Chap 57 + 58
Những ngọn đèn rực rỡ chia tách thành phố lớn vào đêm, ánh sáng lộng lẫy còn hơn cả những ngôi sao lác đác màu xanh trên bầu trời, trên trời dưới đất, rốt cuộc đâu mới là thiên đường chân chính?
Từng chiếc xe xa hoa nổi tiếng song song ngừng lại, ở đây cũng không phải là triển lãm xe, chỉ là bãi đỗ xe của một nhà hàng ăn đêm xa xỉ nổi tiếng thành phố, từ bãi đỗ xe đi vào nhà hàng là một con đường thật dài, nếu không có thẻ hội viên, thì cho dù có tài sản trên trăm triệu cũng không thể bước vào đây nửa bước.
Đi hết con đường rồi bước vào thang máy thủy tinh đi lên tầng chín, âm nhạc đinh tai nhức óc rung động khiến màng tai từng đợt phát đau, trong không khí tràn ngập mùi nước hoa hàng hiệu, xa hoa lãng phí trụy lạc, những người đẹp của nhà hàng đi giày cao gót hất lên mái tóc dài trên sàn nhảy thoả thích phơi bày sức quyến rũ của tuổi trẻ, mùi mồ hôi nhễ nhại, trong không gian mờ tối lóe ra ánh đèn, rượu vang rượu sâm banh trong ly thủy tinh khúc xạ tạo ra ánh sáng mê hoặc.
Bên cạnh sàn nhảy sang trọng là một tòa nhà nhỏ riêng biệt, dưới cùng của cầu thang đứng một hàng vệ sĩ áo đen, nhìn một đám người cao lớn hiển nhiên người trên lầu không giàu cũng quý, lai lịch không nhỏ.
Quản đốc nhà hàng tự mình mang theo một nhóm tuấn nam mỹ nữ đi qua hàng dài vệ sĩ từng bước lên cầu thang rồi lên lầu, một người đàn ông anh tuấn ngồi trên chiếc sô pha lớn màu rượu đỏ, mặc bộ Âu phục thủ công màu lam mở ra khuy áo, lộ ra một mảnh ngực rắn chắc đầy tính cảm, tay trái cầm điếu xì gà còn một nửa, tay phải nắm chiếc ly đựng chất lỏng màu đỏ.
"Ngài Wean, đây đều là những người mới đến của chúng tôi, tuyệt đối đều là tốt nhất." Quản đốc đem người dẫn lên, một vài người đẹp lần lượt đứng ra chờ kim chủ chọn.
Cắn điếu xì gà thổi ra hơi khói, Wean nhấp vài ngụm rượu, ánh mắt lần lượt hướng từ trái qua phải, phụ nữ. . . Tạm thời không muốn, đàn ông. . . Người này quá đàn bà, người kia quá nhỏ gầy. . . Còn có một, dáng dấp tuấn tú nhìn coi như thuận mắt.
Wean híp mắt, ngoắc ngón tay với thuộc hạ đứng bên, thuộc hạ lập tức từ trong ngực cầm ra một tập tiền mặt ném cho quản đốc.
"Ngày hôm nay phải. . . Không say không về, chơi thoải mái." Wean lảo đảo lắc lắc đứng lên, đi tới bên người cậu thanh niên coi như tuấn tú kia, híp mắt đưa tay nâng lên cằm người kia, thở ra một ngụm khói, "Tên gọi là gì?"
"Ông chủ, em là Lý Toàn." Cậu thanh niên khẽ trả lời.
Wean cười cười, đưa tay ôm lấy người kia hôn xuống: "Lý Toàn, rất tốt, a. . . Cái tên này, không tệ, nghe có vẻ không kém Hùng Huỳnh là bao, có muốn theo tôi?"
"Muốn, em muốn theo ông chủ." Cậu thanh niên không kiềm chế nổi kích động trả lời, ai chẳng biết vị kim chủ này không chỉ nhiều tiền mà còn không có ham mê đặc biệt quái dị, người lại đẹp trai tuấn tú.
Wean chỉ là hơi nhíu nhíu mày, đáp ứng thật nhanh, không có một chút hài hước như người kia.
Quên đi, được cái da mềm dáng người tạm được, người cũng thuận mắt, đem về làm ấm giường cũng tốt.
Anh sẽ quên đi Hùng Huỳnh, không phải chỉ là một tiểu minh tinh xuống dốc, không phải chỉ là một người giao dịch một tháng với anh, Wean cho tới bây giờ cũng không đi nhai lại đồ cũ.
Trước đây không, hiện tại sẽ không, tương lai lại càng không.
Wean cười ha ha ôm người đẹp xuống lầu: "Theo tôi về nhà!"
Lúc này Hùng Huỳnh hẳn là đã rời biệt thự, anh muốn ở trong phòng Hùng Huỳnh cùng tình mới vui đùa! Đem toàn bộ hương vị của người kia tẩy đi, sạch sẽ, một điểm cũng không sót lại.
Hai tiếng sau, một người trẻ tuổi từ trong biệt thự của Wean chạy ra, thuộc hạ đem cậu thanh niên mới vào gian phòng không được mười phút lên xe đưa về.
"Thật chết tiệt. . ." Wean buồn bực ngã lên chiếc giường trong phòng, đem đầu vùi vào trong chăn, trên đó dường như còn có mùi thơm của người kia, anh cuộn chăn lên ôm vào trong ngực, lầm nhẩm một chút rồi ngủ.
--------------------
Ở Trần gia thoải mái ngủ một buổi tối, Hùng Huỳnh sáng sớm liền dậy, ngủ muộn nhỡ đâu lại bị Đăng Dương cho rằng cậu đang có ý "quyến rũ" hay là gì gì đó thì cũng không ổn, Đăng Dương tuy rằng bề ngoài không tệ lại còn là kim cương, nhưng trên thế giới này cũng không phải chỉ có một người đàn ông như Đăng Dương, lại càng không phải là không có người ưu tú hơn anh ta.
Từ trước đến nay cậu cũng không có hứng thú tự ngược, càng không có thói quen đi nhai lại đồ cũ.
Giản đơn rửa mặt qua đi, Hùng Huỳnh đẩy cửa đi xuống phòng khách dưới lầu, Đăng Dương có vẻ là vừa mới dậy, đang ngồi ở trước bàn ăn cúi đầu xem tạp chí.
"Ngồi." Liếc mắt, Đăng Dương nói một chữ.
"Chủ tịch Trần, chúng ta lúc nào đi ký túc xá?" Hùng Huỳnh nhìn đám người vệ sĩ áo đen bên ngoài tường thủy tinh trong suốt, "Anh chỉ cần đưa chìa khóa cho tôi, rồi cho tôi biết địa chỉ, tự tôi có thể tìm chỗ."
Đăng Dương không nói, ngón tay gõ lên bàn ăn màu thuần trắng ý bảo cậu ngồi xuống.
Rất nhanh có người hầu đưa tới hai phần bữa sáng, mùi cà phê tinh khiết ngửi lên đặc biệt thơm ngon, nếu ông chủ mời ăn bữa sáng, làm nhân viên cũng không thể không nể tình, Hùng Huỳnh cũng chọn một tờ báo tùy tiện lật qua, trong một mảnh tĩnh lặng trầm mặc vui thích hưởng dụng bữa sáng.
Dùng xong bữa sáng, Đăng Dương xoa miệng, người hầu bắt đầu dọn dẹp bộ đồ ăn.
"Đi thôi." Đăng Dương đứng lên.
"Để tôi đi lấy hành lý."
"Không cần." Đăng Dương xoay người đi đến chỗ cửa lớn, "Về công ty trước, làm việc."
Cái gì công việc? Hùng Huỳnh nhăn nhăn mi, trái phải nhìn một chút cuối cùng vẫn đi theo, nhìn Đăng Dương đi ở phía trước, cậu thật muốn một cước đá vào mông tên kia.
Hiện nay chỉ có thể tùy tiện nghĩ nghĩ, mục tiêu là tương lai ý nghĩ này có thể trở thành sự thật.
Hùng Huỳnh ngồi trên xe của Đăng Dương cùng nhau đi đến tập đoàn Thiên Thần, cậu hoàn toàn không đi tách biệt Đăng Dương, có thể giả là trước sau cùng có ý vào công ty, nhân viên và ông chủ đi cùng một chỗ là chuyện quá bình thường, cố ý đi xa nhau ngược lại khiến người khác tưởng tượng xa vời, đi đứng ngay thẳng, Hùng Huỳnh không cần gì phải trốn tránh.
Từ đại sảnh đến thang máy cao tầng chuyên dụng, dù sao cũng sẽ có người hiếu kỳ ghé mắt nhìn bọn họ.
Hai người từ lúc rời nhà đến công ty một câu cũng chưa nói, nếu không nói chung đề tài cũng không cần phải gượng gạo nói chuyện phiếm, khiến cho cả hai bên đều xấu hổ khó chịu.
Thang máy ngừng lại, Đăng Dương đi ra ngoài trước, Hùng Huỳnh theo ở phía sau, cậu không phải là lần đầu tiên tới tập đoàn Thiên Thần, trước đây cũng cùng Wean tới vài lần, chỉ là đều đến chỗ phòng làm việc của Wean, phòng làm việc của vị chủ tịch Đăng Dương này cho tới bây giờ còn chưa có "Vinh hạnh" đi vào.
Ngày hôm nay coi như là lần đầu tiên.
Bố cục phòng làm việc của Đăng Dương và Wean có vài phần giống nhau, nhưng lại gọn gàng hơn một chút, cửa sổ thủy tinh chạm đất phía sau bàn mang đến tầm nhìn cực kỳ rộng, tổng thể nhẹ nhàng khoan khoái lại không mất hơi thở xa hoa.
Từ trong ngăn kéo cầm ra một phần văn kiện đặt lên, "Đây là lịch trình làm việc gần đây của cậu, nhìn xem." Đăng Dương quay đầu đối về điện thoại nói, "Mary, mang hai tách cà phê vào đây."
Hùng Huỳnh cúi đầu lật xem văn kiện, bên trong ghi lại lịch trình công việc gần đây của cậu, tóm lại coi như nhàn hạ, chủ yếu có hai công việc, một là tham gia chương trình "Tình nhân trong mộng" của đài truyền hình, còn có "Ban huấn luyện siêu sao" lúc trước Wean giành được cho cậu, cái khác chỉ là chụp ảnh cho mấy tạp chí.
"Chủ tịch Trần, bộ phim của đạo diễn Lý Nguy có tin tức không?" Hùng Huỳnh càng quan tâm chính là cái này.
Thư ký mở cửa tiến đến đưa tới hai tách cà phê, Hùng Huỳnh cầm lên nhấp một ngụm: "Chúng ta hiện nay đang bàn bạc với đạo diễn, cậu cứ yên tâm, công việc là công việc, tôi sẽ không đem tình cảm cá nhân đem vào trong công việc, cậu chỉ cần làm tốt chức vụ của mình là được."
Hùng Huỳnh gật đầu, cậu không có ý kiến.
"Cậu hôm nay không có việc gì cứ ngồi đây đợi, " Đăng Dương chỉ chỉ giá sách trong phòng, "Sách, máy vi tính, cần cái gì tự lấy."
"Chủ tịch Trần, vậy chuyện ký túc xá. . ." Không phải chứ, bảo cậu ngồi không ở đây một ngày đêm?
Đăng Dương cúi đầu xem văn kiện: "Đừng làm ồn."
Hùng Huỳnh yên lặng ở dưới bàn nhấc lên ngón giữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro