Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 9:Cảm giác khác biệt

Minh Anh Tông trở lại hoàng cung, việc đầu tiên là đi xem diện mạo của

hoàng hậu. Quả thật lời đồn không sai, diện mạo Tú Nghiên như hoa như

ngọc khiến ai nhìn thấy cũng phải si luyến. Minh Anh Tông không ngoại lệ,

chàng vừa gặp đã yêu thầm nghĩ mình may mắn khi có được nữ nhân này.

May mắn hơn nữa người thay mình làm hoàng đế lại là nữ nhân không thể

làm ra chuyện gì đối với nữ nhân của mình. 

Quả thật như lời đã nói với Duẫn Nhi, Minh Anh Tông thay đổi cách trị quốc, làm

một con người hoàn toàn khác. Không một ai nghi ngờ rằng Minh Anh Tông

chân chính đã trở lại. Chỉ có một người lại cảm giác có sự khác thường, đó

chính là Tú Nghiên. Nàng cảm nhận rất rõ, Minh Anh Tông trước đây đối với

mình ôn nhu săn sóc, làm cho nàng cảm thấy vô cùng ấm áp. Nhưng Minh

Anh Tông hiện tại thì khác, tuy cũng có ôn nhu, lại không bằng, ánh mắt lại nóng bỏng muốn chiếm đoạt nàng. Hơn nữa, Minh Anh Tông lần này trở về

không tái cùng nàng học chữ, cũng dời chỗ phê tấu chương trở lại ngự thư

phòng. 

Vì sự khác nhau quá lớn đó, Tú Nghiên cảm thấy vô cùng bất an, xin dọn ra

Vọng Nguyệt cung ở. Nếu trước đây, nàng rất muốn cùng Minh Anh Tông viên

phòng thì bây giờ nàng lại cảm thấy sợ hãi. 

Minh Anh Tông tự cho rằng chỉ cần mình quyết tâm, rồi sẽ có ngày Tú Nghiên động tâm. Nhưng lúc nào cũng nhận được sự cự tuyệt. Nếu là trước đây,

Minh Anh Tông sẽ thẳng tay chiếm đoạt nàng, nhưng bây giờ thì khác Tú Nghiên quá thanh cao thuần khiết khiến chàng có chút e dè, chỉ có thể dùng

tấm lòng đãi ngộ nàng mong nàng đổi ý. 

Nhưng dù có né tránh thế nào Tú Nghiên cũng có ngày phải đối mặt với

Minh Anh Tông.

Hơn một năm qua Tú Nghiên luôn cự tuyệt Minh Anh Tông. Nhưng dục

vọng không thể nào kiềm chế mãi, Minh Anh Tông quyết định, dù muốn dù

không cũng phải khiến Tú Nghiên trở thành người của mình. 

Một buổi tối, Minh Anh Tông không cho người báo trước mà tự mình đi thẳng

đến Vọng Nguyệt cung. 

Đêm hôm nay trăng tròn, rất sáng và đẹp. Tú Nghiên mở cửa sổ, ngước nhìn

ánh nguyệt trên cao. Hơn một năm trôi qua nàng vẫn nhớ như in những kỷ

niệm đẹp ngày mới trở thành hoàng hậu. Hoàng thượng khi ấy ngây ngô đơn

thuần lại rất thương người, không nặng lời với bất kỳ một ai. Ngày thường khi

thượng triều trở về hoàng thượng luôn cùng nàng dạo hoa viên, thổi tiêu cho

nàng nghe, dạy nàng bắn cung. Nàng nhớ cái khoảnh khắc hai người vô tình

chạm nhau một cách thân mật, lúc ấy trái tim nàng cứ nhảy rộn lên làm nàng

xấu hổ... Môi Tú Nghiên khẽ nhếch lên thật đẹp, những ngày tháng ấy ngắn

ngủi nhưng nàng không thể nào quên.

Minh Anh Tông đứng ở cửa nhìn nàng thất thần, khi nàng không ở bên cạnh

chàng thì nàng mới có nụ cười đẹp như thế. Chàng có thể đoán biết Tú Nghiên đã yêu người kia, nhưng chàng không dám tin vì người kia chỉ là một nữ

nhân. 

Minh Anh Tông thở dài một cái, nhẹ nhàng đi đến phía sau Tú Nghiên, luồn

tay ôm lấy bờ eo nhỏ nhắn của nàng, khẽ thổi hơi vào tay nàng : 

- "Hoàng hậu của ta hôm nay thật cao hứng." 

- "Á ! Bệ hạ, người buông thần thiếp ra" - Tú Nghiên giật mình giãy dụa muốn

thoát khỏi vòng tay Minh Anh Tông. 

Nhưng khi người ta ôm được mỹ nhân vào lòng thì đời nào chịu buông ra.

Minh Anh Tông dụng lực nhấc bổng Tú Nghiên lên, tiến lại phía giường.

Tú Nghiên cố sức vùng vẫy, nhưng đôi tay ấy quá mạnh mẽ, nàng cố sức thế

nào cũng không thoát ra được. 

Minh Anh Tông đè nàng xuống, dùng sức nặng toàn thân áp chế nàng. Tú Nghiên thừa biết ngày này thế nào cũng đến, nhưng lại không nghĩ nó lại khủng

khiếp thế này. Minh Anh Tông hôn lên làn môi mềm mại của nàng, lưỡi dùng

sức tách đôi môi mím chặt ấy ra. 

Khẽ nhíu mày, Minh Anh Tông có dùng sức thế nào cũng không tách ra được.

Một lúc sau chàng còn cảm nhận được một vị mặn chát, hòa với mùi tanh của

máu. Minh Anh Tông bật dậy, nhìn chằm chằm Tú Nghiên. Nàng tự cắn môi

mình đến chảy máu. Minh Anh Tông thở dài một cái rồi ngồi dậy, hỏi nàng : 

- "Tại sao nàng lại làm vậy ? Nàng thà chết cũng không cùng trẫm ? Trẫm là

trượng phu của nàng mà." 

Tú Nghiên chống tay ngồi dậy, lui vào trong góc tường. Nàng không lau đi

vệt máu trên miệng, nhìn thẳng vào Minh Anh Tông, nghiêm túc nói : 

- "Người vốn không phải trượng phu thần thiếp." 

Minh Anh Tông mở to mắt nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc. Tú Nghiên dừng lại một chút rồi nói tiếp : 

- "Người cùng thần thiếp tiến hành nghi lễ thành thân không phải là Người,

người chiếm lấy trái tim thần thiếp cũng không phải là người. Người đó là

hoàng thượng của trước đây." 

- "Người đó không phải là trẫm sao" - Minh Anh Tông biết rõ còn cố hỏi. 

Tú Nghiên nhắm mắt lại, trầm mặc một lúc rồi nói : 

- "Thần thiếp không biết tại sao, nhưng thần thiếp cảm giác được hai người rất

khác biệt. Hơn nữa,..." 

- "Nàng cứ nói, trẫm muốn nghe hết lý do" - Minh Anh Tông tựa vào giường, sắc

mặt ngưng trọng.

Tú Nghiên được sự đồng ý của Minh Anh Tông, tiếp tục nói : 

- "Hơn nữa, tuy hai người vẻ bề ngoài cực kỳ giống nhau nhưng...bàn tay lại

khác. Bàn tay người kia tuy có vẻ rắn chắc nhưng lại nhỏ nhắn mềm mại còn

có chút ấm áp. Bàn tay của người to lớn hơn, cũng không có sự mềm mại

cùng ấm áp kia. Quan trọng nhất là ánh mắt, ánh mắt hoàn toàn khác nhau.

Thần thiếp có thể khẳng định hai người không phải là một. Thần thiếp chỉ

không biết ai mới là hoàng thượng chân chính, nhưng điều đó không quan

trọng đối với thần thiếp." 

- "Trên danh nghĩa nàng là nhất quốc chi hậu, ngoài hoàng đế ra thì nàng

không thể nghĩ đến người khác" - Minh Anh Tông có chút không hài lòng.

- "Vậy thì xin người hãy nhốt thần thiếp vào lãnh cung, nhu vậy đối với thiếp sẽ

dễ chịu hơn" - Tú Nghiên chuyển tư thế thành quỳ trước mặt Minh Anh Tông. 

Minh Anh Tông thấy phản ứng của Tú Nghiên nhất thời không biết làm sao

cho thỏa. Một lúc sau, Minh Anh Tông mới dần dần lên tiếng : 

- "Hoàng hậu ngồi xuống đi. Ta có vài việc muốn hỏi." 

Tú Nghiên có chút bất ngờ, nhưng cũng thuận theo ngồi xuống bên cạnh.

Minh Anh Tông lúc này mới từ từ lên tiếng : 

- "Quả thực trước đây có một thời gian, người ngồi trên long ngai không phải là

ta. Khi đó ta bị hành thích trọng thương phải dưỡng thương ở một nơi xa lạ. Duẫn Nhi chính là ân nhân cứu mạng ta. Vì quan quân triều đình nhìn nhầm người

nên mang hắn hồi kinh thay ta làm hoàng đế. Một năm trước ta hồi phục sức

khỏe nên trở về lấy lại hoàng vị." 

Tú Nghiên thoáng thở ra một hơi nhẹ nhõm. Nàng cảm thấy mình còn may

mắn, bởi vì người nàng yêu thực có tồn tại trên đời. Minh Anh Tông hơi nhíu

mày, quay sang hỏi Tú Nghiên : 

- "Nàng có thể bỏ đi tất cả chỉ vì người đó ?" 

- "Ân" - Tú Nghiên không do dự gật đầu, nàng thật muốn ngay tức khắc đi tìm

người đó. Một năm qua người đó ra đi không một lời từ biệt đã để lại cho

nàng biết bao nhiêu thương nhớ. 

- "Nếu người đó không yêu nàng, không thể mang lại hạnh phúc cho nàng ?" -

Minh Anh Tông vặn hỏi, chàng biết rõ thân phận thật của Duẫn Nhi. 

- "Thần thiếp cam tâm tình nguyện không một lời oán trách" - Tú Nghiên cứng

rắn trả lời, nàng thật muốn hỏi người đó thật nhiều câu hỏi mà trước đây

nàng chưa dám hỏi. 

- "Nhưng nàng với danh phận đặc thù như vậy làm sao có thể tự do đi tìm Duẫn Nhi" - Minh Anh Tông bị sự cứng rắn của Tú Nghiên thuyết phục, ngữ khí có

chút ôn hòa. 

Tú Nghiên cũng biết điều đó, về tình về lý đều không có lý do nào để nàng

xuất cung tìm người. Bây giờ nàng cũng chưa nghĩ ra mình phải bắt đầu làm

từ đâu. Minh Anh Tông nhìn Tú Nghiên một chút rồi nhẹ nhàng vỗ vai nàng : 

- "Đêm đã khuya, hoàng hậu nghỉ ngơi sớm. Ta trở về." 

Nhìn bóng dáng lặng lẽ âm thầm của Minh Anh Tông, Tú Nghiên cảm giác

thật có lỗi. Yêu một người không yêu mình đã là một đau khổ. Yêu một người

đã yêu một người khác còn đau khổ hơn. Không biết Minh Anh Tông đã phải

cố gắng như thế nào mới có thể quyết định thành toàn cho hai người. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: