Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

07

Mới độ giữa đổ về cuối thu, cái lành lạnh của mùa đông đã vội vã chen chân vào, sớm hơn hẳn mọi năm. Cũng là đoạn con người bắt đầu thèm cảm giác có ai đó ở bên cạnh, muốn được yêu và tự dưng sợ hãi sự chia xa.

Gió rít lấy một hơi thật dài, cái lạnh vồ vập ập vào da thịt những ai chưa kịp thế phòng thủ. Khẽ rùng mình một trận, Thành Công tin là mùa đông sắp đến rồi.

Gần ba giờ sáng, khi mà ai nấy chăn êm nệm ấm hoặc tìm cách co mình ở bất kì đâu đó tạo ra hơi ấm, thì em lại lang thang dưới công viên một mình. Không có chuyện gì bất thường đâu, đơn giản là em chỉ muốn đi dạo, nhưng cái giờ này thì đúng là chẳng ai làm việc đó cả. Vậy nên mới cách đây ít phút, Thành Công nhận ra bản thân em nhỏ bé đến nhường nào giữa lòng thành phố vắng vẻ và rộng lớn.

Thành Công lặp lại những bước đi không chủ đích, mãi cho đến khi sau một nửa vòng trái đất, em lại muốn tìm Xuân Bách và chiếc chăn bông của cậu. Đường vào phòng trọ tối đen ảm đạm, không gian yên tĩnh đến đáng sợ, hạ tàn thu sắp qua côn trùng cũng chẳng còn ca hát.

Bằng một sự trùng hợp nào đó, như ngọn hải đăng soi sáng những chiếc thuyền lạc giữa lòng đại dương sâu hút, nơi tận cùng của dãy trọ, phòng của Xuân Bách vẫn còn sáng đèn.

Giờ này nên để Xuân Bách nghỉ ngơi sáng có sức đi làm thì hơn, Thành Công băn khoăn, nhưng rồi em vẫn đánh liều gõ vào cửa phòng. Bất ngờ là cánh cửa bật mở chỉ sau một cái chạm, chủ nhân của căn phòng đón em, trông một chút ngái ngủ cũng không có, như thể cậu đợi sẵn cho tiếng gõ cửa đã từ lâu lắm rồi.

Thành Công quen thuộc chui tọt vào bên trong chiếc chăn bông đã được Xuân Bách ủ ấm sẵn, không quên chừa lại cho cậu nửa phần chăn. Suốt một loạt hành động đó, người đáng lý nên thấy thắc mắc là Xuân Bách, nhưng Thành Công lại là người đặt câu hỏi trước.

"Bách không ngủ hả?"

Xuân Bách chưa vội trả lời, cậu sắp xếp lại trí nhớ của mình một chút. Lúc chiều khi ở trên xe buýt, Thành Công không còn vu vơ ngân nga một giai điệu nào đó, thói quen này hiếm khi bị em bỏ bê lắm. Kế đến khi xuống trạm, đầu cúi ghì chăm chăm nhìn mặt đất, nhưng em lại bước hụt, nếu Xuân Bách không đỡ kịp thì xém tí em đã té nhào xuống đường. Còn có, cả đoạn đường không xa đi bộ về chung cư, không giống em của mọi ngày, bóng lưng Thành Công như thể thu bé lại, tủi thân giữa màu trời tàn phai dần.

Xuân Bách đoán rằng thời tiết hôm nay không chiều theo lòng người, phải chăng Thành Công vừa có một ngày xem chừng đã rất tồi tệ. Cậu không hỏi em chuyện gì đã xảy ra, Thành Công chưa muốn kể và Xuân Bách tôn trọng quyền riêng tư đó.

Sợ rằng em sẽ lang thang không chủ đích vào bất cứ cái giờ oái oăm nào đó, Xuân Bách quyết định thức, phòng khi Thành Công muốn mở lòng nói ra hết muộn phiền trước khi trời lại sáng. Rõ ràng là những lời thành thật luôn được xúc tác mỗi khi đêm về.

"Tự dưng trời trở lạnh đột ngột, tôi thức để nghĩ về chuyện xây một cái lò sưởi, sưởi ấm cho căn phòng, cho cả người ở trong đó nữa."

Nghe là biết Xuân Bách nói đùa, vì ở trong phòng làm gì còn chỗ để xây lò sưởi. Đáp lại câu trả lời nhiều tầng ý tứ của cậu, em hỏi:

"Nếu như thứ khiến em lạnh không phải là thời tiết thì sao?"

Xuân Bách đáp một cách hiển nhiên:

"Thì tôi sẽ luôn sẵn sàng lắng nghe cái lạnh đó là gì từ em."

Thành Công nghĩ là em chẳng có lý do gì để phải giấu Xuân Bách nữa.

Nhạc viện dạo này tồn tại một cuộc tranh đấu. Các thầy cô đều nói đó là cuộc chiến chỉ dành cho những người ưu tú, phần thưởng chiến thắng là cơ hội để đi xa nhanh hơn. Miếng mồi được thả úp mở không cụ thể, không công bố rộng rãi, giảng viên cũng chỉ chọn những sinh viên xuất sắc nhất tham gia. Thành Công hao tâm tổn trí rất nhiều vào cuộc thi này, em không ham đớp được mồi, chỉ đơn giản muốn thử xem bản thân ở đâu trong lớp người ưu tú.

"Piano Concerto số 3" của Beethoven chứa một đoạn nhạc vô hình, sỡ dĩ nói như thế là vì khi được đem lên biểu diễn, Beethoven vẫn chưa hề hoàn thiện bản Concerto của mình. Sau này khi sự thật được tiết lộ, cái ngẫu hứng thiên tài của ông bắt đầu được gọi là khúc nhạc vô hình.

Thành Công ngưỡng mộ Beethoven bằng tất cả chân thành và tôn trọng. Thêm chút điên rồ, em muốn thử viết tiếp đoạn nhạc vô hình kia, bằng những gì mà tâm hồn em dẫn lối. Tiếng đàn không ngưng nhiều ngày dài, Thành Công nhốt mình trong phòng nhạc, vô tình thu hút một số ánh nhìn đến và bắt đầu dòm ngó.

Khi hoàn thành và đem thành quả đến hỏi ý kiến cô chủ nhiệm, cô hốt hoảng nói rằng vừa rồi có một cậu bạn, cậu ta cũng đem một đoạn nhạc giống hệt như vậy đến và nhờ cô nghe thử. Lúc đó Thành Công mới vỡ lẻ, đáng ra em nên tìm nơi vắng vẻ hơn để phát triển ý tưởng.

Thành Công khẽ nhích lại gần Xuân Bách, như muốn được an ủi:

"Là của em, Bách tin em đúng không?"

Ở Nhạc viện, họ tin người nộp trước.

Ở đây, Xuân Bách tin em.

"Kẻ đi sao chép sẽ không bao giờ hiểu được tâm huyết và cảm xúc mà tác giả đặt vào đó để đàn ra bản nhạc hoàn hảo nhất. Của em là tư duy sáng tạo, của cậu ta là tư duy bắt chước, rồi cũng đến lúc cậu ta sẽ không kiểm soát được chất xám của người khác. Con người không thể thay đổi sự thật, sự thật chỉ có thể bị bóp méo mà thôi."

Thật ra thì Thành Công không còn muốn giành lại đoạn nhạc đó nữa, cứ coi như em tặng nó cho kẻ tội nghiệp kia sẽ phải sống phần còn lại với day dứt và tội lỗi. Chỉ có, điều khiến em thấy buồn nhất là người ta không tin em.

Mà thôi, niềm tin vốn là thứ xa xỉ, có Xuân Bách luôn tin và lắng nghe em cũng đã đủ rồi.

Còn hơn hai tiếng nữa trời mới sáng. Xuân Bách lại biến thành người lớn ở trong nhà bắt em đi ngủ bù cho một đêm thức trắng, nhưng Thành Công lì lợm muốn chọn phim để xem, với lý do em phải tìm ra nguồn cảm hứng mới để chuẩn bị một bài nhạc khác đem đi thi.

Không mất nhiều giờ đàm phán, chẳng mấy chốc thuận theo ý của Thành Công, cả hai chen chúc nhau trong chiếc chăn bông, chụm đầu tập trung vào màn hình điện thoại để xem phim.

Bộ phim mà Thành Công chọn là Call me by your name. Xuân Bách chưa từng xem qua phim có thể loại tương tự, nhưng cậu không phản đối.

Chúng ta không phải là bản nhạc chỉ viết ra cho một nhạc cụ. Anh không phải, và em cũng thế.

Elio, Oliver. Call me by your name, and I'll call you by mine.

Thành Công chợt nhớ ra, lúc đó người ta gọi cậu là Bách, học theo đó em cũng gọi là Bách. Em chưa từng hỏi tên của chàng trai đã ở cùng em lâu hơn một mùa hè rực rỡ.

Thành Công nên trách bản thân vô tâm, hay trách tiếng 'Bách' trong lòng em sớm đã quen thuộc và thân thương. Xuân Bách vẫn chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại. Thành Công lén nhìn cậu rồi cụp mắt xuống, sẽ thô lỗ nếu bây giờ hỏi thẳng tên của người ta mất.

"Tên của em là Thành Công."

Thành Công đột nhiên dõng dạc tuyên bố sự thật về bản thân như thế, kéo sự chú ý của Xuân Bách chuyển dời sang em. Nụ cười để lộ râu mèo lúc nào cũng tiếp tay cho em có được những thứ em muốn mà không cần nói quá nhiều. Với Xuân Bách thì càng có tác dụng, cậu lúc nào cũng hiểu ý em.

"Còn tên của tôi là Xuân Bách."

Xuân Bách, cái tên mang trong mình mùa của sự khởi đầu, tràn đầy sức sống và hy vọng. Theo sau là chữ "Bách" của sự vững chãi, chắc chắn, đầy kiên trì và bền bỉ. Một cái tên đại diện cho con người vừa mềm mỏng, dịu dàng, tinh tế, nhưng cũng rất có ý chí, mạnh mẽ và kiên cường.

Vậy thì, đã "Xuân Bách" ắt hẳn sẽ có được "Thành Công" nhỉ?

Sau đó không ai nói gì với nhau nữa, không gian im ắng chỉ có âm thanh mùa hè của bộ phim, kéo dài đến khi những dòng danh đề cuối phim lướt trên màn hình. Thay vào đó là âm thanh nghẹn ngào, những giọt nước mắt bắt đầu rơi, ướt đẫm gương mặt dấp dáng nỗi buồn của Thành Công, em khóc cùng với Elio.

Xuân Bách để Thành Công thoải mái khóc, chịu khó ngồi xoa lưng cho em. Nhưng khóc lâu sẽ tiêu tốn năng lượng, nhân lúc trời chưa hửng sáng, Xuân Bách thủ thỉ:

"Ngủ một chốc đi, lát tôi gọi em dậy."

Nói rồi Xuân Bách trở người định leo ra khỏi nệm, cũng là lúc Thành Công bắt lấy cánh tay cậu đem giữ chặt vào lòng.

"Trời lạnh lắm, Bách ở lại đây đi. Đừng xây lò sưởi, em không cần lò sưởi đâu."

Vì khi Elio ngồi trước lò sưởi ở cảnh cuối cùng trong phim, hình như cậu ấy vẫn thấy lạnh, dẫu cho chức năng chính của lò sưởi là sưởi ấm, không phải sao?

Cánh tay vẫn bị Thành Công ôm chặt, Xuân Bách đành tặng cho bản thân một giấc ngủ, thì thầm để em có thể an tâm:

"Ừ, không xây lò sưởi nữa, ngủ một lát đi, tôi ở đây với em."

Giấc ngủ đúng với tinh thần một lát chỉ kéo dài được hơn ba mươi phút, dù vậy Thành Công vẫn thấy ấm áp và đủ đầy vô cùng. Trời vừa sáng, em khoe với Xuân Bách đã chọn được cảm hứng mới cho bài thi. Chính là Mystery of love, cho một mùa hè rực rỡ và nồng cháy, giữa mùa đông chớm tới những ngày này.

***

Ngày chủ nhật cuối tháng tám, trước Lễ Vu Lan vài ngày.

Thành Công sang tìm, nhưng không thấy Xuân Bách. Trước đây cậu không có thói quen biến mất vào ngày nghỉ mà không báo trước với em. Chẳng biết vì cớ gì hay tiết trời lạnh khiến con người ta trở nên nhạy cảm, Thành Công luôn lo sợ phải chấp nhận sự biến mất của bất kỳ một ai đó, đặc biệt là Xuân Bách.

Nhưng em chưa kịp lo, Xuân Bách đã về tới. Cậu đứng phía cửa, ngược hướng nắng trong tầm mắt của Thành Công, em thấy hôm nay cậu cười, trông thanh thản khác với mọi ngày, tay Xuân Bách cầm theo vài thứ đồ, gương mặt nhẹ nhõm pha màu buồn.

"Bách đi đâu hả? Em đi cùng được không?"

"Đương nhiên là được, cũng lâu rồi ông ấy không có khách đến thăm."

Đường vào nghĩa trang heo hút gió, cây cỏ còn ướt đẫm sương sớm, vắng vẻ và hiu quạnh. Đã đề cập đến lần thứ mấy rồi nhỉ, rằng tiết trời lạnh quá tàn nhẫn để phải chia xa một ai đó.

Hôm nay Thành Công mặc áo len bông, còn Xuân Bách vẫn như cũ ăn mặc đơn giản, cả hai ghé thăm nụ cười hiền hậu của bố Xuân Bách. Tấm bia được lau chùi sạch sẽ, cỏ dại quanh đó phát quang gọn gàng, chứng tỏ rằng ông ấy có một người con trai hiếu thảo.

Xuân Bách đặt xuống đó bó huệ trắng, ngồi đối mặt với bố, cùng nói chuyện như hai người đàn ông. Cậu cười rồi thở ra một hơi thanh thản:

"Bố, con xử lý nợ xong cả rồi, vừa đúng ngày hôm nay. Con hứa từ giờ sẽ không để ai đến làm phiền bố nữa."

Cũng ngày này của năm đó, thời tiết cũng dở dở ương ương lạnh sớm hơn mọi năm. Vào cái lúc người ta cần lấy một bàn tay để sưởi ấm, một đứa trẻ cần vòng ôm của gia đình, thì bố cậu đi. Ông thanh thản, Xuân Bách không dám buồn nhiều, cũng hiểu rằng tuổi thơ đã kết thúc.

Lôi ra từ túi áo một bao thuốc lá còn mới, Xuân Bách đem để lên cho bố cùng chiếc bật lửa. Những ngày đơn độc đầu tiên, chẳng ai thực sự khóc vì bố hay vì cậu cả.

"Nếu như tôi không đến thăm ông ấy, thì sẽ chẳng còn ai khác thay tôi. Tuổi thơ ông thiếu vắng đi một gia đình hạnh phúc, vậy nên điều lớn lao nhất đối với ông là phải cho tôi một gia đình hạnh phúc. Cũng chính nỗi lo đó biến ông trở thành một kẻ nghiện thuốc lá, không phải vì nó bổ béo gì đâu, mà nó giúp ông ấy bớt chút nặng lòng."

Nỗ lực xây dựng gia hạnh phúc cho Xuân Bách của bố cậu sụp đổ, kể từ ngày mẹ cậu bỏ đi. Những ngày người phụ nữ đó biến mất, bố cậu thử tìm đến rượu bia, nhưng dường như thứ chất lỏng đậm mùi cồn đó chỉ làm ông ấy thêm tỉnh táo. Rồi ông tìm đến thuốc lá, biết rõ là độc hại, không hút lại cảm thấy đau đầu đến điên cuồng.

Ngày đầu không có bố, Xuân Bách trốn ở góc công viên với gói thuốc lá. Cậu thử chất gây nghiện đó dù biết bản thân chưa đủ tuổi.

"Em biết không, nó thực sự hiệu quả đó, cái gọi là thuốc lá."

Xuân Bách quay sang nhìn Thành Công, một đoạn chua chát ập đến qua giọng nói. Thành Công ngồi xuống cạnh cậu, nghiêng đầu chạm lên bờ vai kia:

"Nếu nó thực sự hiệu quả, vậy tại sao Bách lại từ bỏ?"

Thành Công chưa từng thấy Xuân Bách hút thuốc, kể cả cậu có giấu mà không hút trước mặt em, thì em cũng không hề ngửi được mùi gì khác thoang thoảng mùi mồ hôi trên cơ thể cậu.

Bị Thành Công đoán trúng, Xuân Bách đáp lại nhẹ bẫng:

"Bởi lần đầu hút thuốc tôi không hề bị sặc, nhưng người phụ nữ đang mang thai ngồi ở ghế đá đối diện lại bị sặc bởi khói thuốc."

Thành Công thấy ấm áp ùa lên trong lòng. Xuân Bách làm điều gì đều suy nghĩ cho người khác trước. Người thiếu đi tình thương rất dễ trở nên chai lì về mặt cảm xúc, hoặc thậm chí học cách trở nên xấu xa để tự bảo vệ chính mình. Nhưng Xuân Bách thì khác, cậu lấp đầy sự thiếu thốn của bản thân bằng sự tử tế, lấp đầy những nặng lòng bằng cách chăm chỉ.

"Ước mơ của Bách là gì?" Bất chợt thôi, Thành Công muốn hỏi về ước mơ của Xuân Bách, ước mơ mà chỉ dành riêng cho bản thân cậu, không vì bất kỳ ai khác, hiếm đâu ai lại thấy sống vì người khác là lẽ thường tình?

Vậy mà, Xuân Bách trả lời rằng, ước mơ của cậu là có thể đối xử tốt với tất cả mọi người, tại vì đó cũng chính là ước mơ của bố cậu.

"Có một lần bố nói, ông đối xử tốt với tất cả mọi người là để khi chẳng may con trai ông gặp phải chuyện khó khăn, sẽ luôn có người sẵn sàng giúp đỡ nó giống như ông giúp đỡ mọi người."

"Anh nghĩ cho người khác, rồi thì ai sẽ nghĩ cho anh?"

Câu nghi vấn của Thành Công không hề gắt gỏng, nhưng em chỉ gọi cậu là anh khi muốn mọi chuyện được giải quyết theo cách nghiêm túc.

Xuân Bách biết rõ là em đang tức giận thay cho cậu. Thật ra việc giúp đỡ người khác, Xuân Bách cũng phải học để làm được điều đó, mặc kệ cậu từng nghĩ rằng không còn ai trên đời này sẽ được nhận sự giúp đỡ tương tự khi cậu cố gắng giúp đỡ người khác nữa.

Thấy Xuân Bách không trả lời mình mà chỉ cười, Thành Công tiếp lời:

"Lo cho bản thân anh trước đi, làm gì có ai xứng đáng nhận vế 'luôn được người khác giúp đỡ, giống như anh giúp đỡ mọi người' đâu."

"Sao lại không có ai?"

"Vậy anh nói xem là ai xứng đáng?"

"Hmm, để tôi suy nghĩ đã."

Thành Công bĩu môi, Xuân Bách trộm cười vì cái bĩu môi đó.

"Nói về ước mơ của em thì hơn. Ước mơ của em là gì?"

Cái bĩu môi chuyển thành nụ cười, chỉ mất vài giây nắng đổi màu:

"Em không ước gì lớn lao đâu, em chỉ muốn dùng âm nhạc chữa lành tâm hồn, dùng nụ cười gieo vào mảnh đất cằn cỗi những mầm xanh hy vọng, dùng những cái ôm để bớt đi mệt mỏi của thế giới rộng dài. Em ước có thể thay màu cuộc sống, dù đôi người nói nó quá xa vời và viển vông, nhưng em tin nếu cố gắng, một phần nào đó của thế giới sẽ thực sự thay màu."

Thành Công nói về ước mơ của em rành rọt và trôi chảy như lập trình sẵn, nhưng không giống văn mẫu hay khúc hoan ca của một người muốn trở nên vĩ đại, chỉ nhẹ nhàng là lời tận đáy lòng của một người mong mỏi, nỗ lực với những điều tốt đẹp.

Không xa vời đâu, cũng không viển vông. Thành Công làm được rồi đấy chứ, ít ra em đã thay màu cuộc sống của một ai đó, mà hình như là cuộc sống của Xuân Bách.

Gió tấp vào một bên vai, Xuân Bách đưa tay chỉnh cho cổ áo len của Thành Công kéo cao lên một chút. Vai đưa ra đón gió, Xuân Bách sẽ che cho em, bảo vệ Thành Công an toàn, để không chỉ là mỗi cuộc sống của cậu, em còn có thể thay màu cả thế giới.

***

Qua vài ngày là đến Lễ Vũ Lan. Xuân Bách vẫn làm cả ngày thay vì xin về sớm. Từ ngày bố rời xa, cậu không đi thả đèn hoa đăng nữa, vì không có can đảm để đi mà thôi.

Thành Công mang đủ loại đồ thủ công sang phòng Xuân Bách để nghịch. Em kê bàn sát bên bệ cửa sổ, ngay cạnh chậu xương rồng nhỏ vừa mọc ra một nhánh mới. Suốt buổi, Thành Công chăm chú cắt dán làm đèn hoa đăng, quên đi cả nhịp trôi một ngày của thời gian.

Mãi khi Xuân Bách đi làm về, Thành Công vẫn còn đang loay hoay cắt dán. Em mặc áo hoodie màu hồng, so với bản thân trông có hơi to xụ chẳng khác gì một cục bông mềm, kiểu ăn mặc như vậy lúc nào cũng làm người khác muốn lao vào ôm. Xuân Bách chết chắc rồi, dường như chẳng biết phải làm gì ngoài việc đứng ngẩn ngơ ngắm nhìn em.

"Bách ơi." Tiếng Thành Công gọi làm Xuân Bách bừng tỉnh. Em phấn khích đem khoe với cậu chiếc đèn hoa đăng tự làm.

Công tâm mà nói, nếu khó tính thì có thể soi ra vô số lỗi cắt dán nhỏ lẻ trong tác phẩm của Thành Công. Xuân Bách tuyệt nhiên lại cho rằng đây là đèn hoa đăng đẹp nhất cậu từng thấy.

Tối xuống, Thành Công kéo tay Xuân Bách hòa lẫn vào dòng người đi thả đèn hoa đăng. Lúc đầu Xuân Bách khuyên em nên về với gia đình trong ngày lễ như này, đến khi Thành Công giải thích rằng em đã dành nửa ngày để ôm, nói yêu và đón lễ với bố mẹ rồi, Xuân Bách lại chẳng còn lý nào để từ chối em cả.

Khúc sông trải dài ánh sáng, Thành Công cố tình đi xa hơn để tìm một đoạn vắng vẻ, em muốn ngắm thuyền của hai đứa cùng xuôi dòng đến khi khuất hẳn ở hạ nguồn con sông.

Tiếc là tận gần đến cuối sông vẫn có đông đúc người đón lễ. Đành phải chấp nhận sự thật rằng mỗi tấc đất trên hành tinh này đều đã có sự hiện diện của con người, Thành Công xị mặt xuống, hại Xuân Bách lại phải tìm cách dỗ dành em như dỗ con nít:

"Đèn hoa đăng của em giữa những chiếc khác sẽ không lẫn đi đâu được, chắc chắn đó, em thử thả nó xem."

Xuân Bách đốt nến, ánh nến trộn vào những màu sắc khác bừng lên lung linh. Cả hai nhắm mắt, xin buông những mệt mỏi không đáng có và cầu mong bình an cho gia đình.

Thả trôi đèn đi, Thành Công cảm thán:

"Không hòa lẫn thật nhỉ, trông đèn của em kì cục như vậy cơ mà."

Xuân Bách gật gù, ngụ ý chỉ để khen ngợi sự đặc biệt mà Thành Công tạo ra, thế mà cậu lại lãnh trọn một cú té nước từ Thành Công:

"Biết ngay là chiều giờ Bách khen vờ, chịu công nhận nó kì cục rồi đó hả?"

Xuân Bách ngơ ra, Thành Công hỏi tới:

"Ngơ cái gì? Oan lắm à?"

"Không, tự dưng thấy em nổi giận trông dễ thương thôi."

Khá khen cho cái ngờ nghệch khôn lỏi kia, Thành Công té cho Xuân Bách đợt nước cuối rồi bỏ vào trong. Nhưng nửa đường, em chợt hoảng hốt nhìn lại bàn tay mình. Thành Công vội chạy ngược lại lội xuống nước, sông không sâu nhưng cũng ngập đến trên đầu gối, làm Xuân Bách cũng hoảng hốt không kém.

"Công, lên bờ đi, em sao vậy?"

Thành Công vẫn kiên trì lục tìm thứ gì đó dưới mặt nước, giọng em gấp gáp:

"Mất rồi, chiếc nhẫn mà Bách tặng em rơi mất rồi, em phải tìm lại nhẫn."

Vội cởi bỏ tất, giày để xuống đó với Thành Công, Xuân Bách bắt đầu thấy sốt ruột:

"Hay là bỏ đi được không? Chúng ta sẽ mua cái khác, em đừng tìm nữa, nguy hiểm lắm."

Thành Công biết em đủ tiền mua lại hàng trăm chiếc nhẫn khác giống hệt như vậy, nhưng không phải bất cứ thứ gì cũng có thể dễ dàng vứt đi được. Có người vì mất đi một món đồ mà sụp đổ tinh thần, giá trị không nằm ở số tiền chi ra mang nó về, mà chất chứa ở ý nghĩa để nó tồn tại. Hụt hẫng len lỏi vào tâm trí Thành Công lúc này, chiếc nhẫn đó thực sự rất quan trọng với em.

Nước mắt rơi xuống, Thành Công khóc vì một chiếc nhẫn, em không biết tại sao nữa. Chỉ là em nghĩ rằng vứt bỏ hoặc làm mất thứ đầu tiên tặng cho nhau phải là giai đoạn cuối cùng của một tình yêu, huống hồ tình yêu của em chỉ mới nhen nhóm bắt đầu.

Thành Công khóc, Xuân Bách cũng thấy tự trách bản thân, vì đã dám buông ra câu hay là đem bỏ đi. Nửa tiếng ngâm mình dưới sông khi trời ngày một trở lạnh, Xuân Bách buộc phải kéo em lên bờ mặc cho em vẫn muốn tìm tiếp.

Để Thành Công ngồi xuống mỏm đá gần đó, Xuân Bách cúi xuống xắn cho ống quần đã ướt sũng lên một bậc, tháo cả giày cũng đã sớm ướt hết ra. Nước về đêm lạnh, nhưng không lạnh bằng khi đã ra khỏi đó, Xuân Bách lấy giày và vớ khô của bản thân mang cho em.

Ấm lên một chút, chiếc đầu nhỏ càng cúi ghì xuống:

"Em xin lỗi."

Xuân Bách vẫn giữ tư thế ngồi của mình để chiếc đầu đang cúi gầm kia có thể nhìn thấy cậu:

"Sao em lại xin lỗi? Là tôi phải cảm ơn em mới đúng chứ."

Đôi mắt long lanh chút nước cố giấu đi của Thành Công khẽ giao động, Xuân Bách nhận ra cậu trót vì em mà yêu luôn cả bầu trời trong đó rồi. Đợi đến khi bầu trời chịu hướng về cậu, Xuân Bách dịu dàng cảm ơn em lần nữa:

"Cảm ơn em, vì đã trân trọng món quà mà tôi tặng."

Thành Công lắc lắc đầu, Xuân Bách xoa bàn tay hai đứa lại với nhau:

"Về nào, tay em lạnh hết rồi, mai khi trời sáng và ấm hơn chúng ta sẽ tìm tiếp, được không?"

Thành Công gật đầu, cả đoạn đường về em không hề buông tay Xuân Bách ra.

Những ngày sau đó trời sáng lên, nhưng không ấm hơn. Việc học bận rộn trên trường tiêu tốn của Thành Công nhiều ngày dài, chiếc nhẫn thì vẫn nằm đâu đó dưới lòng sông.

Mãi tới hôm nay, Thành Công chạy vội sang tìm gặp Xuân Bách, khi đó cậu đã về nhà, còn kịp tắm thay ra bộ quần áo mới tươm tất thơm tho.

"Có một chuyện vui và một chuyện buồn, Bách muốn nghe chuyện nào?"

Thành Công nói khi cất giày lên kệ, em đi về phía những chậu cây, tìm những nhánh mới mọc, chờ Xuân Bách lựa chọn.

Xuân Bách thích khi em cười, vậy nên cậu chọn chuyện vui trước.

"Em thắng rồi, cùng với Mystery of love và mùa hè của Elio và Oliver."

Thành Công cười rộ lên, khoảng trong xanh của ngày sà vào trong nụ cười đó. Xuân Bách biết mà, em giỏi lắm, kể cả ngày hôm đó có bão giông một chút. Mà bão giông hôm nay là gì ấy nhỉ?

"Còn chuyện buồn là em vẫn chưa tìm được nhẫn." Vậy thì Xuân Bách tuyên bố bão giông hôm nay cũng sẽ hóa dịu dàng.

"Em nhắm mắt lại đi."

Xuân Bách đề nghị, Thành Công chậm rãi nhắm mắt lại. Thú vị là, thứ em thấy khi nhắm mắt không chỉ có một màu đen, còn có màu của mong đợi.

Xuân Bách vòng tay đeo lên cổ em một sợi dây chuyền. Đến khi mở mắt ra, Thành Công cứ ngỡ rằng trong thế giới rộng lớn này, Xuân Bách chỉ với một cây dù nhỏ đã có thể ngược gió đi trọn một vòng trái đất, âm thầm làm được tất cả mọi thứ cho em.

Chiếc nhẫn em đánh mất đã được lồng vào mảnh dây chuyền Xuân Bách đeo cho em. Nhiều ngày ở dưới lòng sông, chiếc nhẫn trông đã hơi xỉn màu, nhưng không khác đi quá nhiều.

"Xin lỗi vì trước đó tôi đã tặng em chiếc nhẫn rộng hơn so với tay. Giờ đeo vào như vậy, sẽ không sợ đánh mất nữa."

Không biết phải giấu làm sao cho hết rung động trong lòng, Thành Công cầm lấy hai bàn tay Xuân Bách đem vùi vào trong chăn ấm, bàn tay nhỏ hơn của em xoa xoa tay cậu.

"Tay Bách lạnh quá, rốt cuộc là đã tìm trong bao lâu vậy hả?"

"Chỉ một chốc thôi."

Xuân Bách nói xạo đó. Nhớ lại vừa lúc nãy, cũng như vài ngày khác, cậu như tên dở hơi oằm mình xuống dưới lòng sông đang độ nước lạnh, tìm kiếm quên luôn cả thì giờ. Nhưng để hiện tại đổi lấy được nụ cười của Thành Công, Xuân Bách cũng chẳng tiếc đôi ba công sức đó làm gì.

Chuyển về cuộn tròn mình trong chăn, mân mê chiếc nhẫn, Thành Công hứng thú bắt đầu vài lý thuyết tìm kiếm:

"Giả sử mặt nước trong đến độ có thể nhìn thấy đáy thì tìm kiếm có dễ dàng hơn không nhỉ? Nếu nhìn thấy đáy thì có lẽ sẽ thấy cả thứ mắc kẹt dưới đó."

Nhưng tiếc là một làn nước trong vắt giữa lòng thành phố thì có hơi khó tìm.

"Sau này khi kiếm được thật nhiều tiền, em sẽ bỏ một tuần đi dọc dãy Alps phía Bắc Thụy Sĩ, người ta nói ở đó có rất nhiều hồ nước xinh đẹp trong xanh mây rọi xuống đáy. Em sẽ thử ném một đồng xu, rồi căng mắt ra thật to nhìn xem có thấy hay khô..."

Thành Công nói về dự định của em, nhưng những câu cuối nhoè dần vì cơn buồn ngủ ập tới. Thoáng chốc, nhịp thở của em đều đều rồi ngủ ngon lành trong chăn. Xuân Bách lót lại các góc chăn cho không khí lạnh không có lối để lọt vào trong. Cái ấm áp từ chăn bông ôm lấy em, Thành Công nói nhỏ trong cơn say ngủ, rằng:

"Em vui lắm."

Em vui thì Xuân Bách cũng vui. Hạnh phúc dừng lại nơi nụ cười em, chắc là mong ước của cậu được lắng nghe rồi. Đêm đó, trước ngọn nến lập loè của đèn hoa đăng, phước lành mà Xuân Bách muốn xin gói gọn rằng:

Đời này Xuân Bách đối xử tốt với tất cả mọi người, mong cho Thành Công mỗi sớm mai được yên, mong cho tất cả ước mơ cùng khát vọng cao đẹp của em luôn được chắp cánh, mong cho vì để giữ được nụ cười em đẹp như màu nắng trong vắt, thế giới sẽ dịu dàng ôm lấy em, thay cho Xuân Bách, nếu lỡ như có một ngày cậu không còn có thể là bầu trời, thay thế giới ôm gọn em vào lòng.




Hết chương 7.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #masonb