Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5_6

     Khi thi vào cấp hai, điểm thi của Diệp Tử Điềm xếp thứ nhất lớp, được cô giáo chủ nhiệm coi là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm và được bầu làm lớp trưởng.

     Nhưng không ngờ, Diệp Tử Điềm không phải là típ học sinh ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập, ngày ngày phấn đấu vươn lên như cô giáo nghĩ, tính cách của cô hoạt bát và bướng bỉnh, suốt ngày làm bạn với mấy học sinh ham chơi. Dần dần, cô cũng bị nhiễm một số "thói xấu" như đọc trộm tiểu thuyết trên lớp, tan học ngồi nói chuyện phiếm với bạn cùng bàn, có lúc còn cùng với "học sinh hư" trốn học đi xem phim, chơi game.

     Cấp hai không giống tiểu học, chỉ cần dựa vào một chút thông minh là có thể dễ dàng đạt được điểm cao; cấp hai cũng không giống như cấp ba là phải cắm đầu vào học tập mới đạt được thành tích tốt, cấp hai chỉ cần hơi cố gắng một chút là có thể đạt điểm cao rồi.

     Tuy nhiên, sau bài kiểm tra tháng đầu tiên, Diệp Tử Điềm chỉ xếp thứ mười một của lớp, có thể thấy là cô thật sự không cố gắng một chút nào.

     Cô đang cầm bảng điểm tự kiểm điểm bản thân thì bỗng nghe thấy bạn cùng bàn kêu lên ngạc nhiên: "Lâm Vũ Dương lại được điểm cao nhất lớp, thật trâu bò quá đi!"

     Diệp Tử Điềm không kìm được liếc nhìn Lâm Vũ Dương đang ngồi ở bàn phía trên, dãy đối diện. Trước đó, vì Lâm Vũ Dương quá lầm lì nên cô chưa bao giờ để ý đến cậu ta. Thành tích ngày hôm nay của cậu khiến cô lần đầu tiên nhìn kĩ Lâm Vũ Dương, ấn tượng đầu tiên chính là da của cậu bạn này rất trắng, tóc đen và mắt sáng lấp lánh.

     Không nhìn thì không biết, nhìn rồi mới phát hiện thấy cậu bạn cùng lớp này thật là đẹp trai.

     Cậu ta lúc đó ngẩng đầu lên, ánh mắt của họ vô tình chạm nhau. Cậu ta và cô giống như hồ nước tĩnh lặng bỗng gặp được ánh mặt trời, không có gợn sóng, không có rung động, trông thì giống như không có thay đổi gì, nhưng nước hồ lạnh băng lại dần dần ấm lên.

     Có những người mà khi bạn bắt đầu để ý đến họ rồi thì sẽ không kiềm chế được mà để ý đến họ suốt. Trong giờ học nhàm chán, tan học đi lướt ngang qua nhau, ánh mắt của cô luôn dừng lại giây lát trên người cậu ta. Thời gian dần trôi, Diệp Tử Điềm phát hiện Lâm Vũ Dương không phải người lầm lì, nhạt nhẽo như cô vẫn tưởng, lúc nói chuyện cậu ta vô cùng hài hước, luôn khiến người khác phải cười ngặt nghẽo. Thần kinh vận động của cậu ta rất phát triển, bóng dáng cậu ta trên sân thể dục uyển chuyển như rồng bay phượng múa, luôn thu hút ánh mắt của mọi người. Còn nữa, cậu ta cũng thích hẹn bạn bè đến quán internet chơi game chiến đấu, trình độ chơi game của cậu ta giỏi đến nỗi khiến người khác phải ngạc nhiên.

     Đương nhiên, khả năng giỏi nhất của cậu ta vẫn là học, trên bảng xếp hạng thành tích, cậu ta luôn đứng đầu. Thực ra, cậu ta cũng không phải là người đặc biệt thích học, nhưng lúc cậu ta muốn học thì cho dù trong lớp có những học sinh lười nghịch ngợm hay gây ồn ào thế nào, cậu ta cũng mải miết làm bài tập như không có ai.

     Diệp Tử Điềm cũng muốn chăm chỉ học tập, nhưng cô vốn tính ham chơi, lại toàn chơi với lũ bạn lười học, lên lớp thì đọc tiểu thuyết, tan học thì đánh bài, về nhà cũng không chịu làm bài tập, thế nên cậu bạn Lâm Vũ Dương vừa có phẩm chất tốt vừa học giỏi này có một tác dụng không thể thiếu đối với cô, đó chính là mượn vở để chép bài tập.

     Mỗi sáng, vừa bước vào lớp, đặt cặp sách xuống là cô từ phía sau vội vàng đập đập vào lưng của Lâm Vũ Dương, giây tiếp theo, cuốn vở bài tập sạch sẽ của Lâm Vũ Dương đã xuất hiện trên vai của cậu ta.

     "Cảm ơn!"

     Cô nhanh chóng nhận lấy vở bài tập và thoăn thoắt chép bài.

     Bạn cùng bàn của cô đập bàn bực bội. "Vừa nãy tớ cũng mượn vở của Lâm Vũ Dương để chép mà cậu ta không cho, hóa ra là để dành cho cậu chép."

     "Thế đúng rồi, tớ là lớp trưởng mà, còn cậu ấy là lớp phó, đạo lý quan lớn ức hiếp dân thường cậu không hiểu sao?" Cô vừa nói vừa chép lia lịa.

     Bạn cùng bàn nhoài người lên bàn nói: "Tớ khinh! Cậu mà cũng đòi là "quan" á! Chắc chắn là vì cậu xinh đẹp thì có!"

     "Thôi đi mà, Lâm Vũ Dương không phải loại con trai nông cạn như vậy đâu!"

     Lúc đó, cô thật sự nghĩ như vậy.

     Và sự thật thì cũng đúng như vậy!

--------------

     Thời gian trôi nhanh, chớp mắt họ đã lên lớp bảy. Có thể là vì lớp trưởng dẫn đầu làm loạn nên lớp họ nổi tiếng khắp toàn trường. Lãnh đạo trường vì muốn cứu một thế hệ rường cột tương lai của quốc gia nên không thể không chọn một chủ nhiệm lợi hại nhất trong trường. Chủ nhiệm mới của bọn họ quả nhiên danh bất hư truyền, đối với học sinh có thành tích tốt thì đối xử dịu dàng như gió mùa xuân thổi qua rặng liễu, ví như trường hợp của Lâm Vũ Dương; đối với học sinh có thành tích kém thì tàn khốc như gió mùa thu thổi ào ạt làm lá rơi, ví như trường hợp của Diệp Tử Điềm.

     Trong giờ tự học, lúc giáo viên chủ nhiệm ra ngoài nghe điện, Lâm Vũ Dương đang chiến đấu với một bài toán cực kỳ khó, đúng trong thời khắc then chốt như thế thì Diệp Tử Điềm lại bận rộn chơi tú lơ khơ với bạn ngồi bàn sau, gây ồn ào, hoàn toàn lờ đi tính kỷ luật của lớp.

     Tiếng ồn trong lớp quá to nên cuối cùng đã làm kinh động đến giáo viên chủ nhiệm bá đạo, kết quả không nói thì ai cũng biết.

     Giáo viên chủ nhiệm thực sự nổi giận, trước mặt toàn thể học sinh trong lớp đã phê bình nghiêm khắc Diệp Tử Điềm.

     Diệp Tử Điềm đang ở độ tuổi bồng bột, tan học giận đùng đùng chạy đến văn phòng của giáo viên, định nhận lỗi và xin từ chức. Trước cửa văn phòng của giáo viên chủ nhiệm, Lâm Vũ Dương đột nhiên xuất hiện sau lưng cô.

     "Cậu đến đây làm gì?" Cô hỏi cậu ta với vẻ mặt ngạc nhiên.

     Cậu ta đáp: "Cùng chung chiến tuyến với cậu."

     "Cậu biết tôi đến đây làm gì hay sao mà muốn cùng chung chiến tuyến với tôi?"

     "Cậu làm gì cũng được."

     Ngay lúc ấy, cô quyết định không từ chức nữa.

     Vì nếu từ chức, cô sẽ không phải làm lớp trưởng nữa, Lâm Vũ Dương cũng sẽ không phải là lớp phó, cô không có chức vụ cao hơn cậu ta thì cậu ta cũng sẽ không cho cô mượn bài tập để chép, càng không thể cùng chung chiến tuyến với cô.

     Sau một hồi cân nhắc lợi hại, cô quyết định nhận lỗi với cô giáo chủ nhiệm, cầu xin sự khoan dung độ lượng.

     Bước vào văn phòng, cô định nói: "Thưa cô, em sai rồi!" Nhưng chưa kịp nói thì Lâm Vũ Dương đã bước lên trước một bước, đứng chắn trước mặt cô, hiên ngang lẫm liệt nói: "Thưa cô Trương, bắt đầu từ hôm nay, em sẽ phụ trách kỷ luật của lớp. Lần sau còn xuất hiện tình trạng như hôm nay, cô hãy hỏi tội em!"

     Thời khắc đó, trong lòng cô, Lâm Vũ Dương bỗng trở nên thật vĩ đại!

     Từ khi Lâm Vũ Dương nhận nhiệm vụ thiết quân luật trước cô chủ nhiệm lớp thì kỷ luật của lớp càng kém hơn.

     Vì có người giúp Diệp Tử Điềm "đội sấm" rồi nên cho dù cô có dẫn đầu đám bạn nghịch ngợm thì cô giáo chủ nhiệm cũng không hỏi tội cô, mà chỉ phê bình lớp phó Lâm đã khoác lác đòi một mình chịu trách nhiệm.

     Ai bảo hình tượng của cậu ta vĩ đại cơ chứ!

     Thời gian trôi đi rất nhanh, chẳng mấy chốc một năm nữa lại trôi qua.

     Một hôm, Diệp Tử Điềm cùng mấy bạn trốn học đến quán internet chơi game, lúc lén lẻn vào lớp thì gặp ngay phải giáo viên chủ nhiệm. Cô chủ nhiệm bá đạo đang định nổi giận thì Lâm Vũ Dương lại đứng lên, đứng chắn trước mặt Diệp Tử Điềm. "Thưa cô, đây là trách nhiệm của em ạ!"

     Bạn học Lâm Vũ Dương vĩ đại lại giúp cô đội một quả sấm to, thế là bị cô giáo chủ nhiệm gọi lên văn phòng.

     Có lẽ là quả sấm lần này khác những lần trước nên sau khi từ văn phòng giáo viên trở về, cậu nghiêm túc nói với cô: "Diệp Tử Điềm, sao cậu không chăm chỉ học tập, cậu không muốn thi đại học à?"

     Vì áy náy, cô chân thành nói với cậu ta: "Đương nhiên là tôi muốn thi đại học rồi, tôi cũng muốn chăm chỉ học tập, nhưng khả năng kiềm chế của tôi rất kém, không kiên nhẫn được."

     "Cậu đã muốn học, vậy tôi sẽ quản cậu! Tôi đang tham gia lớp học thêm hay lắm, cậu đi cùng tôi nhé!"

     "Hả?"

     Cô không nghe nhầm đấy chứ? Bạn học Lâm Vũ Dương chịu đả kích lớn như thế nào từ cô giáo chủ nhiệm mà lại lên cơn muốn quản thúc cô?

     Thấy vẻ mặt khó có thể chấp nhận của cô, cậu lại nói: "Bây giờ đã lên lớp tám rồi, cậu không học hành cẩn thận là không thi đỗ vào trường cấp ba trọng điểm đâu, mà không thi đỗ vào trường cấp ba trọng điểm... làm thế nào?"

     Cô lờ mờ cảm thấy, câu "không thi đỗ vào trường cấp ba trọng điểm" và câu "làm thế nào" hình như thiếu từ liên kết, cụ thể là thiếu từ gì thì cô nhất thời không nghĩ ra.

     Dù sao thì cũng liên quan đến nhau. Nghĩ như vậy nên Diệp Tử Điềm có chút hồ đồ, gật đầu nói: "Được, tôi tham gia lớp học thêm cùng cậu."

     Lúc này, bàn học ngồi cùng bàn đột nhiên chen vào, hào hứng nói: "Lớp học thêm gì thế? Tôi cũng muốn đi!"

     Và thế là, Diệp Tử Điềm và cô bạn ngồi cùng bàn ngốc nghếch bị Lâm Vũ Dương lừa đến lớp học thêm quái dị siêu cấp, mà giáo viên của lớp học thêm đó chính là cô giáo chủ nhiệm bá đạo của bọn họ.

     Dưới sự kèm cặp nghiêm khắc của cô giáo chủ nhiệm bá đạo, mỗi tối Diệp Tử Điềm đều phải học đến hơn chín giờ, khi về nhà còn phải tiếp tục chiến đấu với đống bài tập khác, thức đêm nhiều đến nỗi nếu có thắp đèn dầu thì cũng cạn cả đâu.

     Nhưng không hiểu vì sao, cô không hề cảm thấy khổ cực, trái lại thấy rất phấn chấn. Đặc biệt là sau khi kết thúc buổi học, cô cùng bạn cùng bàn và Lâm Vũ Dương trở về nhà, ánh trăng luôn rất sáng, cảnh đẹp vô cùng.

     Trên con đường buổi tối vắng vẻ ấy, cô và bạn cùng bàn đi bộ, còn Lâm Vũ Dương dắt xe đạp đi theo, họ cùng nhau trò chuyện, cứ thế đến khi thời gian trôi qua từ giữa hè đến cuối đông. Vào một buổi tối rất lạnh, khi họ đi ngang qua một siêu thị, người bạn cùng bàn chạy vào mua mấy thứ đồ dành cho thiếu nữ, còn cô và Lâm Vũ Dương đứng đợi bên ngoài.

     Gió lạnh thổi khiến tay cô lạnh ngắt, cô cố sức xoa hai tay vào nhau, bỗng nhiên có một đôi tay vô cùng ấm áp bọc lấy đôi bàn tay cô, một luồng nhiệt nóng ran từ ngón tay lan tỏa khắp toàn thân.

     Cô ngẩn người nhìn vào đôi tay của Lâm Vũ Dương, thì ra, tay của cậu ấy lại đẹp như vậy, vừa nhỏ vừa thon dài...

     Sau đó, mỗi lần nhớ đến cảnh tượng này, cô lại giận bản thân bị sắc đẹp dụ dỗ mà không phát hiện cách nắm tay đó vô cùng tình tứ.

     Sau đó của sau đó, cô nghe được một chuyện, rằng nhà của Lâm Vũ Dương không cùng đường với nhà của cô, nhà cậu ấy ở gần nhà cô giáo, sau mỗi ngày "tiện đường" tiễn cô về nhà, cậu ấy lại phải đi một quãng đường rất xa mới về được nhà mình.

     Cảm giác đó khiến cô đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để hỏi cậu ấy một câu: "Có phải cậu thích tôi không?"

     Thế nên, mỗi ngày trước khi ngủ cô đều suy đi nghĩ lại vấn đề này, trong giấc mơ luôn xuất hiện hình ảnh đôi tay thon dài của Lâm Vũ Dương...

     Nhưng cũng từ ngày đó, bạn cùng bàn của cô không tham gia lớp học thêm nữa.

     Diệp Tử Điềm hỏi cô ấy sao không đi nữa.

     Cô ấy đáp: "Trời lạnh quá, cóng tay!"

     "..."
    

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro