34
Một đôi mắt, thế nào là đặc biệt?
Từ nhỏ Kim Seungmin được mọi người đối xử 'đặc biệt' không chỉ vì gia cảnh hay tính cách, mà còn ở đôi mắt
Hyunjin nhớ ngày đầu hắn gặp em là vào buổi chiều tối, khi ông Kim đưa em tới trước mặt mọi người
Em được ông bế trong lòng, đã ngủ sau đoạn đường dài đến được chỗ hẹn
Mọi người nhìn đứa bé tầm ba bốn tuổi, tay cầm kẹo mút, đôi má phúng phính, người mặc áo yếm hơi xộc xệch
Không tin được đây lại là cháu trai nhỏ của ông trùm hàng đầu Hàn Quốc
"Ông thực sự muốn bỏ lại bọn này để chăm lo cho nó à?"
Changbin ngồi vắt vẻo trên thùng hàng cũ, nhìn đứa bé gục trên vai ông
Chàng trai mới gần hai mươi tuổi, lớn lên với chém giết không hiểu thế nào là cảm tình, càng không hiểu thế nào là yêu thương
Ông Kim vuốt ve lưng cháu, không chỉ họ Seo, những người đứng trong hàng ngũ chỉ đạo, từ lớn đến bé đều khó hiểu với lựa chọn của ông
Đôi mắt Yongbok dừng lại trên chiếc yếm màu xanh biển, trẻ con, hắn ghét nhất là trẻ con
Hắn cho rằng chúng phiền phức, cũng không thích sự nghịch ngợm leo trèo và tiếng khóc đinh tai nhức óc của chúng
"Mọi người có chắc sẽ theo lão được tới cuối đời không?"
Ông Kim dứt lời, cả căn nhà kho bỏ hoang đang râm ran bỗng im lặng, Seungwoo cụp mắt không dám nhìn lên
Không chỉ mình ông ta có suy nghĩ đó, Kim Dongguk biết, ông lão đã đứng tuổi chỉ cười nhẹ, một nụ cười mang đậm phong thái của người có quyền lực
"Tôi đi lên từ máu thịt của kẻ khác, nhưng tôi không muốn Seungmin giống mình, đời nó đã đủ khổ rồi"
Mọi ánh mắt lại đổ dồn lên cậu bé đang ngủ kia, ông Kim không chỉ đến để thông báo chuyện mình rời đi
Ông đến để nhờ vả họ
"Thời gian sống còn lại của tôi có hạn, bao năm nay tôi cống hiến cho mọi người nhiều rồi, bây giờ tôi muốn sống vì gia đình mình, mong mọi người hiểu"
Người phụ nữ với màu trang điểm đậm đứng đối diện thở dài, bật cười
"Vậy ông Kim cứ rời đi, lo liệu còn lại tôi sẽ làm, nhưng không biết ông muốn truyền lại ngôi vương đó cho...?"
"Hayeon, cô hỏi vội quá đó"
Kẻ bên cạnh kéo tay bà ấy, Hayeon hất tay gã ra, đảo mắt
"Tôi chẳng hỏi thừa đâu, cậu không biết tranh giành quyền lực sẽ làm mọi chuyện loạn cào cào lên à?"
Ông Kim nhìn Hayeon, lại nhìn thuộc hạ đằng sau bà ấy, gật gù
"Phải, có điều chuyện này nhắc sau đi..."
Nói chưa dứt, Seungmin đã bị thứ gì chọc cho khóc ré lên
Là Yang Jeongin, với cái mặt hề quỷ quái của hắn, món đồ chơi doạ mọi người giật mình không ít lần
Lão Kim nhăn mày, cố gắng dỗ dành đứa trẻ đang khóc trên vai
Tiếng khóc trẻ con, thứ chẳng bao giờ xuất hiện ở một nơi thế này
"Nín đi, con còn khóc ta gõ vỡ đầu tên cáo kia đấy, nào..."
Lão Kim luống cuống vuốt ve lưng em, Seungmin vẫn vì sợ mà khóc liên tục
Hanna không nói không rằng, tiến lại bế em, mọi người nghĩ cô sẽ dỗ em, bọn hắn nghĩ cô sẽ doạ em
Không, Hanna đưa em sang cho Jisung, kẻ đang ngơ ra
"Cái quái... Mày làm gì đấy Hanna!!!"
Han Jisung sống mười chín năm cuộc đời chưa từng bế trẻ con, luống ca luống cuống dỗ dành
Seungmin thấy hắn thế thì im lặng, đôi mắt tròn xoe đen láy như xoáy vào tim họ Han
Em đưa tay nhéo má hắn, bọn côn đồ đằng sau sợ mất mật
Han Jisung từng đấm vỡ mặt một người vì dám chạm vào má hắn đó
Nhưng ở đây, hắn không dám đánh, miễn cưỡng để em nhéo
Lão Kim nhìn đám nhóc do chính tay mình nuôi dưỡng đào tạo, ánh mắt ông đăm chiêu, như suy nghĩ gì đó
Kể từ giây phút Seungwoo thấy ánh mắt ông giao động, chủ nhà họ Jang đã biết mình phải tự lập một kế hoạch khác
Để giành lấy những quyền lực mà ông ta nghĩ mình xứng đáng có được
Lần đầu cho đến hơn mười bốn năm sau, được gặp lại Kim Seungmin, điều bọn hắn nhớ nhất về em là đôi mắt ấy
Đôi mắt tròn, long lanh, như chú cún nhỏ cần được che chở bảo vệ
Nhưng khi gặp lại, đôi mắt đó không còn được ngây ngô và trong sáng như ngày trước nữa rồi
Đôi mắt em cụp xuống, hàng mi cong cong che hết nét đẹp lung linh của nó
Minho không dám hỏi em tại sao không bao giờ nhìn thẳng vào người khác, vì hắn biết việc em bị bắt nạt
Hắn biết cảm giác nhìn người ta một chút là bị đánh đến tím tái mặt mày nó kinh khủng cỡ nào
Seungmin nhớ những ngày tháng tăm tối ấy, bọn nó nói ghét đôi mắt của em
Nó quá xấu xí, nó kì lạ, nó chỉ biết chảy ra những giòng lệ mà không thể làm gì, là đôi mắt của kẻ yếu đuối
Seungmin không phản kháng nổi, cũng không có ý định đó cho đến khi họ xuất hiện trong đời em
Đôi mắt em đã nhìn được ánh sáng sau thời gian dài chìm trong tối tăm, vì vậy em rung động
"Tôi ghét đôi mắt đó của cậu"
Seungmin nghe tiếng vỡ của tim khi nghe câu nói đó từ miệng Bang Chan
Em tỏ ra bình thường, không sao cả, em ổn, quá quen với những lời thế này kể từ khi họ và Yeonhee thân thiết
Nhưng nói gì thì nói, nó vẫn rất đau
Trách em khờ dại, trao trái tim và lòng tin vào họ quá sớm
Đôi mắt của em, như thế càng tối dần
Nhìn mình trong gương, đôi mắt được khôi phục vẫn đang giấu nhẹm không cho họ biết
Bỗng dưng Seungmin thấy trống rỗng
Em không còn tiêu cực quá nhiều, nhưng em vẫn cảm thấy rất mệt mỏi
Em muốn đi đâu đó, để không phải diễn vai người mù, để tránh xa sự thật cả cha và mẹ đều không cần mình
Seungmin lần nữa muốn trốn tránh thực tại, muốn chạy trốn
Không được, em phải mạnh mẽ, em phải đòi công bằng cho bản thân mình chứ
Seungmin dũng cảm mà
"Seungmin, anh phải tin em, họ chỉ diễn cho anh xem thôi!"
Đứa con gái kém em vài tuổi nắm tay em, Seungmin đơ cứng nhìn con bé
Em cười gượng, lắc đầu vô định
"Không thể đâu, họ thực sự chăm sóc anh, thực sự luôn quan tâm đến anh mà"
"Anh Seungmin, anh không tin sao? Chính tay em mở tờ giấy ra để chụp lại mà, họ chỉ lừa anh thôi! Vì ông Kim ghi phải có dấu vân tay của anh thì giấy đó mới hợp lệ"
Con bé cố gắng thuyết phục em, nhưng Seungmin đã cứng đờ
Thứ con bé đưa là bức ảnh được chụp lại bằng cam thường, không hề chỉnh sửa, không hề cắt ghép
Dòng chữ viết tay quen thuộc trên tờ giấy đã cũ, ngả màu theo thời gian
Quyền lực sẽ vào tay họ, nếu họ yêu thương em cho đến khi em trưởng thành và in vân tay xác nhận
Tất cả những người từng dưới trướng ông em sẽ chính thức đổi thành dưới trướng họ
"Nhưng không phải quyền lực cũng đang do họ nắm sao? Họ làm vậy để làm gì chứ?"
"Anh ngốc quá Seungmin, thế lực cũ đã tách ra kha khá rồi vì muốn phát triển riêng. Nếu tờ giấy kia được anh đóng dấu xong, thì quyền lực của mấy chú đó phải gấp đôi hiện tại cơ!!"
Não em đình trệ sau lời của Kyujin, đôi mắt vẫn mơ hồ như không muốn tin
"Ý em là..."
"Họ có thể không yêu Yeonhee, nhưng họ cũng chỉ lợi dụng anh thôi"
Kyujin tỏ ra chắc chắn, chép miệng không thèm nói thêm
Seungmin vẫn im lặng
"Anh nghĩ đi, tại sao họ lại chọn cách làm khổ anh thay vì nói cho anh nghe tất cả, hoặc ít nhất là làm lơ anh?"
---
Nó đang càng ngày càng vô lý☺️
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro