
106 107
Chương 106 – Có tin mừng
Rên rỉ, thở dốc, luật động điên cuồng mãnh liệt, mồ hôi tuôn ra như mưa, sau đó chỉ còn lại nhịp thở cùng tiếng hít thở…thật lâu sau hai người cũng chỉ có thể nằm cùng nhau, ánh mắt lưu chuyển, liếc mắt đưa tình, thật lâu không nói ra lời.
“Vương gia, nương nương, Lục đại nhân mời vương gia, vương phi qua bên ấy, nói là đã chuẩn bị xong bữa tối, mừng nương nương đến!”Ngoài cửa Lục Nhi dường như biết đang có gì đó nên giọng nói rất khẽ khàng, ôn nhu, sợ làm kinh động đến giấc mộng đẹp của hai vị chủ tử.
“Biết rồi!” Mở miệng nói, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tây Nhi xấu hổ mà đỏ lên, giọng nói của nàng kiều mị, ôn nhu lại mang theo hương vị ma mị mê hoặc lòng người, dường như vẫn còn dấu vết sau cơn hoan ái, hơi thở phập phồng mỏng manh, giống như một con mèo nhỏ nhiều thịt mềm mại đang ngứa ngáy cong người lên.
Đoan Tuấn Mạc Nhiên dường như cũng không chú ý tới, duỗi tay chậm rãi đi dọc theo đường cong nơi sống lưng nàng xuống dưới, giống như vẫn chưa sờ đủ rồi lại đột nhiên phát giác Tây Nhi mượt mà đẫy đà không ít, da thịt trắng nõn cũng trở nên càng mềm mại, trơn bóng, hồng hào, khiến cho người ta yêu thích không buông tay.
“Có phải nương tử nên giảm béo không nhỉ?” Đoan Tuấn Mạc Nhiên chu miệng oán trách một tiếng, trên đường đi ăn ba hộp mai tử cao, không thấy chua sao?
“Thật không?” Tây Nhi sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, à, có hơi béo lên nha, nhưng mà từ trước đến giờ nàng cũng hơi gầy, béo lên một chút càng thêm xinh nha! Nàng cười đắc ý, không cho là đúng.
“Đúng vậy, nương tử sắp béo thành heo con rồi, vi phu không thích heo nha!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên khẽ nhéo chiếc má đầy đặn của nàng cười hì hì nói, chỉ mới sờ một chút mà hắn đã cảm thấy yêu thích như vậy, thì ra vân vê mặt thật sự thú vị vô cùng! Bàn tay to tiếp tục xâm nhập xuống cổ, sau đó là bộ ngực, rồi sau đó…
“Bốp!” Xóa sạch bàn tay hư hỏng kia, “Ta mặc kệ, dạo này người ta cứ thích ăn đấy!” Nàng uất ức bĩu môi, có lẽ Đoan Tuấn Mạc Nhiên bỏ đi làm cho nàng hoảng sợ nha, vậy nên mới gửi gắm tất cả tình cảm vào thức ăn chăng? Nhưng vẫn có chút không ổn, lần trước “cái kia” đến khi nào nhỉ? Nàng nhíu chặt lông mày, khổ sở nhớ lại…
“Được rồi, nhanh lên một chút nào, mọi người đang chờ chúng ta đấy!” Đoan Tuấn Mạc Nhiên khẽ vỗ mông nàng, ngồi dậy, lồng ngực trần truồng như ẩn như hiện những giọt mồ hôi trong suốt.
Thôi, chẳng muốn hao tổn tinh thần nữa, hay là ngày mai tìm đại phu đến khám là được rồi!
***
Ngọn đèn dầu trong suốt trong đại sảnh, bức màn đỏ sẫm phiêu dật, bàn ăn gỗ lim, ghế tựa thêu hoa cúc, bình phong tinh sảo, đàn hương loại tốt nhất, tỳ nữ áo xanh nối đuôi nhau ra vào, món ăn quý hiếm cùng mĩ vị lạ, rượu ngon món ngon, mùi thơm lượn lờ, bởi vì chủ khách vẫn chưa tới nên mọi người cũng ngồi quanh bàn tròn, liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt không thể thiếu vẻ mập mờ.
“Không thể tưởng tượng được vương gia cũng có bộ mặt ôn nhu như vậy!” Người đang chậm rãi nói chính là Lục phu nhân, giọng điệu khó trách được vẻ cảm thán cùng hâm mộ, mang theo chút cô đơn, nói xong còn dò xét liếc nhìn Lục Phóng.
“Đúng vậy đấy, vẻ mặt nhăn nhó kia của vương gia đúng là có chút kì quái!” Chẳng những kì quái mà còn khủng bố, đến hiện giờ lòng của hắn còn bàng hoàng! Lục Phóng khoa trương vỗ ngực nói.
“Cái khuôn mặt kia của lão đại cũng chỉ có Lăng Tây Nhi mới có thể mò vào!” Long Thanh hừ lạnh một tiếng, bĩu môi, lòng tràn đầy không phục, khuôn mặt của Đoan Tuấn Mạc Nhiên hồng hào, ngũ quan thuộc lại tuấn tú phấn điêu ngọc mài, hai hàng lông mày rậm đen, đôi mắt to mà sáng, chiếc mũi thẳng tắp, đôi môi đỏ mọng tinh tế, khuôn mặt non nớt càng nhìn càng thuận mắt, người gặp người thích, hắn cũng rất muốn thử cảm giác mềm mại khi nắm trong tay, hương vị nhất định là ngọt ngào như ăn mật đường, nhưng mà… Ngẫm lại ánh mắt phẫn nộ như muốn ăn thịt người cùng tính tình lạnh băng quái dị kia thì hay là thôi đi, không bằng về vân vê đầu heo còn an toàn hơn.
Quần áo màu vàng sáng, bên hông đeo miếng ngọc bội đen, hai tay Đoan Tuấn Mạc Nhiên thả lỏng về phía sau, khuôn mặt tuấn tú lạnh băng, đầy uy nghiêm, chậm rãi thong thả đi vào đại sảnh, chỉ nhàn nhạt nhìn lướt qua, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên, không hề khách khí ngồi xuống chiếc ghế chủ khách, theo sau lưng là Lăng Tây Nhi sau khi nói vài câu cũng ngồi xuống, chăm chú nhìn Đoan Tuấn Mạc Nhiên.
Sau khi mọi người đã an vị, Lục phu nhân nhiệt tình gắp thức ăn cho Tây Nhi, Tây Nhi cười yếu ớt, nhớ kĩ thân phận vương phi của mình.
“Lão gia, khách quý đã đến mà cũng không gọi thiếp sao?” Giọng nói dễ nghe như chim hoàng oanh, tràn ngập kiều mị, tràn ngập không cam lòng, Y Nhân mặc chiếc áo nhạt màu, tà váy trắng thuần, búi tóc xéo một bên cài trâm hoa, vẫn thanh tao ngạo khí như cũ nhưng trên trán lại hằn thêm vẻ bất bình.
Bỏ đũa trên bàn, Tây Nhi kinh ngạc mở to hai mắt nhìn Y Nhân, sau đó chuyển tầm mắt sang nhìn Đoan Tuấn Mạc Nhiên, sắc mặt của hắn vẫn không thay đổi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn cho Tây Nhi, giống như Y Nhân không hề xuất hiện.
“Y Nhân, hôm nay có khách quý, ngươi cũng đừng có…” Lục Phóng thấy Đoan Tuấn Mạc Nhiên chỉ hạ mắt dùng bữa nên cũng không thèm nhìn, gương mặt khó nén vẻ xấu hổ.
Ngày đầu tiên tới đây, Đoan Tuấn Mạc Nhiên đã gặp Y Nhân, sắc mặt không vui, chỉ hừ lạnh một tiếng, báo cho Lục Phóng, loại người nhạt nhẽo này hắn không muốn gặp! Lục Phóng hiểu ý, sắp xếp gian phòng của Đoan Tuấn Mạc Nhiên ở phòng khách quý ở trung viện, mặt khác trong lúc Đoan Tuấn Mạc Nhiên ở trong phủ, cấm Y Nhân không được đi lại khắp nơi.
“Nếu muội muội đã đến đây, lão gia, để cho muội muội ngồi xuống đi, dù sao nhiều người ăn bữa cơm cũng náo nhiệt hơn, chắc hẳn vương gia cùng phu nhân sẽ không để ý đâu nhỉ?” Lục phu nhân chậm rãi mỉm cười, nàng đang chờ một ngày như vậy, cũng chỉ có lúc này vị trí đại phu nhân của nàng mới thể hiện rõ ràng. Vương gia không thích Y Nhân, nàng đã sớm biết, nàng chỉ chờ cơ hội để làm khó Y Nhân mà thôi!
Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng ngước mắt lên, ánh mắt đầy vẻ không vui, khóe miệng tuấn tuyệt vừa muốn mở lời thì Y Nhân đã tiến lên thân thiết nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tây Nhi: “Ai nha, đây không phải là Tây Nhi muội muội sao? Từ khi từ biệt ở thành Đoan Tuấn cũng đã một thời gian chúng ta không gặp mặt, không biết muội muội có còn nhớ đến tỷ tỷ này không?” Gương mặt Y Nhân hiện lên đầy đủ nụ cười yêu kiều cùng quyến rũ.
“…Y Nhân tỷ tỷ…” Tây Nhi đứng dậy, không được tự nhiên nở nụ cười, cho tới bây giờ rốt cuộc Y Nhân cũng có đủ lý do ngồi xuống nhưng lại bởi vì quan hệ với Tây Nhi mà nàng ta ngồi cạnh Tây Nhi, không ngừng cười nói, khi thì nắm tay Tây Nhi ghé vào bên tai nói vài câu, Tây Nhi cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cười.
Bữa cơm này, không khí vô cùng quỷ dị, Lục phu nhân không ngừng nghiêng mắt nhìn Y Nhân cười nói cùng Tây Nhi, hàng mày liễu hơi nhíu lại, trong lòng đang phỏng đoán quan hệ của hai người; Tây Nhi thì không ngừng nhìn trộm sắc mặt của Đoan Tuấn Mạc Nhiên đồng thời phải ứng phó với Y Nhân; Lục đại nhân thì vui buồn lẫn lộn, vui là vì Y Nhân thoạt nhìn trò chuyện rất vui vẻ với vương phi nương nương, lo lắng vì sắc mặt của Đoan Tuấn Mạc Nhiên càng lúc càng không kiên nhẫn, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo, đôi mắt sắc bén liếc tới, hắn cũng chỉ có thể không ngừng cười nhạt theo; dáng vẻ của Long Thanh thì như đang xem kịch vui, mắt liếc ngang liếc dọc, bên môi nở nụ cười nhàn nhạt, thuận tiện hưởng thụ mĩ vị của Giang Nam.
Bữa tối cho dù có khó xử thế nào thì rốt cuộc cũng chấm dứt, Lăng Tây Nhi thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy, lịch sự gật đầu mỉm cười nói lời từ biệt với Y Nhân.
“Muội muội…à, hôm nay ngài đã là vương phi nương nương, gọi muội muội thật là không thích hợp!” Y Nhân vẫn không ngừng lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Tây Nhi.
Lăng Tây Nhi rủa thầm trong lòng, không kiên nhẫn trợn trắng mắt, không thích hợp không phải cũng đã gọi cả tối rồi sao!
“Không sao, tỷ tỷ thích gọi thì cứ gọi, đây là nhà của tỷ tỷ, không cần câu nệ lễ nghĩa!” Tây Nhi liếc nhìn gương mặt lạnh băng của Đoan Tuấn Mạc Nhiên, chậm rãi nói.
“Muội muội đã nói vậy thì tỷ tỷ cũng nghe theo! Muội muội cứ coi đề đốc phủ như nhà mình, ngàn vạn lần đừng nên khách khí!” Càng nói thì giọng điệu của Y Nhân càng giống như nữ chủ, Lục phu nhân ngồi một bên tức giận há miệng nhe răng, trợn hai mắt lên.
“Tây Nhi, chúng ta về phòng thôi!” Rốt cuộc Đoan Tuấn Mạc Nhiên cũng phải mở miệng, vừa mở miệng giọng đã lạnh băng, còn lạnh hơn cả tiết trời đầu xuân ở Giang Nam này nữa.
“Muội muội đi đường mệt nhọc tất nhiên là phải nghỉ ngơi sớm, tỷ tỷ không quấy rầy nữa!” Y Nhân lại cười yêu kiều, rốt cuộc cũng buông tay Tây Nhi ra, đứng bên cạnh Lục Phóng, nụ cười tha thiết, phu xướng phụ tùy.
“…tỷ tỷ ngủ ngon!” Tây Nhi gật đầu, vừa định nói vài câu khách sáo thì đã bị Đoan Tuấn Mạc Nhiên thô lỗ kéo đi.
“Muội muội, ngươi cảm thấy làm như vậy rất hay sao?” Khách quý đi rồi, trong đại sảnh chỉ còn lại ba người Lục gia, đương nhiên là lúc thanh toán sổ sách!
“Rất hay? Ta cảm thấy đây hẳn là rất lễ phép! Ta cùng vương phi nương nương là người quen cũ, người ta đã ở lại trong quý phủ của chúng ta, tất nhiên ta phải chiêu đãi cho đúng địa vị chủ nhà! Lão gia nhỉ?” Nàng tiến lên, thân mật ôm lấy cánh tay Lục Phóng, làm nũng mở miệng nói.
“Lễ phép! Ngươi không trông thấy bữa cơm này đều bị ngươi quấy rối đến nỗi nuốt không trôi sao? Rõ ràng chỉ là một tiểu thiếp lại còn xem mình như nữ chủ, thế nào hả? Ngươi cho rằng ta không tồn tại sao?” Không đợi Lục Phóng mở miệng thì Lục phu nhân đã không nhịn được nói, vẻ mặt tức giận khó nén vẻ uy nghiêm. Nàng xuất thân từ gia đình quyền quý, tất nhiên là xem thường người từng lưu lạc hồng trần như Y Nhân!
“Đương nhiên tỷ tỷ vẫn còn tồn tại, chẳng những ở trong nhà mà còn trong lòng Y Nhân, lần này không phải Y Nhân không tôn trọng tỷ tỷ, nhường cho tỷ tỷ. Hôm nay tỷ tỷ tức giận như vậy là vì ta đoạt mất danh tiếng của tỷ tỷ sao? Đáng tiếc, ai bảo tỷ tỷ không biết vương phi nương nương!” Y Nhân cười lạnh, bàn ta trắng nõn không ngừng khuấy động vòng cổ trang sức, cố ý để cho nàng thế vòng cổ phỉ thúy kia.
“Ngươi…chiếc vòng cổ này vì sao lại ở trên người ngươi?” Ánh mắt của Lục phu nhân trở nên lạnh lẽo, lập tức thở hổn hển, cái vòng cổ phỉ thúy kia là của hồi môn lúc cưới của nàng!
“Đương nhiên là lão gia tặng ta, chẳng lẽ ta trộm được sao?” Nàng ta hừ lạnh một tiếng, lả lướt đứng bên cạnh Lục Phóng, vẻ mặt ngang ngược kiêu ngạo cùng ương ngạnh.
“Lão gia…ngươi…ngươi còn muốn chạy sao!” Hổn hển tìm Lục Phóng hỏi chuyện, ai biết được Lục Phóng còn lẩn nhanh hơn ai khác, chỉ còn lại Lục phu nhân cùng Y Nhân ta trừng ngươi, ngươi trừng ta, không ai nhường ai, nhìn nhau chằm chằm.
“Tiện nhân, ta cùng lão gia chính là thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, tình cảm vợ chồng nhiều năm của chúng ta ngươi so ra vẫn còn kém, tốt nhất ngươi hãy thành thật một chút, giữ khuôn phép của một tiểu thiếp như ngươi, sinh sôi nảy nở hậu đại cho Lục gia chúng ta, nếu như không an phận không thành thật…hừ hừ!” Lục phu nhân âm tàn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ không kiên nhẫn.
“Không an phận, không thành thật thì thế nào? Đánh ta hay là giết ta? Muốn đánh thì ngươi hãy đánh ở đây này, trong đây chính là cốt nhục của Lục gia, đánh chết rồi xem ngươi lấy cái gì mà đền!” Y Nhân cười lạnh, tiến lên ngẩng đầu ưỡn ngực, lời nói vô cùng mạnh miệng.
“Ngươi…ngươi nhanh như vậy đã có sao?” Lục phu nhân chán nản, sắc mặt hơi tái nhợt.
“Ghen ghét sao? Sao có thể như ngươi được, ba năm cũng không nở hoa kết quả!” Y Nhân cười lạnh, hai tay đặt bên hông, bước chân lả lướt,“Thuận tiện báo cho ngươi biết, ta vẫn sẽ đến tìm vương phi nương nương, từ nay về sau tiền đồ của lão gia nhà chúng ta còn phải trông cậy vào ta nha! Ngươi đó, tốt nhất thành thật ngoan ngoãn làm phu nhân của ngươi đi, nếu không thành thật…hừ hừ!” Nàng ta học dáng vẻ của Lục phu nhân hừ lạnh một tiếng, càng thêm âm tàn mở miệng nói: “Ta sẽ xem xét đến việc ngồi vào cái vị trí kia thử xem!” Nàng ta nói xong thì đắc ý liếc xéo Lục phu nhân, bước đi liên tục nhẹ nhàng.
Buồn vô cớ ngồi trước bàn, Lục phu nhân nhíu chặt lông mày, vốn nàng cùng Y Nhân là một mèo một chuột, nhưng mà hiện giờ lại bởi vì vương phi Đoan Tuấn mà dẫn đến thay đổi nghiêng trời lệch đất thế này đây!
***
Vào trong phòng, sắc mặt Đoan Tuấn Mạc Nhiên vẫn lạnh băng hững hờ như cũ, cầm một quyển sách lên ngồi dưới anh đèn xem, Lăng Tây Nhi thì bực bội đi tới đi lui trong phòng, Y Nhân xuất hiện một lần nữa khiếm tâm tình nàng không thể bình tĩnh được. Ánh nến chập chờn, tỏa sáng nhàn nhạt, hai người trong phòng đều không mở miệng nói chuyện, một loại yên tĩnh khó chịu bao phủ cả gian phòng.
“Ngươi đã sớm biết Y Nhân gả cho Lục đại nhân phải không?” Một lúc sau, Lăng Tây Nhi ngước mắt lên, nhín bóng lưng cao lớn của Đoan Tuấn Mạc Nhiên, chậm rãi hỏi.
“Đúng!” Giọng điệu lãnh đạm.
“Vì sao không nói cho ta biết?” Lăng Tây Nhi nhíu mày, ít nhất không phải sẽ không luống cuống chân tay như tối nay sao?
“Nàng ta chỉ là một người xa lạ, không có bất kì quan hệ gì với hai người chúng ta!”
“Người xa lạ…” Tây Nhi thì thào, gặm nhấm ngụ ý của câu này.
Đặt quyển sách lên bàn, Đoan Tuấn Mạc Nhiên đứng lên, tiến lên phía trước, ngồi xuống bên cạnh Tây Nhi, hai bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng: “Đúng, nàng ta chỉ là một người xa lạ, cho nên nàng không cần phải bận tâm đến nàng ta!”
“Nhưng…” Thật sự có thể xem như một người xa lạ sao? Nếu như chỉ là người xa lạ thì sao nàng có thể bất an trong lòng như vậy chứ?
“Ta sẽ bảo Lục Phóng hạn chế sự tự do của nàng ta, sau này nàng ta sẽ không thể xuất hiện trước mặt nàng nữa!” Hắn lạnh lùng nói, khóe miệng hiện lên một vẻ cô tuyệt.
“Không được!” Tây Nhi ngắt lời hắn, “Bởi vì vậy nhất định Lục đại nhân sẽ rất khó xử với Y Nhân… Cũng đã từng là người quen biết nên hay là thôi đi, dù sao xử lý xong chuyện này chúng ta lại trở về, từ nay về sau sẽ không gặp lại nữa!” Tay Nhi lắc đầu, nhớ lại thái độ khinh thường của Lục phu nhân với Y Nhân, trong lòng khó tránh lo lắng cho nàng ta một chút, chỉ cần thái độ của Đoan Tuấn Mạc Nhiên vẫn hờ hững, giúp nàng ta một chút cũng được!
“Nàng xác định?” Đoan Tuấn Mạc Nhiên nhướng mày, ánh mắt sáng quắc.
“Đương nhiên, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta sẽ ghen vì chuyện này sao?” nàng đấm nhẹ lên vai hắn cười vang nói.
“Sẽ không sao?” Đoan Tuấn Mạc Nhiên nghiêng đầu, ánh mắt tà mị nhìn nàng.
“Sẽ có sao?” Nàng cũng nghiêng đầu nhìn lại hắn, ánh mắt chạm vào nhau, hai người không nhịn được cười vang.
“Thật ra ta còn phải cảm tạ Y Nhân, nếu không phải nàng ta…” Tây Nhi cười cười, bàn tay nhỏ bé xoa xoa mặt Đoan Tuấn Mạc Nhiên, “Từ bỏ ngươi, có lẽ bây giờ ta vẫn còn là một tiểu nha hoàn bị người khác khi dễ!”
“Sẽ vậy sao?” Đoan Tuấn Mạc Nhiên cười khẽ, học giọng điệu của Tây Nhi nói.
“Đương nhiên rồi, ngươi không biết mình ác bao nhiêu sao?” Từ đầu ngón út đến lòng bàn tay đều thâu tóm hết, từ chuyện vụn vặt đến chuyện đại sự, một việc cũng không để lọt.
Mệt mỏi ngáp một cái, Đoan Tuấn Mạc Nhiên bắt đầu cởi quần áo.
“Này này này, ngươi muốn ngủ sao?” Nàng vẫn chưa lên án xong mà!
“Đúng!” Cơ thể to lớn như một dãy núi lớn áp tới, đè Tây Nhi dưới thân mình, đầu ép xuống, ngửi thật sâu mùi hương dễ chịu trên người nàng, đôi môi hơi cong lên, cái miệng nhỏ vểnh ra: “Nương tử, bây giờ vi phu còn muốn làm gì nữa?”
“Còn muốn?” Ặc, vấn đề hao tâm tổn trí, nhưng mà…đôi mắt hất lên, ra vẻ thẹn thùng nói: “Phu quân không mệt sao?”
“Không sao cả!” Đầu lưỡi ướt át nhẹ nhàng liếm láp vành tai mẫn cảm của nàng, giọng nói trầm thấp gợi cảm vang vọng bên tai nàng, khiến cho lòng nàng cũng không tránh khỏi thấy ngứa ngáy.
“Nhưng mà…” Ánh mắt Tây Nhi trở nên mơ màng, giở trò thục nữ, bàn tay nhỏ nhắn trèo lên bờ vai hắn, miệng còn lẩm bẩm nói: “Này, bây giờ có thể ngủ sớm một chút không?” Sau khi ăn xong đã vận động, không tốt lắm đâu! Nhưng nói thì nói vậy chứ ngón tay vẫn đặt trên ngực hắn, từng ngón tay không ngừng mò mẫn, vuốt ve, dùng hết khả năng quyến rũ.
“Đúng nha, vẫn còn hơi sớm, hay là chúng ta xem sách một chút nữa đi?” Cố nhịn cười, Đoan Tuấn Mạc Nhiên ngồi dậy nghiệm mặt đề nghị.
“Này, ngươi đang đùa giỡn ta sao? Hiện giờ không còn sớm chút nào, nhưng mà đêm nay ta muốn ở trên?” Nàng không cam lòng nhướng mày, bò lên người hắn, diễu võ dương oai hô to.
“Ta là vương gia!” Người nào đó kháng nghị.
“Ta cứ muốn!”
“Không được!”
“Đi mà!”
“Không được!”
“Đi mà!”
“Này này này, nàng ức hiếp người khác vừa phải thôi nha?” Người nào đó thở gấp kinh ngạc.
“Đúng thế đấy!” Tiếng cười trộm của tiểu nữ tử vang lên. Hừ, mặc kệ cái gì Y Nhân, thủy nhân, hiện giờ Đoan Tuấn Mạc Nhiên là trượng phu của nàng, nàng là nương tử của hắn, mặc kệ sóng to gió lớn gì đó đang chờ nàng phía trước, bọn họ sẽ luôn bảo vệ đoạn tình cảm này!
***
Sáng sớm, Đoan Tuấn Mạc Nhiên rời khỏi phủ sớm, sau khi Tây Nhi trang điểm xong cũng không còn việc gì để làm, nhớ tới nghi ngờ hôm qua nên bảo Lục Nhi đi mời đại phụ đến.
Đại phu khoảng năm sáu mươi tuổi, y thuật tinh thông, cẩn thậm bắt mạch rồi mừng rỡ nói: “Chúc mừng phu nhân, mạch hỉ, phu nhân có tin vui!”
“Vậy sao? Ta cũng đã nghi vậy rồi!” Tây Nhi cao hứng bừng bừng, có sách y của lão Bất Tử nàng cũng hiểu sơ sơ, nhưng vẫn luôn lo lắng nên mới mời đại phu đến, sau khi đã xác định mới vui vẻ ra mặt.
“Lục Nhi, tiễn đại phu ra về, nhớ cho một bao lì xì thật to nữa!” Lời còn chưa dứt thì cửa phòng nhẹ nhàng vang lên, Y Nhân dẫn theo nha hoàn Thạch Lựu đang đứng trước cửa phòng Tây Nhi.
107
Chương 107- Lâm Kiếm Hồng nổi giận
Thấy Y Nhân đến, Tây Nhi sửng sốt rồi gật đầu cười, Y Nhân lả lướt tiến đến, thấy Lục Nhi dẫn theo đại phu ra cửa, đảo mắt một lượt, nhẹ giọng nói: “Muội muội, ta nghe nói muội tìm đại phu đến đây, không biết muội muội có bệnh gì?” trên mặt thoáng qua một tia giảo hoạt lại ân cần hỏi thăm.
Tây Nhi cười cười, muốn nói cho Đoan Tuấn Mạc Nhiên biết đầu tiên, đối với Y Nhân trong lòng cũng tránh không được có chút ngượng ngùng, vì vậy chỉ lthuận miệng nói hai câu: “Chỉ là có chút đau họng mà thôi, có thể là khí hậu không phù hợp!”
“Vậy sao? Muội muội chờ một lát, tỷ tỷ xuống phòng bếp làm chút hoa quả giải nhiệt mang tới, bảo đảm muội muội ăn xong sẽ cảm thấy tốt hơn!” Nàng ta nhiệt tình đứng dậy, vội vàng đi ra ngoài.
“Không… Không cần!” Tây Nhi muốn ngăn cản, nhưng Y Nhân lại vội vàng rời đi, trên đường đụng phải Lục Nhi cũng ân cần mỉm cười.
“Phu nhân, Lục nhị phu nhân hình như là thật sự quan tâm đến phu nhân!” Lục Nhi ngưng mắt nhìn rồi vội vàng vào phòng, đóng cửa phòng nói.
“Vậy sao?” Tây nhi lắc đầu, nàng không cảm thấy thế, nàng chỉ có quan niệm người không đụng đến ta ta không đụng đến người mà thôi, nhưng Y Nhân này có thể thấy là còn ít lương tâm!
“Vương gia đâu?” Nàng giúp Tiểu Phúc một tay, nét mặt thỏa mãn, trong mắt có ý cười hỏi.
“Sáng sớm đã cùng Long gia đi ra ngoài, vương gia nói cứ để cho phu nhân ngủ nhiều một chút rồi tự nhiên thức dậy là được, dù sao một khi xử lý xong chuyện bên này, liền trở về cũng sẽ thành Đoan Tuấn!” Lục Nhi vừa nói vừa giúp nàng uống trà nóng.
“Vương gia vẫn còn lo lắng chuyện Thiên Địa Thịnh cùng đám hỏi với Lâm phủ sao?” Lăng Tây Nhi thì thào mở miệng, biết rõ Lục Nhi không có khả năng trả lời nàng, nhưng vẫn hỏi.
“Phu nhân, việc này… Ơ? Phu nhân, phu nhân muốn đi đâu?” Lục Nhi lập tức đi theo.
“Giúp vương gia!” Tây Nhi lạnh nhạt mở miệng, chân bước không ngừng, đi ra cửa, bảo Lục Nhi đến Lâm phủ chuyển lời, rồi một mình lên Tụ Hiền lâu, dựa vào lan can nhìn ra thác nước phía xa từ trên núi chảy xuống, chờ Lâm Kiếm Hồng . Tụ Hiền lâu dựa lưng vào dãy núi trập trùng, tạo thành tấm bình phong sừng sững, bên phải là một hồ nước trong xanh, trơn nhẵn như gương, trong suốt thanh tú, bên trái còn có khu chợ phồn hoa, phố nhỏ quanh co, người đến người đi, thực sự náo nhiệt.
Ánh mặt trời xuyên qua những nhành cây chồi non nảy xanh um, từng điểm sáng vàng óng tinh nghịch nhảy nhót, theo gió thổi qua lá xanh, một vầng sáng cũng theo đó chập chờn lóng lánh trên trường kiếm, khi chém, khi đâm, khi phòng thủ, lúc tấn công, mỗi đường kiếm là một chiêu thức, vô cùng biến hoá, Lâm Kiếm Hồng mặc một bộ y phục màu xanh, phiêu dật uyển chuyển trong gió, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp, chỉ là mày rậm hơi có chút cô đơn, trong mắt ánh lên một tia do dự cùng bất quyết (không thể quyết định). Phía trước nhà chính là một chiếc xe lăn đang nằm lẳng lặng.
“Đại thiếu gia!” Lâm quản gia la lớn từ xa, sợ bị kiếm sắc như gió của chủ nhân gây thương tích.
Hấp khí, thu kiếm, Lâm Kiếm Hồng trở lại ánh mắt lạnh lùng nhìn quản gia, không vui mở miệng: “Có chuyện gì, nói, la lối cái gì?” âm điệu của hắn càng lạnh lùng hơn, lại mang một ít tang thương.
“Bên ngoài có người đưa thư đến, nói mời thiếu gia đến Tụ hiền lâu một lát!” Quản gia biết tâm tình hắn không tốt, không dám nói nhiều, nhanh chóng nói thẳng vào vấn đề chính.
“Tây nhi…” Thì thào mở miệng, hai tròng mắt đang lãnh đạm bình tĩnh đột nhiên trong phút chốc ánh lên cơn sóng gió động trời.
“Là ai đưa tới? Người đâu?” Hắn quay lại, vội vàng mở miệng.
“Là… Là một vị tiểu cô nương, xem ra là một nha hoàn, lúc nãy nói xong liền rời đi!” Quản gia thấy ánh mắt hắn như vậy liền biết vị Lăng cô nương này nhất định là một nhân vật lớn, vì vậy nhanh nhẹn trả lời.
“Ta đã biết!” Hắn xoay người, hai tròng mắt u ám thâm thúy ngắm nhìn chiếc xe lăn thật lâu rồi đi nhanh vào phòng, chỉ sau một nén nhang, thân mang trường bào màu xanh ngọc, bên hông đeo ngọc bội phỉ thuý, tóc đen buộc lên phiêu dật trong gió, nét mặt khó nén nổi hưng phấn, Lâm Kiếm Hồng đi ra khỏi phủ.
“Đại thiếu gia, người muốn đi ra ngoài sao?” Quản gia biết rõ còn cố hỏi.
“Nếu Tam tiểu thư có hỏi thì nói không biết, hiểu chưa?” Hắn lạnh lùng mở miệng, không trực tiếp trả lời quản gia, mang theo hưng phấn bước đi thật nhanh.
“Không biết, ta vốn cái gì cũng không biết!” Quản gia lẩm bẩm nói, tiến lên giúp Lâm Kiếm Hồng cất xe lăn vào đại sảnh.
“Lâm quản gia, đại ca của ta đâu!” Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Lâm quản gia còn không chưa kịp buông xe lăn xuống thì Lâm Y Y đã không vui, cau mày đã bước vào đại sảnh. Nàng tới là muốn hỏi kết quả, nội tâm dày vò đã làm cho nàng không thể chờ đợi được rồi!
“Tam tiểu thư, thiếu gia vừa mới đi ra ngoài!”
“Vậy sao?” Lâm Y Y quay người, nhìn thấy tờ giấy trên bàn, không khỏi cười lạnh, nắm chặt tờ giấy cũng vội vàng đi ra ngoài.
Đến Tụ Hiền lâu, rất xa đã nhìn thấy Tây nhi, vẫn một thân xanh quần áo xanh biếc như cũ dựa vào lan can nhìn ra xa, chỉ là không phải là một cô gái tóc dài, mà một búi tóc xinh đẹp được cài bằng một cây trâm trân châu, nhìn thành thục hơn nhiều. Lâm Kiếm Hồng hạ mắt, che lấp tình cảm cô đơn tình lại, sau đó theo ánh mắt ngang nhiên, chậm rãi tiến lên.
“Đại thiếu gia, ngươi đã đến rồi!” Xưng hô không có thay đổi, nét mặt vui mừng lẫn sợ hãi tươi cười cũng không có thay đổi, nhưng mà Lâm Kiếm Hồng cũng không thể vui mừng nổi, có vài thứ, đã lặng lẽ thay đổi.
“Ta đã tới!” Hắn nhàn nhạt mở miệng, tiến đến đối diện với Tây Nhi rồi lặng lẽ ngồi xuống.
Tây Nhi khẽ cười một tiếng, đánh giá hắn, ngũ quan vẫn tuấn tú như xưa, chỉ là gương mặt gầy đến rất nhiều, cảm giác hơi thở mang vài phần vài phần mệt mỏi, phảng phất bộ dáng bệnh nặng mới khỏi.
“Đại thiếu gia, thương thế của ngươi không phải khỏi hẳn rồi sao? Tại sao vẫn còn gầy gò như thế này?” Nét mặt nàng khó nén vẻ ân cần, lần này thấy Lâm Kiếm Hồng phảng phất tang thương hơn so với lần trước rất nhiều, theo lý mà nói, xưng bá minh chủ võ lâm, hẳn là càng thêm hăng hái mới đúng.
“Vậy sao?” Hắn bất tri bất giác giơ bàn tay to lên, sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, không thèm để ý, cười cười, lộ ra một hàm răng trắng như tuyết: “Ngươi thoạt nhìn như vậy, nhưng thật ra đã đẫy đà không ít, hắn… Đối đãi ngươi có tốt không?”
“Xem ra là thật là béo lên rồi, ngay cả đại thiếu gia cũng đã nhìn ra!”Tây Nhi khoa trương thở dài, nhẹ nhàng nhíu mày, làm một vẻ mặt sầu khổ.
“Thế nào? Ngươi để ý sao?” nét mặt hắn hiện ra vẻ sủng nịch, ánh mắt ôn nhu làm cho Tây Nhi nhịn không được cảm thấy khó xử trong lòng. Như vậy, Lâm Kiếm Hồng vẫn còn thương yêu mình!
“Đại thiếu gia, kỳ thật ta lần này…” Nàng cố lấy dũng khí mở miệng, lại bị Lâm Kiếm Hồng cắt đứt: “Yên Chi, ta đã sớm nói, ngươi kêu tên của ta là được rồi, ngươi nên biết, từ cái đêm ngươi đưa ta chiếc xe lăn kia, ở trong lòng ta ngươi đã không phải là một nha hoàn!” Hắn chậm rãi mở miệng, mặc dù thanh âm hỗn loạn, cô đơn, nhưng lại ôn nhu như cũ.
“Nhưng mà ta đã quen rồi!” Lăng Tây Nhi nhìn hắn, tại Lâm phủ, nàng có thói quen làm một tiểu nha hoàn.
“Vậy hãy kêu ta Lâm đại ca đi! Ta thích ngươi gọi ta như vậy!” Hắn tiếp tục khẩn cầu.
“Lâm đại ca!” Trong lòng Tây Nhi cứng lại, trông thấy ánh mắt ôn nhu cùng thâm tình của hắn, trong lòng thậm chí có một loại cảm giác không nói nên lời, như thể là nàng thiếu Lâm Kiếm Hồng rất nhiều rất nhiều.
“Ngươi nói đi, tìm ta có chuyện gì?” Hắn cười cười hài lòng, đôi mắt ôn hòa nhìn nàng, chậm rãi mở miệng.
“Là chuyện của tam tiểu thư …” Nàng cắn chặt đôi môi anh đào, không biết nói như vậy có thích hợp hay không.
“Ngươi nói đến việc hôn nhân của Y Y cùng Lãnh Tuyệt Tâm sao?”Ánh mắt của hắn đột nhiên lạnh lùng, hỏi: “Là Đoan Tuấn Mạc Nhiên bảo ngươi tới?” Tiếng nói đột nhiên thâm trầm như ẩn chứa một cảm giác đau xót.
“A… Không phải!” Lăng Tây Nhi khoát tay, sợ hãi nhìn ánh mắt lạnh lùng của hắn, trong lòng kỳ quái không hiểu vì sao hắn chuyển thái độ như vậy.
“Vậy sao?” Vẫn lạnh lùng như cũ, mở miệng hỏi, nhưng nét mặt cũng dịu lại chút ít, Lâm Kiếm Hồng bưng chén trà chậm rãi uống, đè xuống cảm giác thất vọng trong lòng, mở miệng: “Ngươi tìm ta chính là vì chuyện này sao? Ngươi… Không hy vọng Y Y có thể hạnh phúc sao?” Ánh mắt sáng quắc.
“Không phải!” Lăng Tây Nhi đột nhiên hiểu hắn nhất định là đang hiểu lầm cái gì, vì vậy nhanh chóng mở miệng giải thích: “Là bởi vì Thiên Địa Thịnh bây giờ đang đối chọi triều đình, Lâm đại ca lại là minh chủ võ lâm, nếu hai bên các ngươi làm đám hỏi…”
“Tránh không được bị triều đình hiểu lầm là Thiên Địa Thịnh cùng võ lâm hợp tác có đúng không?” Hắn nhướng mày, trong ánh mắt ẩn chứa nét cười không kiên nhẫn.
“Đúng!” Nàng gật đầu.
“Ngươi vì giúp Đoan Tuấn Mạc Nhiên có thể không để ý đến hạnh phúc của Y Y sao? Ngươi nên biết, người Y Y thích chính là Đoan Tuấn Mạc Nhiên, nhưng mà… Đương nhiên chuyện này là Y Y, là Lâm gia chúng ta sai trước, nhưng mà nếu ngươi đứng ra ngăn cản việc hôn nhân này …” Trong lòng không vui làm cho Lâm Kiếm Hồng có chút nói mà không thèm lựa lời.
“Không phải, ta không đơn giản là vì trợ giúp Đoan Tuấn Mạc Nhiên, cũng vì ngươi, Lâm đại ca, hơn nữa cũng là vì vương triều Đoan Tuấn cùng dân chúng!” Lăng Tây Nhi kích động đứng lên, “Đoan Tuấn Mạc Nhiên phụng ý chỉ của hoàng thượng diệt trừ Thiên Địa Thịnh, ngươi hẳn là rõ việc này, nhưng hắn không có hành động gì mà lại kiên trì đàm phán cùng Thiên Địa Thịnh, chẳng lẽ ngươi không nhìn thấy dụng tâm của hắn sao? Hắn sợ làm bị thương đến những người dân vô tội!”
“Người dân vô tội?” Lâm Kiếm Hồng nhịn không được lạnh lùng cười rộ lên, khóe môi châm chọc nói, “Mỗi người đều biết đoan tuấn Vương gia âm ngoan thô bạo, thủ đoạn tàn nhẫn, xin hỏi một chút, hắn trở nên có lòng tốt như vậy từ khi nào thế?”
“Bị giết nên phải tự vệ!” Lăng Tây Nhi thở hổn hển nói, “Thủ đoạn tàn nhẫn là vì muốn làm người khác nể sợ hắn, làm cho mọi người sợ hãi hắn, kỳ thật, hắn cũng rất có lòng nhân từ!”
“Vậy sao?” Lâm Kiếm Hồng nhướng mày, không cho là đúng.
“Ngươi có thể không tin, nhưng mà giải quyết chuyện này một cách hòa bình là lựa chọn tốt nhất, ngươi không nhận thấy vậy sao?”
“Có lẽ!” Hắn tiếp tục nhàn nhạt mở miệng.
“Lâm đại ca… chẳng lẽ ngươi thật sự muốn hợp tác cùng Lãnh Tuyệt Tâm sao? Đối với ngươi như vậy mà nói căn bản không tốt chút nào!”trong ánh mắt Lăng Tây Nhi chứa đựng vẻ lo lắng.
“Không có? Ta không cho là như vậy!” Hắn nhàn nhạt cười, “Ít nhất là ngươi đã tới tìm ta rồi có đúng không? Nếu như không có chuyện này, chúng ta muốn gặp mặt sợ là không có dễ dàng như vậy nha?”Hắn cười đến càng lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại càng lạnh lùng làm cho Tây Nhi không khỏi thấp thỏm bất an.
“Lâm đại ca, ngươi không cần nói như vậy, ở Lâm phủ, người ta cảm kích nhất chính là ngươi cùng tiểu thư, nếu như không có các người cũng không có ta ngày hôm nay, nhưng mà chuyện tình cảm…”
“Chính là không thể miễn cưỡng phải không? Ta biết, cho nên ta cũng không trách ngươi!” Thấy nét mặt nàng hiện ra vẻ khó xử, ngay lập tức oán hận cùng cô đơn trong lòng liền nhanh chóng biến mất tại phía chân trời, khát vọng trong lòng hắn không phải chính là như vậy sao? Kỳ thật không cần nhiều, chỉ cần như vậy, đứng ở xa nhìn nàng là đủ rồi!
“Cám ơn Lâm đại ca!” Lăng Tây Nhi thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng tốt rồi, nhưng mà chuyện đám hỏi … Nàng nhíu mày nhìn sang Lâm Kiếm Hồng, hai mắt hắn đang nhìn nàng rất chăm chú, cười cười, tay chân luống cuống đặt trên bàn, trong lòng suy nghĩ xem làm cách nào bỏ chuyện này sang một bên.
“Yên Chi!” Một lúc sau, Lâm Kiếm Hồng đột nhiên nhìn lê, ánh mắt chứa đựng vẻ do dự.
“Hửm?”
“Ngươi thật sự hạnh phúc sao?” Hắn chậm rãi mở miệng, vừa mới dứt lời, Tây Nhi đột nhiên không nhịn được đứng lên, khẽ vuốt ngực, cầm khăn che cái miệng nhỏ nhắn, cúi người ngập xuống bàn.
“Ngươi sao vậy?” Lâm Kiếm Hồng kinh ngạc, nhanh chóng tiến lên.
“Không… Không có gì!” Tây Nhi hươ hươ bàn tay nhỏ bé, ngồi thẳng lại, khuân mặt ửng hồng, ý cười trong mắt không thể giấu được, “Lâm đại ca, ta thật sự rất hạnh phúc!”
“Ngươi…” Lâm Kiếm Hồng kinh ngạc, bị nét mặt tươi cười của nàng làm cho khiếp sợ nói không ra lời, hồi lâu sau, ánh mắt lần nữa tối sầm lại, “Ngươi có đứa nhỏ của hắn?”
“Đúng!” Nụ cười ngọt ngào tựa như trong suốt sáng ngời, Tây Nhi mỉm cười ngạot ngào làm cho Lâm Kiếm Hồng cảm thấy ghen ghét.
Thân thể đột nhiên cứng lại, giống như ảo giác, Lâm Kiếm Hồng nghe được thanh âm cõi lòng mình tan nát, từng mảnh từng mảnh, đau buốt, làm cho hắn cơ hồ muốn hít thở không thông, hắn nắm chặt hai tay, giấu đi ánh mắt đau khổ tột cùng, khoé môi mím chặt lại, khuôn mặt gầy gò vì thế mà càng thêm vẻ lo lắng.
“Ngươi… Làm sao vậy?” Tây Nhi bị nét mặt và ánh mắt hắn làm cho hoảng sợ, nhanh chóng đứng dậy, quan tâm hỏi thăm.
Một mảnh yên lặng, lòng người cũng yên lặng, hồi lâu sau, Lâm Kiếm Hồng nhìn lên, ánh mắt vừa mang vẻ thất vọng cùng đau lòng, hắn ngưng mắt nhìn Tây Nhi, khóe môi lạnh lùng nhếch lên, sau đó chậm rãi mở miệng: “Không có việc gì, ta chỉ là… Chết tiệt, tại sao ngươi muốn ở bên cạnh tên ác ma kia chứ!”Câu nói sau cùng cơ hồ là rống giận, hắn trừng mắt, hỗn loạn rồi phẫn nộ, thất vọng, tuyệt vọng cùng đau lòng, gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Tây Nhi, câu kia lời vừa rời khỏi miệng, hắn dường như được giải toả, được bộc phát, nét mặt, ánh mắt lập tức kinh khủng tới cực điểm, gân xanh trên mặt nổi lên: “Tại sao ngươi không chọn ta? Tại sao? Ta kém hắn ở điểm nào? Tại sao?” Trước mặt chén trà cũng giống như cảm xúc tức giận của hắn, run rẩy đụng vào nhau, rung lên bần bật.
Tây Nhi nhìn sang bên cạnh, thấy những ánh mắt khiếp sợ quanh mình, lập tức thấp giọng nói: “Lâm đại ca, chúng ta đang ở tửu lâu… Ngươi!”
“Tại sao?” Thanh âm của hắn hạ thấp, nhưng mà vẫn âm trầm như cũ, lãnh túc(lạnh lùng và nghiêm túc), vẫn còn mang một phần thô bạo.
“Lâm đại ca… Ngươi…” Tất nhiên, Lăng Tây Nhi không ngờ tới chuyện này, nàng trấn tĩnh lại, thở dài một hơi, một lúc sau mới nói như đinh đóng cột: “Lâm đại ca, ta đã gả cho Đoan Tuấn Mạc Nhiên, bất kể việc hôn nhân này là trò đùa cũng được, là số mệnh cũng được, ta phải nói cho ngươi biết, chuyện này thực sự đã không có cách nào thay đổi, ta cũng biết, chỉ bằng sức của một mình ta, để thay đổi thế giới này rất khó, nhưng mà, Lâm đại ca, trong lòng mỗi người đều có lương tri, Đoan Tuấn Mạc Nhiên là ác ma thì sao, hắn cũng có mặt đáng yêu, giống như ngươi Lâm đại ca, ngươi muốn làm một đại ca chân chính trước mặt ta, khiến cho ta cảm kích tín nhiệm, nhưng trong lòng ngươi cũng có oán hận, cũng có điểm không phục! Chỉ là, ta mong ngươi đừng để cho hận ý này huỷ hoại lương tri của ngươi, Lâm đại ca, ta chỉ là một nữ nhi, một nữ nhi không quan trọng gì, ngươi không cần phải…”Nàng bất đắc dĩ cười khổ.
“Đủ rồi?” Hắn đột nhiên lạnh lùng cười.
“…” Tây Nhi giật mình, một Lâm Kiếm Hồng như vậy nàng chưa từng gặp qua, nhìn nét mặt hắn mỉm cười cô đơn, lòng nàng không khỏi nổi lên rồi một tia lạnh run.
“Bây giờ nói xong rồi, ngươi, có thể đi!” Hắn thở một hơi nặng nề, ngồi xuống trước bàn, ngẩng đầu không cao không thấp.
“…” Tây Nhi nhẹ thở dài một hơi, chậm rãi đứng lên, xem ra, nàng không thể giúp Đoan Tuấn Mạc Nhiên, cũng không thể trợ giúp Lâm Kiếm Hồng rồi! Thế giới này không giống với tưởng tượng ngây thơ của nàng.
Ánh nắng ngưng đọng, gắt gao nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Tây Nhi, cho đến khi khuất hẳn khỏi tầm mắt, lúc này Lâm Kiếm Hồng mới ngẩng đầu, uống một chén rượu, sau đó đứng lên lạnh lùng nói: “Nhìn gì? Nhìn cái gì! Muốn đầu của các ngươi rời khỏi cổ phải không!” Hắn tàn bạo nhìn về phía người xem náo nhiệt, tâm tro ý lạnh rồi lại nhịn không được suy nghĩ sâu xa.
***
“Phu nhân, ta đã nghe ngóng, vương phi đã mang thai, chính miệng đại phu kia nói!” Thạch Lựu tiến lại gần Y Nhân nhẹ giọng nói.
“Có đúng không?” Y nhân ngẩn ra, trong mắt tràn ngập sự không cam lòng, nàng sờ sờ bụng mình, chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng nhịn không được không ngừng tức run lên
“Phu nhân, ngươi làm sao vậy?” Thạch Lựu tiến lên, đỡ lấy thân thể run rẩy của nàng ta.
“Không có việc gì… Thạch Lựu, nếu bát chè hạt sen này đã được rồi thì ngươi cứ đặt ở đây, một lát nữa ta tự mình mang cho muội muội dùng!” Nàng ta mệt mỏi mở miệng, lau nhẹ mồ hôi trên trán, nằm ở trên ghế đệm.
“Phu nhân, người thật sự không sao chứ? Có muốn mời đại phu tới xem một chút không?” Thạch Lựu đặt bát chè hạt sen trên bàn, tiến lên, khẽ vuốt trán Y nhân quan tâm hỏi.
“Ngươi đi ra ngoài đi, ta nằm một lát là được rồi!” Nàng ta không kiên nhẫn mở miệng, phiền lòng quát lên.
“Dạ, phu nhân!” Thạch Lựu lo lắng nhìn nàng một cái, bộ dạng phục tùng lui ra ngoài.
Đứng dậy, đột nhiên mở to hai mắt, ánh mắt khó nén nổi âm ngoan, nàng ta đứng lên, không ngừng đi lại trong phòng, hồi lâu sau, nàng ta tỉ mỉ trang điểm, thay y phục mới, quan trọng là không quên đeo cái vòng cổ phỉ thúy kia, bước đi lả lướt mở cửa, ngoài cửa, Thạch Lựu đứng chờ đợi đằng kia.
“Thạch Lựu, hôm nay sắc trời đã không còn sớm, chúng tac còn chưa đi tới chỗ Đại phu nhân thỉnh an! Đi thôi!” Nàng ta giơ lên một ngón tay nhỏ bé, trắng nõn, để Thạch Lựu dìu nàng ta đi, mặt khác, một tay cố ý đặt ở trên eo, cố ý ưỡn bụng lên, cố hết sức tỏ ra bình thường.
“Phu nhân, người như vậy…” Thạch Lựu kinh ngạc mở miệng, chỉ là hai tháng thôi mà, bụng cũng chưa thành hình, phu nhân làm như vậy có chút quá mức rồi nha!
“Chính là muốn làm bộ một chút, làm cho cái Lão bất tử kia tức chết !” Nàng lớn tiếng nói, sợ người khác không nghe thấy mình nói gì.
“Phu nhân, nói nhỏ chút…” Thạch Lựu lo lắng nhắc nhở.
“Sợ cái gì? Trong bụng ta chính là cốt nhục của Lục gia, ai dám làm gì ta?” Nàng ta nói lớn hơn nữa, đến nỗi bọn nha hoàn cùng sai vặt liên tục ngoái đầu nhìn lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro