
Q5 - Chương 7
Chương 07
Editor: Việt Anh Vịt
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Hiện tại ta đang lâm vào tình cảnh vô cùng khó khăn, tay ta, cuối cùng nên buông hay không buông đây?
Ta thì muốn buông tay, giờ tài tử có ngã xuống cũng không gãy tay gãy chân được, bởi vì ta kéo hắn lâu như vậy cũng giảm bớt lực rồi, hơn nữa, tay ta bây giờ rất đau rất đau có được không! Máu chẳng những thấm đỏ tay áo còn tí tách rớt xuống mặt tài tử. Ta cúi đầu, sắc mặt tái nhợt kéo tài tử, nước mắt rơi thẳng xuống... Đau quá.
Ta nghĩ, mình đúng là bán sức thái quá rồi, nhưng sau khi nói ra lời như vậy, ta phải buông tay kiểu gì mới hợp hoàn cảnh đây?
Ngay lúc này, Lục Trúc ở phía sau lại mở miệng...
"Thật sự chịu không nổi nữa rồi tiểu thư..."
Ta mở mắt, bi thương nhìn tài tử, sao hắn có thể như vậy! Dáng người gầy yếu như thế, hơn nữa còn là nam nhân được chiều chuộng, sao lại nặng tới vậy. Với chút sức lực của ta, muốn kéo hắn lên là chuyện không thể nào, không bị kéo xuống đã không tệ rồi. Hơn nữa, nếu không phải có người kéo lại từ phía sau thì trăm phần trăm ta đã bị kéo xuống rồi.
Ta nháy mắt, biểu đạt sự bất lực của mình: "Biểu ca..."
Dường như tài tử nhận ra sức ta kéo tay hắn ngày càng yếu đi, ta đã sắp không kiên trì nổi nữa. Hắn kiên định nhìn ta, nói: "Nàng buông tay đi."
"Ta không... Biểu ca..."
Ngay lúc đó, hắn khó khăn gỡ khỏi tay ta, trước khi ngã xuống dưới, hắn còn nhìn ta thật sâu, nói: "Không cần áy náy, nàng đã làm rất tốt rồi."
Này! Tại sao hắn nói như thể hắn sắp chết vậy?
Ta thuận theo buông lỏng bàn tay, tại một khắc hắn ngã xuống ta giả vờ bổ nhào về phía trước, một tay túm vào không trung: "Biểu ca!!!"
Tài tử ngã xuống bị đá vụn đập vào. Ta thấy khuôn mặt dễ nhìn của hắn bị đau mà trở nên vặn vẹo, lại không ngất đi được. Ta giấu kỹ sự thất vọng làm bộ lo lắng, nhìn tài tử kiềm chế cơn đau khó khăn dậy nhìn lên trên này.
"Đừng qua đây..." Hắn nhìn ta, cố gắng nở một nụ cười ôn hoà: "Ta không sao."
Ta ứa lệ nhìn hắn, một tay còn lại làm ám hiệu cho Lục Trúc, nàng lập tức đứng lên, giả vờ vừa mới chạy tới, một tay đưa ra kéo ta về.
"Tiểu thư! Người làm sao vậy, tay người đang chảy máu kìa."
Ta xoay người đi, mặt không thay đổi dùng giọng điệu cực kì sốt ruột nói: "Mau, mau đi cứu biểu ca, biểu ca bị rơi xuống vách núi rồi, mau đi cứu hắn!" Ta vừa nói vừa ngáp một cái, hai tay nắm chặt tay Lục Trúc.
Lúc này, A Tam cũng "xuất hiện", hắn túm lấy tay ta dẫn ta đi, lên tiếng nói: "Tiểu thư, vết thương của người rất nặng phải mau chóng trị liệu."
Ta sốt ruột nói tiếp: "Nhưng biểu ca vẫn còn ở phía dưới."
Lục Trúc nghe xong, lập tức nức nở nói to: "Tiểu thư! Sao người vẫn chưa hết hy vọng hả? Biểu thiếu gia chưa từng đặt tiểu thư trong lòng, hắn luôn luôn lợi dụng tiểu thư, người tỉnh táo một chút, nam nhân như vậy không cần để ý đến hắn."
