
⊹ Chương 4
“Ào ào.”
Một bàn tay trắng muốt không tì vết đặt lên bờ, Ngao Bính từ từ di chuyển đến cạnh hồ, muốn dùng sức để rời khỏi mặt nước. Nhưng chân còn chưa kịp nhúc nhích, y đã cảm nhận được một kết giới vô cùng mạnh mẽ, khiến y lập tức dừng lại.
Chưa nói đến việc vết thương do Thiên Lôi gây ra vẫn chưa lành hẳn. Cho dù linh lực của mình dồi dào, muốn phá vỡ kết giới này cũng phải tốn rất nhiều sức lực, huống hồ bây giờ thương tích của y còn chưa khỏi. Nếu cứ liều phá vỡ kết giới, e là sẽ bị sức mạnh của nó phản phệ, trực tiếp tiễn y về địa phủ.
Hơn nữa, hồ nước nơi y đang ngâm mình linh khí rất dày đặc, dưới nước còn có vô số bảo vật kỳ lạ, chứng tỏ y đang ở một nơi an toàn, thậm chí có thể là đang được bảo vệ.
Nghĩ đến đây, Ngao Bính không còn có ý định rời khỏi hồ nước nữa, mà vừa hấp thụ linh khí vào cơ thể vừa quan sát chung quanh.
Xung quanh là những bậc thang được làm từ ngọc bích, cành vàng lá ngọc xum xuê một vùng. Những tầng lầu cao vút xuyên ngàn mây, nguy nga tráng lệ, mái cung điện lợp ngói lưu ly, các đầu mái vươn ra như Côn Bằng giang rộng đôi cánh chuẩn bị bay lên. Cổng tường chạm trổ hoa văn tinh xảo hình ảnh tiên thú cùng những áng mây cát tường, đường nét mềm mại và uyển chuyển. Chẳng qua không thấy bóng dáng của ai cả, sương giá mịt mù bao phủ, càng làm không gian thêm phần mờ ảo huyền bí.
Ngao Bính không thể không cảm thán trước vẻ đẹp hùng vĩ và hoành tráng này. Đây hẳn là nơi ở của một vị thần tiên có địa vị cao, nhất định sau này phải nhờ sư phụ dẫn mình đến để cảm tạ.
Nếu y đã được cứu, vậy ắt hẳn Na Tra cũng bình an. Nhưng tại sao trong lòng y lại luôn có một cảm giác bất an… Ngao Bính cắn chặt môi, chôn chặt sự nghi ngờ vào sâu trong lòng.
“Ai? Ra đây!” Ngao Bính đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo như đang dõi theo mình.
Ngay lập tức, y quát lớn và tức khắc ngừng vận hành tuần hoàn khí, cố gắng tận dụng linh lực để bảo vệ bản thân. Hiện tại y đang bị trọng thương, linh lực đang dần cạn kiệt, dù chỉ là một con yêu thú mạnh mẽ cũng có thể giết chết mình vào lúc này, y buộc phải hết sức cảnh giác.
Nhưng khi nhìn thấy người ấy đến, y lại ngẩn người.
Người đến là một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, dung mạo xinh đẹp như con gái, chỉ có ánh mắt là lạnh lùng, uy nghiêm, không hề có chút cảm xúc nào, giống như vực thẳm sâu không thấy đáy.
Khoảnh khắc đối diện với ánh mắt đó, cảm giác áp bức nơi đáy mắt hắn như sóng thần cuồn cuộn tràn tới y. Hơn nữa, khí thế tàn bạo, khát máu tỏa ra từ người hắn khiến Ngao Bính lập tức nhận ra người trước mặt vô cùng nguy hiểm.
Na Tra… Na Tra?
Cái tên đã ở ngay đầu lưỡi nhưng Ngao Bính lại không thể thốt nên thành lời.
Hỗn Thiên Lăng và Phong Hỏa Luân đều đang chứng minh cho y thấy người trước mặt chính là Na Tra. Nhưng vẻ ngoài và khí thế lại phủ nhận câu trả lời này.
“Đa tạ tiền bối đã cứu giúp, ngày sau nhất định ta sẽ báo đáp.” Ngao Bính cung kính hành lễ với Na Tra, tuy bề ngoài y tỏ ra điềm tĩnh, nhưng trán đã ướt đẫm mồ hôi vì đau đớn.
Ngao Bính cố gắng giữ mình để không tỏ ra quá hèn mọn hay quá kiêu ngạo. Y hiểu rằng lúc này không thể xảy ra xung đột với người nọ được, chỉ có thể tạm thời lấy lòng, xem có thể hỏi thêm được chuyện gì hay không.
Kết quả tồi tệ nhất có lẽ là pháp khí của Na Tra bị cướp mất hoặc là đã bị… Không thể nào, Thái Ất sư bá chắc chắn sẽ không để Na Tra gặp nguy hiểm…
Na Tra không để ý đến những suy nghĩ lộn xộn và hành lễ chuẩn mực của Ngao Bính, hắn trực tiếp bước đến bên cạnh Ngao Bính, đưa tay bóp chặt khuôn mặt của rồng nhỏ, buộc y phải từ tư thế hành lễ ngẩng đầu lên nhìn mình.
“Sao thế? Không nhận ra ta à?” Bị đôi mắt xanh lam trong veo và tinh khiết ấy nhìn thẳng, Na Tra có thể thấy được một chút sợ hãi trong ánh mắt của y nhưng ngay lập tức, sự sợ hãi ấy chuyển thành cơn thịnh nộ.
“Bốp.” Ngao Bính dùng hết sức lực hất bàn tay đang nhéo mặt mình của Na Tra ra, mọi hoảng loạn trong lòng y đều chuyển thành tức giận.
Y niệm một câu thần chú tạo ra Bàn Long Băng Chùy rồi bay thẳng về phía Na Tra mà đánh. Hắn chắc chắn không phải là Na Tra. Na Tra sẽ không cư xử lỗ mãng với y như vậy. Như vậy chỉ còn lại một khả năng duy nhất...
Na Tra thấy buồn cười khi nhìn con rồng nhỏ bị thương nặng đến như vậy mà còn gắng gượng đánh nhau với mình. Hắn không đánh trả mà nghiêng người né tránh. Cùng lúc đó, hắn thu hồi kết giới xung quanh hồ sen, đùa giỡn với Ngao Bính như mèo vờn chuột. Mỗi khi Ngao Bính sắp tới gần, hắn sẽ né tránh rồi giảm tốc độ và chờ Ngao Bính.
”Yêu nghiệt, ta và ngươi không đội trời chung!” Dứt lời, Ngao Bính dùng hết sức lực đập Bàn Long Băng Chùy về phía Na Tra.
Khi nhận ra Na Tra đang ghẹo mình, Ngao Bính lại càng giận hơn. Y coi người trước mặt mình là một con yêu quái đã hãm hại Na Tra. Con yêu quái này không chỉ dám lấy pháp bảo của Na Tra rồi lượn lờ trước mặt y mà thậm chí nó còn trêu chọc y như thế.
Lúc này Ngao Bính không còn quan tâm đến vết thương của mình nữa mà chỉ nghĩ đến việc trả thù cho người bạn thân nhất.
Nhận thấy con rồng nhỏ đã giận quá hóa thẹn, nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ tất cả vết thương trên cơ thể nó sẽ nứt toạc ra mất, thế thì công sức mình bỏ ra dưỡng thương cho nó đều đổ sông đổ biển hết. Na Tra ngay lập tức đánh bay Bàn Long Băng Chùy ở trước mặt, Hỗn Thiên Lăng cũng theo đó quấn chặt lấy hai tay của Ngao Bính.
Khi pháp khí bị đánh bay, cơn đau như sóng dữ dâng trào lập tức tràn vào toàn thân. Trong một thoáng Ngao Bính bất chợt cảm thấy đau nhói, giây tiếp theo, y nhìn hai tay mình bị sợi lụa đỏ tươi với hoa văn vàng ánh quấn chặt.
Hỗn Thiên Lăng! Sao có thể...
“Ngươi rốt cuộc là ai? Na Tra đâu? Ngươi đã làm gì với cậu ấy?" Sự bất an và hoảng loạn đã lấn át lý trí của Ngao Bính. Bây giờ y chỉ muốn làm rõ mọi chuyện mà thôi.
Na Tra thề rằng ngoại trừ con rồng này, Tam Nhãn và con khỉ kia, chẳng có ai dám nói chuyện hay gọi tên hắn như vậy.
“Sao đây, lúc trước còn nói sẽ báo ân, giờ lại dám gọi thẳng tên húy của ta, Long tộc vốn là giống loài vong ơn phụ nghĩa như thế à?”
“Yêu nghiệt, còn dám giả dạng Na Tra!”
“Nực cười! Ta chính là Tam Đàn Hải Hội Đại Thần Na Tra, làm sao có thể giả mạo được?" Giọng điệu không có ý tranh cãi, chỉ đơn giản là nói ra sự thật.
Ngao Bính nhìn thiếu niên đang khoanh tay trước mặt, vẻ ngoài đầy kiêu ngạo, lý trí lúc trước bị cơn giận che mờ giờ đã dần quay lại khi nghe những lời này.
Lúc này y mới nhận ra thực lực của người trước mặt mạnh hơn mình rất nhiều, hơn nữa trước đó người nọ cũng nhắc đến việc "quên ơn", có lẽ chính hắn là người đã cứu y. Có vẻ như việc lừa dối mình là không cần thiết, nếu thực sự muốn hại y, tại sao lại cứu y trước?
Nhưng mà chuyện pháp bảo nên giải thích thế nào? Tại sao pháp bảo của Na Tra lại có thể nghe lời người trước mặt như vậy?
“Hộc… ha….”
“Nói chuyện.” Nhìn con rồng nhỏ trước mặt im lặng mãi không lên tiếng, Na Tra có chút mất kiên nhẫn.
Hắn chẳng có tâm tư để đi đoán suy nghĩ của con rồng, trực tiếp siết chặt Hỗn Thiên Lăng, buộc Ngao Bính phải lên tiếng.
“... Ân nhân, là tại hạ sai rồi, đã lầm tưởng ân nhân là bạn của mình. Xin ân nhân rộng lòng tha thứ.”
Cảm giác đau đớn do ngọn lửa thiêu đốt từ cổ tay truyền đến, Ngao Bính nhận ra rằng kiên nhẫn của người trước mặt đã gần cạn. Y biết rằng lúc này giữ mạng sống mới là quan trọng nên lập tức nghĩ ra cách để tự cứu mình. Ngao Bính đang đánh cược, đánh cược rằng người mang đầy sát khí trước mặt sẽ không giết y.
Khi thấy con rồng nhỏ chịu thua, Na Tra cười khẩy một tiếng: “Ồ, hóa ra Long tộc cũng có thể co được giãn được như thế này sao?”
Trước đó muốn đánh muốn giết, còn gọi hắn là yêu quái, giờ lại bắt đầu tỏ ra ngoan ngoãn, lấy lòng hắn. Tuy nhiên từ những lời mà rồng nhỏ nói, hắn đã có thể khẳng định con rồng này thực sự giống như lời Dương Tiễn nói, có lẽ nó đến từ một thế giới khác.
Có vẻ như ở thế giới đó cũng có một "Na Tra" mà bản thân hắn cũng có mối quan hệ không tầm thường với con rồng mình đã cứu này.
“Cái này… thật sự xin lỗi.”
Gương mặt trắng nõn của Ngao Bính ửng đỏ, y biết như vậy thật sự hơi xấu hổ, nhưng y cũng hiểu rằng không gì quan trọng bằng việc giữ mạng sống. Ngay khi y vừa định nói tiếp, một cơn đau đớn như núi lở ập đến, nghiền nát ý thức của y. Ngao Bính còn chưa kịp thốt ra lời nào thì đã ngất xỉu.
Na Tra vốn định nói thêm vài lời mỉa mai con rồng "vong ân phụ nghĩa" kia nhưng không ngờ Ngao Bính lại bất ngờ ngất đi.
Rồng con trong tay hắn nhẹ bẫng, Na Tra mới phát hiện ra mặt của Ngao Bính tái nhợt đến đáng sợ, cổ tay y cũng có một vết đỏ hình vòng do bị siết quá chặt, in lên làn da tuyết trắng của y, giống như hoa mai đỏ nở trền nền tuyết.
Thậm chí mặt sau của chiếc áo trên lưng y cũng rỉ ra máu. Na Tra đưa tay điểm vào giữa trán Ngao Bính, linh lực của y gần như đã cạn kiệt.
Thật là… quá yếu đuối. Na Tra cau mày, hoàn toàn không nghĩ đến việc mình đã trêu chọc con rồng này quá lâu. Hắn đưa Ngao Bính vào trong cung, lấy ra quỳnh tương ngọc lộ vừa được Thiên Đế ban tặng ra cho Ngao Bính uống. Na Tra vẫn còn vài điều muốn hỏi.
Chẳng bao lâu sau, Ngao Bính đã tỉnh dậy sau cơn mê.
Ngẩng đầu lên liền thấy thiếu niên đang tỏa ra áp khí nặng nề. Ngao Bính hít sâu một hơi để lấy lại tinh thần, vừa định mở miệng thì không ngờ Na Tra lại lên tiếng trước.
“Ngươi đoán xem, bây giờ là thời điểm nào?” Dựa vào hành động và cách cư xử của con rồng này, Na Tra đã hình dung sơ bộ được tính cách của nó.
Hắn biết rằng nếu con rồng này không tìm được "Na Tra" mà nó mong muốn, chắc chắn nó sẽ lại muốn đánh nhau với hắn. Hơn nữa, Dương Tiễn đã nói rằng con rồng này có nhiều lợi ích, nên cần phải giữ lại một thời gian. Trong tình huống đó, hắn chẳng ngại giúp đỡ rồng nhỏ, dù sao nếu vết thương của nó lại nứt ra, e là sẽ giống như vị Hoa Cái Tinh Quân trước đây.
Nghe vậy, Ngao Bính cố gắng ngồi dậy, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc.
Thời điểm? Đây không phải là tiệc sinh nhật của Na Tra sao? Có phải Thiên Lôi còn có thể thay đổi thời gian? Nhưng y chưa nghe cha và sư phụ nói thế bao giờ... hay là cô y đã làm gì đó? Vậy... y thực sự...
Na Tra biết con rồng lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, liền trực tiếp lên tiếng: “Bây giờ là một ngàn năm sau.”
Nhìn đôi mắt xanh biếc trong veo chuyển từ không thể tin được đến bối rối, cuối cùng lại thành sự bình tĩnh xen lẫn hy vọng, Na Tra biết rằng mình đã thành công.
Ngao Bính mặc dù thông minh hơn người nhưng y chỉ mới ba tuổi, mọi cảm xúc đều thể hiện hết trên mặt.
Na Tra dễ dàng nhận ra sự mong chờ trong ánh mắt của y, nhếch môi cười nói: "Đúng vậy, ta chính là Na Tra một ngàn năm sau."
Tựa như dã thú há to miệng, tạo ra ảo giác ấm áp giả dối, dụ dỗ con non đang bước trên đường rơi vào vực thẳm.
୨୧
Lời tác giả:
Còn một chương nữa, nhiều từ lắm. Chương này viết lúc nửa đêm ó, quả nhiên ban đêm là thời điểm cảm hứng dâng trào mà.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro