Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 378: Giao Nhận Nhiệm Vụ

Một tháng sau, tại Nhiệm Vụ Đường.

Thẩm Húc Nghiêu (沈旭堯) dẫn theo ba người Mộ Dung Cẩm (慕容錦) bước vào phòng tiếp đón số ba để giao nhận nhiệm vụ, phát hiện nơi đây đã ngồi chật ních hơn sáu mươi hồn sủng sư, tất cả đang chờ hắn xuất hiện.

Thấy tình cảnh náo nhiệt thế này, Thẩm Húc Nghiêu không khỏi nhíu chặt mày. Hắn quay đầu, nhìn sang vị quản sự phụ trách giao dịch bên cạnh. "Vị này chính là quản sự của Nhiệm Vụ Đường phải không?"

"Ồ, ta họ Ngô, đạo hữu có thể gọi ta là Ngô đạo hữu, hoặc Ngô quản sự cũng được." Nở nụ cười, vị quản sự mặc hắc bào đáp lời như vậy.

"Ồ, Ngô quản sự, ta là Giang Nguyên đến giao nhận nhiệm vụ. Chính là nơi đây chứ?"

"Đúng đúng đúng, chính là vậy, Giang đạo hữu mời ngồi." Mỉm cười, Ngô quản sự vui vẻ mời Thẩm Húc Nghiêu ngồi xuống.

"Ta muốn hỏi Ngô quản sự một chút, ta nhận ba mươi nhiệm vụ, sao nơi đây lại có sáu mươi ba ủy thác nhân chứ?"

Nghe vậy, Ngô quản sự lộ vẻ lúng túng. "À, có vài nhiệm vụ là do nhiều người cùng phát ra."

Nhìn bộ dạng không tự nhiên của Ngô quản sự, Thẩm Húc Nghiêu thầm nghĩ: Ngươi còn muốn lừa ta, với vẻ mặt thế kia thì qua ải kiểu gì!

"Được rồi, vậy bắt đầu giao nhận đi!" Nói đoạn, Thẩm Húc Nghiêu ngồi xuống ghế bên cạnh Ngô quản sự, ba người Mộ Dung Cẩm đứng sau lưng hắn.

Thẩm Húc Nghiêu lấy ra một đống lệnh bài nhiệm vụ, đặt lên bàn, tiện tay cầm một khối lệnh bài. "Nhiệm vụ số ba mươi bảy."

"Là ta phát ra." Nói rồi, một nam hồn sủng sư bước tới.

Thấy đối phương có tu vi thất cấp sơ kỳ, Thẩm Húc Nghiêu gật đầu với hắn. "Đạo hữu muốn là dược tề giao tiếp cấp bảy, huyền thưởng năm ức linh thạch phải không?"

"Đúng đúng đúng, ta muốn dược tề giao tiếp. Đây là loại dược tề hàn môn, độ khó luyện chế khá cao. Thế nên, ta đã treo thưởng suốt năm mươi năm, cũng chẳng lấy được dược tề." Nói đến đây, nam hồn sủng sư thở dài một tiếng.

"Hảo, đây là dược tề ngươi muốn." Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu lấy ra ba bình dược tề đưa cho đối phương.

Nhìn thấy dược tề trong tay Thẩm Húc Nghiêu, nam tử kích động trợn tròn mắt, run run nhận lấy ba bình dược tề từ tay hắn. Nhận xong, hắn cẩn thận kiểm tra một lượt, xác định không sai sót gì, nam tử vui mừng như điên, lập tức cất dược tề đi, lấy ra linh thạch huyền thưởng đưa cho Thẩm Húc Nghiêu.

Hoàn thành đơn nhiệm vụ đầu tiên, Thẩm Húc Nghiêu tiếp tục đọc số của những người khác. Ba mươi nhiệm vụ rất nhanh đã giao nhận xong xuôi. Thấy trong phòng tiếp đón chỉ đi mất một nửa hồn sủng sư, Thẩm Húc Nghiêu lật lật mắt, cũng lười để ý đám còn lại, hắn quay sang nhìn Ngô quản sự ngồi bên. Lấy ra lệnh bài cầm cố đưa cho đối phương.

Nhận lấy, Ngô quản sự xem qua. "Đạo hữu, linh thạch ngươi cầm cố là ba trăm vạn, trừ phí chủ trì lần này chín vạn linh thạch, còn lại hai trăm chín mươi mốt vạn, đều ở đây, ngươi điểm một chút."

Nhận lấy, Thẩm Húc Nghiêu kiểm kê một lượt. Xác định không sai sót, hắn mới cất đi. "Đa tạ Ngô đạo hữu giúp chủ trì giao dịch, cáo từ."

Thấy Thẩm Húc Nghiêu đứng dậy, Ngô quản sự cũng theo đứng lên. "Giang đạo hữu, thủ đoạn luyện chế dược tề hàn môn của các hạ quả thực cao minh, các dược tề sư trong hiệp hội dược tề sư của chúng ta đều muốn cùng các hạ tỷ thí một phen, không biết Giang đạo hữu có ý kiến gì?"

"Không cần đâu, ta còn việc gấp phải đi trước." Nói xong, Thẩm Húc Nghiêu dẫn ba người Mộ Dung Cẩm định rời đi.

"Giang đạo hữu, sao lại vội vã đi thế?" Nói rồi, hai nam một nữ ba vị thất cấp hồn sủng sư chặn đường đi của bốn người Thẩm Húc Nghiêu.

Thấy đám người tới, Thẩm Húc Nghiêu cười lạnh. Hắn quay sang nhìn Ngô quản sự bên cạnh. "Ngô quản sự, an ninh của hiệp hội dược tề sư các ngươi kém vậy sao? Ta còn chưa ra khỏi cửa, đã có kẻ muốn giết người đoạt bảo, đám ác đồ nơi đây quá ngông cuồng rồi!"

Nghe vậy, Ngô quản sự lộ vẻ lúng túng. "Cái này..."

"Này, ngươi nói bậy bạ gì đấy? Chúng ta là dược tề sư, chứ không phải ác đồ."

Nhìn nữ dược tề sư mặt đầy bất mãn, Thẩm Húc Nghiêu cười lạnh. "Không phải ác đồ, vậy ngươi chặn ta làm gì?"

"Những dược tề hàn môn kia của ngươi luyện chế thế nào?" Ngẩng đầu lên, Tiết Đan Đan (薛丹丹) ra vẻ bề trên, chỉ tay sai khiến hỏi.

"Liên quan gì đến ngươi?" Cười lạnh, Thẩm Húc Nghiêu lộ vẻ khinh thường.

"Ngươi..." Đáp án bất ngờ khiến Tiết Đan Đan nghẹn họng.

"Đạo hữu, chúng ta là đệ tử của thành chủ Dược Tề Thành, Lục thiếu gia nhà ta muốn kết giao với Giang đạo hữu, không biết Giang đạo hữu có ý kiến gì?" Từ sau lưng Tiết Đan Đan bước ra, một nam tử lam bào ngạo mạn nói.

Nghe lời nam tử, Thẩm Húc Nghiêu cười lạnh. "Không hứng thú."

"Ngươi..."

Thấy ba người vẫn chặn đường, Thẩm Húc Nghiêu rất bực bội. "Sao, Phủ Thành Chủ giờ công khai cướp bóc rồi à?"

Nghe vậy, nam tử lam bào lập tức lạnh mặt. "Đạo hữu, ngươi đừng có kính rượu không uống lại uống phạt tửu đấy!"

"Cảm ơn, rượu của ngươi ta không uống, sợ có độc." Nói đến đây, Thẩm Húc Nghiêu lộ vẻ khinh miệt.

"Ngươi..."

Nhìn ba người mặt mày khó coi, Thẩm Húc Nghiêu che giấu không nổi vẻ chán ghét trong đáy mắt. "Hảo cẩu không cản đường, các ngươi còn chặn, đừng trách ta không khách khí."

Nghe lời Thẩm Húc Nghiêu, nữ hồn sủng sư kia tức đến thất khiếu sinh yên. "Ngươi dám uy hiếp chúng ta, ngươi có biết ta là ai không?"

"Dù ngươi là công chúa của thành này thì đã sao, ta vốn không phải người thành này, ta chẳng sợ ngươi, cũng chẳng sợ phụ thân ngươi. Hơn nữa, nam nhân dưới gầm trời này, chẳng phải ai cũng quây quanh mông ngươi mà xoay đâu, ngươi đừng thật sự tưởng mình là tuyệt thế mỹ nhân chứ? Chỉ là phàm phu tục tử mà thôi." Loại đại tiểu thư kiêu ngạo à? Xin lỗi, hắn không thích kiểu này, hắn cũng chẳng thích nữ nhân.

Nghe vậy, Tiết Đan Đan tức đến mặt méo xẹo. "Ngươi, ngươi đồ chó chết, ngươi nói gì?"

Thấy Tiết Đan Đan định động thủ, một hắc bào nam tử lập tức tiến lên cản nàng.

Quay đầu nhìn người đứng bên, Tiết Đan Đan lộ vẻ ủy khuất. "Lục ca, ngươi xem hắn kìa!"

"Ba người các ngươi lui ra!"

Nghe vậy, Tiết Đan Đan nhíu mày, cùng hai nam tử khác lui sang một bên.

"Đã quấy rầy vị đạo hữu này." Nói rồi, Lục thiếu Tiết Hàng (薛航) hành lễ với Thẩm Húc Nghiêu.

"Đã biết lãng phí thời gian của ta nhiều vậy, ngươi nên cút đi. Đừng cản đường ta."

"Hảo." Gật đầu, Tiết Hàng tốt tính lui sang bên.

Thậm chí lười nhìn đối phương thêm cái, bốn người Thẩm Húc Nghiêu trực tiếp rời đi.

Thấy bốn người Thẩm Húc Nghiêu đi mất, Tiết Đan Đan tức đến giậm chân. "Lục ca ơi, Giang Nguyên này quá đáng quá đi!"

"Thiên tài đều có tính khí. Bản lĩnh càng lớn, tính khí càng lớn. Điều này rất bình thường."

Nghe ca ca nói vậy, Tiết Đan Đan lộ vẻ uể oải. "Nhưng hắn cũng không thể nói ta như thế chứ?"

"Không trách hắn, là các ngươi không biết làm việc." Ba tên ngu ngốc này, vừa lên đã ra vẻ bề trên nói chuyện với người ta, kết quả, người ta vốn không phải người thành này, căn bản chẳng sợ bọn họ. Một cái đã đá phải thiết bản, trách ai? Chẳng phải trách chính bọn chúng ngu sao?

Nghe lục ca nói vậy, Tiết Đan Đan càng uể oải hơn.

Tiết Hàng quay người nhìn Ngô quản sự. "Ngô quản sự, ngoài tên ra, ngươi còn biết chuyện gì khác về hắn không?"

"Nghe nói là người ngoại địa, ở tại Tụ Hiền Khách Điếm trên Đông nhai. Mới đến Dược Tề Thành của chúng ta ba mươi lăm ngày. Trước khi nhận nhiệm vụ từng bán một lô dược tề. Những thứ khác thì không biết."

"Ừm, ta biết rồi." Gật đầu, Tiết Hàng dẫn Tiết Đan Đan, Trương Phàm và Lý Triết, bốn người cùng rời đi.

Thấy người đi hết, đám dược tề sư còn lại chạy đến xem náo nhiệt lập tức bàn tán xôn xao.

"Tên Giang Nguyên kia quá ngông cuồng đi? Dám không nể mặt Lục thiếu luôn?"

"Ta thấy, tên này hoặc là ỷ tài cuồng ngạo, hoặc là có bối cảnh, chẳng sợ Phủ Thành Chủ."

"Có bối cảnh, ừm, có khả năng, bằng không sao dám ngông cuồng thế?"

"Đúng vậy, người thường đâu dám đắc tội người Phủ Thành Chủ!"

"Bất quá, tiểu tử này quả thực có bản lĩnh, một tháng hoàn thành ba mươi nhiệm vụ, tương đương một ngày phải luyện chế một loại dược tề!"

"Quả nhiên lợi hại! Không biết là dược tề sư do thế lực nào bồi dưỡng!"

"Nhìn đối phương che che giấu giấu đeo mặt nạ, tám chín phần là dược tề sư bình dân!"

"Không thể nào, lợi hại thế này sao có thể là dược tề sư bình dân? Chắc chắn là dược tề sư của đại thế lực cố ý khiêm tốn."

"Ai biết được?"

...

Về đến khách điếm, bốn người Thẩm Húc Nghiêu ngồi cùng nhau dùng bữa trưa.

"Húc Nghiêu, thành này e là không thể lưu lại lâu được!" Hôm nay Húc Nghiêu kiếm được bao nhiêu linh thạch, ắt hẳn có không ít kẻ đỏ mắt, hơn nữa, đại tiểu thư Phủ Thành Chủ và vị Lục thiếu kia dường như cũng rình rập. Vì vậy, Mộ Dung Cẩm muốn rời đi.

"Ừm, tối nay đi." Lần này ở Nhiệm Vụ Đường lại kiếm được mười sáu ức linh thạch, cộng với ba mươi ức trước đó, đã là bốn mươi sáu ức linh thạch, linh thạch để ái nhân tấn cấp cũng đủ dùng, thế nên Thẩm Húc Nghiêu cũng chẳng định lưu lại lâu.

Nghe ái nhân nói vậy, Mộ Dung Cẩm gật đầu, tỏ ý tán thành.

"Húc Nghiêu, lần này ngươi kiếm linh thạch không ít đâu!" Nói đến đây, Vương Tử Minh lộ vẻ hâm mộ. Thầm nghĩ: Linh Ngôn Sư quả nhiên kiếm linh thạch nhanh! Chỉ cần tùy tiện nhận vài huyền thưởng, đã kiếm được số linh thạch mà người khác cả đời cũng chẳng tích cóp nổi! Khó trách Tiểu Thải trung thành với chủ nhân Húc Nghiêu thế. Nói gì cũng không chịu rời xa Húc Nghiêu! Quả nhiên, Húc Nghiêu rất có bản lĩnh!

Không chỉ kiếm linh thạch có bản lĩnh, mà vận khí của Húc Nghiêu cũng tốt thật. Nếu không có Húc Nghiêu, hắn căn bản chẳng tin chuyện trong tranh bản là thật, vậy thì Tiểu Thải cũng chẳng thể có được cơ duyên lớn lao này. Phải nói, chuyện này quả thực nhờ Húc Nghiêu nhiều!

Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu liếc Vương Tử Minh một cái. Vô nại (bất đắc dĩ) cười. "Ai, nhà ta nhân khẩu đông, kiếm nhiều, xài cũng nhiều." Không kiếm tiền thì làm sao? Hắn phải dưỡng gia mà!

"Ừm, cũng đúng." Húc Nghiêu và Mộ Dung Cẩm có bốn thú sủng, còn hai nhi tử, người cần dưỡng quả thực nhiều hơn. Thế nên, linh thạch kiếm nhiều xài cũng nhiều. Không như hắn, một mình no cả nhà không đói.

Thẩm Húc Nghiêu vừa ăn xong bữa trưa, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa. Bốn người nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt nghi hoặc. Thẩm Húc Nghiêu đứng dậy, mở trận pháp hộ vệ trong phòng và cánh cửa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #dammy