"Không, ta muốn đi cứu biểu ca!" Ta bình tĩnh ngồi trên đống cỏ, đưa tay cho A Tam bôi thuốc. Lục Trúc ở bên cạnh nghịch tóc của ta, sau khi làm nó rối tung lên, nàng lại tiếp tục nghịch tóc mình, vừa nghịch vừa mở miệng diễn cùng ta. Chúng ta nghĩ đến đâu nói tới đó, bi thương thế nào, to tiếng ra sao.
Dù sao, vị trí của ta bây giờ chính là tiểu bạch hoa thâm tình đến đê tiện, chết cũng không từ bỏ biểu ca.
"Tiểu thư, đừng nghĩ tới nam nhân kia nữa, từ nhỏ đến lớn, việc người làm cho hắn còn ít ư? Nếu hắn thực sự có lương tâm, thì đã không đối xử với tiểu thư như vậy. Biểu thiếu gia quả thực, quả thực..." Lục Trúc cạn lời, nàng ngây dại nhìn ta.
Ta yên lặng suy tư một hồi, nói tiếp: "Những thứ đó đều là ta cam tâm tình nguyện, ngay từ đầu ta đã biết biểu ca là người thế nào, nhưng ta không oán không hối. Hắn yêu sách, ta cũng yêu sách, hắn yêu đàn ta cũng yêu đàn, hắn thích du ngoạn ta cũng thích du ngoạn. Trong cuộc đời ta chứa đầy những thứ biểu ca yêu thích, ta không biết sau khi mất đi biểu ca, ta còn có thể làm gì..."
Lục Trúc nghe những lời nức nở của ta, hai tay ôm ngực làm bộ ớn lạnh. Ta mất hứng, dùng tay không bị thương vỗ nàng một phát, trẻ con không hiểu chuyện. Bây giờ cần gì nói đó, muốn lạnh lùng có lạnh lùng, tài tử nhất định sẽ chui đầu vào rọ.
Chưa đến một lúc A Tam đã băng bó xong vết thương trên tay, ta hài lòng cho hắn một ánh mắt khích lệ.
Lục Trúc thấy vậy không cam tâm yếu thế mở miệng: "Tiểu thư, ta thấy đáng thương cho tiểu thư..."
Lúc chúng ta diễn, thành công đem vấn đề cứu biểu ca mở rộng ra, chuyển tới nói những phần kịch chua xót hơn. Ngay khi ta cho rằng Lục Trúc lại bị kẹt một lần nữa, nàng đột nhiên lớn tiếng kêu: "Tiểu thư, người lại ho ra máu!"
Định mệnh! Lúc này ta không ho không được, sao có thể đột nhiên chuyển kịch thế này.
"Khụ khụ khụ... Khụ khụ..." Ta lập tức ho kịch liệt, ho đến tê tâm liệt phế, nghe tiếng thôi cũng thấy đáng sợ.
Sau khi ta ho một hồi, Lục Trúc lại mở miệng.
"Tiểu, tiểu thư, người sao vậy, mau tỉnh lại, đừng doạ nô tì... Tiểu thư!"
Lần này ta được ngất sao? Lục Trúc giỏi lắm, thậm chí cả kết thúc cũng tự mình sắp xếp xong xuôi. Nếu vậy ta còn lý do gì để ở lại? Hơn nữa, Lục Trúc làm vậy rất hợp ý ta, vừa vặn ta đang nghĩ không biết nên rời đi thế nào, ngất để rời đi là tốt nhất!
Lục Trúc đắc ý vênh mặt, tiếp tục nôn nóng: "Đồ ngốc, còn không mau đưa tiểu thư đi tìm đại phu, nhanh lên, nếu tiểu thư xảy ra chuyện gì thì chúng ta phải làm sao..."
A Tam trầm mặc một chút, bế ta lên, đang định nhấc chân đi xuống núi thì dưới vách đá rốt cuộc vọng lên tiếng tài tử.
"Cô nương... Cô nương, cô nương nàng bị sao vậy?!"
Ta đưa mắt nhìn Lục Trúc, ý bảo nàng lặng lẽ đi xem xem. Lục Trúc được lệnh lập tức cẩn thận đến bên vách núi, cẩn thận nhìn, sau khi xem xong, nàng lại cẩn thận mò trở về, đến gần tai ta nói: "Tiểu thư, người kia đang cố sức bò lên, thoạt nhìn rất vất vả. Trên người hắn hình như có bị một ít vết thương nhỏ, nhưng bò lên thì không thành vấn đề, muốn em đá hắn xuống không?"
"... Em muốn bại lộ à?" Ta nheo mắt hỏi.
Lục Trúc cũng nheo mắt, một tay bịt mặt mình: "Em có thể bịt mặt."
"Em tưởng em là ninja chắc, che một chút người khác liền không nhận ra em sao?" Ta bất đắc dĩ trợn mắt, nghiêm chỉnh giáo dục nàng: "Làm người không thể để lòng dạ đen tối như vậy được, hiểu không? Kiểu người ngây thơ lương thiện như chúng ta lúc này nên đi sạch sẽ dứt khoát, cho hắn tự cô đơn lo lắng bò lên."
Lục Trúc trợn mắt, vô tội mở miệng: "Nghe tiểu thư nói quả nhiên có đạo lý, không hổ là tổ tông của lòng dạ đen tối."
Ta: "... Đen ông nội ngươi!"
Nói xong ta liền giả bộ yếu ớt để A Tam bế về nơi chúng ta đang ở, sau khi trở về lập tức thay một bộ quần áo bình thường, bỏ bộ quần áo trắng nhuốm đầy máu sang một bên. Ta vô cùng nghiêm túc sai Lục Trúc A Tam ra canh cửa, nếu tài tử tìm đến thì nói ta không gặp ai hết.
Đương nhiên, phải làm cho hắn biết ta không gặp ai là do bị ép. Còn phải để tài tử biết hiện tại ta không thể chịu nổi một chút kích thích nào, bệnh vô cùng nặng.
Hôm nay bởi vì leo núi nên ta thức dậy hơi sớm, giờ tay lại bị thương, tinh thần mệt mỏi, ta mau chóng ngáp một cái thật to. Đang định bò lên giường ngủ một giấc, đột nhiên ta trợn trừng mắt, cảm thấy có chút không đúng. Người nên canh giữ ở trong nhà, hình như thiếu mất một tên.
Lục Trúc và A Tam đang canh cửa, vậy người đâu? Đi đâu rồi?
Ta ngửa đầu nhìn đỉnh màn, nhớ tới dáng vẻ uỷ khuất của người kia khi ta ra ngoài, một đại nam nhân uỷ khuất thành cái dạng đó, chê ta ớn lạnh chưa đủ sao? Ta ngồi trên giường, từ từ nhíu chặt mày, người kia sẽ đi đâu được? Vừa nghĩ ta vừa xỏ lại đôi giày vừa cởi ra, bước nhẹ nhàng tới bên cửa sổ, đang định mở cửa hóng gió thì bên ngoài liền truyền đến giọng A Tam.
Ta sửng sốt, hơi có tật giật mình ngừng thở, tận lực giảm thấp sự hiện hữu của mình.
Việc nghe lén thế nà cũng không phải tự ta muốn làm, ai bảo giọng bọn họ đặc biệt như vậy, vừa nghe đã biết là giọng của ai.
A Tam như trước không hề phập phồng, rất bình thản mở miệng: "Tiểu thư ngủ rồi."
Tiếng bước chân của Sẹo ca dừng lại, hình như đang suy nghĩ gì đó, ta cố gắng căng tai, chợt nghe thấy tiếng quần áo cọ vào nhau xột xoạt.
"Ừ, cái này nhớ phải đưa cho nàng, vết thương của nàng hơi sâu, dùng thuốc này tương đối tốt." Giọng sẹo ca cũng rất lãnh đạm, lãnh đạm khiến ta hơi mất hứng. Nhưng hắn có thể trong khoảng thời gian ngắn như vậy biết được ta bị thương, nhất định là hắn cũng lên núi, đúng là một tên kiêu ngạo.
Ta vừa âm thầm phỉ báng vừa dựng tai lên nghe tiếp.
A Tam mở miệng tiếp tục nói: "Lúc đó sao không xuất hiện?"
"Ta xuất hiện không phải sẽ gây ra phiền phức sao?" Sẹo ca hỏi lại.
Nếu ở trạng thái bình thường, ta chắc chắn sẽ khen người anh em vẫn tự biết thân biết phận, nhưng giờ lòng ta có hơi khó chịu. Ta là người vô tình vậy sao? Trong giọng nói của sẹo ca không đơn thuần chỉ là uỷ khuất, mà còn có một chút thương tâm. Tuy ngữ khí hắn lãnh đạm, song kỳ quái là ta lại nghe ra được.
Ta rất quá đáng sao? Ta từ từ nhớ lại sự việc lúc trước.
Đúng lúc này, ta nghe sẹo ca nói: "Ngốc, bồi ca đi uống rượu đi."
"Không đi."
A Tam từ chối quá sạch sẽ lưu loát, sẹo ca mất hứng: "Ngay cả ngươi cũng ghét ta?"
Sẹo ca đang bị cái gì nhập vào sao? Âm thanh tự oán tự thán này.
A Tam vẫn dứt khoát như cũ: "Tiểu Trúc bảo ta canh cho tiểu thư ngủ."
Nghe A Tam nói vậy, ta lặng lẽ bước lên phía trước nhìn qua khe cửa sổ, vừa vặn trông thấy A Tam ngồi dưới đất. Sẹo ca lúc này mang bộ mặt không chút thay đổi, hai tay khoanh trước ngực, giật giật khoé miệng nói: "Canh thì nên canh ở trước cửa mới phải, nơi này là hậu viện."
"Nếu nhàm chán ngươi có thể tự mình đi chơi, không cần lượn tới lượn lui trước phòng tiểu thư."
"..."
"Tiểu Trúc bảo ta nói."
"Ta lượn đấy, ta lượn tới lượn lui đấy thì sao?"
Cái loại đề tài không dinh dưỡng này, thân làm khán giả nghe lén ta thật không thể chịu nổi! Sẹo ca ơi sẹo ca, hắn quả nhiên biến thái, thế mà lại dám ở ngoài phòng ta lượn tới lượn lui, chẳng lẽ có ý đồ bất lương với ta? Ừ, đây quả thật là một vấn đề nghiêm túc. Ta cau mày, cực kì không ủng hộ, rốt cuộc bọn họ cũng đổi đề tài, hiếm khi A Tam thông minh được một lần.
"Ngươi rất lo lắng." Hắn mở miệng nói một câu thấy máu.
Sẹo ca lặng lẽ lui về sau mấy bước, chậm rãi đáp: "Vừa rồi ù tai, không nghe thấy ngươi nói gì."
"Kỳ thật Tiểu Trúc cũng rất lo lắng." A Tam nói tiếp: "Ta cũng có một chút xíu, chúng ta đại khái đều như nhau, trước kia chưa gặp được tiểu thư. Làm gì, nói gì, đi đường gì, đều giống như bị sắp đặt sẵn. Sẽ không quá cao hứng, cũng không thật sự khổ sở, không có tâm tình kích động, ngay cả khi cha ta chết, ta cũng không đặc biệt đau buồn."
A Tam mờ mịt ngẩng đầu nhìn trời xanh, không buồn nhìn Sẹo ca, giống như đứng ở đó không phải một con người mà là một thân cây, một bức tường vậy.
"Sau này, gặp được tiểu thư. Khi đó ta không biết vì sao lại nhất định muốn nàng mua mình, trong lòng vô cùng xúc động, dường như có cái gì đó khiến ta làm vậy. Đợi sau khi tiểu thư thật sự mua ta, cảm giác ấy liền biến mất. Ta cảm thấy rất kỳ quái, vì thế ta đi tìm tiểu thư, sau đó, ta phát hiện cuộc sống của ta không còn mờ mịt nữa."
Sẹo ca lẳng lặng nhìn A Tam, đáp: "Ta cũng không phải muốn biết lắm đâu."
A Tam không nghe thấy, giống như tự mình lẩm bẩm, tiếp tục mở miệng: "Rất kỳ quái, ta phát hiện, ta thậm chí có rất nhiều cảm xúc. Sau này Tiểu Trúc cũng nói với ta, trước khi nàng gặp tiểu thư, nàng cũng giống như ta, khác ở chỗ, nàng không giống ta mạnh mẽ ép tiểu thư mua mình, ngay từ đầu nàng đã cực kì tỉnh táo."
"Thật sự không muốn nghe lắm."
"Tiểu Trúc nói, khi tiếp xúc với tiểu thư nàng mới cảm nhận được mình đang sống, biết vui biết hưng phấn, biết khoái trá, chuyện không muốn làm cũng sẽ không miễn cưỡng đi làm, trái lại nảy sinh cảm xúc phản kháng. Tiểu Trúc có chút kinh hoảng, nếu tiểu thư thực sự đi rồi, liệu nàng có biến trở về trạng thái lúc trước hay không, điều đó thật đáng sợ. Vì thế, việc nàng muốn làm chính là bám chặt lấy tiểu thư, nàng muốn làm một người có cảm xúc chân thật, biết vui vẻ, biết khổ sở."
"Khó trách..." Sẹo ca thở dài.
Ta cũng thở dài trong lòng: khó trách nàng luôn bám lấy ta không buông.
"Nhưng quan trọng nhất là vì tiểu thư dạy cho Tiểu Trúc biết đạo lý làm người, điều này làm cho Tiểu Trúc rất vui sướng, nàng thực sự tôn kính yêu thích tiểu thư."
Lúc này, ta thấy rất rõ khoé miệng sẹo ca co quắp: "Đạo lý làm người..."
Ánh mắt ta híp lại, dáng vẻ này của sẹo ca thật sự cần phải chỉnh đốn. Ta không biết giảng đạo lý làm người sao? Sao lại không thể?
"Những điều này đều là Tiểu Trúc nói với ta, nàng muốn ta giúp nàng giữ chặt tiểu thư, không để nàng chạy mất." A Tam lộ chút biểu cảm rồi, một vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ: "Nhưng ta cảm thấy, cho dù tiểu thư có rời khỏi chúng ta cũng vẫn có thể chân chính cảm nhận được đủ loại cảm xúc, nhưng Tiểu Trúc đã sinh ra ỷ lại rất nghiêm trọng vào tiểu thư. Ngươi không phát hiện sao? Tư tưởng của Tiểu Trúc không bình thường."
"Phát hiện từ sớm rồi."
"Giống tiểu thư, đều không bình thường."
"Nếu để nàng biết ngươi nói nàng không bình thường, nàng sẽ giết ngươi." Sẹo ca nói.
Ta lặng lẽ cười, không sai, ta đã phát hiện rồi.
A Tam khôi phục vẻ mặt không biểu cảm: "Tiểu thư sẽ không phát hiện, cho dù ngươi nói cho tiểu thư biết tiểu thư cũng sẽ không tin, tuy thoạt nhìn tiểu thư rất lợi lại rất cường hãn, nhưng kỳ thật bên trong là một người đơn thuần."
Sẹo ca trầm mặc một lúc mới yên lặng mở miệng: "Ta phát hiện, tư tưởng của ngươi thật mạnh mẽ."
A Tam cuối cùng cũng nhìn về phía Sẹo ca: "Tiểu thư vẫn còn trẻ con."
"Ý ngươi nói nàng rất dễ lừa ư?"
"Không, nàng là đứa trẻ khó dây vào."
"Có đứa trẻ nào có thể cắt cái đó của nam nhân xuống mà mặt không đổi sắc?"
"Bởi vì vẫn còn trẻ con, cho nên nàng không biết được đây là đúng hay sai, đối với nàng tất cả mọi thứ trên thế giới này đều mờ mịt, nhất định phải có người đi trước dẫn đường cho chính xác."
"Cuối cùng ta cũng hiểu, thật ra người có tư tưởng không bình thường nhất, không phải người khác, mà là ngươi!" Sẹo ca nặng nhọc đưa tay vỗ vỗ lên vai A Tam.
Mặt A Tam vẫn không chút thay đổi: "Ta là người bình thường nhất trong các ngươi, không cần nảy sinh ý đồ lôi kéo ta."
Ta nghĩ, cuối cùng ta cũng biết tại sao bình thường A Tam lại nói ít như vậy, bởi vì hắn đích thực là – não bổ đế. (Ông hoàng trong việc tự lấp đầy não bằng những suy nghĩ không đâu :)) theo ngôn ngữ teeen chắc là vua ảo tưởng sức mạnh hoặc chúa tự sướng =))))
Tay sẹo ca run lên, hắn run rẩy rút tay về, chỉ thấy A Tam mở miệng lần nữa: "Những lời này ta đã nén ở trong lòng rất lâu, rốt cuộc có thể nói ra với trời xanh."
"Hoá ra ta không có giá trị tồn tại sao?" Giọng sẹo ca run run, nhưng bây giờ A Tam đã không muốn nói nữa, hắn đã biến trở về trạng thái cũ, giống như những lời lảm nhảm trước đó không hề tồn tại.
Từ hướng của ta có thể nhìn thấy vẻ mặt 'thâm tâm bị đánh bại thảm hại' của Sẹo ca, hắn đứng ngay bên cạnh A Tam.
"Tư tưởng của ngươi thế mà có thể trong đơn thuần mang theo phức tạp đến mức này."
"..." A Tam không nói lời nào.
"Ta vốn dĩ rất lo lắng, nhưng sau khi nghe xong lời ngươi nói, ta cảm thấy lo lắng của ta như một trò cười."
A Tam vẫn không nói.
Đủ rồi, cho dù hắn không nói, ta cũng đã phát hiện bộ – mặt – thật của hắn rồi!
Ta đang tự hỏi thời cơ xông ra.
Nhưng sẹo ca lại nói chuyện.
"Ta chỉ đơn thuần muốn giúp vợ ta một chút, không muốn để nàng chuyện gì cũng một mình thực hiện, tuy nàng nói để ta cùng đi con đường này với nàng, nhưng ta lại không giúp được gì, chỉ có thể đứng bên nhìn nàng làm những chuyện kia, ngươi hiểu được lo âu của ta không? Có nam nhân nào có thể thờ ơ nhìn vợ mình đi làm loại chuyện này? Quan trọng nhất là, nàng làm loại chuyện này có thể vui vẻ sao?"
A Tam đột nhiên quay đầu nhìn về phía sẹo ca: "Ngươi nghiêm túc?"
Sẹo ca vô cùng nghiêm túc cau mày, tự vỗ vỗ bả vai mình: "Cho dù ta đưa vai mình ra nàng cũng sẽ không dựa vào, ngươi hiểu cảm giác của ta sao? Ta biết rất nhiều chuyện mà các ngươi không biết, cho dù các ngươi có hỏi ta ta cũng sẽ không nói cho các ngươi biết."
"Không ai hỏi ngươi."
"Ta muốn giúp nàng đi làm chuyện kế tiếp."
"Ồ."
"Nàng rất vất vả, ta chỉ muốn để nàng dựa vào ta một chút, rất khó sao? Chẳng lẽ thoạt nhìn ta thực sự không đáng tin như vậy?" Sẹo ca càng nói càng mất hứng, cuối cùng thở dài: "Nào, đi uống rượu với ca."
"Không đi." A Tam đã biến trở về là A Tam lúc đầu, cự tuyệt vẫn sach sẽ lưu loát như vậy.
Sẹo ca không nói nữa, quay đầu nhìn về chỗ ta vài lần, xoay người đi mất.
Ta chậm chạp ngáp một cái, hoàn toàn không có ý định đi ra nữa. Ta dám đánh cuộc trong vài giây cuối cùng sẹo ca đã phát hiện ta đang nghe lén. Cũng khó trách hắn muộn như vậy mới phát hiện, phải biết rằng công lực che dấu của ta từ trước đến giờ đều vô cùng tốt đấy. Ta lui về giường, tuy không mệt nhọc gì nhưng vẫn tự lừa mình dối người làm cho mình cảm thấy buồn ngủ, nhắm hai mắt lại, cố gắng đi ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro