Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Tập 1

9.00pm.

Tại hộp đêm L.O.V.E

Tiếng nhạc ầm ĩ, tiếng reo hò điên cuồng của những thanh niên trai gái như muốn làm nổ tung Club Love. Giữa vô vàn ánh đèn nhấp nháy đủ màu sắc, mùi phấn son, mùi nước hoa và cả mùi của bia rượu, tất cả hòa trộn vào nhau làm nơi đây trở nên nóng nực hơn bao giờ hết. Ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bọc da cao cấp của khu vực Vip là ông chủ của một trong những khu ăn chơi đắt đỏ nhất mảnh đất Sài thành. Với hắn tiền và quyền là hai cái quan trọng hàng đầu, có lẽ trong hắn không hiện hữu cái gọi là “tình người”. Hắn có thể lạnh lùng mà mỉm cười khi từ từ giết một ai đó dù cho họ có van xin khóc lóc, hắn lấy sự cam chịu và yếu đuối của kẻ khác để làm niềm vui cho chính bản thân mình.

Nâng ly rượu lên ngang tầm mắt, hắn thích thú ngắm nhìn thứ chất lỏng đặc sánh đỏ tươi chao đảo theo từng nhịp lắc của cổ tay mình, hắn mỉm cười và tự hỏi liệu có thứ gì có thể khiến hắn có hứng thú hơn cả tiền và quyền không. Bên cạnh hắn là hai ả gái “làm hàng” với những chiếc váy ngắn dường như không thể ngắn hơn làm lộ rõ những cặp mông tròn trĩnh gợi tình.

Ở hắn có một mùi đàn ông rất quyến rũ mà có thể khiến những cô gái đã gặp hắn một lần là chỉ muốn xà ngay vào vòng tay của hắn, 2 cô ả kia cũng không phải là ngoại lệ, một ả vòng tay ôm lấy cổ hắn mà ngấu nghiến vành tai quyến rũ ấy không quên cạ sát thân thể của mình vào hắn. Ả kia với khuôn mặt bự phấn áp chặt vào ngực hắn và làm tình với hắn một cách dâm đãng, những ngón tay với móng sơn đỏ chót không ngừng vuốt ve cơ thể đầy khiêu khích vì cả hai ả đều hi vọng nếu may mắn thì biết đâu mình sẽ trở thành người tình của hắn. Nhưng hắn vẫn ngồi trơ ra đó với một khuôn mặt lạnh lùng vô cảm.

– Thằng nhóc này! mày muốn chết sao?

Một tên đàn em của hắn, tướng tá bặm trợn đang ra sức đá lên người một chàng trai đang nằm sõng xoài dưới đất

– Có chuyện gì vậy?_nhìn cảnh lộn xộn trước mặt, hắn nhíu mày quay ra hỏi

– Dạ… Không có gì đâu thưa cậu chủ_tên vừa to mồm lúc nãy giờ đây run rẩy nói

– Nó là ai?_hắn hỏi

– Dạ… nó chỉ là thằng bưng bê vớ vẩn thôi ạ.

– Bưng bê?_hắn nhướn mày rồi lặp lại một cách khó hiểu_Không phải là tiếp viên sao?

Ánh mắt hắn quét qua cơ thể chàng trai với mái tóc màu hạt dẻ, mặc bộ đồ màu đem và mang một đôi giầy cũng màu đen. Hắn không nhìn rõ được khuôn mặt của nó vì những ánh đèn led xanh đỏ cứ chớp nhoáng lóe lên, nhưng đâu đó… hắn vẫn nhìn thấy một đôi mắt long lanh trong sáng… rất tự tin và không có vẻ gì là sợ hãi của nó. Điều đó làm hắn cảm thấy có hứng thú với con người trước mặt.

– Kệ chúng nó đi anh_một cô ả lên tiếng và ghé sát vào mặt hắn định đặt lên đôi môi quyến rũ kia một nụ hôn

*Chát*

Hắn tát thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của cô gái rồi lạnh lùng phán

– Con khốn! mày nghĩ mày là ai? Cút…..

Hắn làm vậy trước mặt bao nhiêu tên đàn em của hắn khiến cô ả chỉ biết ôm mặt khóc, cô ả còn lại cũng biết thân biết phận mà rút lui sớm nếu không muốn làm mồi cho “cá mập”. Phất tay, hắn ra hiệu cho bọn đàn em mang nó lại gần mình hơn. Nó khẽ ngước đôi mắt vô cảm lên nhìn và … thoáng chút giật mình. Ngồi trước mặt nó…

Một gương mặt hoàn mĩ cùng với làn da trắng như men sứ…..

Đôi mắt lạnh lẽo màu hổ phách sâu thẳm có thể làm đóng băng người đối diện…..

Cơ thể hắn tỏa ra một luồng khí lạnh u ám…..

Toát lên vẻ đẹp kiêu sa, độc tài, lạnh lẽo nhưng lại cuốn hút đến mê hoặc lòng người…..

Thu lại ánh mắt và thu lại cả giây phút suýt bị sa ngã bởi vẻ đẹp mê hoặc lòng người kia, nó vẫn không có phản ứng gì như là… sợ hãi. Mà trái lại chỉ nhìn hắn với ánh mắt không chút biểu cảm

Trong khi đó, hắn cũng đang nhìn xoáy thẳng vào khuôn mặt thanh tú kia, một thằng con trai với thân thể nhỏ con, mặc một bộ quần áo màu đen càng làm tôn rõ làn da trắng bóc như trứng gà. Một khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi đỏ hồng ngọt ngào đầy khiêu gợi và đôi mắt đó, đôi mắt sẽ hút hồn bất cứ kẻ nào đã chót dại mà nhìn vào đó. Và trên khuôn mặt không chút tỳ vết là một bên má đỏ ửng hằn nguyên những dấu tay vì cái tát của tên vừa nãy.

– Mày tên là gì?_hắn hất thẳng ly rượu đang uống dở vào mặt nó, giọng lạnh như băng

– …………….

Nó vẫn lặng im không nói gì, điều đó như đã châm ngòi cho ngọn lửa tức giận đang ngùn ngụt trong lòng hắn, thô bạo siết chặt lấy cổ tay nó để kéo lại gần mình và không ngừng tát vào mặt nó, cái đau khiến nó phải nhăn mặt mà chịu đựng

*Bốp*

– Mày câm hả? Vậy để tao xem mày câm được bao lâu.

Những cái tát thô bạo liên tiếp giáng xuống khuôn mặt xinh đẹp khiến nó trở nên sưng tấy, khóe môi đã bắt đầu rơm rớm những giọt máu tươi vì chịu đựng.

*Bốp*

*Bốp*

– Mày lì thật đấy.

Hắn nhếch mép cười nửa miệng và rồi kéo đầu nó lại, ép lên nó một nụ hôn. Nó cố lắc đầu nguầy nguậy để tránh nụ hôn của hắn. Bực tức vì sự phản kháng ấy hắn thả một tay nó ra và giữ chặt lấy cằm nó, lần nữa ép một nụ hôn thô bạo. Mặc dù không thể cựa quậy được nhưng nó vẫn cố gắng ngậm chặt miệng lại không cho hắn tiến xa hơn nhưng… hắn khỏe hơn nó rất nhiều, phản kháng gần như là vô vọng.

Bị hắn cắn mạnh vào môi dưới đến bật máu khiến nó không thể kiềm được cơn đau mà hé miệng ra khẽ bật lên một tiếng kêu. Hắn nhanh chóng chớp lấy khoảnh khắc ấy, nhân lúc đôi môi nó hé mở trong vô thức hắn đẩy chiếc lưỡi của mình vào vòm miệng nó. Một nụ hôn nóng bỏng mang theo là sự hòa trộn giữa mùi tanh của máu và hơi nồng của rượu, thô bạo nhưng ngọt ngào. Hắn trượt dài những nụ hôn xuống chiếc cổ trắng ngần của nó và để lại trên đó vô số những dấu hôn, hắn nút lên quanh cổ và cắn mạnh vào một bên vai. Đôi tay thì điên cuồng xé toạc chiếc áo của nó ra.

– Trần Gia Huy!_nó thét lên trong sự sợ hãi và tuyệt vọng

Bỗng nhiên… sau khi nghe tiếng thét, hắn dừng lại những hành động của mình.

– Tao còn tưởng mày câm ngay cả khi tao làm nhục mày trước mặt mọi người nữa chứ?_hắn cười đắc ý và buông tay ra khiến nó rơi tuột ngồi phịch xuống ngay dưới chân hắn

– Tốt nhất mày nên biết điều một chút… nếu không mày sẽ chết thảm lắm đấy_hắn nắm tóc nó, giật mạnh đầu nó ra phía sau để nhìn cả khuôn mặt với nụ cười nửa môi cố hữu, trong nụ cười đó có cả sự đe dọa nồng nặc mùi máu tanh tưởi.

– Bưng bê… cuối cùng cũng chỉ là một thằng điếm rẻ tiền thôi_nói xong hắn rút ngay một chiếc khăn tay màu trắng ra lau mồm và vứt vào mặt nó với nụ cười khinh bỉ.

Chiếc khăn từ từ rơi xuống mặt nó, trên đó có những vết máu loang lổ nhưng… không phải từ hắn mà là từ đôi môi đỏ thẫm của nó.

Vẫn giữ nguyên thái độ lạnh lùng, hắn ngả lưng ra ghế và chậm rãi mồi điếu xì gà, qua làn khói trắng, hắn mơ hồ nhìn nó, bất giác hắn không muốn tiếp tục trò chơi với con búp bê xinh đẹp này nữa và… hắn muốn kết thúc cuộc chơi.

– Mày… mày… mày… mày!_hắn chỉ vào mặt 4 tên đàn em đang đứng ngay gần đó

Ánh mắt hờ hững rơi trên người nó, bỗng dưng hắn buông ra những câu nói vô hồn và hết sức tàn nhẫn.

– Nó là của chúng mày!

Nó khẽ ngước đôi mắt vô hồn lên nhìn hắn, nó không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy, như vậy thì nó sẽ trở thành… nó không muốn. Không thể hiện ra bên ngoài nhưng một nỗi sợ hãi vô hình đang dâng lên trong lòng nó, nhìn vào ánh mắt kia và nó biết hắn không hề đùa. Đôi mắt vô hồn… giống nó, nhưng đâu đó trong đôi mắt kia hiện lên sự tàn nhẫn đến đau lòng.

Đơn giản vì hắn là một ác quỷ và hắn rất ghét thiên thần, khi nhìn thấy những thứ quá đẹp sẽ khiến hắn nổi tà tâm muốn phá hủy. Hắn muốn nhìn xem gương mặt nó vào sáng ngày mai, liệu nó còn có thể đẹp như thế này được nữa hay không.

– Xong rồi thì chúng mày mang nó sang làm hàng ở bên khu tây nghe rõ chưa?_một lần nữa giọng nói của hắn lại lạnh lẽo vang lên

– Tại sao?_Mặt nó vẫn thế… Vô cảm, nhưng ánh mắt cứng rắn kia phút chốc nhòe đi vì nước mắt

Những lời nói tàn nhẫn của hắn vang lên bên tai khiến nước mắt của nó cuối cùng cũng trào ra. Nó khóc… phải… nó khóc vì sợ hãi và bất lực trong hoàn cảnh hiện nay. Nó vẫn đang nhìn hắn như mong chờ một câu trả lời từ hắn, nhưng đáp trả lại nó vẫn là ánh mắt màu hổ phách sâu thẳm và sự im lặng của hắn.

Một nỗi đau vô hình và cả sự sợ hãi như xâm chiếm lấy tâm trí nó, những giọt pha lê rơi xuống như càng làm cho gương mặt xinh đẹp hoàn hảo của nó trở nên lộng lẫy hơn. Trong phút chốc bức tường mạnh mẽ như hoàn toàn sụp đổ trước mặt nó…

Giây phút bị chúng kéo nó đi, trái tim như ngừng đập, nó giống như một cái xác không hồn nhưng trong tâm trí nó hiểu rõ một điều “thà chết chứ không chịu nhục”

– Khánh Đăng! cậu đùa hơi quá rồi đấy_giọng nói trầm ấm bất ngờ vang lên phá tan bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, đôi mắt khép chặt sau hàng mi cong vút giật mình mở ra, đôi mắt vô hồn nhưng ẩn chứa đâu đó là sự mong chờ, một tia hi vọng dường như quá đỗi mong manh…

Lười biếng đưa ánh mắt nhìn sang người ngồi chiếc ghế bên cạnh, hắn cười khẩy_Mình đâu có đùa.

– Cậu không thấy làm như vậy là quá đáng sao? Theo mình quan sát từ nãy đến giờ thì cậu ta đâu có gây-thù-chuốc-oán gì với cậu?

– Thiên Bảo à! không phải việc của cậu?_khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn hảo, hắn buông lời mỉa mai khiến người ngồi bên cạnh không thể giữ được vẻ mặt bình tĩnh vốn có.

[Hà Thiên Bảo_Một chàng hoàng tử ưu nhã, dung mạo đẹp đẽ, khí chất khiêm tốn, có sức hút với mọi người từ nụ cười ôn hòa và cách cư sử nhẹ nhàng khác hẳn với người anh em “nối khố’ của anh. Thân thế: Con trai chủ tịch tập đoàn The Rose, bạn làm ăn lâu năm của gia đình hắn]

Thay đổi hẳn thái độ, Thiên Bảo nhìn trừng trừng vào mắt hắn

– Giao cậu ta lại cho mình.

– Hahaha… cậu thay đổi “khẩu vị” từ khi nào vậy. Thiên Bảo???_nụ cười mỉa mai tiếp tục hiện hữu trên khuôn mặt hoàn mĩ

– Không liên quan đến cậu, giờ mình đưa cậu ấy đi được rồi chứ?

Không quan tâm đến câu trả lời của hắn, anh đứng dậy lướt nhanh qua đám vệ sĩ và đi về phía nó, quét ánh mắt sắc lẻm lên đám vệ sĩ đang giữ chặt lấy nó, anh gằn từng tiếng

– Buông cậu ấy ra.

– Dạ… Thưa cậu… nhưng thiếu gia đã có lệnh…_tên vệ sĩ lắp bắp vì cậu ta thừa hiểu từ trước đến giờ người duy nhất hắn chịu “nhún nhường” không ai khác… chính là anh.

– Không nghe thấy tôi nói gì sao?

Tên đàn em len lén nhìn sang hắn, không thấy phản ứng gì từ vị chủ nhân của mình lúc này anh ta mới miễn cưỡng thả người.

– Đi thôi!_khẽ kéo lấy tay nó, anh bước đi thật nhanh

Một bước…..

Hai bước…..

Ba bước……

– ĐỨNG LẠI !!!

– ĐỨNG LẠI !

Tiếng hắn vang lên sau lưng, Thiên Bảo dừng lại, ánh mắt lạnh tanh.

– Cậu còn muốn gì nữa?

– Thiên Bảo! Cậu muốn đưa cậu ta đi đúng không…

– Đúng vậy… thì sao???_anh nhướn mày đầy vẻ thách thức

– Được thôi! nhưng mình có một điều kiện_hắn khinh khỉnh

Thiên Bảo nhìn vào đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm của hắn, nơi sống lưng chạy dọc một luồng khí lạnh. Đôi mắt ấy, đang phát ra một thứ ánh sáng vô cùng nguy hiểm, hàn khí cực kì ghê gớm. Lạnh… rất lạnh…..

– Nói đi.

– Hãy nhường bảo-bối của cậu lại cho mình_hắn nhếch mép cười

– Tùy cậu!_Thiên Bảo gầm lên, ánh mắt đằng đằng sát khí, rồi lạnh lùng quay người bỏ đi, để lại Khánh Đăng phía sau với nụ cười đang dần dần hình thành trên khóe miệng. “Khá lắm Hà Thiên Bảo! Không ngờ người con gái đã từng chiếm hữu trái tim cậu cũng không thể sánh bằng thằng nhóc xa lạ đó”. Khuôn mặt Khánh Đăng… lạnh lẽo khác thường.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro