Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

08

Đông rồi cũng đến.

Trời chỉ vừa tờ mờ sáng, Xuân Bách rời khỏi phòng cùng với đụn hoa anh thảo muộn ôm gọn một vòng tay. Băng qua công viên hẳn còn đọng sương sớm, cảnh vật bắt đầu thức giấc thì cũng là lúc loài hoa trong tay cậu yên ổn say giấc nồng.

Ghé qua tiệm hoa nơi góc phố của Hoàng Khoa, biết là Xuân Bách đã quen mặt ở đây, anh chủ tiệm còn hơi ngái ngủ vẫn không nghĩ sẽ có khách ghé đến tiệm vào lúc sáng sớm tinh mơ.

"Sao kẻ cuồng hoa hướng dương bỗng dưng lại xuất hiện cùng hoa anh thảo muộn thế này?"

Hoàng Khoa hỏi, nhưng Xuân Bách chỉ cười không giải thích, điều này làm anh có hơi vướng bận. Anh thảo muộn sống tốt ở những vùng có khí hậu lạnh, mùa đông ở Việt Nam thì không hẳn. Thế nhưng Xuân Bách lại bằng cách nào đó sở hữu chúng. Hơn nữa, anh thảo muộn trong tình yêu tượng trưng cho tình yêu thầm lặng, về những đoạn tình cảm bị bỏ quên.

"Anh nghĩ nhiều rồi."

Xuân Bách điềm tĩnh nói khi Hoàng Khoa đăm chiêu, hai tay cậu thoăn thoắt đem những búp hoa khép mình trước ánh mặt trời xếp đầy một giỏ đựng lớn. Tuy cách sắp xếp có đôi chút lộn xộn, trông tổng thể lại nổi bật và mới mẻ giữa muôn vàn sắc hoa. Anh thảo muộn, cơ bản đã đặc biệt với tiệm hoa chỉ muốn bán đi những điều hạnh phúc này rồi.

Hoàng Khoa thấy hài lòng về giỏ hoa, cũng là lúc Xuân Bách dè dặt mở lời:

"Anh, em muốn đổi giỏ hoa này với một loại hoa có thể buộc vào đuôi xe."

Lời xin xỏ kia làm Hoàng Khoa để ý, Xuân Bách đến đây cùng một chiếc phân khối lớn lạ hoắc đã được kĩ càng lắp bộ phận giảm thanh, dường như chỉ dành cho mục đích đi đường dài, không hề có ý định khoe mẽ bằng những trận nẹt pô inh ỏi.

"Nhóc đổi đời từ khi nào đấy?"

Xuân Bách vừa dời sự chú ý vào cuốn sách viết về ý nghĩa những loài hoa. Trước câu hỏi của anh, không ngần ngại trả lời rằng thứ đắt đỏ kia chỉ được mượn về dành riêng cho ngày hôm nay.

Nói vậy, có vẻ như ngày hôm nay của Xuân Bách rất quan trọng.

"Vậy lấy hoa hướng dương nhé?"

Xuân Bách vẫn còn đăm chiêu với hàng tá ý nghĩa viết trong sách, không rõ tâm trạng cậu ra sao, Hoàng Khoa nhận được một lời từ chối.

"Không đâu, vị trí của hoa hướng dương là yên sau xe, không phải đuôi xe."

"Vậy còn phía trước xe?"

Lần này Xuân Bách đã chịu quay mặt nhìn về phía Hoàng Khoa. Cậu cười, thản nhiên:

"Có anh thảo muộn rồi đấy thôi."

Hoàng Khoa không hỏi gì thêm, anh đi vào trong đem ra một bó hoa ngàn sao lớn. Xuân Bách đón lấy chúng rồi loay hoay buộc vào phía đuôi xe, hài lòng suy nghĩ về công dụng tuyệt vời của chúng là làm nền hoàn hảo cho sự xuất hiện của hoa hướng dương.

Chờ đến khi bóng lưng Xuân Bách cùng tiếng mô tô khuất hẳn sau khúc cua, từng tầng nghĩa trong câu đáp giản đơn của cậu lại lần nữa khiến Hoàng Khoa vướng bận. Trang sách mà Xuân Bách dừng lại nói về hai loài hoa đều có thể sống trong mùa đông khắc nghiệt. Một thì yêu tha thiết mặt trời, một còn lại thì khác, chạy trốn mặt trời để yêu tha thiết ánh trăng.

Cũng vì vậy mà Hoàng Khoa quyết định chọn hoa ngàn sao đem đổi cho Xuân Bách, mang theo ý nghĩa mong cho tình yêu tinh khiết và trong sáng của hai đứa nhóc cũng sẽ đẹp tựa cổ tích ngàn sao.

Trời bật công tắc màu, Thành Công khe khẽ mở cửa nhà sao cho không làm thức giấc bố mẹ. Chẳng khi nào em lại đi học sớm như hôm nay, chỉ vì môn học của tiết buổi sáng không phải là học nhạc, em cũng chỉ muốn giành cho mình vị trí cuối lớp mà bao sinh viên khác thèm khát.

Giảng viên môn này đích thị là kẻ thù của chủ nghĩa lãng mạn. Bà ấy thích nói về những bài hát có biển, nhưng trong mối quan hệ giữa tốc độ của gió biển và nguồn gốc hình thành những con sóng, đương nhiên là dưới góc độ khoa học. Thành Công thì khác, nhắc đến biển phải kể về bãi bờ trải nắng vàng, nơi sóng tìm về bờ tha thiết ôm lấy nhau. Em chợt nghĩ, bây giờ mà được đi biển thì sướng phải biết.

Ra khỏi sảnh chung cư, nắng đầu ngày chói chang chạm vào đầu mắt, Thành Công theo phản xạ tự nhiên nhắm tịt mắt lại. Lần mở mắt đầu tiên, ở trong tầm mắt em, có Xuân Bách cả thân người đứng tựa vào chiếc mô tô phân khối lớn, đuôi xe còn chở theo một bó ngàn sao.

Lần chớp mắt thứ hai, Xuân Bách ở trước mặt đón em, cậu nở rộ nụ cười, vai che lấp nắng tinh nghịch đang làm rối tầm nhìn. Thành Công tin rồi, chuyện nụ cười của người ta gặp đầu tiên trong ngày có thể khiến ngày hôm đó trở nên đáng để mong đợi hơn.

Rồi Xuân Bách mà lúc nào cũng nhắc nhở Thành Công làm đứa trẻ ngoan, hôm nay lại nói với em rằng:

"Hôm nay đừng đến trường, tôi đưa em ra biển chơi."

Thành Công cười toe, nghi hoặc phải chăng Xuân Bách thực sự có siêu năng lực đọc được suy nghĩ của em. Nhưng thôi, điều quan trọng là, bây giờ mà được đi biển thì sướng phải biết.

Xuân Bách đem nón bảo hiểm đội lên cho Thành Công. Loại mũ dành cho người ngồi trên xe phân khối lớn so với em có hơi to, suy tính gì đó, tối qua Xuân Bách còn cố tình gắn lên trên đó một mầm cây xanh. Nhìn kiểu gì cũng thấy đáng yêu vô cùng, ý là người đội ấy.

Gió tạt qua, Xuân Bách khoác lên người em thêm chiếc áo khoác dày. Thành Công để yên cho Xuân Bách chăm sóc mình như thói quen mới hình thành. Xong xuôi, em còn ngửi được một chút mùi hương vương trên áo, mùi hương này giống hệt mùi tự nhiên của Xuân Bách mỗi lúc vừa tắm xong. Điều lạ kì là, chẳng rõ cậu mua nó từ bao giờ, chiếc áo lại vừa vặn với em đến tỉ mỉ. Thành Công kéo cổ áo cao lên, che luôn cả chiếc mũi đỏ ửng của em.

Thêm một lớp áo, người em trở nên tròn xoe, Thành Công loay hoay một lúc mới trèo được lên xe. Nhón người đưa tầm mắt qua vai Xuân Bách, em bảo:

"Bách, em cũng muốn đeo găng tay."

Bản thân kỹ tính thế nào lại bỏ quên một đôi găng tay cho em. Xuân Bách hơi căng thẳng, Thành Công cũng áy náy vì tính nhõng nhẽo đột ngột của em. Đem bàn tay nhét vào túi áo khoác, em cười hì hì:

"Em đùa thôi, em không cầ..."

Thành Công chưa từ chối hết câu đã bị Xuân Bách bắt lấy đôi bàn tay giấu trong áo khoác. Cậu tháo găng tay của bản thân ra đeo cho em, điều đó làm Thành Công vội rụt tay lại. Xuân Bách vờ nạt nộ:

"Không có bướng."

Thành Công định cãi lại nhưng rồi lại thôi. Dù dùng dằng mãi, đến cuối cùng vẫn sẽ là em đeo găng tay cho mà xem.

"Bách biết lái mô tô luôn hả?"

Thành Công vẫn đang giữ nguyên tư thế nhón người về phía trước chờ đợi câu trả lời. Xuân Bách đưa tay đóng kính bảo hộ của nón xuống, cậu trả lời em ngay khi không báo trước mà đột ngột nhấn số vọt đi.

"Tôi không biết lái đâu, vậy nên em ôm cho chắc vào."

Cả người vì lực kéo ập vào lưng Xuân Bách, hai tay Thành Công theo đà ôm chặt lấy người phía trước. Khi tiếng gió chóng vánh, dồn dập ù hai bên tai, Thành Công khẽ siết chặt cái ôm.

***

Đường đi ra biển có đoạn qua trung tâm thành phố. Sáng sớm, lòng đường còn chưa tấp nập xe cộ, cảnh vật tinh khôi đến lạ thường, Xuân Bách cũng chủ động giảm tốc độ lại.

Thành Công thích ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, đặc biệt là ở đoạn này khi phía bên kia có ngôi nhà với bức tường vẽ hoa hướng dương vàng rực. Những lần trên xe buýt, dù chỉ có vài giây xe lướt qua cũng đủ làm em vui vẻ. Xuân Bách nhớ như in Thành Công nói rằng nếu em có một căn nhà nhỏ, em sẽ tự tay vẽ lên bốn bức tường nhà những đồi hoa hướng dương rực rỡ giống hệt vậy.

Xuân Bách chẳng thể mua cho Thành Công một căn nhà, cậu dừng tay lái, đậu xe bên đường rồi lôi ra trong túi hành lý chiếc máy ảnh film cũ. Thành Công nhìn Xuân Bách đang tỉ mỉ lắp film vào máy, toàn bộ hành động của cậu ngày hôm nay em cũng không tài nào đoán trước được.

Tận đến lúc Xuân Bách nắm tay em băng qua đường tiến về phía bức tường, Thành Công mới giật mình muốn cản cậu lại. Chủ nhân của ngôi nhà là một ông chú hung dữ luôn tìm cách xua đuổi những ai có ý định lại gần hay muốn chụp ảnh cùng bức tường.

"E hèm."

Vừa nhắc, chủ nhà xuất hiện cùng tiếng hắng giọng. Giây phút Thành Công đã sẵn sàng bị mắng, ông ấy chỉ nhẹ nhàng nói ra một câu:

"Muốn chụp thì cứ chụp đi."

Thành Công ngơ ngác, Xuân Bách trấn an:

"Tôi xin phép rồi, em không cần lo."

Xuân Bách nhớ lại chiều hôm đó, sau khi lãnh trọn xô nước lạnh đuổi người, cậu vẫn lì lợm không chịu đi, làm ông ấy mở lòng chịu ngồi xuống nói chuyện. Hỏi ra mới biết, bức tường là do con gái ông ấy tự tay vẽ trước khi cô ấy theo nắng trời về với thiên nhiên vĩnh hằng. Còn người cha, chỉ là muốn bảo vệ tác phẩm mà con gái ông ấy để lại.

Người ta đôi khi không giữ gìn vì ích kỷ, họ khó tính vì nó quan trọng.

Xuân Bách nghĩ là cậu hiểu.

"Chú có tin không, có người đi cả một vòng địa cầu để tìm ra ngọn đuốc có thể thắp lên cuộc đời mình. Cuối cùng lại chỉ cần tìm thấy một bông hướng dương đã đủ làm bừng sáng lên từng đoạn tăm tối ngự trị dai dẳng trong tâm hồn. Nếu cháu được phép, hẳn là cháu cũng sẽ khó tính để bảo vệ bông hoa ấy cho bằng được."

Với câu chuyện về ngọn đuốc và hoa hướng dương, Xuân Bách một thân ướt nhẹp giữa gió lạnh buổi tối đã đổi được sự cho phép trong buổi sáng ngày hôm nay.

Xuân Bách lắp xong film vào máy ảnh cũng là lúc màu nắng theo chân Thành Công chui tọt vào khung hình, rực rỡ đến độ có thể sẽ cháy sáng kha khá ảnh. Nhưng không sao, cậu không hề sợ tốn film nếu là vì em.

Chợt, Xuân Bách không thể lấy nét nữa. Vì Thành Công đã tiến lại gần ống ngắm, như thể em đang ở sát bên hơi thở của cậu. Thành Công kéo tay Xuân Bách:

"Bách chụp với em đi."

Xuân Bách không nghĩ cậu sẵn sàng để chụp ảnh với em, dù máy ảnh đã bị người chú giành lấy. Cứ vậy, một tấm ảnh với bố cục kỳ cục ra đời. Trái với lẽ tự nhiên, trong ảnh, hoa hướng dương thì cười tỏa nắng; còn về phần mặt trời, lại thủy chung hướng về hoa hướng dương.

Xuân Bách đến nhận lại máy ảnh, cậu còn được nhận được thêm một câu hỏi:

"Vậy là cậu đã mang bông hoa hướng dương đặc biệt đó đến đây?"

Xuân Bách lắc đầu:

"Không phải cháu ạ, là mùa xuân đã mang em ấy đến."

"À, tốt nhất là cậu nên giấu những tấm hình có cả hai đi, nếu không thằng bé sẽ biết hết đó."

Xuân Bách có hơi khó hiểu, người chú trả lời rồi tiện thể giúp cậu nghĩ về mùa xuân chưa tới, mùa xuân trong ảnh, và cả mùa xuân những năm sau này.

"Ánh mắt đó vốn không dành cho tình bạn đâu. Mùa xuân không giúp cậu được mãi, chỉ có bản thân cậu mới mang được người ta về thôi."

Ra khỏi thành phố, đường đi biển nói xa thì không hẳn mà gần cũng không. Vài tiếng đồng hồ trên đường, Thành Công an ổn ngủ gục trên bờ vai Xuân Bách. Thỉnh thoảng cậu lại buông lơi một bên tay lái để kiểm tra xem em ngồi trên xe có còn gọn không, sau đó thì siết chặt vòng ôm của em trên eo mình, đủ thủ tục mới yên tâm lái tiếp. Vẫn là nên kỹ tính một chút.

Thời gian chạm đến đầu trưa, Thành Công thức giấc khi hương biển thoang thoảng xộc vào bên cánh mũi, biển cả đón em cùng Xuân Bách bằng một đợt nắng giòn giã. Bất chấp cái gắt gỏng đội đầu, và cả sự lo lắng của Xuân Bách, Thành Công để chân trần chạy dọc bờ cát trắng, cho sóng biển thoải mái vỗ vào chân mát lạnh.

Trời trưa đứng bóng, dấu chân Thành Công in trên cát, theo sau đó là dấu chân của Xuân Bách. Chìm vào hướng trải của mặt trời khi bóng cả hai đổ về phía Bắc, có kẻ nào đó lâu lâu trộm bấm máy, rồi ngu ngơ cười.

Chờ cho Thành Công nghịch chán muốn chạy đi tránh nắng, cả hai cùng ghé bừa một quán ăn trong vùng, trước cửa quán còn có ghi rõ thời gian mở cửa, từ sáng sớm đến tận nửa đêm. Sau bữa ăn, khi chủ quán đến tính tiền cho cả hai, Thành Công không giấu được tò mò, em hỏi:

"Chú ơi, vì sao quán lại mở cửa đến tận nửa đêm ạ? Không phải sẽ rất cực hay sao?"

"Có hai cách để trả lời, nếu cháu là khách du lịch đến đây cùng người yêu hoặc gia đình, chú sẽ trả lời rằng bởi vì từng khoảnh khắc trong ngày, kể cả có là vào lúc nửa đêm, đó cũng có thể là lúc ta gặp được người mà ta cần gặp. Ngược lại, nếu cháu là người lao động đến ăn cơm sau giờ làm muộn, chú sẽ trả lời rằng quán mở đến nửa đêm vì chú cũng cần kiếm tiền để sống."

"Vậy chú thích cách giải thích nào hơn ạ?"

"Đôi lúc, chú thích nghĩa của tình yêu hơn. Lúc khác, chú lại nghĩ có cơm ăn quan trọng hơn. Cuộc sống và tình yêu, cái nào cũng đều quan trọng hết. Cậu nhóc từ nãy giờ luôn giữ im lặng, cháu thấy sao?"

Xuân Bách bị điểm mặt, chắc vì trông cậu phảng phất chút bận lòng, nhưng không hề nao núng, Xuân Bách hỏi ngược lại:

"Vậy tại sao chú lại giải thích cho tụi cháu bằng cả hai câu trả lời chú có?"

Người chủ quán cười hiền, sẵn sàng cho câu trả lời sẽ hơi không bám sát câu hỏi của Xuân Bách cho lắm:

"Một đồng xu có hai mặt, đem tung lên sẽ chỉ nhận về đáp án là một mặt, nhưng mà xác suất của hai mặt đều như nhau. Đến một đoạn nào đó trong cuộc đời, cháu sẽ buộc phải chọn lựa giữa mặt sấp và mặt ngửa. Nhưng nếu cháu cùng một ai đó, mỗi người góp một bên lòng bàn tay giữ chặt đồng xu ở giữa, khi đó thì mỗi người sẽ nắm giữ một mặt, chỉ cần cả hai không buông tay ra, ta sẽ có được cả hai."

Ở tuổi mười tám đôi mươi, cả Xuân Bách và Thành Công lại gần như hiểu hết những gì người chủ quán muốn truyền đạt. Chợt có người đến cóc đầu chú chủ quán, vì đã vô tình làm không khí trùng xuống.

"Anh đó, em dặn anh không được làm tụi nhóc đến quán bận lòng rồi mà?" Nói rồi, bà chủ quán quay sang cười dịu dàng với cả hai:

"Hai đứa đừng bận tâm lời chú ấy, ở cái tuổi này thì trước khi kết thúc một ngày, hôm nay dù đúng hay sai, nhất định phải sống tốt và vui vẻ hơn hôm qua trước đã."

Rời khỏi quán, địa điểm sau đó Xuân Bách để Thành Công chọn, khác với đa số mọi người sẽ chọn những địa điểm nổi tiếng được giới thiệu trên mạng xã hội, Thành Công lại muốn đi tham quan làng thủ công mỹ nghệ lâu đời, nơi không mang lại cảm giác thời thượng khó gần.

Dạo đủ một vòng, Thành Công nhanh nhảu đi khắp các gian hàng, Xuân Bách chỉ cười để mặc cho em được tự do chạy nhảy. Cũng có lúc em lạc khỏi tầm mắt cậu, đợi cho Xuân Bách hoảng hốt tìm kiếm, Thành Công sẽ lại đột ngột xuất hiện rồi cong mắt cười. Vậy mà dù bị em trêu dăm ba lần, mỗi lần Thành Công biến mất, Xuân Bách vẫn như cũ vội loay hoay đi tìm.

"Bách không được đi theo em nữa."

Thành Công đột ngột đề nghị khi cả hai đã ở cuối đường, Xuân Bách định nói gì đó đoán chừng là sợ em đi lạc, Thành Công vội cướp lời:

"Em đi sẽ về ngay, nếu lâu quá thì Bách gọi điện cho em, em lớn rồi mà."

Lần này Thành Công quyết tâm, Xuân Bách dù không an tâm cũng phải đồng ý với em. Thế nhưng ba mươi phút trôi qua em vẫn chưa quay lại, Xuân Bách đã sớm bồn chồn lo lắng từ mười phút trước. Vừa lấy điện thoại ra, không cần vào danh bạ cậu đã dễ dàng bấm ra được một dãy số, thì Thành Công đột ngột quay trở lại.

"Bách thuộc số điện thoại của em hả?"

Bị em bắt quả tang, Xuân Bách chuyển sang trạng thái ngượng, cậu hắng giọng:

"Em đã đi đâu?"

Thành Công làm lơ câu hỏi, em không muốn trả lời, đánh trống lảng bằng cách chỉ vào điện thoại của Xuân Bách:

"Bách đổi điện thoại rồi hả?"

Quả thật vậy, chiếc điện thoại thông minh cũ của Xuân Bách đã được thay bằng loại có nút bấm còn cổ điển và cũ kĩ hơn, cái mà người ta gọi là cục gạch ấy.

"Người lớn chẳng phải hay bảo chỉ cần gọi nghe được là được rồi sao. Hơn nữa, những người tôi muốn trò chuyện chỉ mất vài ba bước chân đều đã có thể gặp trực tiếp rồi."

Lời giải thích của Xuân Bách đương nhiên có điểm hợp lý, nhưng nó lại làm Thành Công hơi băn khoăn. Vì em còn biết, những đồ vật trong phòng Xuân Bách đều dần thay đổi, nhưng cũng theo lối cổ điển và cũ kĩ hơn hệt như vậy, thậm chí vài cái còn mất hẳn đi mà không được thay thế. Từ bao giờ, Thành Công luôn chú ý đến mọi thứ xung quanh Xuân Bách như thói quen.

"Bách không giấu em điều gì chứ?"

Câu hỏi này có thể làm cậu khó xử, trực giác vẫn thôi thúc em hỏi. Nhưng rồi Xuân Bách chỉ đáp lại bằng cái lắc đầu, em cũng đành bỏ lại suy tư đằng sau.

Hoàng hôn đổ bộ, cả hai quay trở lại biển. Thành Công ngồi bệt xuống cát, kéo Xuân Bách ngồi cạnh em, khoảng cách giữa hai bờ vai chạm sát vào nhau không kẽ hở, tựa như đường chân trời kẻ ngang đại dương và mặt trời, chạm vào nhau nhưng tách biệt là hai cá thể.

Ngồi kề bên anh, bờ cát trắng sóng xô
Ngồi nghe biển hát lời tình yêu rất dịu dàng
Nhìn con thuyền trôi xa xôi ngàn khơi
Anh nhé! Trọn đời yêu không thôi

Biển lặng, trời trong, gió dịu dàng. Thành Công ngẫu hứng hát một đoạn, rồi em ngừng ngay sau đó. Xuân Bách nhìn sang chờ đợi em, Thành Công hơi ngập ngừng hỏi:

"Bách thấy em hát hay không? Em sợ không hay."

Thành Công là một nghệ sĩ piano, và em cũng thích hát nữa. Nhưng đôi lúc em sợ bản thân tham lam, cố làm nhiều thứ cùng một lúc sẽ khiến chúng tồi tệ hơn. Cuối cùng, em chọn tập trung vào piano và những phím đàn, vô tình biến giọng hát thành sở thích kín đáo trong lòng.

"Có ai nói em hát không hay sao? Giọng em rất ngọt ngào mà."

"Bách khen cho em vui đúng không? Mới nghe có một xíu, làm như Bách đã được nghe em hát trước đây rồi ấy."

Thành Công phản bác, Xuân Bách chột dạ, lúc này em mới chợt ngờ ngợ ra:

"Bách nghe em hát khi nào?"

Là lần đầu tiên cả hai gặp mặt nhau, khi đó em ngồi giữa công trình tối om, giọng hát như bừng lên cả chân trời rạng sáng. Xuân Bách cứ nhớ mãi, lắm lúc ước mình có thể nghe em hát một lần nữa, rồi tiện thể tham lam thêm ngày qua ngày, mong đều sẽ được nghe em hát.

Vậy mà Thành Công lại sợ mình hát không hay, vì điều gì chứ? Xuân Bách quyết định dũng cảm nhìn vào mắt em, đôi mắt cậu ánh lên sự chân thành và tin tưởng:

"Nếu có điều gì làm em tự ti về tài năng của mình, là vì em chưa sẵn sàng, không có nghĩa là em không làm được. Em phải thử mới biết em có làm được hay không chứ? Còn đối với tôi, em thực sự rất giỏi, rất tài năng."

Gần anh bên con sóng xô bờ cát, em viết khúc ca gửi gió, gọi con thuyền tình yêu
Gần anh bên con sóng xô bờ cát, em viết khúc ca gửi gió, kể câu chuyện tình yêu

Từ lúc Xuân Bách đặt một chân vào đồi hoa của em đến tận bây giờ, đã có quá nhiều thay đổi. Giây phút Thành Công không còn giấu Xuân Bách điều kín đáo cuối cùng của bản thân, lớp phòng ngự vững chắc trong hàng rào bảo vệ của em cũng bị phá vỡ.

"Tôi nghĩ sẽ có rất nhiều người muốn cảm ơn em, vì em đã lựa chọn nghệ thuật và trở thành một nghệ sĩ. Em giỏi hơn những gì em nghĩ rất nhiều. Em sinh ra là để trở thành Thành Công tỏa sáng trên sân khấu mà."

Thành Công đoán là trên mặt mình đã xuất hiện những vệt hồng tự nhiên, em khẽ gọi:

"Bách ơi. Cho em mượn tay."

Thành Công lấy từ trong túi áo chiến lợi phẩm của đoạn đi lạc một mình khi nãy, một chiếc vòng tay do em tự làm, đính kèm ở giữa vòng là một chiếc cúc áo em gỡ xuống từ chiếc áo hôm nay em mặc trên người.

Vậy mà trước món quà đột ngột, Xuân Bách dè dặt thu tay về sau lưng:

"Tay tôi xấu lắm, sẽ không hợp đâu."

Bàn tay vì đặc thù công việc mà đem nhẻm và thô ráp, đủ thứ xi măng bùn đất ăn sâu vào móng tay vốn đã khó lòng tẩy sạch được. Thú thật, Xuân Bách tự ti với bất cứ thứ phụ kiện nào, đây lại còn là của Thành Công tự tay làm.

Bị từ chối, Thành Công không giận. Em chỉ dịu dàng tìm đến bàn tay Xuân Bách, miết lên những vết chai sạn trước khi đeo vòng vào cổ tay cậu. Bằng tất cả trân quý, em mỉm cười:

"Nếu không phải đôi bàn tay này, em thà đem vứt xuống biển cũng sẽ không bao giờ đeo cho một người khác."

Ngọt ngào, và ngượng ngùng. Thành Công nói xong vội quay mặt đi nơi khác, còn phần Xuân Bách, cậu cứ đăm chiêu nhìn chiếc vòng trên tay không khống chế được niềm hạnh phúc. Không biết em và cậu có nhận ra không, rằng cả hai đều đã tháo xuống hàng rào giăng kín lối vào tâm hồn, thay vào đó bằng những nhành hoa mới, từng bước rẽ lối tiến vào thật sâu trong từng ngóc ngách của tâm hồn nhau.

Hoàng hôn rơi xuống bóng lưng em, bóng lưng rộng hơn xíu của Xuân Bách thì rơi vào hoàng hôn. Khi nãy em hỏi cậu có giấu em điều gì không, Xuân Bách giấu gì cậu cũng không biết nữa. Nhưng khoảnh khắc này, nếu phải dùng thứ gì đó lấp đầy khoảng sóng vỗ rì rào, Xuân Bách sẽ đem câu yêu em ném vào trong không trung.

Ở trên đời này, lý trí phải lựa chọn, cả trái tim cũng phải lựa chọn. Dù cho chỉ còn hôm nay thôi, Xuân Bách sẽ yêu em đến hết hôm nay.

"Về thôi. Nếu không tôi sẽ lộ hết mất."

Xuân Bách không giải thích khi em tò mò về câu nói ấy. Chỉ biết là trên đường về, Thành Công dỗi không nói chuyện với Xuân Bách nữa, an ổn ngủ gục trên bờ vai cậu.

Về đến trước cửa chung cư, Xuân Bách gạt chân chống xe tựa người nhìn Thành Công đi vào trong. Chỉ vài giây vỏn vẹn, Xuân Bách cẩn thận ghi nhớ từng cử chỉ một, từng đoạn tóc mềm bay trong gió, cả cách em đưa tay giữ tóc lại hay dụi mắt vì cái rát của gió đêm.

Chợt Thành Công quay lưng lại, hình như đã thôi giận cậu. Em, như thể là đặc ân, là điều quý giá lớn lao của cuộc đời Xuân Bách, nở nụ cười xinh đẹp chỉ riêng em sở hữu.

"Mai Bách đi xem phim với em nha?"

Xuân Bách không dám nhìn thẳng vào mắt em lần nữa, cậu không gật đầu, không trả lời, chỉ cười để đáp lại em. Thành Công thì xem đó như một lời đồng ý. Mắt nhoè đi vì gió, Xuân Bách tỉ mỉ thu trọn bóng lưng em khảm sâu vào trong lòng, mặc nụ cười mới vừa chớm vụng về buồn bã thu gọn lại.

***

Trả xe, Xuân Bách tạt ngang tiệm ảnh cũ núp mình trong con hẻm nhỏ chỉ đủ một người trưởng thành đi lọt, trông cậu chẳng có gì là giống một kẻ xưa cũ nghiện khám phá những cửa tiệm như vậy. Xuân Bách nhớ trong câu chuyện của bố, bố và mẹ chụp ảnh cưới ở đây, dù cậu chưa bao giờ thấy tấm ảnh cưới đó.

Đem cuộn film giao cho chủ cửa tiệm, không do dự, Xuân Bách nói với ông ấy rằng cậu muốn rửa tấm ảnh cả hai chụp cùng với nhau. Nhìn một chốc, người chủ tiệm đẩy gọng kính lên chép miệng:

"Tấm này bị cháy sáng nhiều ở góc, cậu chắc là muốn rửa nó ra chứ?"

Xuân Bách không lấy làm ngạc nhiên:

"Chắc ạ, ảnh bị cháy sáng, nhưng nụ cười của cậu ấy rất đẹp."

Người thợ ảnh có phần bất ngờ trước lời thú nhận dũng cảm của Xuân Bách, rồi ông nheo mắt để nhìn cho rõ hơn nét mặt cậu trai trẻ, trông cậu đúng là không hề giống sẽ hối hận chút nào.

Và rồi ông ấy ngoắc tay:

"Nào, có muốn tự rửa ảnh không?"

Mang ảnh đã rửa xong bỏ vào trong túi áo, lúc đó đã gần mười giờ. Giữa ngã bốn bắt đầu thưa thớt người, thường ngày Xuân Bách sẽ đi thẳng ở lối phía trước để quay về. Hướng đó, ngang qua công trình của cậu, ngang qua Nhạc viện của Thành Công, ngang qua bức tường hoa hướng dương rực rỡ.

Thế nhưng lúc này, Xuân Bách do dự. Theo chân cậu là hàng vạn suy tư, chỉ bởi vì một ngã rẽ. Cũng giống như việc đứng chung nhau một đoạn đường, cũng đến lúc mỗi người phải nhìn về một hướng khác nhau.

"Phần thưởng chiến thắng của em có thể đổi thành hiện kim phải không ạ?"

"Em muốn đổi học bổng du học thành hiện kim. Lý do là gì vậy?"

Xuân Bách không cố tình nghe lén, nhưng đó là những gì Thành Công hỏi cô chủ nhiệm bộ môn của em trước khi tan học khỏi cổng Nhạc viện nhiều ngày về trước. Cũng là khi Xuân Bách bắt đầu nhận ra rằng, Thành Công biết tất cả, em để ý tất cả những gì xảy ra với cuộc đời cậu, cùng với lo toan và chu đáo.

Mỗi lần em hỏi cậu rằng có giấu em điều gì không, Xuân Bách sẽ vờ như cậu bình tĩnh trước sự lo lắng đó của Thành Công. Trong quy tắc sống của Xuân Bách, là thợ xây cũng được, cuộc đời phải do cậu tự quản lý.

Có những vấn đề cứ thế ập đến bất chợt, Xuân Bách đúng là đang cần tiền thật, nhưng không phải tiền đổi bằng tương lai của Thành Công. Dù đồ đạc trong phòng có vơi đi dần, dù cho Thành Công sẵn lòng san sẻ cùng cậu, Xuân Bách vẫn không muốn kể cho bất kỳ ai biết vì sao cậu cần tiền. Huống hồ, nếu Thành Công biết được, em nhất định sẽ từ bỏ đi cơ hội của mình.

Cứ thế một ngày nắng nhạt màu của hai tuần trước, Xuân Bách cầm trong tay đơn xin việc đến văn phòng quản lý xuất khẩu lao động, dù không biết cậu muốn đến đâu.

Các cường quốc công nghiệp đua nhau tìm kiếm nguồn lao động quốc tế với mức lương hậu hĩnh. Xuân Bách không để tâm lắm, thứ khiến cậu bị thu hút lại là tấm poster nằm gọn trong góc, về đường hầm Gotthard.

Gotthard, là đường hầm xe lửa dài nhất thế giới, để có được nó, công nhân phải đào từng lớp đất đá lên, nếu nói phóng đại, có thể khua chiêng múa trống rằng họ chẻ núi xới đất để làm ra nó.

"Poster bị bỏ xó góc, cậu biết vì sao không? Có những người đã ngủ lại dưới hầm mãi mãi, cùng với đất đá sập xuống đè lên người. Cậu là số ít người vào căn phòng này để đăng ký, tôi có thể hỏi lý do không? Nếu là vì tiền mà liều mạng thì không cần trả lời, tôi đã gặp rất nhiều trường hợp như vậy rồi."

Đó là câu hỏi phỏng vấn mà Xuân Bách nhận được từ người phỏng vấn. Cậu cười nhạt, suy nghĩ tiền bạc là lý tưởng sống vốn đã không còn cần thiết trong cuộc sống của cậu rồi, từ lúc cậu sinh viên Nhạc viện nào đó ghé ngang, nắm lấy bàn tay Xuân Bách.

Chắc vì nơi đó nằm ở đất nước Thụy Sĩ xinh đẹp, nơi có dãy Alps, có thiên nhiên hùng vĩ, có không khí trong lành, có những hồ nước trong xanh như Thành Công vẫn thường hay kể, mỗi khi em bắt đầu buồn ngủ và chuẩn bị đắm mình vào một giấc mộng đẹp.

Xuân Bách trả lời rằng:

"Chắc là tôi muốn bỏ thời gian đi dọc dãy Alps mỗi khi không phải ở trong hầm chăng?"

Người phỏng vấn mất đôi giây đưa tầm mắt ngạc nhiên nhìn lên Xuân Bách. Sau đó ông ấy không hỏi gì thêm, lấy con ấn điểm xuống đơn phỏng vấn của cậu một dấu chấp thuận.

"Mai kiểm tra sức khoẻ, thủ tục che mắt thôi vì họ vốn dĩ chỉ cần nhân lực tiếp đến ngay lập tức để vào đường hầm. Chắc là không tốn quá mười lăm ngày đâu, chúng tôi sẽ lo hết, cậu chỉ cần sẵn sàng để xuất phát bất cứ lúc nào thôi."

Xuân Bách cúi đầu cảm ơn, cậu biết trước cả khi đã đến đây rằng thanh niên trai tráng như bản thân sẽ nhanh chóng thông qua, chỉ là, cậu không nghĩ sẽ nhanh đến vậy. Lúc ra đến cửa, người phỏng vấn còn gọi với theo:

"Tôi hi vọng cậu tìm thấy điều gì đó khi có cơ hội đi dọc dãy Alps. Và hi vọng cậu sẽ không hối hận, chàng trai."

Vừa hay, Xuân Bách chẳng còn cơ hội để hối hận nữa. Mới hôm qua thôi, họ đã gọi điện thông báo rằng cậu chỉ còn một ngày để thu xếp.

Xuân Bách một mình, cậu đâu có thứ gì của bản thân thật sự cần thu xếp. Chỉ là, dù đã cùng em ra biển, tham lam làm những điều ích kỷ cho bản thân, Xuân Bách ước rằng ngày mai không đến, cũng chẳng cần phải trải qua hết hôm nay.

Loay hoay giữa lối đi về, cuộc đời để cho Xuân Bách lựa chọn, chọn giữa cuộc sống và chọn yêu em. Mùa xuân có thể mang em đến, cũng có thể mang mưa về. Còn Xuân Bách giữa mùa đông, không đủ can đảm và quá mơ hồ để đợi đến mùa xuân tiếp theo.

Mười một giờ đêm, sau một ngày mất tích, Xuân Bách về tới ngõ. Ngọc Chương ngồi ở nơi cửa phòng bận rộn với bản thiết kế, màu vẽ đôi chỗ nhoè đi vì mưa lất phất. Đành chịu thôi, đèn ngoài của dãy trọ còn sáng hơn đèn trong phòng. Mà dẫu sao, mưa nhỏ chỉ đủ làm nhòe đi màu vẽ, hiếm khi lại nhoè đi cả tâm trạng một người.

Bị bắt gặp, Xuân Bách chào Ngọc Chương bằng một cái cúi đầu mệt mỏi. Chẳng còn sót lại nụ cười nào, không giống như khi cậu được ở cạnh Thành Công một ngày dài.

Ngọc Chương ngưng tay, gọi theo kéo bóng lưng nặng nề kia trở lại:

"Mày nhất định phải đi à?"

Mưa vẫn nhè nhẹ vỗ lên mái đầu vài giọt nho nhỏ chẳng thấm tháp là bao, đủ phát giác chất giọng đã đổi khác của Xuân Bách:

"Dạ."

Nhẹ tênh. Ngọc Chương cũng không hỏi với mục đích để xác nhận, anh thở dài rồi đi tới ôm cậu em thân thiết một cái thật chặt.

"Chúc may mắn. Dù anh không biết tại sao mày quyết tâm đi đến vậy, nhưng cố lên."

Nói rồi Ngọc Chương buông cậu ra, dời sự chú tâm vào lại bản vẽ của mình, mưa tiếp tục làm nhoè màu vẽ lan ra nhiều chỗ, cuối cùng anh đành vào phòng. Mưa nhỏ hay mưa lớn, đã là mưa thì đều có thể làm nhoè đi cảnh vật và tâm trạng một người như thường thôi.

Xuân Bách cũng trở vào phòng, điều đầu tiên cậu làm là lấy chiếc bình tưới Snowball tưới nước cho từng chậu cây trên bệ cửa sổ. Sau đó mới đến phần bản thân.

Ra khỏi nhà tắm, thả mình nằm dài trên nệm, Xuân Bách trong lòng càng thấy trống rỗng, cậu đăm chiêu nhìn trăng bạc treo trên đầu, sau cùng, đem chăn bông ôm gọn vào trong lòng. Thoạt nhìn, chẳng rõ là bản thân cậu đang tìm cách sửa ấm, hay là đang gói gọn tâm tư cùng nhung nhớ, thầm ước đêm sẽ mang em vào trong giấc mơ của mình.

Tờ mờ sáng của ngày hôm sau, chẳng còn nắng. Xuân Bách vẫn thức dậy sớm, nhưng không háo hức như ngày hôm qua. Cậu nhìn quanh căn trọ lần cuối, cũng chẳng có gì thật sự cần mang theo, cuối cùng chọn lấy chậu xương rồng nhỏ đem nâng niu trên tay.

Ngày ấy Thành Công đem nó đến, không chỉ là một chậu cây mà nó sớm đã trở thành mầm xanh sự sống vĩnh cửu trong lòng Xuân Bách. Theo lối đi cũ lướt qua những khung cảnh mới hôm qua còn gần, nay bỗng chốc xa; trời vốn chưa kịp đổ lệ đã có hạt ngọc lạ rơi rớt xuống nhánh xương rồng mới. Xuân Bách nhận ra, bản thân còn có thể khóc.

Xin lỗi em, vì những điều chưa nói ra.

Xin lỗi em, vì không dám nói lời từ biệt.

Xin lỗi, vì anh đã ích kỷ yêu em.

***

Qua ngày dài đợi hoàng hôn chiều tan học, Thành Công ngồi chờ Xuân Bách trước công trình cùng với lời hẹn đi xem phim với nhau. Dẫu cho hôm qua, Xuân Bách chỉ cười, còn em thấy nó đượm buồn.

Năm, mười, mười lăm; một giờ đồng hồ trôi qua. Em ngồi trên băng ghế, đếm đủ bốn chuyến xe buýt cứ mười lăm phút một lần. Em kiên trì đợi, mặc bản thân không muốn tin rằng cuộc hẹn này chẳng tìm được chủ nhân của nó. Dạo này em không biết Xuân Bách giấu em điều gì, cậu thì lại quá giỏi tỏ ra bản thân ổn.

Chiều ngả màu buồn, từng tầng mây xám xịt nối đuôi nhau kéo về, nhưng trời vẫn một mực kiên trì không bật khóc. Cứ ngỡ như muốn cùng em thi xem ai sẽ vỡ oà trước.

Lúc lâu có người ra gặp, Thành Công ngoái nhìn mong đợi. Bố nhìn em bằng đôi chút ủ dột trên mí mắt:

"Về nhà thôi con. Bách bận mất rồi, cả hôm nay và nhiều ngày khác sau này cũng vậy."

Chớm hi vọng chưa đơm đã vội vụt mất, Thành Công thấy như thể mây đen sà xuống ồ ập vào trong lòng. Em không còn sức để ngạc nhiên, tự dưng chỉ thấy đau lòng.

"Bách bận cái gì ạ?"

Giọng em hơi nghẹn đi. Bố em ôm con trai nhỏ của mình vào trong lòng:

"Bách xin con hứa với nó, đừng đợi nữa, cũng đừng từ bỏ đi những gì con xứng đáng, hãy dùng phần thưởng mà bản thân con cố gắng đạt được để đến nơi con có thể chữa lành mọi người bằng âm nhạc, như con hằng mong ước."

Thành Công gục đầu xuống:

"Vậy tại sao Bách không tự mình nói với con? Bách có quyền gì suy nghĩ cho con, nhưng không cho con suy nghĩ cho cậu ấy?"

Rồi em vùng ra khỏi cái ôm của bố, chẳng còn kịp vẫn muốn đi tìm Xuân Bách. Mãi đến khi em đứng trước căn trọ đã vắng mặt chủ nhân của nó, Thành Công biết rằng Xuân Bách lại đi rồi, cậu không nói không rằng, biến mất khỏi những cái đan tay của em.

Vào trong, thứ gì cũng còn, chỉ không còn dáng hình thanh âm của Xuân Bách. Em ngăn Xuân Bách xây lò sưởi, nắng vẫn không chiếu vào sửa ấm cho em và người em thương.

Thành Công từ bỏ học bổng, không muốn làm kẻ lớn lao nơi đất nước khác không phải vì em không muốn đi xa hơn. Bởi từ ngày Xuân Bách tìm đến, cậu cho em biết bản thân em đặc biệt, biến em trở thành người đặc biệt. Hoài bão của em là chữa lành bằng âm nhạc, nhưng là ở mảnh đất em ươm mầm hạt giống yêu thương, bản thân em cũng được yêu thương.

Suy cho cùng, Thành Công và Xuân Bách đều là những đứa trẻ hiểu chuyện, hiểu tất cả mọi thứ, và làm mọi thứ có thể để hiểu cho nhau.

Bầu trời ngoài kia thắng rồi, nếu đôi bên vẫn đang thi xem ai vỡ oà trước. Thành Công vùi mình vào chiếc chăn bông, ngỡ như đó là thứ sửa ấm tốt nhất, nước mắt em chảy dài, thấm ướt một mảng áo.

Không phải đã nói thời tiết đã quá lạnh để chia xa một ai đó hay sao? Xuân Bách nói xem, bây giờ em biết phải đi đâu tìm mặt trời về sửa ấm đây. Mặt trời đi qua, làm sao hoa hướng dương sống mãi?

Hết chương 8.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #masonb