Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10

"Aaaaaaah-!"

Tiếng hét tuyệt vọng vang lên ở một nơi tràn ngập sự tĩnh lặng.

Ở tầng một của "The Square", hành lang lát đá cẩm thạch trắng dẫn vào phòng làm việc của lão đại đã vấy máu đỏ tươi. Trước khi vết máu trên sàn kịp khô, vết máu mới lại đổ ra bởi những người mới bị kéo lê như hành lý văng tung tóe khắp nơi, thậm chí không có thời gian để lau dọn.

Đã 3 ngày rồi. Chính xác thì đã như vậy suốt 72 giờ qua.

"Ôi, cái mớ hỗn độn gì thế này?"

"Tôi nghe nói rằng tiểu thư Yeonbyeol đã bị bắt cóc khỏi bữa tiệc."

"Chà ~ Tên to gan nào dám làm điều đó trước mặt lão đại vậy?"

Các thành viên của tổ chức đang bận bàn tán về sự kiện hiếm hoi mà đích thân lão đại của họ đã tham gia, và những tin đồn bắt đầu lan tràn. 

Hai người này, những người bình thường không thể đặt chân đến "The Square", tiếp tục nói chuyện trong khi nhìn quanh nơi mà họ có thể sẽ không bao giờ đến được nữa.

"Nhưng... chẳng phải lão đại và tiểu thư không hợp nhau sao?"

"Tôi cũng nghĩ là vậy, nhưng với sự hỗn loạn sau khi mà tiểu thư bị bắt cóc, tôi chắc chắn đó chỉ là tin đồn thôi."

"Không phải chỉ vì cơn giận đối với Utopia thôi sao? Mẹ của lão đại–"

Bang–! 

Một tiếng súng vang lên chói tai, cắt đứt mọi cuộc trò chuyện.

Phịch_ Nhìn thấy cấp trên của mình ngã xuống sàn, người đàn ông cứng người, như không thể tin được vào những gì mình thấy.

"Từ khi nào những kẻ cặn bã như vậy lại tồn tại ở Baekcheon thế?"

Hawon mỉm cười khi bước tới và đạp gót chân vào cái xác trên sàn. Chuyển động của anh ta duyên dáng và uy nghiêm như một con sư tử đang đến gần. Máu phun ra và làm bẩn giày của anh khi anh giẫm lên xác người đàn ông, sau đó, Hawon chuyển ánh mắt sang người đàn ông đang run rẩy. Khoảnh khắc con ngươi run rẩy chạm vào đôi mắt đen dường như ẩn chứa bóng tối của địa ngục, bàn tay vốn đang lén cầm lấy khẩu súng giấu trong áo khoác của người đàn ông trở nên cứng đờ.

Hắn chưa bao giờ thấy ai cười như vậy trước đây.

Một nụ cười tưởng như sẽ chặt đứt ngón tay chỉ với một cái liếc. Ngay cả không khí xung quanh anh cũng lạnh lẽo đến đáng sợ.

Không giống như khóe miệng nhếch lên điềm tĩnh, đôi mắt trong bóng tối sáng lên như đôi mắt của thú hoang đang tìm kiếm con mồi. Con thú đứng trước mặt hắn trông như thể sắp cắm những chiếc răng nanh to và sắc nhọn của nó vào gáy hắn và cắn đứt đầu hắn bất cứ lúc nào. 

Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến hắn sợ chết khiếp. Một con đường màu đỏ sẫm được vẽ trên sàn đá cẩm thạch trước mắt hắn. Hắn không thể trốn thoát. Đó là bản năng nguyên thủy. Người đàn ông chấp nhận sự thật đó bằng cả cơ thê và đập đầu xuống sàn.

"Xin, xin hãy tha cho tôi, lão đại!"

Hawon lại cười khúc khích trước tiếng kêu tuyệt vọng đó và quỳ một chân xuống trước mặt người đàn ông đang nằm úp mặt xuống đất.

"Nếu không muốn có một cái lỗ ở sau hộp sọ, hãy ngẩng đầu lên."

Trước lời cảnh báo ác độc, người đàn ông vội vàng ngẩng đầu lên. Một họng súng đen ngòm liền lóe lên trước mắt hắn, họng súng chuyển động trước khi hắn kịp né.

"Hiii...!"

Khi cái miệng há hốc của hắn run rẩy, răng và súng va vào nhau tạo ra âm thanh lách cách.

"Giờ chúng ta nói chuyện nhé?"

Nụ cười duyên dáng như vầng trăng trên đỉnh bầu trời đêm, tựa như một vị thần.

"Ug, Ugh!"

Khi người đàn ông khóc như dã thú, đôi mắt Hawon lóe lên đáng sợ hơn bao giờ hết.

"Về Yu Gyeom."

"..."

"Người chủ thực sự của cậu."

* * *

"Có vẻ như đó là gu của cô."

Tôi nín thở khi anh ấy đến gần mặt tôi. 

Tôi muốn tránh ánh mắt của anh ấy vì nghĩ mình sẽ chết ngạt, nhưng bàn tay nhẹ nhàng nhưng chắc chắn đang giữ cằm tôi đã ngăn tôi lại. Nụ cười tinh nghịch ẩn chứa những suy nghĩ bên trong của anh ấy khiến tôi phát điên.

"Tôi."

Tôi thực sự không thể tập trung.

Khuôn mặt anh ấy, dường như có tia lửa hoàn toàn hợp đến 999% gu của tôi. 

Từ mái tóc sáng bóng cho đến chiếc áo dệt kim rộng màu ngà hôm nay dường như càng tôn thêm phong thái thờ ơ của anh ấy. Tôi gần như gật đầu khi anh ấy hỏi liệu anh ấy có hợp gu của tôi không, nhưng tôi đã cố giữ bình tĩnh.

'Không, tỉnh táo lại đi. Minh cần phải tỉnh táo!'

Yu-gyeom là một con nhện đang dệt mạng để bẫy Baek Hawon và khiến anh ta không thể trốn thoát. Anh ấy làm vậy có lẽ chỉ vì phản ứng của tôi thật buồn cười. Tuy nhiên, đó chỉ là sự tò mò nhẹ và anh ấy vẫn có thể giết tôi ngay nếu có lý do.

Vì biết nội dung cuốn tiểu thuyết nên tôi nghĩ mình sẽ dễ dàng mê hoặc anh ấy một chút, nhưng tôi có linh cảm đó có thể là một sai lầm lớn.

Khi được tận mắt nhìn thấy, tôi mới rõ ràng rằng Yu Gyeom là một con hồ ly chín đuôi.

"Ừm?"

Yu Gyeom thì thầm như muốn thúc giục tôi trả lời, miệng tôi tự nhiên mở ra để nhanh chóng thoát khỏi tình huống này.

"Đ, đúng là vậy."

Quá thành thật, như thể não tôi chưa kịp lọc ra ấy.

Đôi mắt của Yu Gyeom dường như mở to, nhưng ngay sau đó anh ấy nghiêng đầu như thể đang thích thú.

Tôi lẩm bẩm trong lòng, cố gắng phớt lờ ánh nhìn đó.

'Mình chỉ tán tỉnh anh ta một chút thôi, chỉ một chút thôi.'

Nếu không thì tôi sẽ không có tương lai.

Mọi sự hối hận thoáng qua trong đầu tôi, nhưng đã quá muộn, tôi đã lao vào hang cọp rồi.

Nếu tôi ngoan ngoãn, Yu Gyeom sẽ mất hứng thú và cuối cùng tôi sẽ chết như một con tin. Tôi thà khiến anh ấy quan tâm tôi như một kẻ điên còn hơn.

"Là gu của tôi..."

Tôi muốn khóc, nhưng vẫn cố mỉm cười và tha thiết cầu nguyện để giọng mình không bị run.

Tôi không đủ tự tin để giao tiếp bằng mắt nên thay vào đó, tôi nắm lấy bàn tay đang nắm lấy tay mình của Yu Gyeom.

"Tôi."

Khi tôi ngẩng đầu lên với khóe môi nhếch lên, Yu Gyeom trông có vẻ sửng sốt và nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt sắc bén.

Sau đó, anh ấy bật cười và dùng tay vuốt mặt, bước ra khỏi tôi.

"Thực sự, cô không bao giờ phản ứng như tôi mong đợi."

Không biết đó là may hay rủi, nhưng tôi không có mục tiêu giành được tình cảm của các nam chính, và rõ ràng là tôi không hề có cơ hội nào. 

Nhìn anh ấy cười với tôi như vậy khiến trái tim tôi rung động vì khuôn mặt đẹp trai đến kinh ngạc, nhưng nghĩ đến việc anh ấy cuối cùng sẽ trở thành người đàn ông của Baek Hawon, tôi lại rất mong chờ tình yêu của họ.

'Và để chứng kiến ​​điều đó, mình phải sống...!' 

Ý chí sống của tôi lại một lần nữa bùng cháy.

Yu Gyeom tiếp tục sải bước khỏi tôi và ngồi lên bàn, rồi nhìn tôi bằng một mắt với khuôn mặt vẫn vùi trong bàn tay. Giống như một đứa trẻ lần đầu quan sát một điều gì đó mới mẻ, đôi mắt anh ấy nửa cảnh giác nửa tò mò.

"Cô biết mình đang ở đâu không?"

Utopia. 

Tôi nhẩm lại từ đó trong đầu mà không nói thành tiếng. 

Tổ chức đối thủ của Baekcheon. Nhưng trên thực tế, họ luôn bị Baekcheon chèn ép, và để giành chiến thắng trước họ, Utopia càng trở nên bẩn thỉu và xấu xí hơn.

"Phải rồi, cô biết tôi là ai mà."

"..."

"Nhưng, cô biết được bao nhiêu rồi?"

Đôi mắt dữ tợn nhìn tôi.

Nếubảo tôi biết tất cả mọi thứ, từ việc anh ấy là con ngoài giá thú cho đến cuộc sống mà anh ấy đang sống, Yu Gyeom sẽ giết tôi không chút do dự.

Mọi người đều biết, nhưng không ai trong số họ dám nói to điều đó trước anh ấy mà còn sống. Khi nghĩ đến sự thật đó, tôi nổi da gà nhưng vẫn cố gắng kiềm chế nỗi sợ và mỉm cười như thể mình không biết gì cả.

"Tôi biết anh nổi tiếng đẹp trai."

Có rất nhiều câu hỏi mà tôi không thể trả lời được nên tôi quyết định tiếp tục giả ngu.

"Anh nói là anh đang thắc mắc tại sao tôi lại thích anh, phải không?"

Dù Yu Gyeom đang đứng ngay trước mặt tôi, tôi vẫn dính chặt vào tường như thể bị dán keo, nhưng tôi vẫn bước lại gần anh ấy.

Khi tôi dừng lại ngay trước mặt Yu-gyeom, tim tôi đập như điên.

Mỗi giây đều giống như đang đi trên một miếng băng mỏng, tôi tự hỏi liệu mình sẽ sống sót hay lao xuống vực sâu băng giá bên dưới sau mỗi bước đi.

"Muốn tôi cho anh biết không?"

Bất chấp tất cả, tôi vẫn tiếp tục tiến thêm một bước nữa.

Tôi đã dừng lại ở vị trí chính xác để tôi có thể bỏ chạy trước khi anh ấy đưa tay ra chạm vào tôi, và rồi nụ cười trên khóe môi của Yu Gyeom càng sâu.

"Tôi nghĩ đó sẽ là một lý do bất ngờ."

"Kh, không phải."

'Đúng như dự đoán, mình quá vụng về.' 

Tôi ngập ngừng, gần như không đáp lại những câu hỏi sắc bén.

"Cứ cho là vậy đi."

Tôi thầm nhẹ nhõm trước những lời của Yu Gyeom. Tôi không quen nói dối.

Trong cốt truyện gốc, chuyện gì đã xảy ra với Cha Yeonbyeol khi cô ấy bị bắt cóc?

Cô ấy đã làm gì để khiến mình bị giết vào ngày mà Baek Hawon đến giải cứu? 

Khi tôi đang bực bội vì Cha Yeonbyeol chỉ là một nhân vật phản diện sẽ chết vào lần gặp đầu tiên của các nhân vật chính, Yu Gyeom lên tiếng.

"Nhưng, tại sao lại là 'đã'?"

Câu hỏi bất ngờ của Yu Gyeom khiến đầu tôi quay cuồng.

'Tôi đã nói gì cơ?'

"Cô bảo cô 'đã' thích tôi."

"..."

"Tôi đoán là giờ cô đã không còn thích tôi nữa phải không?"

Khi toi nói rằng tôi 'đã' thích anh ấy__ Ý tôi là tôi thích anh ấy như một bias của mình. Tuy nhiên, tôi đâu thể nào nói vậy phải không?

"Anh nói là anh đang thắc mắc tại sao tôi lại thích anh, phải không?"

Tôi đã phạm sai lầm trong lúc bối rối và nói điều đó là ở quá khứ– Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi nói rằng tôi đã từ bỏ rồi?

"Gặp trực tiếp rồi mới thấy, anh kém đẹp trai hơn lời đồn."

Nghe thì có vẻ buồn cười nhưng đối với tôi nó chẳng buồn cười chút nào. 

Với một diễn biến đẫm máu mà kết thúc không theo hướng lãng mạn mà là theo thể loại noir, sẽ không có gì lạ nếu anh ấy giết tôi ngay lập tức. Tôi tự hỏi mình đang làm bộ mặt như thế nào và liệu mình có nên sửa lại không, bằng cách nói rằng anh ấy thậm chí còn đẹp trai hơn tưởng tượng.

Bùm–!!

Một tiếng nổ vang lên, và một cảnh tượng bất ngờ diễn ra bên ngoài cửa sổ khiến tôi ngạc nhiên quay mặt đi.

'Sao lại nổ pháo hoa vào lúc này?'

Pháo hoa đầy màu sắc thắp sáng bầu trời đêm. 

Tôi nhìn nó với vẻ mặt khó hiểu. Không có gì đáng ngạc nhiên khi có một quả pháo lớn và đầy màu sắc như vậy nổ trên bầu trời đêm của thành phố sao?

"À, tôi đoán hôm nay là lễ hội đêm giao thừa."

Lễ hội đêm giao thừa.

Có điều gì đó đột nhiên hiện lên trong đầu tôi trước những lời của Yu Gyeom.

"Sự kiện thành lập sẽ bắt đầu từ ngày mai."

'Sao mình có thể quên được nhỉ?' 

Utopia có một phong tục đặc biệt và kỳ lạ là tổ chức gì đó giống như một lễ hội kéo dài hai tuần, bao gồm cả sự kiện thành lập. Không biết tại sao một tổ chức ngầm lại cần tổ chức các sự kiện như cuộc thi bắn súng vì mục đích đoàn kết, nhưng tôi nghĩ mình có thể hiểu được ở một mức nào đó.

Tuy nhiên, trong bản gốc, đó không phải là tất cả.

"Trong số những người từ Baekcheon, lần đầu công chúa sẽ tham gia lễ hội thành lập sẽ là lần cuối cùng."

Lễ hội thành lập năm nay là lễ hội cuối cùng. 

Vào ngày cuối cùng của lễ hội, Baek Hawon sẽ cố tình tấn công Utopia.

Vốn dĩ, Baek Hawon và Yu Gyeom được cho là sẽ gặp nhau lần đầu vào ngày tuyết đầu mùa rơi, ngày Cha Yeonbyeol chết.

Tôi cảm thấy mình đang nghẹt thở vì mạch truyện gốc.

"Có thật là cô không thích tôi nữa chỉ vì tôi kém đẹp trai hơn lời đồn không?"

Bàn tay to lớn, lạnh lẽo đang nắm lấy tay tôi khiến tôi tỉnh táo lại và quay đầu khỏi cửa sổ về phía Yu Gyeom.

Bùm-! Bùm!!

Pháo hoa tiếp tục lấp lánh trong bóng tối nơi căn phòng chỉ có ánh trăng được phép chiếu vào. 

Ánh sáng rực rỡ đầy màu sắc bao phủ khuôn mặt Yu Gyeom.

Dưới màn pháo hoa lãng mạn mà lẽ ra phải dùng để trang trí cho cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Yu Gyeom và Hawon, giọng nói nhẹ nhàng của anh ấy quấn lấy tai tôi.

"Dù đó là lời nói dối cũng không sao cả."

"..."

"Cô có thể nói rằng cô vẫn thích tôi không?"

Pháo hoa vẫn nổ liên tục trên bầu trời đêm như báo hiệu một sự khởi đầu mới, nhưng chúng lại gửi đi một lời cảnh báo đẫm máu.

Khoảnh khắc tôi mất cảnh giác, tôi sẽ bị ăn thịt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro