Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 249 : Tiệc Thọ Tám Mươi Của Kim Lão Phu Nhân ( Ba )

Tổng biên tập lạnh lùng nhìn cậu, trong lòng cũng khâm phục sự ngay thẳng của cậu, nếu như không phải bởi vì chuyện này, nói không chừng bà sẽ tán thưởng cách làm người của cậu, có thể tuỳ việc mà xem xét, biểu hiện của cậu không đạt tiêu chuẩn, làm cho tâm trạng của bà không vui, cứ lãng phí một cơ hội tốt một cách vô ích như vậy, cố tình cậu còn nói rất có đạo lý, Kim thiếu gia là ai sao bà có thể không biết? Cũng bởi vì quá rõ ràng cho nên mới không dám đi vuốt râu cọp, nhưng không thể nghi ngờ Độ Khánh Thù là ứng cử viên tốt nhất, dù chọc giận đến anh ta, Đài Truyền Hình cũng không phải chịu ảnh hưởng gì, nhìn trên nhiều phương diện, Kim thiếu gia vẫn còn tình cảm với Độ Khánh Thù.

"Chỉ chụp mấy tấm hình mà thôi, tôi bảo đảm sẽ không nói năng bừa bãi." Bà lấy lui làm tiến, cầu xin lần cuối cùng.

Độ Khánh Thù rất quả quyết lắc đầu một cái, không thể làm chính là không thể làm, nửa tấm hình cũng không được, "Xin lỗi, tổng biên tập, tôi không thể làm được."

"Bốp" một âm thanh vang lên, may là tổng biên tập cố giữ bình tĩnh, cũng bị cậu làm cho tức giận không nhẹ, ném tài liệu trong tay xuống đất, giọng điệu không tốt nói: "Đi ra ngoài!"

Vẻ mặt của Độ Khánh Thù hơi bất đắc dĩ, cậu chỉ muốn giữ phép tắc công việc mà thôi, không muốn bị liên lụy vào trong vòng xoáy, cũng giống như chuyện hôm nay, tổng biên tập muốn lợi dụng quan hệ của cậu và Kim Chung Nhân, hơn nữa thông qua chuyện này còn có thể nhìn ra thái độ của Kim Chung Nhân đối với cậu, vẹn cả đôi đường, bất luận kết quả ra sao, Đài Truyền Hình đều được hưởng lợi.

Chỉ tiếc Đài Truyền Hình đã nhìn lầm cách làm người của cậu, cho dù cậu muốn làm người chủ trì, nhưng cậu thật sự không làm được chuyện trái lương tâm để một bước lên trời, cũng không thèm khát như vậy.

Khom lưng nhặt những tờ giấy rơi trên đất lên, may mắn không bị tổn hao gì, kẹp vào trong cặp hồ sơ, để lại trên bàn, sau đó xoay người rời đi, cũng không quên đóng cửa lại, một loạt động tác này đã cho thấy rõ cậu được giáo dục rất tốt.

Vừa về tới phòng làm việc, hai thành phần bát quái Lâm Tịnh và Hoắc Đình Hương đã bu lại, "Tổng biên tập tìm cậu! Chắc không phải là thăng chức chứ?"

Độ Khánh Thù đỡ trán, lười phản ứng lại với họ, "Ngược lại, rất có thể tôi sẽ bị sa thải rồi, không ngờ duyên phận đồng nghiệp của chúng ta ngắn như vậy."

"Khánh Thù, cậu đang nói đùa sao?" Lâm Tịnh khoa trương há to mồm.

"Tôi cũng không tin, mặc dù cậu vẫn chưa trở thành nhân viên chính thức, nhưng biểu hiện gần đây của cậu rất tốt mà, trưởng ban còn nói năng lực của cậu không tệ! Hơn nữa, đừng nói là tổng biên tập. . . . . . sa thải cậu chứ?" Hoắc Đình Hương nói mấy chữ cuối cùng rất nhỏ.

"Không biết nữa, dù sao tổng biên tập không muốn gặp tôi, thứ hai tuần sau cơ hội chúng ta gặp nhau rất mong manh." Độ Khánh Thù giang tay ra, cậu lo lắng là có đạo lý, mới vừa rồi tổng biên tập tức giận đến như vậy, hơn nữa cậu còn nói thêm câu" Độ Khánh Thù, cậu có biết tôi có thể cho cậu thu dọn đồ đạc đi ngay lập tức hay không?" Rất rõ ràng, bà ấy muốn sa thải mình dễ như trở bàn tay, hơn nữa bây giờ cậu chỉ mới là thực tập sinh, không có bất kỳ quyền lợi nào.

Lâm Tịnh và Hoắc Đình Hương nhìn nhau, nhíu lông mày, nửa tin nửa ngờ với lời nói của cậu, Hoắc Đình Hương tinh khôn phát hiện có chỗ không đúng, "Tổng biên tập gặp cậu chưa được mấy lần, cậu có chuyện gì mà khiến bà ấy không muốn gặp?"

"Cho nên, tôi cũng rất mù mịt." Độ Khánh Thù thở dài, dĩ nhiên cậu không thể tuỳ tiện nói chuyện vừa rồi cho người khác biết, im lặng không nói, mới là cách làm của người thông minh.

"Không thể nào, sao nghe chuyện này kì lạ như vậy?" Lâm Tịnh khoa trương cảm khái.

Độ Khánh Thù không nói thêm gì nữa, bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trên bàn, cậu luôn tự mình biết mình, trước khi tan làm sẽ có người đến thông báo với mình tuần sau không cần đi làm nữa, rồi thanh toán tiền lương.

Vậy mà, không có thông báo nào như trong suy đoán của cậu, mở hộp thư nhiều lần cũng không thấy thư nào mới, không khỏi thắc mắc: chẳng lẽ tổng biên tập quên cậu rồi?

Vào giờ tan việc cậu lấy hết đồ đạc ít ỏi của mình đựng vào trong một cái hộp, hôm nay không có thông báo không có nghĩa là thứ hai không có, nên chuẩn bị sẵn sàng.

******

Một chiếc Aston Martin one-77 màu xanh ngọc kiểu dáng mới nhất khoe khoang dừng ở trước cửa Đài truyền hình, một người đàn ông mặc tây trang màu trắng ưu nhã tựa vào trên thân xe, một gương mặt baby làm điên đảo chúng sinh, trong con ngươi màu xanh nhạt là một vẻ tinh khiết, lúc khẽ giương môi, sẽ làm người khác nghĩ đến tám chữ: Phong Hoa Tuyệt Đại, độc nhất vô nhị (*).

(*): hào hoa phong nhã, có một không hai

Sự xuất hiện của anh làm một nhóm người vây xem bàn luận xôn xao, dĩ nhiên, 99% đều là phụ nữ, từ trẻ đến già, chỗ chết người nhất chính là đối với ai anh ta cũng có vẻ mặt ôn hoà, cười đến hồn nhiên ngây thơ, làm cho người ta có loại kích động muốn chạy đến nhéo mặt anh.

"OMG! Bạch mã hoàng tử! Nhìn khuôn mặt này vóc dáng này thật là quá hoàn mỹ! Còn hơn Chung Geun-Hee! Trái tim nhỏ của tôi lại bắt đầu loạn nhịp." Trong đám người có một cô gái khoa trương nói, hai mắt toả ra ánh sáng màu hồng.

"Tôi đoán anh ấy là con lai Trung-Mỹ! Con ngươi màu xanh đẹp mê ly, sắp câu mất hồn của tôi rồi!" Cô gái thứ hai vô cùng kích động.

"A a a! Nhất định anh ấy là minh tinh! Tôi phải tìm ảnh của anh ấy để xin chữ ký."Cô gái Bính hết sức phấn khởi.

. . . . . .

Lúc Độ Khánh Thù và Lâm Tịnh, Hoắc Đình Hương đi ra cửa, liền thấy được cảnh tượng hùng vĩ này, không khỏi cảm thán hiệu ứng trai đẹp thật là kinh khủng, bu quanh đến nước cũng không chảy lọt vô được.

"Không thể không thừa nhận, người đàn ông lai kia thật sự rất đẹp trai ! ! Chắc không phải người ở thành phố này? Hình như chưa từng gặp qua, cũng chưa nghe nói đến nhân vật này." Hoắc Đình Hương chống cằm suy tư nói.

"Hai người có phát hiện hay không, anh ấy đang. . . . . . cười với chúng ta." Lâm Tịnh lắp ba lắp bắp nói một câu.

"Khụ. . . . . . Chú ý hình tượng mĩ thụ! Cậu đã quên sư huynh Tống của cậu sao?" Độ Khánh Thù tức giận ho khan, nhìn cũng chưa nhìn đến người đàn ông phía trước.

Chuyện kì lạ xảy ra, người đàn ông kia đi về phía ba người bọn cậu, vừa đi vừa nói với đám người vây xem, "Xem đủ chưa? Còn không chịu đi nữa tôi sẽ báo cảnh sát, tội rất lớn, xâm phạm. . . . . . Tự do của tôi."

Khóe miệng anh nở một nụ cười rất dịu dàng, giọng nói cũng rất dịu dàng, cũng không biết tại sao, lại làm cho người ta có cảm giác rợn cả tóc gáy, theo động tác móc điện thoại di động ra của anh, đám người vây xem kia lập tức biết điều rút lui.

"Trời ạ! Anh ấy không chỉ cười với chúng ta, còn đi về phía chúng ta, đây không phải là thật chứ? Giống như đang nằm mơ vậy." Hoắc Đình Hương kích động đến đầu lưỡi run lên.

Lâm Tịnh cũng thế, hai người đều mắt hình trái tim, vẻ mặt rất háo sức, chỉ có Độ Khánh Thù tương đối lạnh nhạt, bộ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn chằm chằm người đàn ông càng đi càng gần trước mắt, trong lòng tràn đầy nghi vấn: anh ta là ai? Những người bên cạnh mình, không thể nào quen biết nhân vật như thế, chẳng lẽ là bạn của Kim Chung Nhân?

Cũng không đúng! Bình thường bên cạnh anh chỉ có bác sĩ Ngô nói năng ngọt xớt, sau đó chính là trai bao Phác Xán Liệt, cậu chưa từng nghe nói qua về những người khác.

"Hai người đẹp bên cạnh, có thể nhường chỗ một chút không? Tôi muốn. . . . . . nói chuyện riêng với cậu ấy một chút." Người đàn ông cười đến dịu dàng, con ngươi màu xanh nhạt khẽ nháy, phương hướng rõ ràng là Độ Khánh Thù.

Lần này, Hoắc Đình Hương và Lâm Tịnh đều kinh ngạc, không thể tin nhìn Độ Khánh Thù, giống như đang nói: thì ra hai người quen biết sao?

Độ Khánh Thù cũng rất mờ mịt, giọng điệu không vui nói: "Anh à, tôi nghĩ anh nhận lầm người rồi, tôi không biết anh, xin tránh ra được không? Tôi không có thời gian."

Người này chính là Nam Hoa Cẩn, nghe lệnh của Kim lão phu nhân đặc biệt tới đón Độ Khánh Thù đến bữa tiệc, về phần tại sao cho anh đến đón, đương nhiên là có nguyên nhân, anh là chuyên gia thiết kế thời trang nổi tiếng lừng lẫy quốc tế, người sáng lập thương hiệu "Phi Sắc", người bình thường muốn mời anh thiết kế quần áo là chuyện không thể , bởi vì anh đã xác nhận, một năm chỉ tiếp nhận ba đơn hàng, còn lại nhất định không bàn nữa.

Vào ba năm trước đây, anh đã muốn gặp mặt người con trai trong lòng của đại ca, rất muốn biết rốt cuộc là kiểu mĩ thụ gì có thể bắt sống được trái tim lạnh lẽo của đại ca, làm cho anh từ một con người lạnh lùng kiên cường biến thành người đàn ông si tình.

"Tôi là Nam Hoa Cẩn, cháu nuôi của Kim lão phu nhân, nghe lệnh của bà nội tới đón cậu." Nam Hoa Cẩn làm động tác mời rất lịch sự, tư thái ưu nhã thỏa đáng, rất rõ ràng anh ta xuất thân từ gia đình quý tộc ở phương Tây.

Hoắc Đình Hương và Lâm Tịnh hoàn toàn sững sờ, rõ rang ánh mắt nhìn về phía Độ Khánh Thù có sự hâm mộ và sùng bái, ngay sau đó chán nản rời đi, haizzz. . . . . . Cùng là người nhưng số phận khác nhau! Người so với người thật là muốn tức chết mà.

"Anh. . . . . . Có thể bình thường hay không? Đứng ngay ngắn có được hay không?" Độ Khánh Thù không thể làm gì, hôm nay coi như cậu xong đời, bị một người đàn ông đẹp trai con lai bắt chuyện ở trước cửa Đài Truyền Hình, còn phải ngồi trên chiếc xe phong cách của anh ta rời đi, đoán chừng lại bị người ta nghị luận ầm ỉ, thật đúng là sóng trước chưa dừng sóng sau lại đến, rõ ràng rất muốn làm việc khiêm tốn, nhưng cố tình lại bị đẩy vào trong vòng xoáy trung tâm, thật là tức chết cậu!

Vốn cho rằng bà nội sẽ cho Kim Chung Nhân tới đón mình, nếu như là anh, mình còn có thể yêu cầu anh ta, nhưng bây giờ là một người đàn ông không quen biết, còn là cháu nuôi của bà nội Kim. o(╯□╰)o

"Tôi đứng như thế có vấn đề sao?" Trong mắt Nam Hoa Cẩn có sự đùa giỡn, quả nhiên anh dâu khác người khác! Cùng với đại ca, hoàn toàn là hai loại người, hai người tổ hợp lại, quả thật bù đắp cho nhau.

Độ Khánh Thù cảm thấy không cần thiết nói với anh ta nữa, vẫn nên tranh thủ thời gian lên xe đi, đứng ở đây nhiều hơn một giây đồng hồ, tần số nguy hiểm của cậu sẽ tăng thêm mấy phần.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro