để làm việc. May mà trong nhà vốn thuê người làm giúp, cũng chẳng có việc nông nào nặng, từ khi mở tư thục trong thôn có thu nhập học phí, lại thêm ngày thường chép sách giúp người, viết văn kiện cũng tránh được chút tiền, số bạc này có thể trợ giúp gia dụng, trong nhà cũng chẳng thiếu thốn chi. Có việc nặng gì thì gọi người tới giúp, cũng không đến nỗi sai sót gì. Chỉ là nếu Ngu bà phát bệnh, Trang Uyển từ nhỏ chưa từng chăm nom ai, ngay cả cơm cũng chẳng biết nấu, trong nhà lại nuôi mấy con heo, không có người giúp thì sao xoay sở nổi."
Tạ Nhan nghe đến đây, mới như bừng tỉnh đại ngộ. Nàng vốn biết phụ thân Trang Uyển trước kia là huyện thừa ở Vĩnh Phong, nhưng gia đình đó cũng chẳng phải phú quý gì. Ngu bà chồng mất sớm, cực khổ kéo hai huynh đệ Trang phụ lớn khôn, Trang phụ có thể trúng cử làm huyện thừa cũng chỉ là từ con cháu nghèo khó đi lên. Chỉ là tới đời Trang Uyển, lại được dưỡng kiều dưỡng quý, khiến người khó hiểu.
Nhưng không làm việc nhà nông thủ công cũng chẳng phải không cống hiến cho gia đình. Dù sao Trang Uyển cũng là người có thể nhận học trò nhập học, lại chép sách viết đơn kiện kiếm tiền, chỉ là một cách khác để tham gia vào phân công trong nhà, dùng sở trường của mình mà trợ giúp gia dụng. Tạ Nhan nghĩ tới đây, cảm thấy cũng chẳng có gì đáng trách.
Nàng liền trấn an: "Nếu chỉ là chăm sóc thôi, nương ta ở nhà cũng rảnh, trước mắt phòng ốc đã dựng xong, ruộng còn chưa thuê người cày, cũng có thể giúp trông nom một chút."
Cao thị mừng rỡ: "Vậy thì còn gì bằng. Bởi vì chuyện Phương gia sát vách – khụ, chính là việc hôn ước kia của ngươi, nên người trong thôn giờ cũng không muốn lui tới với nàng, tư thục bên kia người ta cũng chẳng muốn đưa con tới học. Tiền thuốc của Ngu bà lại quá đắt, đứa nhỏ này gánh nặng nặng nề, mỗi tối còn phải chép sách đến khuya, thật sự quá khổ."
Tạ Nhan không ngờ Trang Uyển bề ngoài luôn thản nhiên, lại vất vả như vậy phía sau lưng, trong lòng sinh ra mấy phần kính trọng. Nghĩ tới khi nàng mới xuyên tới, nhà này tổ tôn vẫn luôn âm thầm giúp đỡ, nay Ngu bà sinh bệnh, nói gì cũng không thể đứng nhìn.
Thái Trữ gấp rút đi mời đại phu, Tạ Nhan quay về nhà Ngu bà, thấy mẫu thân cũng đã tới, đang bận rộn trước giường, còn Trang Uyển thì trong bếp sắc thuốc.
Chỉ là nhìn động tác nàng, cũng không đến nỗi vụng về ngốc nghếch như lời Cao thị nói.
Ở cổ đại, nhiều nơi chịu ảnh hưởng của tư tưởng "Vạn bang giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao", trong nhà mà có người đọc sách thì thường được nuông chiều hết mực. Ngay như trước kia chỉ là một đồng sinh Phương Văn Bác, ở Phương gia cũng được sủng ái. Nhà nghèo còn thế, huống chi phụ thân Trang Uyển từng làm huyện thừa.
*"Vạn bang giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao" (万般皆下品,唯有读书高): Muôn nghề đều hèn kém, chỉ có đọc sách là cao quý.
Trong thành mấy vị tiểu thư, vốn dĩ mười ngón tay chẳng dính nước xuân, cùng lắm là biết thêu thùa, trong nhà có người hầu hạ, sao cần động tay vào việc nhà.
Ngày trước khi phụ thân Trang Uyển còn tại thế, nhiệm chức cũng ở trong thành, nàng được nuôi dưỡng kiều quý cũng là có thể lý giải.
Nghĩ vậy, Tạ Nhan liền bước qua, ngồi xuống cạnh Trang Uyển: "Ngươi đi nghỉ chút đi, ta giúp ngươi canh lửa."
Trang Uyển không từ chối, liền nhường chỗ. Hai người nhất thời chẳng nói gì, chỉ là so với hôm qua, quan hệ giữa hai người như có chút tiến triển. Lúc này Trang Uyển nhìn nàng, ánh mắt nhiều thêm mấy phần ấm áp. Ngu bà bệnh nặng, nàng có phần thất thần, khẽ mím môi, hồi lâu mới mở miệng: "Cảm ơn."
Tạ Nhan nhớ tới chuyện vừa nghe ở nhà Thái Trữ, biết Trang Uyển mỗi đêm đều chép sách đến nửa đêm mới được nghỉ, bèn mỉm cười, lắc đầu dịu giọng: "Ngàn vạn lần đừng nói tạ, ngươi giúp chúng ta, sao chỉ một chút này có thể so sánh."
Nghĩ tới chuyện lúc đầu mua đất, nàng nhanh chóng móc ra một lượng bạc vụn từ trong túi, đưa sang: "Lúc trước mua đất của nhà ngươi, nay ta vừa có tiền, trước hết trả cho ngươi."
Trang Uyển chần chừ giây lát mới nhận lấy, khóe môi khẽ động, nhưng không nói lời nào. Nàng siết chặt bạc trong lòng bàn tay, hàng mi rủ xuống che khuất đôi mắt trong trẻo, không thấy rõ nỗi lòng.
"Ta đi xem bà bà." Nói rồi xoay người ra khỏi bếp.
Tạ Nhan ngồi bên lò, ánh lửa lay động hắt lên khuôn mặt nàng, đỏ bừng, trong đầu suy nghĩ loạn thành một mảnh. Đến khi Tạ Nguyên Cốc ôm Đại Mao bước vào, lo lắng hỏi: "A tỷ, Ngu bà bà không sao chứ, vừa nãy thân mình cứ run mãi không ngừng."
Tạ Nhan ngẩng đầu, xoa đầu đệ đệ, hỏi: "Thích Ngu bà bà lắm sao?"
"Thích. Lần đầu tới nhà tú tài tỷ tỷ, Ngu bà bà đã cho đệ ăn nhiều đồ ngon. Khi tỷ lên núi nhặt rau dại, bà bà mỗi ngày tới nói chuyện với mẫu thân, những người kia thấy bà bà ngồi cùng, cũng chẳng dám tới nhà ta gây chuyện."
Nghe vậy, Tạ Nhan càng thêm thấy tổ tôn hai người này đáng quý. Trong lòng nàng nghĩ tới chuyện Phương Văn Bác, không biết rốt cuộc ẩn tình phía sau là gì, Trang Uyển có liên quan hay không. Ở chung bấy lâu, nàng vốn chẳng tin những lời đồn trong thôn, nhưng Trang Uyển cũng không hề vì mình biện giải, khiến người khó hiểu.
"Không sao đâu, đừng lo." Tạ Nhan lại xoa đầu đệ, an ủi.
Đúng lúc nàng định đứng lên đi xem Ngu bà, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, nghe ra là giọng Thái Trữ, nghĩ chắc đại phu cũng đã tới.
Hai người vào sân, vừa lúc chạm mặt Tạ Nhan đi ra từ bếp. Vị đại phu kia nhìn thấy nàng, liền cười nói: "Hóa ra tiểu cô nương ở đây. Lần trước ngươi đào được Linh Chi kia, quả là đồ tốt. Sau này nếu có, nhớ mang tới tiệm thuốc chúng ta."
Tạ Nhan mới nhận ra người này chính là vị đại phu thường bắt mạch ở hiệu thuốc Huệ Dân, nơi nàng từng bán dược thảo.
Nàng vội gật đầu: "Tất nhiên, có thứ tốt liền đưa tới cho ngài. Mau mau vào xem Ngu bà bà đi."
Hà đại phu cũng chẳng dám chậm trễ, vội mang hòm thuốc vào. Bắt mạch, châm cứu, bận rộn một hồi lâu, mồ hôi túa ra đầy trán. Trang Uyển đứng bên cạnh, mặt đầy lo lắng.
Xong xuôi, Hà đại phu mới đứng lên: "Vẫn là bệnh cũ. Theo lý thuyết, nếu thuốc được uống đúng hạn thì không đáng ra chuyện. Lần này sao lại đột nhiên hôn mê?"
Trang Uyển nghe xong, rũ mắt, từ sau lưng lấy ra một bao dược lớn, đưa đến trước mặt ông: "Không có uống đúng hạn."
Hà đại phu thấy bao thuốc còn đầy, kinh hãi: "Sao lại thừa nhiều thế này? Một ngày một thang, tính ra ngày mai phải vừa vặn hết, ngươi đây còn thừa mười ngày thuốc có hơn?"
"Bà bà luôn nói thuốc này quá quý, ta ngày thường cũng không để ý. Thuốc vốn một ngày một thang, bà ép nhịn, hai ba ngày mới sắc một thang. Bằng không cũng đâu xảy ra chuyện hôm nay."
"Hồ đồ a!" Hà đại phu vỗ đùi, giận nói: "Thuốc này tuy quý, nhưng nếu không đúng hạn đúng lượng, trị liệu coi như công cốc, còn phải làm lại từ đầu. Ngu bà sao lại hồ đồ đến vậy!"
Không khí có phần nặng nề, Thái Trữ bấy giờ mới nói: "Cũng khó trách nàng lão nhân gia. Một bộ thuốc trăm văn, mỗi ngày một thang, gia cảnh ta cũng ăn không nổi. Nay tư thục A Uyển lại phải ngừng, học phí thu không được, Ngu bà làm sao nỡ nhìn A Uyển ngày đêm chép sách, chẳng qua là bất đắc dĩ thôi."
Tạ Nhan không ngờ dược của Ngu bà lại đắt như thế, một thang thuốc đã tới một trăm văn tiền. Người trong thôn Thượng Diêm ai có thể một ngày kiếm nổi một trăm văn chứ? Ngay cả bản thân nàng trước kia đầu cơ buôn bán, đi nhặt được ít thảo dược quý, ở tình huống tài nguyên sung túc lắm mới có thể kiếm một ngày một trăm văn. Huống hồ đào liên tiếp mấy ngày, đồ trên núi sớm đã bị vét sạch, về sau có muốn nhặt cũng chẳng biết tìm ở đâu.
Trang phụ, Trang mẫu chết sớm, nếu chỉ dựa vào một mình Trang Uyển chống đỡ, thật sự là vô cùng khó khăn.
Tạ Nhan nén hơi, lại một lần nữa đánh giá vị nữ tử trước mắt dáng vẻ thanh nhã, tắm rửa sạch sẽ, trên người mặc bộ áo dài đã bạc màu, chỉnh tề gọn gàng. Ống tay áo lộ ra vài chỗ vá, nhưng được che kín không lộ, hẳn đây là sự kiên trì cuối cùng giữ thể diện của một người đọc sách như nàng.
Chỉ thấy nàng chẳng nói một lời, đôi mắt hơi sưng đỏ. Liên tưởng đến chuyện Thái Trữ vừa nhắc, thì ra người này ngày đêm chép sách không ngừng.
Trang Uyển, với thân phận một kẻ đọc sách, chỉ có thể dựa vào cách này để trợ cấp gia dụng.
Nghĩ tới đây, thành kiến ban đầu của Tạ Nhan đối với việc Trang Uyển không tham gia lao động nhà nông liền tan biến hẳn, thậm chí trong lòng còn thêm mấy phần yêu thích đối với nàng.
Thái Trữ nhìn sang Tạ Nhan đứng bên cạnh, nói: "Cẩm nha đầu, lần trước số bạc mua đất nền nhà, nếu trên tay ngươi còn có tiền, thì nên đưa trước cho A Uyển đi. Bên nàng cũng thật không dễ dàng. Bằng không, trước đó ta đã chẳng đồng ý để ngươi trì hoãn việc trả tiền mà mua đất."
Chưa đợi Tạ Nhan mở lời, Trang Uyển đã nói: "Tiền đất nền đã đưa rồi."
Thái Trữ hơi bất ngờ, liếc nhìn Tạ Nhan, trong mắt thoáng vẻ hoài nghi, rốt cuộc lần trước đến làm khế ước, Trang Uyển cũng đã nói như vậy.
Tạ Nhan ngượng ngùng: "Là ta trước kia không hiểu cảnh khó của tú tài gia, nên mới đem bạc này trả chậm, mãi đến sau cùng mới đưa."
Trang Uyển liền mở bàn tay, quả đúng là một thỏi bạc vụn vừa rồi Tạ Nhan đưa.
Lúc này Thái Trữ mới thở dài: "Haiz, ai cũng chẳng dễ dàng gì. Nhưng trước mắt quan trọng nhất là không được ngắt quãng thuốc. A Uyển, sau này ngươi phải đích thân sắc thuốc cho bà bà, đừng để bà lại lén giấu đi."
Trang Uyển gật đầu.
Hà đại phu viết xong phương thuốc, nói: "Mấy ngày tới cứ theo đơn này đi bắt thuốc, uống bảy ngày. Bảy ngày sau thì quay lại dùng đơn cũ. Nếu có thể duy trì uống liên tục không ngắt, chậm thì một năm, nhiều thì hai ba năm, e rằng vẫn có thể khỏi hẳn."
"Ta đến đây cũng đã đoán qua tình hình, nên đã đem dược phối sẵn mang tới. Buổi tối sắc luôn cho bà uống, còn ngày mai lại đi tiệm lấy tiếp."
Trang Uyển khẽ đáp: "Ta vừa rồi mới đem thuốc cũ sắc lên..."
"Không sao, để dành ngày mai sắc tiếp. Tiền khám bệnh cùng tiền thuốc mới, ngày mai đi lấy thì trả luôn."
Hà đại phu dặn dò xong, cõng hòm thuốc rời đi.
Thái Trữ thấy Tạ Nhan cùng Tào Nga đều có mặt, bản thân một đại nam nhân cũng không tiện ở lâu, nói thêm vài câu liền trở về.
Trời đã dần tối, Ngu bà cũng từ từ tỉnh lại. Tạ Nhan các nàng không vội đi, giúp nhau sắc xong thang thuốc. Tào Nga bưng bát thuốc đút Ngu bà uống. Nhìn vậy, mặt Trang Uyển thoáng đỏ bừng, thuốc đã có người giúp sắc, ngay cả việc đút uống cũng muốn nhờ tay người khác, quả thực không nên.
Tào Nga mấy ngày nay nhiều lần được bà cháu nhà Ngu bà giúp đỡ, trong lòng vốn cảm kích. Nay có cơ hội đáp lại chút, nàng đương nhiên tận tâm. Huống hồ, trong tiềm thức, nàng vẫn coi kẻ đọc sách như Trang Uyển là thân phận cao quý, làm sao có thể để nàng tự tay hầu hạ những việc như vậy.
Hơn nữa, mấy ngày qua nàng vẫn may vá trong lều tranh, Ngu bà rảnh rỗi còn đến trò chuyện cùng. Trước kia trong thôn ai cũng xem mẫu tử nhà nàng là điềm xấu, chẳng ai chịu gần gũi. Nay Ngu bà chẳng hề để tâm, còn nguyện ý lui tới, khiến Tào Nga cảm thấy ấm lòng. Giờ Ngu bà lâm bệnh nằm giường, việc trong nhà Tào Nga dĩ nhiên muốn hết sức chăm nom.
Trang Uyển thấy nàng khăng khăng, đành để mặc.
Chỉ là hiện tại đến bữa cơm, nàng liền lúng túng. Tin đồn rằng Trang Uyển không biết nấu ăn quả không sai. Trước đây Ngu bà khỏe mạnh, thường là thê tử của Thái Trữ — Cao thị qua giúp. Nhưng từ sau khi sinh cháu đích tôn, Cao thị cũng ít khi sang.
Tạ Nhan vốn tinh tế, lập tức hiểu nàng đang khó xử, bèn nói: "Nương, con về nhà nấu cơm. Chờ nấu xong rồi mang sang đây."
Trang Uyển nghe vậy liền vội vàng: "Không cần phiền thế, trong nhà cũng có gạo mì, ở trong ngăn tủ cả. Chỉ là ta trước giờ ít động vào những việc này, chê cười rồi."
Tạ Nhan giờ đã đổi cái nhìn với nàng, tự nhiên chẳng để tâm nàng có biết làm việc nhà hay không. Vả lại, thật sự mà nói, về nhà nấu xong rồi lại mang sang cũng phiền, vậy nên nấu ngay tại đây cho tiện. Ba mẹ con nàng ăn vốn ít, không cần quá so đo mấy tiểu tiết này.
Nghĩ vậy, nàng liền đi phòng bếp vo gạo nấu cơm.
Tạ Nguyên Cốc ôm Đại Mao, Nhị Mao cũng lon ton theo sau. Tam Mao vừa sủa gâu gâu vừa chạy theo một đường.
————————————————————————————————————————————————————————————————————————
Tác giả có lời muốn nói: Hì hì~
Cảm tạ các tiểu thiên sứ trong khoảng 2022-01-21 19:54:58 ~ 2022-01-22 20:11:47 đã tặng ta phiếu Bá vương hay tưới dinh dưỡng dịch nha~
🌸 Cảm tạ đầu ra hoa tiễn tiểu thiên sứ: Quyện nghe mưa gió, who 1 cái;
💥 Cảm tạ đầu ra tay lựu đạn tiểu thiên sứ: littlekate, hoặc nhiều hoặc ít 1 cái;
💣 Cảm tạ đầu ra địa lôi tiểu thiên sứ: Tiêu heo, as~ileli, tiểu nghị mỗi người 1 cái;
🍶 Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Mặc ngươi bổn tình 93 bình; Y trạch tháp cùng Y lôi na 40 bình; Mạn đà la 20 bình; ghost 15 bình; 5398614 39 bình; "Nên như thế nào lý giải thời gian mang đi" 8 bình; azr 5 bình; Tự nhiên mà vậy, shine hựu tiêu mỗi người 1 bình.
Phi thường cảm tạ mọi người đã ủng hộ ta, ta sẽ tiếp tục nỗ lực! 🌸
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro