Chap 69 + 70
Trên tin tức tuy rằng công bố Pháp Kiều sẽ thêm vào ban huấn luyện, nhưng gần đây Pháp Kiều đang đóng phim nên không có thời gian, chính là bộ điện ảnh phát sinh sự cố Pháp Kiều và Hùng Huỳnh cùng ngã xuống biển trước đó.
Bộ điện ảnh kia cơ bản xem như là Anh Quân để nâng đỡ Pháp Kiều mà làm theo yêu cầu, Hùng Huỳnh ngay từ đầu ở bên trong chỉ là một vai ngoài lề, bản thân Hùng Huỳnh từ chỗ tiểu Vũ từng lấy được kịch bản phim, bối cảnh điện ảnh xã hội đen, nói chính là từ nhỏ trùm mafia thu dưỡng hai người con trai cuối cùng đi theo hai con đường tuyệt nhiên bất đồng.
Hai người con trai này, một người là Pháp Kiều giống như thiên sứ "Bỏ ác theo thiện", một người còn lại là Hùng Huỳnh sắm vai ác, tuy nói câu truyện vốn là lấy hai người bọn họ làm nhân vật chính, nhưng phần diễn cuả Pháp Kiều nhiều hơn Hùng Huỳnh nhiều, vai Hùng Huỳnh đóng chỉ là ở mấy cảnh vụn vặt, cùng với Pháp Kiều sắm vai trong sáng hai người ở trên du thuyền thắng bại lần cuối, kết cục cuối cùng là Hùng Huỳnh bị Pháp Kiều 1 súng bắn rơi xuống biển.
Không biết kết cục điện ảnh có cần quay lại hay không, quyền chọn cũng không ở trong tay Hùng Huỳnh, mà là Đăng Dương quyết định.
Tạm biệt tiết mục của Phong Hào, tiếp đến chính là chương trình "Tình nhân trong mộng" của đài truyền hình, đàn ông theo đuổi đàn ông, cũng mệt cho đài truyền hình nghĩ ra được, nội dung đúng là mới mẻ mạnh dạn, không những khiến cho xã hội oanh động song song cũng biết sẽ mang đến thị suất không tệ, nghe tiểu Vũ nói tiết mục còn chưa đăng ký bản quyền mà đã bán được ra hải ngoại, nhất là Tây Âu, người Tây Âu nhất định nghĩ không ra người Việt Nam trong ấn tượng cũ của bọn họ lại có thể có tiết mục giống như vậy từ trước đây.
Nghe có vẻ không tệ, Hùng Huỳnh chỉ hy vọng mình đừng bị đá ra ngay từ vòng đầu tiên, nếu không thật sự là quá mất mặt!
Ban ngày lên lớp trong ban huấn luyện, buổi tối trở về nhà trọ nghỉ ngơi, thế nhưng bởi vì vũ đạo rách nát của đồng chí Đường Điềm Điềm, Hùng Huỳnh vào lúc chập tối ở lại phòng học vũ đạo cùng Điềm Điềm luyện tập, làm một tiểu nữ sinh bát quái lại hoa si, Đường Điềm Điềm tự nhiên không thể không dò hỏi quan hệ của Hùng Huỳnh và Jsol, thế nhưng cuối cùng bị Hùng Huỳnh dăm ba câu liền ngừng lại, lôi kéo Đường Điềm Điềm khiêu vũ khiến cô bé này trong một thời gian cũng không còn tinh lực nói chuyện.
Đến khoảng tám giờ tối, Đường Điềm Điềm liền mệt đến hô chịu không nổi.
"Em mặc kệ, ngày mai học tiếp, em. . . Em sắp mệt chết rồi!" Lầm bầm hai câu, Đường Điềm Điềm vẫy vẫy tay chạy mất, trong phòng học vũ đạo vắng vẻ chỉ còn lại một mình Hùng Huỳnh
Ban huấn luyện có 1 đống biệt thự chuyên biệt làm nơi huấn luyện, ví dụ như sau khi khiêu vũ chấm dứt còn có thể đến phòng nghỉ bên cạnh tắm rửa nghỉ ngơi, ở đây chung quanh đều có camera, ngoại trừ phòng tắm.
Khiêu vũ đến 1 thân đầy mồ hôi, trong phòng nhạc Tăng-gô du dương quanh quẩn đang tràn ngập mùi mồ hôi nhàn nhạt, cậu cởi giày chân trần đi đến mở cửa sổ bên cạnh, gió đêm mát mẻ khiến người ta cảm giác cực kỳ tốt, cậu nhịn không được nhắm mắt lại cố sức hít thởm mở 2 cánh tay giống như đang tự do tự tại bay lượn trong bầu trời đêm vô tận.
Cảm giác có thể hô hấp thật tốt
Ánh trăng mềm mại từ cửa sổ xuyên đến, lấp lánh màu trắng bạc mông lung, lúc Đăng Dương đi vào liền thấy 1 người dưới ánh trăng mở 2 tay ngửa đầu đón gió, có chút không đúng thực, lại có chút cảm giác lãng mạn trong điện ảnh, lộ ra sự yên lặng cùng tốt đẹp, cho dù là ban đêm, vẫn như cũ có thể cảm thụ được sức sống cùng hy vọng trên thân người kia.
"Cậu nhảy Tăng-gô rất tốt, tôi nghĩ Pacino đã không còn gì có thể dạy cậu." Đăng Dương đi vào phòng học vũ đạo.
Hùng Huỳnh cũng không quay đầu lại, cậu mở mắt hai tay buông xuống đặt lên song cửa: "Tôi thích khiêu vũ, theo âm nhạc dùng tứ chi đem tình cảm biểu đạt ra ngoài, đó là một loại cảm giác toàn thân tâm đều giải phóng, có thể quên đi rất nhiều chuyện, còn có phiền não."
--------------------
Người và người nên qua lại thế nào? Trong từ điển của Hùng Huỳnh có mấy chữ — không tự ti cũng không kiêu ngạo.
Tiểu minh tinh không bối cảnh đối mặt với ông chủ lớn thì luôn luôn đem tư thái của mình kéo xuống cực thấp, minh tinh có bối cảnh đối mặt với người khác thì lại dễ kiêu ngạo giống như con chim công, mặc kệ là loại nào cũng đều rất khó thu được thiện cảm và thừa nhận từ người khác, nếu hai người muốn giao lưu thật sự, vậy cần phải trầm tĩnh thả lỏng.
Kỳ thực, là chính mình là được.
"Tạch –" Mở lon bia ướp lạnh, Hùng Huỳnh đưa cho Đăng Dương ở một bên, bản thân tự mở 1 lon liền ngửa đầu trút 1 ngụm, chất lỏng lạnh lẽo hơi kích thích rất nhanh tràn ngập trong miệng, mùi bia lưu chuyển trong không khí giao hòa cùng mùi mồ hôi nhàn nhạt, âm nhạc còn đang vang lên, đó là nhu tình lãng mạn thuộc về duy nhất điệu Tăng-gô Ác-hen-ti-na.
"Hùng Huỳnh, tôi hỏi cậu một vấn đề." Đăng Dương dựa vào bên cạnh người kia, uống một ngụm bia, "Lúc trước tuy rằng chính cậu đồng ý giao dịch với Wean một tháng, thế nhưng cậu hận tôi không?"
"Ha hả." Hùng Huỳnh chỉ là cười cười, hơi híp mắt nhìn bóng đêm mông lung bên ngoài, gió mát từ ngoài cửa sổ thổi đến, cậu dường như say, say trong một mảnh ánh trăng, nổi lên từng mảng rung động.
Cậu nhún vai, lon bia trong tay truyền đến cảm giác lạnh lẽo, tùy ý nói: "Không có hận hay không hận, đều đã là chuyện quá khứ, tôi trái lại rất hiếu kỳ vì sao anh lại hỏi vấn đề này."
Hùng Huỳnh ngiêng đầu đánh giá người bên cạnh, hai mắt theo dáng tươi cười trên mặt mở rộng càng lúc càng sáng sủa: "Tôi có thể gọi tên anh không?"
Cả ngày chủ tịch Trần, Hùng Huỳnh nghĩ có đôi khi rất không được tự nhiên.
Đăng Dương liếc mắt nhìn Hùng Huỳnh gật đầu: "Có thể."
"Đăng Dương, sau khi rời bệnh viện tôi có rất nhiều chuyện không nhớ rõ, khi đó tôi và Pháp Kiều song song rơi xuống biển, anh có thể nói cho tôi biết vì sao lựa chọn cứu Pháp Kiều không?" Có một số việc, cuối cùng vẫn muốn hỏi một câu.
"Thứ nhất, mặc kệ lúc đó Pháp Kiều nói gì, là cậu động thủ trước, thứ 2 trong điện ảnh vốn có cảnh cậu rơi xuống biển, cậu biết bơi, thứ 3 có một số việc tôi sẽ không nói cho cậu." Đáp án như vậy không biết có tính là thành khẩn không, nhưng dù sao cũng là một đáp án đúng không, vẫn tốt hơn là cái gì cũng chẳng có.
Mặc kệ lúc đó là lỗi của ai, mặc kệ lúc ấy Hùng Huỳnh làm chuyện gì khiến Đăng Dương ghét đến vậy, thuận tiện khiến cho một người tuổi trẻ mất đi sinh mệnh, cậu chiếm được thân thể người này, Hùng Huỳnh hiện tại quyết định trong tương lai sẽ nghiêm phạt nho nhỏ Đăng Dương, không có gì là tuyệt đối đúng hay sai, mỗi người đứng ở chính góc độ của mình đều có lý do của bản thân.
Cho nên, Hùng Huỳnh sẽ chỉ đứng ở góc độ "Hùng Huỳnh", mà không phải đứng ở góc độ là Đăng Dương thay Đăng Dương đi suy nghĩ.
"Cậu lúc ấy là tự sát." Đăng Dương buông xuống con mắt, ánh đèn chiếu xạ không được đôi mắt anh, Hùng Huỳnh không rõ lúc này trong mắt người kia là tâm tình gì, và vì sao lại nói những lời này.
"Đăng Dương, tôi thừa nhận anh là một người rất quả đoán, có chủ kiến, biết làm sao thu được lợi ích lớn nhất, đây chính là thương nhân thành công, thế nhưng ở phương diện đối nhân xử thế lại như 1 đứa trẻ, đứa trẻ vô tri thường thường là tàn nhẫn nhất, bọn chúng luôn cho rằng mình là đúng." Hùng Huỳnh cười cười, quay người tựa lưng lên lan can, than thở, "Anh biết rõ tôi tự sát, biết tôi sau khi xuất viện mất rất nhiều ký ức, nhưng vẫn ném tôi đến chỗ Wean"
Cũng may Hùng Huỳnh lúc ấy là cậu, nếu như là Hùng Huỳnh nguyên bản, cậu thực sự không thể tưởng tượng thanh niên xung động kia sẽ bị kích thích đến mức nào, mà tên khốn Wean cũng không phải là thứ gì tốt.
Đăng Dương giống như bị lời nói sắc bén của Hùng Huỳnh trực tiếp đâm tới, anh nhíu nhíu mày, hơi mở miệng nhưng cũng không nói ra 1 chữ.
Hùng Huỳnh cũng không dự định dừng lại, cậu tiếp tục nói: "Anh có nghĩ tới hay không, rằng tôi sẽ vì 1 quyết định của anh mà chết, thậm chí là sống không bằng chết?"
"Cậu đang oán trách tôi?" Đăng Dương đột nhiên đưa tay đỡ vai Hùng Huỳnh, trên mặt anh cũng không có thêm biểu tình, "Cậu bây giờ còn sống, hơn nữa còn sống tốt hơn trước đây, nếu như nhảy xuống biển bị chìm dưới nước một lần, lại nằm trong bệnh viện một tháng là có thể hoàn toàn thay đổi tính tình, từ nói không nổi 1 câu tiếng Anh đến một ngụm tiếng Anh lưu loát như nước chảy, biến thành. . . Cậu như bây giờ, như vậy, tôi không hối hận chút nào với quyết định lúc trước."
Đăng Dương một hơi nói 1 đoạn, Hùng Huỳnh nghe xong sau đó quả thực là sửng sốt trong nháy mắt.
"Có chút chuyện tôi có thể cam đoan với cậu, cho dù là chính cậu đồng ý, tôi cũng sẽ không đem cậu tặng cho người khác." Đăng Dương câu lên khóe môi, lắc lắc lon bia trong tay, "Nhớ kỹ, cậu là người của Đăng Dương tôi, là siêu sao tương lai tập đoàn Thiên Thần coi trọng."
Nói xong câu đó, Đăng Dương liền cầm lon bia đi.
Hùng Huỳnh một người tựa bên cạnh cửa sổ, thẳng đến lúc Đăng Dương rời đi mới cười ra tiếng, cậu bất đắc dĩ lắc đầu: "Đăng Dương quả nhiên là Đăng Dương"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro