
⊹ Chương 3
Chắc là vừa giết yêu quái vừa phải sắp xếp cho rồng nhỏ nên mới mệt mỏi như thế, Na Tra nghĩ thầm trong lòng. Hắn nhắm mắt, đồng thời xoa trán, khi tay dụi đến mí mắt, hắn lại nhớ về cảm giác mát lạnh và nhẵn mịn như ngọc kia, lập tức cảm thấy khó chịu.
"Yêu long." Na Tra vừa lầm bầm vừa bước ra ngoài, tiện thể bày ra kết giới để đảm bảo khí tức và linh lực của rồng nhỏ sẽ không thoát khỏi Vân Lâu Cung. Sau đó, Na Tra đi đến Lăng Tiêu Điện để báo cáo công việc.
Đại hội luận đạo lúc này cũng vừa kết thúc, các vị thần tiên đi qua đi lại gặp hắn đều hành lễ hoặc hỏi thăm. Na Tra thấy vậy chỉ cảm thấy chán ghét, không muốn giao thiệp quá nhiều với đám sài lang hổ báo này. Hắn còn phải đi tìm phương pháp khôi phục lại biển ý thức, không thể để con rồng nhỏ mãi mãi trong tình trạng tàn phế như vậy được.
Na Tra lập tức bay đến Lăng Tiêu Điện nhưng lại phát hiện một người quen đã đợi sẵn ở bên ngoài — Dương Tiễn.
Sau khi nghe Na Tra thuật lại việc yêu ma đã bị diệt sạch, sắc mặt của Thiên Đế mới dễ chịu hơn một chút. Thông thường trước khi khen thưởng, Thiên Đế sẽ hỏi Na Tra muốn gì, lẽ ra vị sát thần này sẽ trả lời theo quy củ mà làm, nhưng hôm nay lại trực tiếp bày tỏ muốn có thêm nhiều linh dược và bảo vật hơn. Thiên Đế có chút bất ngờ, nhưng cuối cùng vẫn ban cho thêm một ít dược liệu. Chỉ cần vị sát thần này không gây rối, muốn cái gì thì cho cái đó.
"Nói nghe xem, ngươi giấu cái gì ở Vân Lâu Cung?"
Có được thứ mình muốn, tâm trạng Na Tra rất tốt, thậm chí nhìn Dương Tiễn cũng cảm thấy dễ chịu hơn. Hắn liếc nhìn Dương Tiễn một cái nhưng không nói gì.
"Rồi rồi, nói lẹ đi, lát nữa còn không phải lại nhờ ta giúp ngươi nghĩ kế hay sao?" Dương Tiễn biết rất rõ cái tính xấu này của sư đệ nên đã nói thẳng.
Không biết vì sao, Dương Tiễn luôn cảm thấy trong ánh mắt vừa rồi của hắn có chút khoe khoang. Hai người vừa đi vừa nói chuyện.
"Làm sao ngươi biết ta giấu cái gì?" Na Tra nhướng mày, không trực tiếp trả lời.
Dương Tiễn thở dài, nói: "Ngươi cho rằng ta cũng là một tên dốt đặc cán mai giống bọn họ à? Ngươi đã bày kết giới chặt chẽ như vậy, nếu tu vi không đủ cao thì không thể nhìn thấy. Giấu kỹ như thế mà không có báu vật, ta không tin."
"Thứ ta đang giấu là... một con rồng."
"Cái gì? Ngươi đến Long cung cướp hả?"
"Chậc, nói cái gì đó?" Na Tra tỏ ra không hài lòng.
"Ngươi đốt Long cung rồi à? Long Vương không phải đã sớm kiện chuyện này lên Thiên Đình rồi sao?" Dương Tiễn biết mình đoán sai, lập tức đổi thành một tình huống có khả năng xảy ra hơn.
Na Tra im lặng một lát, thật sự muốn đánh với Dương Tiễn một trận nhưng nghĩ đến chuyện cần hỏi, cuối cùng vẫn kiềm chế được cơn giận.
"Không phải, là ta nhặt được." Na Tra ăn ngay nói thẳng.
"Ý của ngươi là, một con rồng từ trên trời rơi xuống, ngươi nhặt được, rồi nó cùng ngươi trở về Vân Lâu Cung, đúng không?"
"Đúng."
"......"
"Ngươi không tin?"
"Tin một nửa. Mấy hôm trước Tinh quan có nói qua tinh tượng bất thường, e rằng sẽ xảy ra biến cố."
"Nửa còn lại thì sao?"
"Ta không nhớ rằng mối quan hệ giữa ngươi với Long tộc đủ tốt để có thể làm khách của bọn họ. Dù sao thì vị cuối cùng vẫn là tàn tật đấy thôi."
Na Tra cảm thấy rất khó chịu, nhưng nó lại khác hẳn với cảm giác khó chịu khi hắn liên tưởng đến chuyện bị Ngao Bính chạm vào.
Hắn biết nếu tiếp tục thảo luận sẽ phải đánh nhau với Dương Tiễn trước mặt mọi người, cho nên trực tiếp hỏi cách tu bổ biển ý thức.
"Sửa lại... biển ý thức."
"Làm được không?"
"Không, hẳn là vẫn có cách nhưng ta phải quay về tìm lại. Với cả ta có một điều kiện." Dương Tiễn cũng không phải là người thích chịu thiệt, gã nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu của mình.
"Lần sau diệt yêu, ta và ngươi cùng đi."
"Đồng ý."
"Khoan đã, ta chưa nói hết."
Na Tra đã hơi mất kiên nhẫn, hai tay khoanh trước ngực, ra hiệu cho Dương Tiễn nói thẳng.
"Ta muốn gặp con rồng đó."
.
.
.
Vân Lâu Cung.
Ngao Bính tỉnh dậy trong không gian tràn ngập hương sen. Đập vào mắt là những đóa sen hồng với những giọt nước còn đọng lại, đung đưa nhẹ nhàng, cùng làn sương mờ ảo bao phủ cả hồ sen lớn.
Y có thể cảm nhận được linh khí dày đặc ở quanh mình. Những vết thương trên cơ thể gần như đã lành hẳn, nhưng biển ý thức của y vẫn còn âm ỉ đau, như thể đã bị rách một lỗ, linh lực cứ liên tục từ đó mà tuôn trào ra. Nếu không nhờ có linh khí xung quanh bổ sung, có lẽ y đã chết từ lâu. So với cơn đau gần như xé rách trước kia, nỗi đau của biển ý thức hiện tại có thể tạm chấp nhận được.
Na Tra, Na Tra đâu rồi...
Đúng rồi, Na Tra vẫn còn sống, y nhớ mình đã nhìn thấy Hỗn Thiên Lăng và đã chạm vào Na Tra. Chỉ là... ngoại hình của Na Tra sao lại có chút khác biệt so với hình ảnh trong ký ức của y.
Ngao Bính vừa nghĩ vừa dùng phép tạo ra một bộ y phục làm từ Giao sa. Cơ thể y chưa hoàn toàn hồi phục, phép thuật có thể sử dụng cũng rất hạn chế, chỉ có thể tạo ra bộ y phục mỏng để che thân.
Tuy nhiên, Giao sa dính người, thắt lưng chỉ quấn bằng một dây Giao sa màu xanh, lại còn ẩm ướt, khiến y phục dính sát vào cơ thể y.
Gương mặt thanh tú tái nhợt quá mức, đôi môi mím chặt và lông mày hơi nhíu lại, phác họa nên một hình ảnh yếu đuối mang nét đẹp bệnh tật, như một cành liễu mong manh trong gió.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro