
55555
Chap 1
Bước chân lên đất Mỹ
Tháng 9, trời lạnh, cây cỏ quắt queo. Lá thu trải đầy mặt đất. Tui kéo vali xền xẹt đi từ gara ra ngoài đường. Đứng đó đợi cho dì Út lấy xe. Gió thổi vùn vụt, lá bay xào xạt, thân người tui co rút vào cái áo khoác vì lạnh. "Lạch cạch...lạch cạch...sầm!"- cửa gara đóng sầm lại, chiếc xe của dì dừng trước mặt tôi. Chất vali vào cốp, tôi leo lên xe. Chiếc xe từ tử lăn bánh.
_Con qua đó phải ráng học hành nghe chưa?- dì nói với tui
_Dạ....- tui đáp, đôi mắt dán vào kính chiếu hậu
Linh về Cali cách đây một tuần rồi, hôm nay tui cũng sẽ bay qua đó. Đáng lẽ tui phải lắm nhưng lòng mình cứ thấy buồn buồn, nỗi buồn vô hình. Từng đám mây vầng vũ xám xịt trên bầu trời làm tui thêm buồn não ruột.
"Xin mời ông John Collins đến ngay cổng số XX, chúng tôi xin nhắc lại, mời ông John Collins...."
Đặt chân xuống xe, không khí ở sân bay làm tôi khá bỡ ngỡ, tuy đây không phải lần đâu nhưng tui vẫn chưa quen được không khí ở đây. Dì Út đứng lạch cạch ở chỗ mấy cái máy in vé cho tôi. Tui với dượng Út khiêng từng cái vali đưa lên bàn cân.
Làm thủ tục xong xuôi, đợi khoảng mười lăm phút thì tới giờ. Khoác balô lên vai, chào tạm biệt dì với dượng, tui vội vàng bước vào trong. Soát đồ xong, tui lên máy bay. Từ Ohio qua Cali chỉ mất khoảng 5 tiếng nên máy bay khá nhỏ, chật ních hành khách. Cất balô, tui vào chỗ của mình. Chỗ tui ngay chính giữa một cô bé khá xinh (có lẽ là Hàn Quốc) với một “bạn” cao, to, không hôi , cực kì đen
Máy bay cất cánh được một lúc, anh đen đã lăn gục ra, thở phì phò, ngáy như trâu. Cô nàng Hàn Quốc thì đeo tai phone, lâu lâu lại chực nhìn tui, bắt gặp ánh mắt tui thì lại bẽn lẽng nhìn đi chỗ khác. Một lúc sau:
_Bạn là du học sinh à?- cô nàng khều vai tui
_Ừ, sao bạn biết?
_Vì bạn là dân châu Á, mình đoán vậy…
Tui bật cười, hỏi:
_Bạn cũng vậy à?
_Hả?
_Du học sinh?
_Không, mình sống ở Mỹ từ nhỏ.
_Ô, công dân Mỹ.
_Ừ.- cô nàng bật cười.
Cuộc nói chuyện khá sôi nổi, đang hăng say chém gió về Việt Nam thì “Bẹp!”, thằng cha đui then quơ thẳng cái tay vô mặt tui rồi ngáy o o. Đau thấu não.
_Trời ơi(OMG)! Bạn có sao không?
_Không, không sao.- tui vừa nói vừa gạt cái tay của cha đui then kia ra khỏi mặt.
Gỡ kính ra chùi chùi, cô nàng kia nhìn tui có vẻ lo lắng. Lát sau, tiếp viên đi một máy bay phát snack cho hành khách. Cầm gói đậu phộng, nhìn thằng cha đui then tui lại buồn buồn giở chứng. Âu cũng là số trời, tại ổng ghẹo tui trước.
_Này, nhìn mình này.- tui khều cô bạn mới quen
_Hả?
_Bạn cất gói đậu phộng đi.
_Tại sao?
_Cứ làm đi.
Nghe theo tui, cô nàng cất gói đậu đi.
Tui nhét gói đậu vào túi, hay tay cầm hai hạt đậu, miệng cười như vớ được vàng.
“Này này, chết đi thằng mọi.” Đợi đui then nằm ngửa ra, tui nhét luôn mấy hạt đậu vô mũi nó. Ứ….hai ngón tay thọt vào mũi nó, nhớt nhợt, rút ra toàn c** là c**, tởm không tả nổi, thằng này bị viêm mũi hay sao mà c** mũi xanh lè. Thấy nó cựa quậy, tui vội quay qua:
_Này, nhắm mắt giả vờ ngủ đi.- tui nói
_Ok, Ok.- cô nàng cũng hiểu, nhắm mắt theo lời tui
Khoảng ba mươi giây sau “Khặc! Khặc! KHỌT…KHỌT! KHẸT!”, tiếng cha đui then bên cạnh ngày một lớn và cuối cùng là “Xùyyyyyyyyyy! Roẹtttttt!!!!!!!!”
_Mama, What the *beep* is that?! Who did that?!!! Goddamn mother*beep*!!! Holy *beep*!
¬_Xin lỗi! Có chuyện gì vậy thưa ông?!- cô tiếp viên vồn vã
_Cô coi đi! Chuyện khỉ gì xảy ra ở đây vậy?- cha đui then cầm mấy hạt đậu đưa lên
_Vâng?
_Cái đống này nằm ở trong mũi tôi này! Cô giải thích đi!
_Tôi xin lỗi, nhưng tôi không biết chuyện gì cả, thưa ông.
_Cô đùa à?! Tôi đang ngủ và có hai hạt đậu nằm trong mũi tôi? Cái đ** gì vậy?!
_Xin lỗi, nhưng tôi thực sự…- cô tiếp viên bối rối.
_Tôi muốn nói chuyện với cơ trưởng!!!
Vậy là lùm xùm rồi, ôi, tui đưa mắt qua nhìn cô nàng bên cạnh. Em ấy chỉ he hé mắt ra nhìn tui và…cười.
Năm tiếng không phải là quá lâu, xuống máy bay, đi lấy hành lý, tui ra cổng sân bay chờ bà chị rước. Cô bạn đi cùng kia thì vừa xuống máy bay đã có người thân đón, chưa kịp nói lời tạm biệt.
_Alô? Chị Hạnh hả? Chị tới chưa?- tui lấy gọi cho bà chị
_Rồi, chị chờ cưng nãy giờ, cưng đứng đâu vậy? Nãy giờ chị kiếm không thấy.
_Em đang đứng ở…….cái cổng ơ….ế, em thấy chị rồi.
Vội vàng chạy lại phía chị.
_Sao? Đi máy bay mệt không?
_Dạ không.- tui cười hè hè
Chị Hạnh là chị họ tui, qua đây học hồi cấp ba. Nay chị hình như 24 thì phải.
Đẩy đống đồ đạc, đi một quãng khá xa mới ra tới bãi đậu xe. Oầy, chiếc xe ngầu ơi là ngầu. Bên trong chất đầy mấy con “Chim giận”. Nhìn y như cái phòng ngủ, đầy ắp gấu bông.
_Hic…xe để chi nhiều gấu bông quá vậy chị?
_Của người ta mới tặng chị đó. Bữa nay sinh nhật chị.
_Ố ồ, chết thật chưa mua quà cho chị.
_Thôi đi ông, mới chân ước chân ráo qua đây mà quà với cáp.- chị Hạnh cười
_He he -tui gãi đầu cười.
“Lonely life, I don’t want it no more….”, điện thoại reo.
_Alô?
_T, anh xuống máy bay chưa?- giọng của Linh
_Rồi, anh mới xuống.- nghe giọng của em, lòng tui chợt vui lên
Nói chuyện với Linh vừa xong, xe cũng dừng trước cửa nhà tui.
_Nè, chìa khóa phòng nè. Giữ cẩn thận, vô nhà tắm rửa đi, tối chị qua chở em đi ăn.
_Dạ.
Đem đồ đạc vô nhà, mấy cái thùng cạc tông, hai cái va-li quần áo. Đem vô phòng, đóng cửa lại.
Dỡ ra coi, hàng đống thứ. Cơm cháy đóng gói mà dì tư mua cho mình, cái máy sấy tóc, bàn chải, ôi linh tinh các thứ. Qùa của mấy thằng chiến hữu khốn nạn, bỗng dưng nhớ tụi nó quá. Cũng toàn mấy cái đĩa game lậu, thôi ít nhất cũng có cái để chơi. Dỡ một hồi thì thấy gói quà của Vi. Năm cái cà-vạt, khá đẹp với một tấm thiệp chúc sức khỏe. Sực nhớ đến cuốn sổ của Linh, tui lấy ra. Hồi hộp lấy chìa khóa, tui chầm chậm mở ra. Cả quyển sổ chỉ vỏn vẹn câu “Anh đã làm được, đã tìm được em.” Còn lại chỉ toàn là giấy trắng…….Chợt tui hiểu ra những điều mà Linh muốn nói.
Lấy điện thoại ra và gọi lại cho em, tui hồi hộp chờ đợi từng hồi chuông, tui muốn trút hết cái nỗi nhớ thương trong một tuần ở Ohio mà không có em, mười lăm phút lúc nãy là quá ít đối với tui…..
Chap 2
Trường mới.
Mười ngày trước……
_I think you need this key.
_Linh…?
_Mới có mấy tháng mà không nhận ra em à?
_Sao…?
_Bất ngờ lắm phải hông? Con Ngân nó gửi địa chỉ của anh cho em đó.
_Sao? Nó biết chỗ của em mà không cho anh biết à?
_Em không cho nó nói. Em muốn làm anh bất ngờ á.- Linh cười tủm tỉm
_Hơ….- tui đứng ngay ra, không thốt lên được nửa lời.
_Nè…- Linh đẩy vai tui.
_Hả?- tui chợt tỉnh
_Trời lạnh quá…- Linh khẽ nhíu mày
_À à, vô nhà đi.- tui sực nhớ ra
Bước vào trong nhà, Linh cứ như con sóc con vậy, thoắt hết chỗ này rồi tới chỗ khác.
_Oaaaaa, ấm quá…..- Linh khoan khoái cởi chiếc áo len ra
_Ừ, có lò sưởi mà.- tui cười, chỉ tay vào cái lò đang ngùn ngụt cháy.
_Sao anh đốt lên chi dạ? Ở đây chỉnh được điều hòa mà.
_Tại anh thích.
Đoạn tui hớp một ngụm Pepsi.
_Trời ơi, lạnh như vầy mà đi uống nước ngọt, bệnh bây giờ.- Linh thảng thốt
_He he, khỏi lo, anh khỏe lắm.- tui cười khì khì
_Khỏe gì? Đem dẹp đi, em pha cacao cho uống.- Linh gắt
_Ây, mới qua mà sếp đã vậy rồi.
_Hứ, sữa với cacao anh để đâu?
_Ở trong tủ đó, cái cửa trắng trắng ngay kế cái lò nướng đó.- tui nằm bẹp trên bộ sofa, khua khua tay “chỉ đạo”.
“Cạch!”- đặt lon sữa đặc với hũ Milo xuống, Linh bắt đầu hí hoáy làm.
_Mà em qua đây với ai vậy?- tui hỏi
_Chị họ em.
_Ờ, ai đưa em qua nhà anh?
_Thì chị em chứ còn ai.- Linh cầm muỗng khoáy khoáy ly sữa.
_Hồi nãy sao anh thấy em có một mình à?
_Thì chị em về rồi. Nè, uống đi.
Linh đưa ly sữa ra trước mặt tui.
_Em không uống à?
_Hông…
_........
_Anh….- Linh lay lay tay tui
_Ái ì(Cái gì?)- tui vừa uống vừa trả lời.
_Em muốn ăn kem….
_Còn ác dữ hơn nước ngọt nữa, trời lạnh mà cô đòi ăn em à cô kia? Cái tật không bỏ.- tui nheo mắt
_Đi mà, trong nhà ấm mà.- Linh năn nỉ bằng….ánh mắt mèo con….
Thề có trời, ông già tui còn phải động lòng chứ nói chi tui….
_K….kh…khô….n…
_Sao hả anh?- Linh chớp chớp mắt ra vẻ thích thú
_Ứ….aaa….thôi được rồi.- sau bao tháng ngày vẫn bị khuất phục bởi chiêu này, lợi hại quá. Kệ, mốt mình đi tập ánh mắt con chó, xin gì mà không được
Trở lại hiện tại…..
_Hello?
_Đang làm gì vậy sếp?
_Đang tập đàn hi hi…-giọng Linh tinh nghịch
_Đàn gì?
_Piano.
_Ồ….anh cũng đang tập chơi đàn.
_Hả? Anh tập piano hả?
_Không.
_Chứ đàn gì?- Linh tò mò
_Đàn …hí…hí….hí
….bà
_Chơi đàn….bà?- Linh ngây ngô
Rồi như chợt hiểu ra, em hét thẳng vào điện thoại:
_Đàn bà cái đầu anh! Anh mà léng phéng với con nào là chết với tui!!!
Điếc luôn lỗ nhĩ….tui cứ ừ ừ, không biết đường đâu mà lần. Làm một tràng chừng mười phút, Linh bắt đầu dịu lại.
_Mốt hông có nói bậy nữa nghe chưa?
_Dạ…em lạy sếp.- tui nhăn nhó
_Thích nói bậy, cho bỏ cái tật.- Linh nguýt dài
Nói chuyện chán chê, tui đi tắm. Tối, chị Hạnh tới chở tui đi ăn. Làm một tô bún bò Huế, no óc ách.
Về nhà nằm chổng vó ra vọc điện thoại. Mai là đi học rồi, không biết làm sao nữa. Nghĩ ngợi miên mang rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng dậy, trời teo muri, cầm điện thoại lên, tin nhắn chúc ngủ ngon của Linh. Giờ mới thấy mình vô tâm quá.
Thay đồ xong rồi ngồi chờ bà chị, tận 8h20 mới học. Bảy giờ rưỡi chị Hạnh tới. Tót lên xe, ngồi một lúc thì sực nhớ ra chuyện lúc nãy, nhắn ngay cho Linh cái tin chào buổi sáng.
Ngôi trường mới dần dần hiện ra, nó không lớn lắm, nằm trong khuôn viên của nhà thờ. Trường tư nhân, lại theo đạo, có lẽ sẽ không mấy khó khăn để hòa nhập.
_Để chị dẫn em vô.- Chị Hạnh dừng xe
_Thôi chị, em tự đi được rồi.- tui thoái thác
_Nghe lời chị, ngày đầu đi học mà.
Nói đoạn chị xuống xe, đi chung với tui vô trường. Trường này gộp chung từ lớp 1 tới lớp 12, nhưng chỉ có lác đác hơn trăm học sinh.
_Nè, nhớ locker của em ở chỗ nào không?- chị hỏi
_À, ngay đây nè chị.- tui chỉ tay về phía phòng ăn.
_Ừ, vậy thôi chị về á nha.- chị Hạnh cười
_Dạ, he.
Rồi chị bước đi, tui một mình đứng trước phòng ăn, học sinh đứng lóc nhóc ở locker lấy đồ. Bước vào, hàng ngàn cặp mắt (phóng đại 1 chút) nhìn về phía tui như muốn ăn tươi nuốt sống. “Thôi, chết *beep* tui rồi”
.
_Ê nhóc!
Đang đứng như trời trồng thì có đứa vỗ vai tui, giật bắn người.
_Hả?- tui ngơ ngơ
Một thằng trung người, không to con lắm, không mập, không ốm, không trắng, không đen, để tóc Hàn Quốc hiện ra trước mắt tui.
_Học sinh mới hả?- nó hỏi
_Ờ.
_Lớp mấy?
_Mười một.
_Tên gì?
_T.
_Ừm, có gì thì chú cứ kêu anh, lát nữa anh dẫn đi cho biết lớp.
_Ơ…ờ…
Rồi thằng chả quay ra thông báo với “Hội người Việt”:
_Ê, học sinh mới nha, Việt Nam nữa này!
_Ố ồ…cứ tưởng Trung Quốc!- tụi nó “ồ” lên
Bộ nhìn tao giống Tung Của lắm hay sao?
. Đứng đực ra đó như thằng bựa nhân.
Mười phút sau….
_Ê, tí nữa chú học cái gì?
_Ơ, ờm, tiết đầu….Bible???- tui nhăn nhó ngó cái lịch học. Học kinh thánh là học cái giống gì?
_Ừ, đi theo anh.- thằng chả ra hiệu cho tui
_Anh tên gì?- vừa đi, tui vừa tranh thủ bắt chuyện
_Vinh.
_Ồ, qua đây học lâu chưa?
_Cũng được mấy năm rồi.
Tới cửa lớp, ông Vinh dặn tui:
_Lát nữa, không biết lớp thì hỏi cái thằng đầu quắn quắn đeo kính cận đó, nó chỉ cho.- Vinh chỉ tay vào phía trong lớp.
_Ok, cảm ơn anh.
Bước vô lớp, mấy chục cặp mắt nhìn tui, đủ các nước, trong đó phần đông là Việt Nam. Ngơ ngáo bước tới cái bàn trống, để cặp sách xuống, ngồi vào chỗ thì:
_Này, chỗ của mình.- có giọng thánh thót phía sau lưng tui.
_Hả?- tui quay ngoắc lại.
_Chỗ của mình.
Cô bé mang cái kính Nobita, để tóc đuôi gà, hai tay cầm cái balô mèo Kitty, nhìn xinh ơi là xinh
.
_Này, nhìn gì vậy?
Chap 3
Ma cũ - Ma mới
_Xin lỗi.- tui khoác vội balô lên vai rồi bước qua bàn kế bên.
_Cảm ơn.- cô bé đó quay đi.
Bước qua bàn kế bên, có một nhân, cũng là Việt Nam, cũng cận thị, nó ngồi nhương nhướng đôi mắt chừng như thiếu ngủ đã lâu nhìn tui.
_Tôi ngồi đây được chứ?- tui nói
_Ừ, ngồi đi.- nó mắt nhắm mắt mở trả lời
_Học ở đây lâu chưa?- nó hỏi tui
_Không, năm nhất.
_Ờ, vậy hả? Tao cũng mới chuyển qua.
_Ma mới luôn à?
_Tao tưởng mày học ở đây lâu rồi chứ.- nó nói
_Mày tên gì?
_Mẫn. Mày?
_T.
_Ờ.
Vậy là có người chung hội ma mới rồi, cũng đỡ cô đơn.
“Các em giở sách ra, trang 15!”…bắt đầu vào tiết học, môn này quả là khó đỡ, tui với thằng bạn mới quen cứ vật vựa.
Hết tiết, tui ngáp ngắn, ngáp dài xách balô ra cửa lớp. Vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn. Xong xuôi, đi ra, vừa đi vừa cầm cái thời khóa biểu mà soi. Lớp kế tiếp là Tiếng Anh, phòng số 6B. Ở đâu?
Chạy về lớp kiếm thằng đầu quắn mang kính cận nhưng không có ai. Mới vô ngày đầu mà trễ rồi, gặp ngay môn chính nữa chứ. Chết chết!!
Chạy vòng vòng như thằng hâm, ngó hết phòng này qua phòng khác, phòng 6B nằm chỗ nào? Cái trường nhỏ như cái lỗ mũi mà sao rối rắm quá. Nhìn đồng hồ, 9h10, trễ cha nó 10 phút rồi. Tui quáng quàng chạy, nhắm mắt nhắm mũi đâm sầm vô người nhỏ con gái đang bê chồng sách cao ngất ngưởng “Rầm!” một cái. Chồng sách đổ ào xuống đất. Đã trễ lại còn gặp chuyện nữa.
_Xin lỗi, xin lỗi, bạn có sao không?- cô bé thốt lên
Lạ thật, đáng lẽ người xin lỗi là mình mới đúng, nhưng mà thay kệ, không sao là được rồi.
_À, ừm, mình không sao.
Nói đoạn, tui toan bước đi, nhưng nhìn một mình cô bé cắm cúi nhặt lại mấy quyển sách thì cũng chạnh lòng.
_Để mình.- tui bước tới, xắn tay áo rồi khom lưng xuống nhặt từng quyển sách.
Một lúc sau cũng xong…
_Cảm ơn nha.- cô bé gật gật đầu
_Ừm, mà bạn đi đâu mà đem theo nhiều sách vậy?- tui hỏi
_À, mình lấy tài liệu cho thầy.
_Bạn biết phòng 6B ở đâu không?
_À, phòng mình đang học, bạn là học sinh mới à?
_Ừ, năm nhất.
_Đi theo mình, sắp tới phòng 6B rồi.- cô bé ra hiệu cho tui
Mừng rơn, tui tót theo ngay. Rồi tới nơi, tui mở cửa giúp cô bé.
_Em đi đâu mà lâu quá vậy?- một ông ú ú, tròn tròn, quả đầu hói bóng lộn đứng đó vừa lắp máy chiếu vừa quay ra nói, chắc là thầy giáo.
_Tại nhiều sách quá mà thầy Smith.- cô bé trả lời rồi đặt chồng sách xuống bàn
_À, đây là học sinh mới nha thầy.
_Hả? Cậu đó à?- ông thầy chỉ tay về phía tui.
_Dạ, học sinh mới.- tui gật đầu lia lịa
_Ok, em chọn chỗ ngồi đi.
Ngó nghiêng thì thấy một nhóm con trai Việt Nam, có cả thằng Mẫn. Tui nhanh nhảu xách balô đến chỗ tụi nó ngồi.
_Hêlô ma mới.- một thằng giơ tay ra chào tui
_Chào.- tui cũng gật đầu chào lại.
_Giới thiệu chút coi.- một thằng có vẻ “gấu” hất hàm hỏi
_T, mười một.
_Vậy à? Tao tên Huy, nhưng ở đây ai cũng kêu là David, cùng khối với mày.- thằng cận tóc quăn lúc nãy Vinh chỉ tui, nói.
_Thông, cùng khối.- một đứa khác trong nhóm, nhìn có vẻ hiền.
_Ừ, vậy à…
Duy chỉ có thằng “gấu” hỏi tên tui thì không giới thiệu gì, nó nằm bẹp ra bàn.
_Trật tự nào! Hôm nay là ngày đầu tiên của năm học, các em học sinh mới đứng lên giới thiệu cho tôi nào!- ông thầy dõng dạc
Chỉ có mình tui với thằng Mẫn đứng dậy.
_Bây giờ thì tới lượt học sinh cũ nào.
Cuối cùng cũng đến, tui đang muốn biết thông tin của thằng “gấu” nằm bẹp. Lần lượt các học sinh cũ đứng dậy giới thiệu về mình. Cô bé giúp tui tìm phòng khi nãy tên là Như, cùng khối, học sinh đứng hạng nhất trường năm ngoái. Thằng David đứng thứ nhì.
Tới phiên thằng “gấu”.
_Hải, mười hai.- nó thiểu não
_À….ừm…
“Rengggg!!!!” hết tiết hai, nghỉ giữa giờ.
Đói bụng quá, ăn sáng phát. Chạy xuống dẹp tập sách rồi tui đi mua đồ ăn sáng. Mua cái hamburger trong máy bán hàng tự động rồi đem bỏ vào microwave, lát sau lấy ra ăn, nóng bỏng mỏ. Vừa ăn vừa rảo bước vòng vòng trường. Đi ngang qua dãy phòng học bỏ trống thì bắt gặp cô bé mang kính Nobita lúc sáng, hớt hải chạy ra:
_Này! Giúp mình với!
_Chuyện gì?
_Có người bị đánh ở ngoài hành lang, bạn ra ngăn lại đi.
_Ơ…ừ, bạn đi báo giám thị đi.- tui nói chạy như bay ra ngoài hành lang.
Ở đây khuất, bẩn, đầy bụi. Chắc lâu lắm không có người lên. Trước mặt tui là một thằng nhóc người Việt Nam đang cố chống trả lại hai tên Hàn Quốc. Các “oppa” đánh đấm ra dáng phết, thằng cứ như cái bao cát vậy.
_Ê! Tụi bây làm gì vậy?!- tui nhảy ra, cố gắng can.
Giằng co một lúc, tui cũng kéo được thằng nhóc ra khỏi hai tên “oppa”.
_Mày là thằng nào?!
_Không là ai cả, làm gì tụi mày đánh nó?!
_Không phải chuyện của mày, biến đi!
Nói rồi nó thẳng tay đấm vào ngực tui, khá mạnh. Tui loạng choạng, suýt nữa thì ngã chổng vó. Tụi nó lại lôi đầu thằng nhóc ra bem. Nén đau, tui đứng dậy, nhào tới ăn thua đủ với tụi nó luôn. Thằng “oppa” đánh tui đang hăng say đấm thằng nhóc nên không biết tui ngay sau lưng nó. Dùng hết sức, tui lấy tay kẹp cổ nó lại thật chặt. Nó vùng vẫy mạnh quá, nên tui đành phải lên gối vào hông nó. Lên gối tới cái thứ 3 thì nó nằm xuống phủ phục, thấy vậy tui cũng thả ra, nó nằm sấp xuống, ôm hông thở như người sắp chết.
Thằng đồng bọn của nó nhìn có vẻ ốm yếu hơn, nó đứng đó trân trân nhìn tui, chắc do bất ngờ quá.
Đúng lúc này thì ông Vinh với một ông khác to con đi lên cùng với cô nàng mang kính Nobita. Giám thị đó hả?
Thấy ông Vinh, hai thằng “oppa” có vẻ sợ, thằng bị tui đánh được đồng bọn dìu đi, có vẻ nó đau lắm.
_Ê, thằng kia, sao mới đầu năm vô đánh nhau rồi mậy!?- ông Vinh quát tui
Không để tui trả lời, cô bé mang kính Nobita giải thích giúp ngay:
_Là em nhờ bạn đó giúp mà anh. Tại em thấy Thông bị đánh nên em mới nhờ bạn đó giúp.
_Hả? Vậy à, vậy anh xin lỗi chú.- ông Vinh nói
_Còn thằng kia! Mày làm gì mà bị đánh?!- ông Vinh túm thằng nhóc lên
Ra là thằng Thông, thằng lúc nãy trong lớp Tiếng Anh.
_Lát nữa em kể sau, giờ em bận việc.- nó lờ đờ nói rồi phóng thẳng xuống cầu thang.
Ông vì mày mà bị bem trầy vi tróc vẩy mà tiếng cảm ơn cũng không có. Mày mà không phải Việt Nam là ông cho mày ăn hành
. Tui ra vẻ khó chịu nhìn theo thằng Thông.
_Tay bạn chảy máu kìa.- Kính Nobita nói
_À, không sao, nhẹ thôi.- cùi chỏ chảy máu, đau bỏ, nhưng mà cái tính tự ái nó không cho tui nhận rằng mình đang đau thấy tía.
_Để mình lau cho.
_A…ừm…- tui ậm ừ.
Cô bé lấy chai nước trong balô ra rửa vết trầy cho tui, lấy khăn giấy lau rồi tỉ mỉ lấy băng keo cá nhân băng cho tui. Băng keo “Hello Kitty”
lạy hồn
_Cảm ơn.- tui nói
_Không có gì.
_Bạn là học sinh mới à?- cô bé đẩy cái kính hơi trễ xuống mũi của mình lên
_Ừ, mình mới chuyển tới.
_Mình tên Mi. Rất vui được gặp bạn.- cô bé cười
_Mình cũng vậy.- tui cười theo, liếc mắt nhìn đồng hồ thì trễ bà nó mười lăm phút.
_Chết, thôi, mình đi đây, bye.- tui, ba chân bốn cẳng chạy vọt đi.
_Ơ…- cô bé có vẻ hơi bất ngờ.
Kệ, chỉ mong là không bị tardy*. Cầu trời cầu phật!
*Khi đi trễ thì sẽ bị ghi tên, nếu bị tardy nhiều lần sẽ dẫn tới bị phạt.
Loading…..
Chap 4
Ngày 12 tháng 11
_Có thiệt là mày quyết định vậy không?
_Chắc vậy, cũng hai tháng rồi, giờ xong xuôi rồi….- tui cười nhạt
_Ờ…
_Mà….. ậu mợ nó! Tao éo có quên được!- tui nói, giọng khản đặc, đập trán thùm thụp xuống bồn rửa mặt một cách đau khổ.
_Thì quay lại với nó đi.
_Không được. Có quay lại thì cũng không chắc gì được lâu. Vết nứt thì còn mãi…
_Mày bớt triết lí cùn, triết lí đụt giùm tao. Mày còn yêu thì mày quay lại thôi. Có gì khó đâu?
_Nhưng mà….mẹ kiếp!!!
“Xoảng!”,- tui đấm thẳng tay vào tấm gương. Nó vỡ ngay tức khắc, tay tui thì lấm tấm máu.
Nhìn vào gương, tui không còn nhận ra mình, ừ, bể mợ rồi, lấy gì nhìn ra
. Rửa mặt. Mở tủ y tế lấy cây nhíp, băng bông, thuốc đỏ. Băng bó xong, tui gỡ cái gương cũ xuống đem bỏ, kéo tấm gương mới ra treo lên.
Vậy là trở lại sống cái kiếp độc thân, cục súc của mình được hai tháng rồi. Khá là buồn và chán. Ôi, con gái. Chung quy cũng do cô ta xuất hiện mà tôi mới ra nông nỗi như vầy. Tặc lưỡi, kéo thùng bia dưới gầm giường ra, nói là thùng nhưng chỉ là cái hộp đựng giày cũ, tui nhờ ông anh họ mua bia về giùm. Bật lap lên, nhìn màn hình, tay cầm lon bia rồi lại bỗng thấy bần thần.
Nói là không thể quên này nọ, nhọ nhăng nhưng tui cũng đỡ nhớ hơn phần nào rồi. Nhớ hồi đó lúc mới yêu thề sống chết mãi bên nhau, blah blah blah…. Đủ kiểu, lố thật
.
Tử vi nói đúng, tui-cung Xử Nữ, hễ không còn yêu là dứt khoát ngay và luôn. Thà làm FA còn hơn bám dính cứ như con đĩa
. Nói chung, tui không phải kẻ lụy tình.
“Tít tít tít!”
_Gì?- tui giật mình, bật máy và gắt vào điện thoại
_Đi ăn yogurt mày.- giọng thằng Mẫn sang sảng
_Hết tiền.- tui đáp gọn lỏn
_Mày xạo, mấy bữa trước tao thấy cái bóp mày còn dày cui.
_Độn giấy vụn giữ sĩ diện với gái chứ gì
, mày đi đi, dạo này tao rách lắm.
_Tao bao.-
_Ờ, tao đang mệt, qua rước tao đi.- tui cười đắc thắng
_Mày quần quá, mười lăm phút nữa tao qua, ra cho lẹ nha con.
_Ờ, tao đợi. Hé hé.
Cúp máy, bò xuống giường, bò vô nhà tắm. Miệng lẩm bẩm chửi mẹ thằng điên, sáng chưa ăn sáng mà kêu đi ăn yogurt. Ngó lại đồng hồ, một giờ chiều, mình ngủ dậy hơi trễ…
…
“Rột rột, roẹt roẹt!!”, súc miệng, thay đồ, lấy wax chà cho cái đầu dựng lên như ổ rơm xong lấy sin-gum ra vừa nhai vừa đợi thằng Mẫn.
“Tin!Tin!Tiiiiin!!!!”- tiếng còi xe inh ỏi dưới nhà.
Ló đầu ra thấy xe thằng Mẫn đang đậu ở dưới. Xách đôi giày rồi phóng xuống dưới nhà, chuẩn bị đi “quậy”.
_Mày rề rà quá.- Thấy tui, nó nhăn nhó ra vẻ khó chịu
_He he, nói nhiều, đi lẹ mày.- tui nhe răng cười rồi tót vô xe ngồi.
Nó bật máy, đẩy cần gì gì đó, nó chung là chiếc xe từ từ lăn bánh, rồi chạy vụt đi. Ngồi trên xe bất chợt tui lại nghĩ về cô ta. Chia tay cô ta là cái lý do chính đáng nhất để tui xề xòa, bê tha với bản thân. Hai tháng qua, tui thay đổi khá nhiều, quậy hơn, chịu chơi hơn, trẻ trâu hơn nữa. Đầu tóc dài thườn thượt, đã vậy còn nhuộm cam, tai thì xỏ hai, ba lỗ. Nói chung là thay đổi 1 cách chóng mặt, chắc chắn không ai nhận ra tui.
_Đi đâu mày?- tui hỏi
_Yogurt chứ đâu.
_Sao mày đi đường này?
_Đi rước gà.- thằng Mẫn cười tít mắt
_Gà?
_Ừ, hôm qua lên facebook gặp được hai em, thấy mày một mình tội quá nên tao share cho một em.- nó tiếp tục cười
Thằng ôn này thấy tướng tưởng đâu bằng tuổi tui, ai dè qua đây đi học đúp lớp hai năm, đáng lẽ bây giờ nó lên đại học rồi. Học không thấy đâu, được mỗi cái ăn chơi là giỏi.
“Kịch.”- Chiếc trờ tới trước một quán cà phê rồi dừng lại.
_Tới rồi, xuống xe.- thằng Mẫn hất hàm
_Ờ, từ từ.- tui mệt mỏi mở cửa xe
_Hơơơơ…-tui làm một tràng ngáp dài
_Mày hẹn ở đây à?
_Ừ.
Bước chân vô quán, cứ y như là vô McDonald’s vậy. Chán, thèm cái không khí quán ở Việt Nam. Mua hai đá đen với hai li cà phê sữa, tui với thằng Mẫn kiếm chỗ ngồi đợi. Đang ngồi tự dưng nó móc túi thảy lên bàn tui cái ba con sói.
_Giữ, tối xài.- nó nói, hai mắt vẫn ngóng ra ngoài
_ Có gì lát đưa, ở người ta tưởng tao với mày….nữa- tui nhìn nó ra vẻ bực mình, tay thì lấy cái ba con sói kia cho luôn vào bóp.
_Hàng tới, hàng tới, hàng ngon, hàng ngon!- hai mắt nó sáng rỡ
_ Í….cặp đùi kìa…- hai mắt tui như muốn lồi ra ngoài
_Má, sướng quá, sung sướng quá, tao chọn em mặc áo thun đen. – nó nói, mặt cười nham nhỡ
_Tao chọn em mặt váy vậy.- tui cười mãn nguyện, trời ơi, biết vậy hồi đó học chăn rau cho rồi, cưa gái làm mợ gì mà tiền mất tật mang.
_Hi anh! Anh Mẫn phải không ạ?- em áo đen bước tới chỗ thằng Mẫn.
_Hi, anh là Mẫn. Em là Ngọc đúng không
_Dạ, em bị kẹt xe nên đến trễ, mà nhìn anh đẹp trai hơn trong hình nhiều nha.- con bé áo đen cười tình, “Râm” lắm đây mà
_À, he he cảm ơn em, đây, thằng này là T, bạn anh.
_Vậy à, hi anh.- em nó nhìn tui cười tít mắt
_Bé này học chung trường em, nhỏ hơn em một tuổi. Tên là Vi.
Nghe mà sửng sốt…Cái tên huyền thoại một thời, nói thật một câu, đóe hiểu sao đó giờ tui gặp em nào tên Vi cũng dễ thương vật vã, mà phũ thì cứ như là….
…nỗi ám ảnh một thời cái tên này.
Tới nước này muốn đánh bài chuồn cũng không được, thôi thì sống chết mặc bay, chơi luôn một phát trở thành đàn ông luôn
_Em biết một chỗ vui lắm, anh muốn đi không?
_Ok, đi.- thằng Mẫn cười tình với con bé áo đen
Tui, thằng Mẫn với mấy nàng đi ra xe, tui nhìn ra phía sau tia em mặc váy trắng kĩ hơn thì thấy rất quen, không nhớ là gặp ở đâu…mà…rau gì mà như gái mơi lớn ấy, bẽn lẽn không nói một câu, mặt thì cúi gầm. Chơi với thằng Mẫn mấy tháng nay thì ít nhiều gì tui cũng có chút kinh nghiệm phân biệt gái nhà lành với rau. Có cái gì đó bất thường….
Chap 5
"Cạch...!Cạch!" "Kéttttt...."
_Ok, vào nhà đi- thằng Mẫn dẫn cả đám vô nhà
_Woah!!! Nhà anh lớn quá vậy!- con bé áo đen đảo mắt một lượt nhìn xung quanh rồi thốt lên.
_À, nhà cũng bình thường thôi.- thằng Mẫn cười nhạt
Vi- cô bé mặc váy trắng vẫn cứ bẽn lẽn. Rau kiểu gì đây. Tui vừa nhìn vừa sồn sột gãi trán.
_Ê, mày với con kia phòng này, tao thì lên tầng trên.- thằng Mẫn kéo tui lại rồi nói nỏ
_Ừ, biến.- tui nhếch mép cười.
Thấy con bé Vi kia kì kì, nhưng mà thôi kệ, chắc "lần đầu". Lúc thằng Mẫn với con bé áo đen kia lên lầu, tui mở tủ lấy hai lon bia.
_Nè, em uống đi.
_Ưm...em không uống.
Tui phì cười trước câu trả lời của nó...
_Em nói thật không đó?
_...Thật...
Tui đứng dậy, gỡ cái đồng hồ, đặt xuống bàn, nói:
_Sẵn sàng chưa?
_Gì chứ?- em nó ngây ngô
_Hơ....tới giờ này rồi mà còn...
_Còn gì?
_Chẳng lẽ em không biết là em đang làm gì à?
_Không, em chỉ đi theo chị Ngọc thôi.
_Ờ, vậy à, thôi để anh chỉ em cho.
_Hửm...
Hất con bé xuống giường, tui nằm đè lên người nó rồi lại cười:
_Bây giờ biết mình sẽ làm gì không?
_Ơ....bỏ tôi ra, anh làm cái trò gì vậy?
_Hế hế, rau xanh nhiều nước mà cứ....- tui cười nham nhở
"Bốp!" "Hự" "Ui da!", đang cười thì nó tặng tui nguyên cái cùi cỏ vô mũi. Té nhào xuống giường. Lồm cồm bò dậy, chưa kịp hiểu mô tê gì hết thì ăn thêm cái đạp thẳng mặt.
Đau điếng, tui ôm mặt chạy ra ngoài, mê sảng kêu tên thằng cờ hó Mẫn:
_Mẫn ơi! Cứu tao! Cứu...! Ứ......ứ....
Đang chạy thì vấp cái chân bàn, té lật gọng. Hai mắt tui cứ mờ dần, mờ dần, rồi tui lịm hẳn. Rồi tui thấy ánh sáng trắng, chả có nhẽ mình sắp về với Chúa....
_Dậy mày, dậy, dậy.
Tui cố gắng mở đôi mắt đang nhắm nghiền.
_Ui da...có chuyện gì...
_Mày bị té.- thằng Mẫn nói.
_Đúng rồi! Mợ nó! Tao giết mày!- tui bật dậy, túm đầu thằng Mẫn, vả cho nó mấy phát.
_Mẹ! Cái thằng điên này! Mắc chứng ông nội mày hả?!- nó ôm đầu la oai oải
_Rau rau con bà mày! Nó đấm tao bầm mặt nè! Mày nhìn đi!- tui hầm hố chỉ vào mặt mình
_Im coi! Tao bị con kia lừa, chôm mất bà nó cái bóp rồi kìa!- nó tức tưởi
_Cái gì?!
_Nó đánh thuốc mê tao xong nó chôm bà cái bóp rồi...lúc tao tỉnh nó biến rồi, bò xuống nhà thì thấy mày nằm đo đất....
_Tổ trác rồi...thằng ngu này, kiếm rau ở đâu mà để cho nó dắt mũi từ ngoài đó vô tới trong nhà luôn vậy hả?
_Thì mấy trang web...
_Tao hỏi thật....đó giờ mày nói với tao mày là dân chơi chính hiệu...toàn là nói xạo phải không?- tui lườm nó
_...Ờ...thì...cũng đúng chút chút...- nó nhăn nhó
_Tao...-tui nhìn nó không nói nên lời
_Sao?
_Tao giết mày!!! Dám nói láo với tao à?!!- tui nhảy bổ tới
_Từ từ, từ từ. Nghe tao nói!
_Nói nói nói cái *beep*!
Tui với thằng Mẫn quần thảo với nhau một hồi, đánh nhau tuột cả quần. Lớn hơn tui hai tuổi nên nó mạnh hơn nhiều, kết quả là tui bị nó kẹp cổ ép vô tường.
_Buông tao ra!
_Mày bình tĩnh lại tao mới buông.- nó kẹp chặt cổ tui
Thở phì phì, cuối cùng cũng chịu thua nó. Tui ngồi phịch xuống nghe nó trình bày. Lí do lí trấu một hồi thì kết luận cuối cùng là do nó thích ra oai nên "chém" cho sướng mõm. Thiệt là "Thần khẩu hại xác phàm " mà.
Ngồi một lúc, nghĩ lại mình cũng còn hên, bị "bem" vài cái thôi, không bị mất đồ. Thằng Mẫn thì "tán gia bại sản", thấy nó cũng tội nên tui cũng bỏ qua. Đi vô phòng lấy đồ, rồi rủ nó đi ăn. Chìa khóa xe bị lấy mất nên hai thằng đi bộ, hên cho nó là chiếc vẫn còn, không là móm với ông bà già ở Việt Nam. Mấy con lừa đảo kia chắc đào tẩu bằng xe buýt.
Hai thằng rảo bước, trời lạnh teo mu-ri. Đang đi thì:
_Ê ê ê, T, kìa mày kìa mày...
_Gì?
_Con nhỏ mặc váy trắng, nó ngồi đằng kia kìa.
_Ế! Bắt lại liền!- tui hùng hổ xăn tay áo.
Chạy vèo tới chỗ con bé đó, tui với thằng Mẫn nhìn nhau cười đê tiện. Chuẩn bị ra tay....
_Hức...hức...hu..hu...hức...
Ơ, con "lừa đảo" đang khóc? Con "lừa cái" màu đen kia đâu?
_Ê, nó khóc kìa mày. Giờ sao?- thằng Mẫn ái ngại nhìn tui
_Để tao.- tui anh hùng
Tiến đến trước mặt con bé, tui làm mặt ngầu:
_Này, cô em...
"Chát!", đời đóe như mơ, lại ăn thêm 1 bạt tai.
_Này, làm gì mà cô đánh tôi quoài vậy?!- tui ôm mặt đau điếng
_Tránh xa tôi ra!!!!- con bé khóc, hai hàng nước mắt cứ tuôn ra, hai má đỏ ửng.
_Ê ê, đừng khóc nữa...- tui run run
_Có chuyện gỉ vậy?- thằng Mẫn hỏi
Tui nhìn nó lắc đầu....
Mười lăm phút sau........
_Ngọc(con "lừa" áo đen) là bạn của em, nó nói hết hôm nay sẽ chuyển trường nên rủ em đi chơi lần cuối. Nó nói là đi chung với mấy người bạn rồi dẫn em tới gặp hai anh...
_Nè, em uống đi, ra là em cũng bị lừa à...- tui đặt ly cacao lên bàn
_Đm nó! Con lừa cái đó!- thằng Mẫn nổi nóng, đập tay xuống bàn
_Ê, nói chuyện đàng hoàng chút mày.- tui hất hàm
_Đm, tao là dân chơi, tao.....
_Tao vả cho sái quai hàm, dân chơi không?- tui lườm nó
_Ơ ờ...- nó gãi đầu, cười xí xóa.
_Giờ em gọi cho người nhà được không?- thằng Mẫn hỏi
_Không, điện thoại em hết pin rồi.
_Tiền em cũng bị lấy hết rồi à?- tui hỏi
_Dạ....- con bé lí nhí
_Thôi, được rồi, để anh với thằng này (chỉ tay qua bên thằng Mẫn) đưa em về.
_Tao mất chìa khóa xe rồi.
_Đi xe buýt.
_Nhà em ở đâu?
_Ưm...ở đường ABC khu XYZ.
_Chỗ đó..chỗ đó...
_Sao?- thằng Mẫn nhìn tui
_Chỗ đó là... nhà của "cô ta".- tui lầm bầm...
Chap 6
_Của ai?- thằng Mẫn nhìn tui, nhăn mặt khó hiểu
_Của..của...tao có việc, mày đưa con bé về đi.- tui nói vội rồi bước thật nhanh ra ngoài.
Trời lạnh, mưa lâm râm, chợt thấy lòng mình se lại."Anh...nhớ em", buột miệng nói ra câu này, vu vơ. Có lẽ vốn từ của tui quá ít để có thể diễn tả được nỗi nhớ của mình về "cô ta" trong lúc này. Có lẽ bây giờ cô ta đã quên rồi, quên đi thằng bạn trai bất tài, vô dụng. Có lẽ cô ta đã tìm người người mới. Đầu óc tui lại nghĩ về chuỗi ngày buồn tủi đó..chuỗi ngày tui mất em...
_Này, anh ngốc, làm gì mà ngồi thẫn ra đó vậy hả?
_Hả? À, đang nhìn xe chạy.- tui cười
_Xe chạy có gì hay? Sao không ngắm em nè?- Linh nhìn tui, cười mỉm
_Em xấu thấy mồ, nhìn làm gì....- tui chấp tay vái vái, mặt nhăn lại
_Hứ, đồ khó ưa.
_Ừ, khó ưa mà người ta vẫn thương.
_Ai thèm thương anh.- Linh nhăn mũi
_Ai biết, cô gì gì đó...
_Vậy thì đi với cô gì gì đó của anh đi, ngồi đây làm gì?
_Ờ, vậy bye nha.
Nói đoạn, tui xách dép đứng dậy, đi thẳng. Đi một đoạn, tui nhìn lại, thấy Linh giương cặp kính nhìn theo, trông tức cười quá. Rồi tui len lén quay lại, đi chầm chậm ra sau lưng em rồi thì....
_Đoán coi ai nè.- tui lấy tay che mắt Linh
_Anh chứ ai, hông lẽ siêu nhân.- Linh nói, giọng lạnh như băng, giận rồi giận rồi
_Hì hì, giỏi ghê.
_Đi về mà, quay lại đây chi?- Linh nói, giọng trách móc.
_Thì tôi đi về nhưng tôi nhớ cô nên tôi quay lại.- tui ngồi xuống bên cạnh em, mặt cười nhăn nhở.
_Đi luôn đi, không cần...- Linh dỗi
_Anh giỡn chút thôi mà, làm gì giận ghê vậy.- lại cười nhăn nhở
_Hông giỡn gì hết, ai giỡn với anh chứ?
_Đừng giận mà, giận nhìn xấu xí.
_Hông.
Khà khà, gì chứ cái này sao qua được mắt ta, không nói không rằng, tui chạy te te đi mau hai cây kem đem về đưa ra trước mặt Linh.
_Ăn đi, đừng giận nữa.
_Hông thèm.- Linh tiếp tục
_Vậy hả? Vậy anh ăn một mình.
_Ăn đi.
_Xời ơi, kem ngon vầy mà em không ăn, tiếc đứt ruột.- tui hít lấy hít để cây kem, ra vẻ thòm thèm.
_Đưa đây.- Linh bất ngờ giằng cây kem từ tay tui.
Không nói gì, tui chỉ nhìn Linh rồi cười, cô ngốc này, thích ăm kem vậy không biết.
_Ngon không?
_Ngon.- em trả lời
_Vậy là coi như hết giận nha.
_Anh chỉ có chiêu dụ em bằng kem.- Linh phụng phịu
_Ai kêu em thích kem làm gì.- tui cười
_Lâu lắm rồi mình mới ngồi với nhau như vầy ha anh ha.- em cười tít mắt
_Ừ, lúc ở Việt Nam, anh tưởng là em quên anh luôn rồi.
_Anh nghĩ sao mà nói câu đó dạ?
_Ừ....ừm...- tui gãi đầu
_Anh không tin em à?- Linh lại giương cặp kính nhìn tui, đôi mắt em long lanh
_Không...đương nhiên là..
Nhẹ nhàng như giọt sương sớm, thanh khiết như làn gió đầu xuân, Linh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tui...Buổi chiều đó, nắng nhẹ, nụ hôn của em làm dịu hẳn tâm hồn tui....
_Ê! Thằng kia! Đang nói chuyện mày chạy đi đâu hả?
_Ê! Điếc à?!- thằng Mẫn kí đầu tui
_Đau! Gì hả?- tui cau có
_Con bé kia mày tính sao?
_Thì mày đưa nó về đi, tao không tới chỗ đó đâu.- tui rầu rĩ
_Mày đưa ra ý kiến, mày không đi vớ tao thì tao bỏ nó lại một mình à nha.
_Má, sao mày làm khó tao quá vậy. Tao nói không muốn đi mà.
_Vậy tao bỏ nó lại.
_Mày đưa nó về đi.
_Vậy thì mày đi với tao.- thằng Mẫn nói.
_Không.
_Đm thằng cà chớn này!- nó sấn sổ về phía tui, tay giơ nắm đấm lên.
_Tao hỏi lần cuối, mày đi không?
_Không.
"Bốp!!!", cú đấm thẳng vào hàm dưới, cả người tui như tê liệt, đổ sầm xuống đất. Thằng khốn này.
Tui gắng gượng bò dậy, định đấm trả nó, đúng lúc này thì con bé kia bước ra. Vẫn cái tiêu chí "đánh nhau hay ho gì mà khoe" nên tui khựng lại.
_Không có gì đâu em, tụi anh đang nói chuyện thôi.
_Mình đi được chưa hai anh?- con bé hỏi
_Ừm...ừ...đi, mình đi.
Đợi con bé quay đi, tui quay qua thằng Mẫn:
_Mày coi chừng tao nha dân chơi nửa mùa.
Rồi hậm hực bỏ đi, nó chỉ đứng đó cười ngặt nghẽo. Thằng điên, đưa con bé này về xong ông sẽ cho mày nhập viện.
Ngồi trên xe buýt, tui im lặng nhìn ra phía cửa sổ, thằng ôn kia thì luyên thuyên đủ thứ với con bé. Trời lạnh quá, ô kính lấm tấm sương đêm.
_Mấy giờ rồi T?- thằng Mẫn nói lớn
_Hửm...ừm...gần tám giờ rồi.- tui giật mình
_Đựuuuuuuuuuuu........sao lẹ vậy?- thằng ôn này lại tính chửi thề, mà thấy con bé ngồi kế bên nên nó ráng mà dừng lại
_Hỏi ông trời, tao ngủ, chừng nào tới thì kêu tao.- tui nói
_Ừ.
Gục đầu xuống, cố gắng ngủ, rồi tui cũng thiếp đi. Em lại là người xuất hiện trong giấc mơ tui, cố gắng mở mắt để phá tan hình ảnh đó nhưng không tài nào tui làm được như vậy. Trong mơ, hai bàn tay tui cố gắng với tới Linh nhưng càng cố gắng thì em càng xa dần rồi biến mắt, bỏ tui lại đây với màn đêm...
_Ê, tới rồi, dậy đi mày!Lẹ! Xe nó đi bây giờ!- thằng Mẫn hối thúc
Tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở, tui chen chân qua dòng người một cách nhanh chóng để xuống xe.
_Rồi, em nhớ nhà em ở đâu không?- thằng Mẫn hỏi
_Dạ...
_Khỏi, tao biết.- tui chen ngang.
Dẫn hai đứa đi khoảng hai trăm mét, căn nhà đó từ từ hiện ra trước mắt tui. Tim tui lại đập thình thịch. Trán đầm đìa mồ hôi.
_Đây phải không?- tui quay ngoắc lại hỏi
_Dạ...sao anh biết?- con bé ngạc nhiên
_Không có gì, đi vô đi, tụi anh về.- tui nói
_Chưa, mấy anh vô nhà uống nước đã chứ.- con bé vừa nói, vừa nhấn chuông cửa.
_Không cần, tụi anh về đây.- tui lôi thằng Mẫn theo, bước đi nhanh hết sức có thể.
Con bé ngẩn ngơ nhìn theo. Nói là bước đi nhưng thật ra được một đạon, tui kéo thằng Mẫn nấp vào tán cây gần đó. Chăm chú nhìn về phía con bé.
"Cạch! Cạch!", tiếng cửa cổng mở. Người con gái ấy, dáng người nhỏ nhắn ấy, đúng là em rồi, đúng là em. Nhìn thấy em con tim tui nhói lên từng cơn....từng cơn....đau thắt...
Loading.....
Chap 7
_T, T, con nhỏ kia xinh quá mày ơi...- thằng Mẫn lây lây vai tui
Xinh? Thiên thần mà chỉ xinh thôi sao? Nói Linh là thiên thần, tui thấy không ngoa chút nào, em xinh đẹp, học hành giỏi giang, biết đàn, biết hát lại còn tốt tính chứ đâu như tui....Rồi cánh cổng từ từ khép lại, có cảm giác như thiên đường đã đóng lại. Thừ người ra một lúc rồi nặng nề bước chân đi. Dù lòng muốn nhưng tui không thể nào làm được, tui không dám đối mặt với Linh lần nữa, thực sự là không dám.
Cố gắng bước đi thật nhanh, bỏ lại thằng Mẫn ở phía sau. Chân tui thoăn thoắt bước, bước càng nhanh, khóe mắt càng cay....Ra đến trạm xe, bất chợt trời đổ mưa. Ngồi ở trạm xe, lạnh ngắt, se se hai bàn tay lại với nhau rồi lại nhớ về một ngày mưa...
_Lạnh quá anh ha.
_Ừ...ừ...hừ...hừ...- hai làm răng đánh cầm cập vào nhau
_Làm gì thấy ghê dạ?
_L...l...lạn...h- tui co rúm người
_Lạnh tới mức đó luôn á hả?
_Chứ....chứ...sao...
_Vậy thì đừng ăn nữa.- Linh lấy ly kem từ tay tui
_Đi...đi..về lẹ đi...anh lạnh quá.- tui nhăn nhó
_Ừ, biết rồi.- vừa nói, Linh vừa vứt hai li kem vô sọt rác
_Mấy giờ rồi?
_Gần 9 giờ rồi, về lẹ không em bị la giờ.- tui trả lời Linh
_Có gì đâu. Ai dám la em. - Linh cười
Chợt điện thoại của Linh reo.
_Hello?
_Linh! Con đi đâu mà giờ này chưa về hả?!!!
Tui nghe rõ mồn một tiếng thét trong điện thoại, chắc chắn là ba Linh. Còn Linh thì cố gắng nói nhỏ hết sức có thể, em tắt điện thoại rồi quay qua nhìn tui, cười như không có gì:
_Về nha anh. Ba em mới gọi.
_Ừ..ừm, về.
Hai đứa chạy thật nhanh ra trạm xe buýt, ra tới thì xe đã chạy được một quãng khá xa.
_Trễ rồi, phải đợi nữa...- Linh phụng phịu
_Ặc, xui quá.- tui gãi đầu rồi cười
_Cười gì? Trễ xe vui lắm hả?- Linh lườm
_Vui sao không.
_Làm gì mà vui?
_Thì được ở bên em lâu thêm được chút nữa.
_Anh chỉ biết lo cho mình, em mà bị la là bắt đền anh.
_Anh là thằng ích kỉ mà.- tui cười
_Không chỉ là ích kỉ, mà còn là loại đặc biệt.
_Ừ, ích kỉ nên anh mới không muốn em về nhà.
_Hứ..
_Hì, mười lăm phút nữa mới có xe nha.
_Sao anh biết?
_Cái bảng đây nè.
_Ừ, hì hì, giờ mới thấy.- Linh cười
_Lạnh quá....
_Lạnh gì nữa?
_Cho mượn tay cô xài ké chút đi. - tui nói
_Hông, hông thích cho xài chung.- Linh cười tinh nghịch
_Đưa đây, không là là...
_Là sao?
_Là tôi cướp.
Không đợi Linh nói gì thêm, tui chộp hai bàn tay em, hơ....ấm phải biết......cả người như muốn tan chảy...
_Í í, cái tay anh lạnh quá à!- Linh ré lên
_Không lạnh thì đâu nắm tay em làm gì.
_Vậy thì nếu hông lạnh anh sẽ hông nắm tay em hả?- bỗng dưng Linh đổi giọng, hai mắt em rưng rưng.
_Đương nhiên là không, nếu em muốn thì anh nắm tay em cả đời cũng được mà.
_Thật hông?- em ngước mắt nhìn
_Ừ.
_Anh hứa nha.
_Hứa.
_Chụt! Hì hì.- Linh hôn nhẹ lên má tui.
_Hứ...hôn rồi thì trả tiền đây, không phải của chùa nha.- tui nhăn mặt, làm giọng nghiêm túc
_Xì, không thèm, một đừng hòng kêu tui hôn nữa.- Linh dỗi
"Bộp, bộp"
Giật mình, ra là thằng Mẫn vỗ vai tui.
_Đi, xe tới rồi mày.
Lên xe buýt, tui với thằng Mẫn xuống dưới cùng. Phải đi tới hai chuyến mới về tới nhà.
_Ê, tối nay chị mày có về nhà không?- tui hỏi nó
_Không, mày qua ở à?
_Ừ, làm biếng về nhà.
_Ờ, vậy mày chọn cái laptop hay cái máy tính bàn?
_Laptop, làm biếng chơi game rồi
_Ừ.
Chiếc xe từ từ lăn bánh. Lúc này ít người đi xe buýt, chỉ có lác đác vài ma. Tui với thằng Mẫn ngồi nói nhảm với nhau được một lúc thì xe dừng, một người đàn ông mặc áo khoác đen bước lên xe. Nhìn thấy lão bỗng tui cảm thấy bất an. Chiếc xe đi được một quãng thì:
_Cướp đây!!! Giơ tay lên!
Lão mặc áo khoác đen giơ súng ra chĩa loạn xạ.
Loading...
Chap 8
_Ví, tiền, trang sức, đồng hồ, di động, đưa hết ra đây!!!-tên cướp hét lớn
Mọi người hốt hoảng đưa tay lên(ngoại trừ bác tài). Hắn cầm súng rồi đi từng chỗ lấy tiền, nữ trang , di động. Trên xe chỉ có hơn chục mạng mà toàn đàn bà con gái nữa chứ, mấy mẹ cứ thét rồi rên rỉ, điếc hết con ráy. Lúc này, tên cướp đang cố gắng giật cái túi xách khỏi tay một cô gái, còn cô này thì nhất quyết không đưa, vừa khóc vừa van xin, nói trong túi xách là tiền để trả nợ nhà băng, nếu không có thì nhà sẽ bị kéo blah..blah…blah…
Cuối cùng hắn cũng giật được cái túi xách rồi còn đạp cô kia mấy cái nữa. Rồi thằng cướp cũng tới chỗ hai đứa tụi tui. Nó hất hất mũi súng trước mặt tui rồi nói:
(Mình ghi tiếng Anh nhé, ai không hiểu thì tự tra, cái này có lợi cho việc học tiếng Anh cộng thêm việc mình muốn cho thằng trẻ trâu chửi mình CDSHT do cướp ở nước ngoài mà nói tiếng Việt thấy cướp nói tiếng Anh vậy )
_Hey, raise your hands higher. Give me your f*cking wallets, money, cell phones, whatever you have.
_I just have a few dollars left.- tui nói
_Shut up! Just give me everything you have!
_I can’t. I’m raising my hands, right now. – cố gắng trì hoãn thêm chút nữa
_Are you f*cking kidding me? Hand them over!- nó dí khẩu súng vào đầu tui
_Yeah, yeah, sure. Here, that’s all I have.- tui luồng tay vào túi, lấy hết tiền, điện thoại ra đưa cho nó
_Anything left? – nó hỏi
_No, swear to God, that’s all I have.- tui trố mắt ra nhìn nó
_ You, your turn.- thằng cướp lia súng qua phía thằng Mẫn
_I don’t have my wallet on me, my phone, I….I have nothing on me.- thằng Mẫn rối rít
_I don’t f*cking think so, kid. Stand up!
_Why…?
_I say stand up!
Thằng cướp túm thằng Mẫn dậy, lục hết túi của nó, thấy không có gì nó đẩy thằng Mẫn té xuống ghế. Vừa lúc này chiếc xe buýt dừng xịch lại. Chắc là tới trạm rồi.
_Hey, open the f*cking door!!!- thằng cướp chĩa súng về phía bác tài.
“Két…!!!!”, cửa mở, hắn nhảy xuống xe chạy biến. Vậy là đi toi cái bóp tiền với cái điện thoại. Số đen vờ lờ
.
Xuống xe, đi về nhà thằng Mẫn, ngơ ngơ như thằng bệnh vì tiếc của, tai vẫn nghe loáng thoáng tiếng ông tài xế gọi 911. Hôm nay ăn gì mà số xui vật vả.
Nó mà không có súng thì chết bà nó rồi
. Không có thể xe buýt để bắt chuyến về nhà thằng Mẫn, hai thằng phải cuốc bộ hơn nửa cây số.
_Thôi mày, của đi thay người.- thằng Mẫn thấy vậy thì an ủi tui
_Tao..tao..mà bắt được nó..là..là tao giết.- tui lắp bắp
Đi một chốc đã tới nhà thằng Mẫn, nó mở cửa ga-ra thì có xe của chị nó, chắc bả về đột xuất, có chị nó ở nhà nên hơi ngại nhưng kệ bà nó, tui không muốn lết bộ về nhà. Đi vô trong, tui ngồi phịch xuống bộ sofa, thở dốc.
_Uống gì không?- thằng Mẫn hỏi
_Có cái gì?
_Coca, Pepsi, 7up, Fanta, Root beer.
_Đệt, nhà mày là kho chứa nước ngọt à?
_Ờ, tao cũng nghĩ vậy, mày uống cái gì?
_Root beer đê.
_Ờ.
Đoạn, nó quăng cho tui chai root beer rồi lục lọi tủ lạnh kiếm gì đó. Ngồi đó nốc chai nước mà lòng buồn não ruột, mai không biết giải thích với chị Hạnh kiểu gì, bả mà gọi dì Út nói tui mất điện thoại thì có nước cạo đầu. Chợt thấy cây súng để trên bàn, tui táy máy cầm lên.
_Ê Mẫn, mày cũng chơi airsoft nữa à?
_Gì? Mày nói gì?
_Cái này nè? Mày cũng chơi nữa hả?- tui giơ cây súng lên cho nó thấy
_Cái đó đâu phải của tao.- nó nói
_Vậy của ai? Chị mày hả?
_Ai biết? Chắc vậy, bả thấy cái gì ngầu ngầu là bả tha về.- nó trả lời, miệng nhai nhồm nhoàm một họng khoai tây chiên.
Gỡ băng đạn ra, không có viên nào, mà hình như cái này là súng thật chứ không phải airsoft.
_Mợ, y như súng thật.- tui buộc miệng
_Ờ, hồi nãy mà có cái này là tao bắn bỏ mẹ thằng ăn cướp.- thằng Mẫn chửi đổng
_Mà chị mày đâu?
_Ai biết, không có trong phòng, chắc đi đâu rồi.
Vừa lúc này thì chị thằng Mẫn mở cửa, bước vô.
_Ủa, đi đâu giờ này mới về Mẫn?
_Đi tập gym.- mặt nó tỉnh bơ
_À, T nay qua ngủ đây hả em?- thấy tui, bà chị cười
_Dạ, nay em không muốn về nhà. – tui cười trả lại
_Hai đứa lên phòng chơi đi, tối nay bạn chị qua ngủ nữa.
_Thì có gì đâu, bạn Hai qua thì qua, tụi em có làm gì đâu.
_Chỗ người người lớn, con nít ở đây làm gì?
_Gì? Em cũng 18 cộng rồi.- nó cãi
_Ý chị là T kìa.
Tui giật bắn, xách đít thót ngay lên lầu. Bà chị thấy vậy cười hô hố.
_Hai đưa em bịch bánh coi, đói bụng quá.- tiếng thằng Mẫn văng vẳng dưới lầu.
Một lúc sau là tiếng nhạc xập xình bên dưới, hát karaoke đây mà
Ngồi trên đó, lấy laptop của thằng Mẫn, bật lên, lướt facebook. Ghi cái status “Hôm nay ra đường, bị cướp sạch tiền, cướp luôn cả điện thoại, hên vật vã”
Chưa kịp đăng lên thì thấy thằng Mẫn đăng status:”Hôm nay ra đường bị cướp, nó cướp đéo chừa cọng lông.”
, mợ nó, không biết thằng nào bị gái lừa sạch, không còn một cắc, ở đó mà cướp với cướp
.
Kệ nó, tui xóa cái status của mình rồi ngồi coi truyện ma, mấy cái clip tầm phào. Coi chán chê rồi lại vô facebook kiểm tra coi có gì không. Thì thấy "cô ta" đăng status.
“
Linh Ngox:
Hix, dua e mjh bj lac, kug may co ngta jup, neu ko thj ko bik lam s nua. Du s thj cug may man wa, cam on nhug ng da gjup em mjh, xjn Chua hay ban phuox cho ho. God bless you”
Tạm dịch:
Hic, đứa em mình bị lạc, cũng may có người ta giúp, nếu không thì không biết làm sao nữa. Dù sao thì củng may mắn quá, cảm ơn những người đã giúp em mình, xin Chúa hãy ban phước cho họ. God bless you.
Tự dưng lại chạnh lòng…
. Năm phút sau, hơn mấy chục lượt like, comment, blah blah các thứ. Toàn con trai, đúng mấy thằng háo sắc
Ngồi một lúc, hơn hai giờ khuya, thằng Mẫn ngủ ngáy khò khò, tay vẫn còn cầm con chuột.
Mắc đái, chạy vèo xuống lầu. Mấy người kia nằm đó ngủ lăn lốc, vỏ chai bia đầy bàn. Mặc kệ, làm việc của mình trước đã. Giải quyết nỗi buồn kịp lúc đúng là thoải mái. Vừa mở cửa toilet thì có khuôn mặt đập vào, giật thót, vừa mới đi xong mà muốn són mẹ nó ra quần
. Cái mặt thằng cha đó đỏ gay, mà nhìn quen lắm.
_What’s up…buddy?- nó say hết thấy đường rồi.
Đi ra để cho nó vô toilet. Chợt nhận ra cái bản mặt nó quen lắm. Mà không nhớ…gãi gãi đầu thì nghe tiếng điện thoại reo ở đâu đó, nghe y như nhạc chuông của mình. Lần mò theo một hồi thì thấy nó đang ở trong cái áo khoác đen đang mắc ở trên tường. Đê ma ma, cái điện thoại của mình mà, thằng ôn khi nãy là thằng cướp đây mà
Chạy lại toilet, thấy nó còn nằm vật vờ trong , tui lấy cái ghế chặn cửa lại. Lần này mày đừng hòng thoát, chui đi đâu không chui mà lại chui tới chỗ ông, đợi ông kiếm cái chổi rồi mình bàn chuyện
….
Chap 9
Chạy ào lên phòng, dựng thằng Mẫn dậy rồi lôi đầu nó xuống nhà tắm ngay trong đêm.
_Cái…cái gì đây?- nó ngỡ ngàng nhìn thằng cướp quằn quại cắm đầu vô bồn cầu.
_Thằng cướp hồi nãy đó con.- tui gằn giọng.
_Ở đâu ra vậy?- nó há hốc mồm.
_Bạn chị mày, lúc nãy…blah…blah- tui kể hết mọi chuyện cho nó nghe.
_Giờ tính sao?- nó hỏi.
_Kiếm cọng dây, cột nó lại, để sáng ra làm việc chứ gì.
_Để tao bem nó luôn, nhớ lại cái bản mặt của nó lúc nãy ngứa tay quá…- thằng Mẫn cay cú.
_Nó xỉn như chết, mày bụp nó tổ đau tay thôi.
Sau một hồi loay hoay, tui với thằng Mẫn cột thằng cướp chặt vô bồn cầu. Ngó đồng hồ, 3 giờ sáng, ngáp ngắn ngáp dài, tui bò lên cái sofa nằm rồi ngủ đi lúc nào không hay.
Tích tắc..tích tắc..tích tắc…ào ào….tiếng nước xả, mợ, mới sáng sớm thằng khùng nào đi tắm vậy? Bực mình, tui ngóc đầu dậy, chộp lấy cái kính đeo vô rồi lò dò đi ra nhà tắm coi. Đẩy cửa vô, thui thấy thằng cầm cái vòi sen xịt xịt lên người thằng cướp.
_Mày làm gì vậy?- tui trố mắt.
_Xịt cho nó tỉnh.- thằng Mẫn quay ra, mặt lạnh tanh.
Vừa nói tới đó thì thằng cướp mở mắt, quáng quàng nhìn tui với thằng Mẫn.
_Hey dude, the f*** are you doing?- thằng cướp ngơ ngáo
_Hô hô, finally, son of a b!tch woke up.- thằng Mẫn cười gian trá
_Remember me?- tui nói
_Who are you?!!- vừa nói nó vừa cố sức vùng vẫy, những có cố cỡ nào thì cũng như không.
_Yesterday, I and him were on the bus….remember?
_Sh!t, what bus? Let me out!- nó la làng la xã
_Ê, giờ làm gì mày?- thằng Mẫn hỏi
_Ai biết, đập nó đi…- tui cười khì khì
Chưa kịp nói hết câu thì thằng Mẫn bay vô đấm cho thằng cướp mấy đấm. Đấm một hồi, từ bự con, thằng cướp cứ y như con nhái, ôm cái bồn cầu co ro. Hết dám la lối gì nữa.
_Thằng này da nó bằng sắt hay gì mà đánh đau tay chết mẹ.
_Ờ, tới tao. – tui nhăn nhở.
Bước lại chỗ thằng cướp định thoi cho nó mấy nháy thì….”Bực! Bực!” sợ dây cột tay nó đứt ra, thằng cướp lừng lững đứng dậy. Tui chỉ cao gần tới vai nó, quả này chắc nhập viện quá…
_Đờ mờ! Mẫn ơi!!!- tui đánh bài chuồn ngay lập tức.
Ra khỏi nhà tắm, tui dùng tấm thân ngàn vàng chặn cửa nhà tắm lại, miệng thì bù lu bù loa:
_Đê ma ma, gọi 911 đi, gọi lẹ đi thằng ôn!!!- tui la làng
_Đợi..đợi tí…- thằng Mẫn lấy điện thoại ra bấm hai ba lần, chắc nó cũng run rồi.
“Rầm! Rầm!”thằng cướpđập cho hai phát, cái cửa tang tành…..
Con bà nó, nhà tắm có hai cửa, mình chặn cửa bên tray phải, thằng cướp đạp nát cửa bên tay trái….coi như mình hên không bị đạp vậy…Lại xách đít chạy tiếp…
Thằng Mẫn chạy từ đưới bếp lên, đầu đội cái nồi, tay cầm vỉ trứng chọi tới tấp vô người thằng cướp. Có mà chọi tới sáng mai.
_Chạy đi thằng đần! Không chạy là nó hắc đê mày ráng chịu!- tui la lớn rồi chạy vèo lên lầu, đóng sầm cửa lại.
Bỗng nghe tiếng thằng Mẫn hét lên :” Áááááááááááá!!!!!”. Hơ…không lẽ nó bị làm thịt rồi…không bỏ được, tui quơ đại cây gậy bóng chày trong phòng rồi mò xuống.
“Rầm! Rầm!!” thằng cướp đang đạp ầm ầm vô cửa phòng chị thằng Mẫn. Chắc thằng Mẫn ở trong đó.
Mà con chị nó mới sáng sớm biết mợ đâu hết rồi? Mấy con bạn của bả cũng vậy nữa…
_AAAAAAA chết đi mày!!!!!- tui lấy đà rồi chạy tới đập chó nó một gậy vô bắp chân. Sướng phải biết.
Bị đánh bất ngờ, thằng cướp đau điếng, mặt nhăn nhó, đỏ bừng như khỉ ăn ớt. Nó loạng choạng đứng dậy.
_He he, chốt phát nữa rồi nhập viện nhé con trai.- tui cười khoái trá rồi giáng một gậy xuống đầu nó.
“Kịch!”…nó đỡ lại được…sh!t…vậy là xong đời con rồi…ngay lập tức tui bị nó đấm vào bụng, nằm lăn ra đất, thở như người sắp chết. Nó bước tới, lượm cây gậy lên.
_Don’t be afraid, this will be quick.- nó làm thật, nó định cho tui đi chầu ông bà ông vải đây mà.
“Bốp!”, nó té lật gọng. Định thần nhìn lại thì thằng Mẫn xốc tui dậy.
_Tao không ra kịp là mày chết cmn rồi.- thằng Mẫn nói
_Cái đệt, tao mà không đánh nó thì trước sau gì nó cũng vô trong đó hắc đê mày nha con.- tui chửi
“Cạch..cạch!!!” , cánh cửa mở ra, chị thằng Mẫn bước vô, tay xách mấy bịch đồ ăn. Bả trố mắt
hết nhìn hai đứa tui rồi lại nhìn thằng cướp nằm sóng soài dưới sàn. Đúng lúc này cảnh sát tới….Như phim, mấy thằng cảnh sát ăn hại, lúc nào người ta xong thì nó mới tới.
Chap 10
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Wild-Chil.../ZW6U0EAB.html
Gonna make a million, billion, trillion, gazillion. Yeah babe.
Hai thằng đứng hình, xong vụ này chắc từ giờ về sau tui khỏi qua nhà thằng Mẫn nữa. Kết quả là cả đám được mời lên “phường” làm việc. Sau một hồi “hỏi cung”, mấy lão cảnh sát cũng cho đi, cái điện thoại với bóp tiền được trả lại, thằng cướp thì kì này mọt gông nhá. Ngồi trên xe, tui với thằng Mẫn giải thích cho chị nó nghe, mệt bở hơi tai, cuối cùng bả cũng tha cho hai thằng. Vừa về tới nhà nó thì tui có điện thoại:
_T hả? Đang ở đâu? Chiều chị qua rước đi làm, chị kiếm được việc cho em rồi.
_Dạ, mấy giờ chị?
_Ba giờ, bây giờ em đi cắt tóc với nhuộm lại cái đầu đi, chỗ này chị chỗ người quen chị.
_Ơ….em biết rồi, vậy nha chị.- nghe tới cắt tóc là tui ỉu xìu.
_Ừ, đi liền đi.
Cúp máy, tui chào thằng Mẫn với chị nó xong, quẩy đít ra trạm xe buýt rồi đi thẳng tới tiệm cắt tóc. Chọn đi chọn lại thì cuối cùng cũng trở về kiểu mái xéo huyền thoại vậy, để kiểu này suốt. Nhuộm lại quả đầu nữa cũng hết mấy chục đồng. Nghèo.
Về nhà, tắm phát rồi cũng tới ba giờ. Xuống dưới nhà đợi chị. “Tinnnn...!” -tiếng còi xe inh ỏi. Tui chạy ra, chiếc xe của chị đang đậu trước sân.
_Làm ở đâu vậy chị?- tui hỏi
_Cắt cỏ, cào lá, tưới cây, nói chung là làm vườn cho nhà người ta.
_Gì dữ vậy? Mình em sao làm nổi.- tui trố mắt
_Làm đi cho nó đô con, tướng em nhìn y như công tử bột, con trai gì mà trắng nhách, ốm nhom.
_Ế, chị đừng coi thường em nha. Em coi vậy chứ đá banh chạy không biết mệt à nha.
_Vậy thì làm mấy việc này nhằm nhò gì em, còn kiếm tiền được nữa.- bà chị cười đắc ý.
Biết là dính bẫy nên tui câm luôn. Thôi kệ cũng hết tiền rồi, làm kiếm thêm thu nhập. Ngồi trong xe nhìn trời nhìn đất một hồi tui thiếp đi. “Kịch!”, chiếc xe dừng xịch lại làm tui tỉnh giấc.
_Hơ…hơ….nhà nào vậy chị?-tui ngáp
_Cái nhà cổng trắng đó.
Nhìn theo hướng chị chỉ, chợt nhận ra….
_Xuống xe em.- chị nói
_Thôi, thôi, em không làm đâu.- tui xua tay từ chối
_Gì vậy? Khó lắm chị mới kiếm được chỗ, giờ không làm là sao?
_Tại…còn chỗ nào khác không chị?- tui nhăn nhó
_Lẹ, không chị gọi cho Út đó.
_Nhưng mà…
_Mau.- giọng chị lạnh tanh
Thấy ghê ghê nên tui bất đắc dĩ xuống xe. Chị cũng xuống, dẫn tui tới cửa nhà đó rồi nhấn chuông.
_T, gỡ mấy cái bông tai ra đưa cho chị.
Xong xuôi lại đứng chờ, năm phút sau mới có người ra mở cửa.
“Kéttttt!!!!”
_Chị tìm ai ạ?- cái giọng thanh thanh, ngọt như mía lùi.
_Vi, chị nè.
_Chị Hạnh! Chị tìm bác em hả?
_Ừ, chị tìm được người làm rồi.
_Dạ, bác em đi đâu rồi, còn mình em với chị Linh ở nhà à. Mà người làm đây hả chị?- con bé nhìn qua chỗ tui.
Ngó ngay đi chỗ khác, muốn teo tờ rym luôn, ậu mợ nó, nó quen luôn chị mình vậy mà hôm trước còn định xếp hình với nó. Nó mà méc lại thì mình chỉ có nước bóp dờ ái mà tự tử quá.
_Ơ…- chắc con bé bất ngờ trước hành động của tui.
_Ờ, người làm đó.- tui trả lời
_Thôi vào nhà đi chị.
_Ừ. T, đi em.- chị kéo tay tui.
Vô nhà, nhìn trước ngó sau, không thấy ai, tui thở phào, chắc Linh đang ở trên phòng. Tui với chị ngồi xuống ghế, một lúc sau thì bé Vi đem nước lên, và đương nhiên là tui cúi gằm mặt xuống mỗi khi bé Vi đứng gần mình. Hai chị em họ ngồi tám chuyện với nhau, còn tui thì cứ im ỉm, lâu lâu ừm ừm vài câu. Ngồi trách đó than ậu mợ cuộc đời, đi đâu cũng dính phốt được một lúc thì ba Linh về.
_Dạ, con chào bác.- tui với chị Hạnh đứng dậy cuối đầu lễ phép.
_Ừ, tìm được người rồi hả cháu?
_Dạ rồi, em họ của con qua đây du học nên con nhờ nó làm luôn.
_Ừ, vậy, cậu tên gì?
_Dạ? Dạ..T.-tui giật thót
_Nhìn cậu quen lắm, hình như gặp ở đâu rồi.- ổng đưa tay lên cằm, ánh mắt nhìn tui dó xét.
_Dạ…đâu có đâu…đây là lần đầu con gặp bác.- tui chống chế.
_Vậy à, chắc người giống người….
_Dạ..dạ…- tui cười nhăn nhở, thở phào, hên là ổng không nhận ra.
_Dạ, vậy bác giao việc cho nó làm nha, bây giờ con có việc phải đi rồi.- chị Hạnh đứng dậy chào ba Linh.
_Ừ, chào cháu.
Thôi, chết mợ tui rồi, bà chị giao trứng cho Ác rồi.
_Cậu gì đó, theo tôi ra vườn.
_Dạ…
Tui lại lót tót chạy theo ổng.
_Cậu ra ngoài kho, lấy máy cắt cỏ cắt hết lại cả sân cho tôi.- ổng phán câu xanh rờn rồi bỏ vô trong nhà. Cái sân chà bá lửa như này thì cắt tới đời cố lỉ cố lai nào mới hết???
Chui vô nhà kho, lôi cái đầu cái máy cắt ra, nặng bỏ bà. “Tạch! Tạch! Tạch! Roẹt! Roẹt!”, bật máy rồi bắt đầu cắt. Gần một tiếng đồng hồ sau xong cái sân, chạy vô trong nhà kiếm cái bịch rác, gom cỏ bỏ vô, sẵn đó gom luôn lá rụng, rồi đem đi ra ngoài thùng rác giục. Muốn hộc máu luôn. Xong xuôi thì vào trình bày với “sếp” lớn.
_Tốt, bây giờ cậu vào nhà lấy quần áo ra đây phơi đi.
_Hơ…ở nhà không có máy sấy hả bác, với lại con tưởng chỉ làm vườn thôi….- tui ngơ ngáo
_Máy hư, cậu làm thêm thì tôi trả thêm tiền thôi, có thiệt thòi gì đâu.
_Dạ…
Cái lão, tui cóc phải osin nhé, nhưng mà nhịn, cũng kiếm thêm được chút tiền. Khiêng được đống đồ trong máy giặt ra muốn gãy luôn cặp vai, nhiều kinh khủng.
_Cậu vào nhà kho, lấy mấy cái sào ra đi.- ổng sai tiếp
Lại lủi thủi chui vào nhà kho, mạng nhện dính đầy đầu. Phơi xong đống đồ, chưa kịp nghỉ thì ổng lại sai tiếp:
_Cậu vào nhà kêu con bé Vi ra đây giúp tui.
Cái….@#acbxyz! Tui có phải con sen hay thằng hầu nhà lão đâu mà lão cứ…nóng nổ đom đóm mắt nhưng tui cũng vẫn cười nhăn nhở mà dạ, âu cũng vì miếng cơm manh áo thôi. Vô nhà dòm trước ngó sau, chỉ có mình con bé Vi đang ngồi máy tính, tui mới rón rén bước vô:
_Vi, bác kêu em kìa.
_Dạ?- con bé quay lại.
_Ơ….anh…- nó nhìn tui chằm chằm
_Người làm vườn đây mà….- tui cười nhăn nhở
_Anh T, ra là anh hả?
_Ừ….hì hì…-tiếp tục nhăn nhở
_Sao lúc nãy anh không chào em tiếng nào hết vậy?
_À…à…đâu có đâu gì đâu…tại anh ngại đó mà…thôi, bác kêu em kìa.- tui đánh trống lảng
Con bé đứng dậy chạy ra ngoài. Không quên quay lại nhìn tui ra vẻ khó hiểu. Muốn rớt tim ra ngoài, mai đi làm chắc đem theo thuốc trợ tim quá. Lại rón rén, ngó trước nhìn sau, chuẩn bị đi ra ngoài thì có tiếng bước chân trên cầu thang bước xuống, cùng với giọng nói đó, giọng nói mà tui không thể nào quên được:
_Vi ơi! Đôi giày của chị hôm qua em có thấy đâu không?
Loading…..
Chap 11
Linh từ từ bước chân xuống, tui cảm thấy tim mình như ngừng đập trong khoảnh khắc đó. Linh vẫn đẹp xinh, vẫn ngây ngô như ngày nào, không có gì thay đổi.
_Vi…- Linh nhìn về phía tui, chợt em im bặt.
Tui không thể cử động, tay chân bủn rủn, không còn chút sức lực, muốn chạy đi nhưng đôi chân dường như không thèm nghe lệnh mình. Lại một lần nữa, cảm giác này trở lại trong tui, cứ ngỡ là nó đã biến mất nhưng không, nó đã trở lại và còn mãnh liệt hơn.
_Gì vậy chị Linh?- bé Vi từ ngoài vườn chạy vào
_À, ừm…đôi giày của chị mua lúc nãy, em có thấy đâu không?
_Em không biết, chị có để quên ở đâu không?
_Ừm..chắc chị bỏ quên trong xe, để chị tìm.
Linh nói, rồi bỏ đi thật nhanh. Tui thẫn thờ nhìn theo. Đã qua rồi, tất cả đã qua rồi sao mình vẫn còn…
_Nè, anh nhìn gì ghê vậy?- bé Vi huơ huơ tay trước mặt tui
_Hả…không có gì.- tui giật mình
_Hì hì, tại chị em đẹp quá chứ gì.- con bé cười
_Ừ, chị em đẹp thật.- tui cười gượng
_Nhưng mà chị có bạn trai rồi, anh tới trễ rồi, blêu. Hi hi.
Nói rồi con bé chạy lên tầng trên, mất dạng. Tự dưng miệng lại méo xệch, mũi cay cay…Không đâu Vi, anh là người tới nhất, người đầu tiên đặt chân vào trái tim của chị em, người đầu tiên làm cho chị em hạnh phúc và chị em cũng là người đầu tiên có thể làm cho anh không còn là chính anh…
Bao nhiêu thứ bỗng chốc ùa về…
_Hôm nay được rồi, mai cậu lại đến tiếp nhé, đây, tiền công đây.- ba Linh vỗ vai tui.
_Dạ…cảm…cảm ơn bác.- tui giật mình, cầm vội lấy xấp tiền, miệng không quên câu cảm ơn.
Rồi tui chạy một mạch ra ngoài, trạm xe buýt chỉ cách đó vài bước chân nhưng lúc tui ra tới thì đã trễ chuyến xe rồi, đành ngồi đợi chuyến kế, cũng khoảng nửa tiếng nữa mới có. Gọi cho chị Hạnh thì chị nói đang làm, không ra rước được.
Ngồi buồn, lại nghĩ vu vơ, lại nghĩ về Linh, tình yêu là cái gì chứ, nó khiến tui sa ngã đến như vầy, cố gắng vượt qua nhưng sao mà khó quá. Ngồi nghe nhạc, nhớ lại đêm đó, đêm tui chính thức nói lời chia tay, chính thức trở thành người xa lạ với Linh...
Sau buổi đi chơi, Linh về trễ, và ba của em đương nhiên rất tức giận, tức giận tới mức không cho Linh xài điện thoại, cấm cửa không cho Linh ra ngoài, không máy tính những một tháng. Trong một tháng đó, tui sống trong cô đơn, tui không muốn nhớ lại nữa vì đau, nó đau lắm.
Rồi ngày đó đến, tui đánh bạo đến nhà Linh. Và cũng tại trạm xe buýt này, tui chứng kiến cảnh một thằng con trai hôn Linh ngấu nghiến ngay trước cửa nhà em. Trái tim tui như nát ra hàng ngàn, hàng vạn mảnh. Cái đầu tui mụ mị đi, tui nổi giận, chạy như điên đến chỗ hai người họ, lôi thằng khốn kia ra. Tui hất nó vào cánh cổng, rồi tui bắt đầu đấm, đấm bằng tất cả sức lực mình có, đấm điên cuồng để thỏa mãn cơn điên của mình.
_T! Dừng lại đi!
Mặc cho Linh ra sức cản, đôi tay tui không dừng lại, nó tiếp tục giáng hết sức xuống bộ mặt của thằng khốn kia, cứ tiếp tục như vậy cho đến khi tay tui đầy máu…Tui thở hồng hộc, giương đôi mắt đầy tức giận lần đau khổ nhìn Linh.
_T! Không như anh nghĩ đâu…
_Cô im đi, hết rồi!
Rồi tui lấy hết sức mà chạy, chạy thật nhanh ra khỏi nơi đó, té ngã trầy trụa hết người nhưng vẫn chạy. Về nhà, tui đập phá hết thảy đồ đạc trong phòng rồi ngồi luôn trong đó, không ăn uống, nghỉ học hết ba ngày…và tui trở thành như bây giờ. Trò đời
“Vù…vù…vù!”, cơn gió thổi ngang qua, lạnh hết sống lưng. Thôi quên đi, cứ suy nghĩ thì đời nó không khá lên được.
“Hắt xì!!!” long hết cả óc, lầm bầm trong miệng rủa cái thời tiết ăn hại này. Sao xe buýt chưa tới nữa. Trạm chờ bắt đầu đông người, thoáng cái đã hết chỗ. Thấy có một cô, bụng bầu, tay dắt theo đứa nhỏ nên tui đứng dậy nhường ghế, đi ra ngoài đứng. Năm phút rồi mười phút, xe buýt không tới, trời bắt đầu chuyển mưa. Rồi tí tách, từng hạt mưa rơi xuống, lạnh như băng. Lạnh nhưng không sao, cũng lâu lắm rồi không tắm mưa, kéo cái nón đội lên. Mưa lạnh thấm vào từng thớ thịt nhưng, nhớ lại những ngày ở Việt Nam, môi bất giác nở nụ cười.
_Hey buddy, come inside, we have enough space for you. – một ông người Mễ ra hiệu cho tui
_No, I’m fine out here. Thanks.- tui cười
_Okay, suit yourself. Good luck out there young boy, ha ha.
Mưa ướt mờ cặp kính. Hình như mưa tạnh hẳn rồi, tui không còn cảm thấy nước mưa rơi xuống nữa. Tháo cặp kính ra, chùi sạch rồi đưa lên mắt nhìn. Mưa vẫn đang rơi, chỉ có điều nó không rơi vào người tui nữa. Ngước lên, có ai đó đang che mưa cho tui…
_Ơ…- bất ngờ, cổ họng tui nghẹn lại, không nói lên lời.
Linh nhìn tui chằm chằm, đôi mắt long lanh như sương sớm, tay em cầm cái ô cố gắng không để cho mưa tạt vào người tui…
Mọi người muốn thì mình dịch ra tiếng Việt vậy
Chap 12
Bất ngờ thật…
_Có chuyện gì à?- Tui hỏi Linh, giọng lạnh tanh
_Không, trời mưa, cầm lấy đi.- Linh dúi cái ô vào tay tui
_Cần gì phải lo lắng như vậy?- Tui cười nhạt
_Chuyện của tôi.- Linh khẽ nhíu mày
Đoạn, Linh bỏ đi, tui đứng đó trông theo…..Chiếc xe buýt từ từ trờ tới, tui bước lên xe nhưng đôi mắt vẫn trông ra ngoài, luyến tiếc chăng?
Ngồi trong xe, nhìn ra khung cửa, những hạt mưa bám đầy trên cửa xe, lăn tăn, làm tui nhớ lại những ngày ở Việt Nam, cũng lăn tăn, cũng quậy phá, cũng yêu đương một thời. Chợt có người ngồi xuống kế bên mình, tui nhìn qua, ra là ông Mễ khi nãy.
_Ha ha ha, lại gặp cậu nữa rồi.- Ổng nhìn tui cười, vẻ khoái chí lắm
_Có gì mà bác cười dữ vậy?- tui thắc mắc
_Tôi không biết, cứ gặp cậu là tôi thấy vui thôi.
_Bác lạ thật.- tui nhíu mày nhìn người đàn ông khó hiểu này.
_Vậy là…cậu thất tình à?- Ổng cười khoái trá
_Ừ.- Tui gật đầu, làm mặt lạnh
Rồi ổng nói tiếp:
_Cậu biết không? Lúc tôi còn trẻ, trạc tuổi cậu, tôi cũng có người yêu, cô ấy đẹp lắm, đôi cô ấy đẹp như những vì sao…..
Ngồi đó mà nghe ổng kể, dông dài, cái kết của câu chuyện tình yêu này là:
_Cuối cùng, tôi chia tay cô ấy, nhiều lần cả hai muốn quay lại nhưng tôi không đủ can đảm…
Nói đến đây, ổng nhìn tui với đôi mắt đượm buồn rồi nói : “Đừng như tôi, luyến tiếc cả đời cậu ạ, con bé xinh lắm, hãy tha thứ cho nhau.”
Nói đoạn, xe buýt đến trạm, ông Mễ xuống, còn tui trên xe, nhìn theo dáng ông ta lặng lẽ đi dưới làn mưa.
Khoảng mười lăm phút sau, đến trạm tiếp, tui xuống. Còn phải đi khoảng mười lăm phút nữa mới tới nhà. Về tới nhà, tui phóng thẳng lên phòng, tắm rửa, rồi xuống nhà kiếm đồ ăn. Đói.
Kiếm được bịch chip, bay lên sofa nằm thẳng cẳng, bấm Tivi lên coi. Nhai bánh ngồm ngoàm, sực nhớ lại mài đi học, bài tập chưa làm một chữ….thôi kệ…mai lên trường làm. Đang nằm thì điện thoại reo.
_Ai?-tui vừa nhai bánh vừa trả lời
_Tao nè, đi chơi mày.
_Đi với mày thì ở nhà coi thế giới động vật sướng hơn.- tui nhận ra giọng thằng Mẫn
_Lẹ mày, tao kiếm được mấy em xinh lắm.
_Mới bị chúng hôi của hôm qua mà cũng chưa tởn, đi chết đi mày.
Nói rồi tui dập máy. Đứng dậy, định đi vô bếp nấu mì ăn thì điện thoại lại reo.
_Gì?!- tui hằn học
_Mày không đi là mất quyền lợi ráng chịu.
_Lợi lợi con mợ mày, đi một mình đi!
Tui dập máy lần hai. Lợi à, lợi lắm, đi đi con, lát hồi không còn cái sịp mang về. Tui rủa thầm trong bụng.
Tối, ngồi online facebook, không học bài, cứ chốc chốc lại nhìn vào thanh chat…
Sáng, 6h45 dậy. Thay đồ, xuống nhà kiếm đồ ăn sáng, 7h30 xách balô ra khỏi nhà, chị Hạnh cũng vừa đến. Mong hôm nay trong trường có cái gì đó vui vui.
Tới trường, bay vô gym chơi bóng rổ với tụi bạn, chưa thấy bóng dáng thằng Mẫn đâu. Chắc nó chết khỏa thân ở đâu rồi. Chơi tới 8h20 thì học, giờ Hóa, sực nhớ, chết cha, chưa làm bài tập. Vô lớp, ngồi làm thí nghiệm, chắc cuối giờ bà cô mới thu bài tập. Bay qua bàn kế bên, túm ngay đầu thằng David, mượn tập nó chép lấy chép để. Về phải trả nó ly cà-phê nữa. Chép xong, tui tiếp tục làm thí nghiệm với đám bạn thì thằng Mẫn từ ngoài chạy như bay vô. Mặt nó hớn hở lắm.
_Đờ mờ, hôm qua mày mà đi là sướng rồi con.- Nó túm lấy vai tui
_Đi đâu?- Tui hỏi
_Chơi với gái, mấy con đó xinh hết bài luôn.- Nó cười đê tiện
_Mặt mày như cờ hó vậy.- Tui lườm nó rồi quay ra làm thí nghiệm tiếp.
_Éo tin con, chiều nay đi không? Tao dẫn đi.
_Bận rồi.
_Mày bận gì, ngồi nhà chơi game chứ bận éo gì.
_Tao đi làm, nói nhiều, im mày.- Tui nhăn nhó
_Làm gì? Trai hả?
_Nói tí nữa cái ống nghiệm ghim vô con mắt mày đó.- Tui bắt đầu nóng máy.
_Mày dám éo.
Nổi sùng, tui giơ cái ống lên định cho nó thành “Độc Nhãn Long” thì “Cả lớp chú ý!!!”- bà cô dõng dạc.
_Hôm nay chúng ta có một học sinh mới chuyển đến!
Học gần hết học kỳ rồi mà còn chuyển trường, bị gì không biết…tui nheo mắt.
_Cầu mong là con gái, mong là con gái…hí hí hí…hí hí…- thằng Mẫn cười, nước miếng cứ chực trào ra khỏi miệng nó.
_Thằng điên.- Tui quăng cho nó cái nhìn khinh bỉ
_Gái mà mày không thích? Mày bê đê à?
_Bê đê éo, gái thì thằng nào không thích, có mình mày là chờ gái như con chó chờ xương vậy….
_Giờ mày nhìn đi, cả đám cấp ba có bao nhiêu đứa con gái? Chỉ có được con Mi, con Ngọc, với con Chi là đẹp, mấy con kia chỉ vừa vừa.
_Thì sao?
_Thì mong gái đẹp vô để cải thiện tình hình chứ gì.
Nói không nổi với thằng hám gái này, tui bỏ mặc nó trông gì thì trông, tiếp tục làm thí nghiệm vậy.
_Đù má!!! Đẹp!!!- Thằng Mẫn hớn hở
_T, T, ra coi mày, đẹp quá…mà quen quen.- Nó khều tui
_Quen? Quen ai?- Tui ngó ra
_Con nhỏ hôm bữa đó.- Thằng Mẫn trố mắt
_Hơ…giỡn quoài….
Con bé Vi đang đứng giới thiệu với mọi người, lia qua một lượt, mấy thằng Việt Nam thằng nào cũng nhìn con bé không chớp mắt, miệng cười hớn hở cứ như là quen nhau từ lâu lắm rồi….
Loading….
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro