
Chap 8
Một khả năng khác 8
Hai người trở về phòng thí nghiệm.
"Jayce, em về trước đi." Viktor che miệng, anh gần như không thể chịu đựng được nữa. Anh đã đi quá nhiều ngày hôm nay và điều đó gây gánh nặng cho cơ thể của anh.
"Tại sao?" Jayce treo áo choàng lên, "Hôm nay em tính ở lại phòng thí nghiệm."
"Cái gì?" Viktor sốc đến mức nuốt phải máu trong miệng, "Ở đây chỉ có một chiếc giường."
Và đó lại là chiếc giường mà Viktor vẫn thường dùng.
"Không sao đâu, em ngủ ngoài được. Đắp áo choàng lên là không bị lạnh đâu."
Viktor nhặt nạng lên, "Vậy tôi về phòng mình vậy."
Jayce hơi bực bội, "Viktor, ở lại đây."
"Cơ thể anh...... làm em lo lắng, em sẽ ngủ ngoài này. Nếu có chuyện gì xảy ra với anh, em có thể giúp anh." Jayce quyết định ở lại với Viktor.
Viktor vẫn đi ra ngoài.
Jayce thở dài và nhìn lại lưng anh, cuối cùng cũng đứng dậy được, "Viktor ......"
Anh kéo tay Viktor và kéo anh ngồi xuống ghế, bóp vai anh, "Em thực sự lo cho anh."
Viktor ngắt lời anh, "Tôi chưa thể chết được, em không cần phải chăm sóc tôi như một đứa trẻ."
Tiếng gõ cửa vang lên.
"Vào đi." Jayce nói.
Đó là thư ký của Mel.
"Có chuyện gì vậy?" Jayce hơi thắc mắc.
"Với tất cả sự tôn trọng, đã lâu rồi anh không làm tròn tư cách là một ủy viên, thưa ngài. Ủy viên Medarda muốn nói chuyện với ngài."
Viktor đứng dậy và quay lại về phía cửa.
"Viktor! Anh đợi em được không?" Jayce nắm lấy cổ tay anh.
Viktor đã đưa anh đến nơi anh từng ở, anh nghĩ hai người hẳn là rất gần, nhưng tại sao Viktor vẫn luôn tránh anh ở mọi ngã rẽ?
Viktor cười toe toét, "Ủy viên Medarda đang tìm ngài, ngài không đi sao? Ủy viên Talis?"
Jayce nổi giận, mùi hương pheromone trong cậu trở nên khó chịu, nhưng cậu nhanh chóng kiểm soát được. "Xin lỗi, hôm nay tôi không thể đi được, thay tôi xin lỗi Mel."
Nữ thư ký nhìn bầu không khí kỳ lạ giữa hai người, cẩn thận đóng cửa lại rồi rời đi.
Viktor hơi thô bạo hất tay Jayce ra.
Một vị ngọt tanh nồng trào lên trong cổ họng anh, "Khục ...... khục ......"
Anh khạc ra một ngụm máu lớn và ngã gục xuống đất.
"Viktor!" Jayce bối rối ôm lấy vai anh.
Làm sao có thể như vậy được? Tình trạng của anh ấy rõ ràng đã ổn định rồi.
Trừ khi ......
"Anh lại uống thuốc rồi phải không?" Giọng Jayce có vẻ nguy hiểm.
Viktor tránh ánh mắt anh, "Em đang nói gì vậy ...... Tôi không hiểu, tôi ổn, thả tôi ra."
Viktor nắm chặt đôi nạng định đứng dậy.
Jayce giật đôi nạng và ném sang một bên, tay cậu vòng qua eo Viktor để giữ anh trên vai mình.
Pheromone giống như một thùng thuốc súng sắp nổ, cậu quá tức giận nhưng vẫn cố gắng kìm nén chúng lại.
"Jayce, em đang làm gì vậy? Tránh xa tôi ra!" Viktor vùng vẫy.
Jayce bước vào phòng khách và nhẹ nhàng đặt Viktor nằm xuống chiếc giường đơn.
"Anh không muốn biết em đang hỏi về loại thuốc gì sao?" Jayce đưa tay ra và chạm vào ngực anh.
Hai tay Viktor quờ quạng, giữ chặt cổ tay anh, "Jayce, em đang làm gì thế!"
"Em tưởng chúng ta là bạn thân cơ mà!" Jayce nói, nắm chặt cả hai cổ tay của Viktor bằng một tay và rút một túi nhựa cỡ đồng xu từ túi áo ngực ra.
"Loại thuốc gì vậy?" Đôi mắt Jayce như ngọn đuốc, khóa chặt vào mắt Viktor.
Tuy nhiên, Viktor không dám nhìn em, "Jayce, buông tôi ra. Đây không phải chuyện của em."
"Anh đang muốn nói với ai nếu anh không phải là em? Nếu không phải chuyện của em, thì đó là chuyện của ai đây?"
"Chúng ta là bạn thân và anh không thể nói với em điều gì sao?"
Mặt Viktor đỏ bừng, anh hơi nóng, đầu vẫn còn hơi choáng váng, và pheromone của Jayce đang âm ỉ như lò sưởi.
Anh nghiến răng, "Bạn bè không làm thế với nhau."
Jayce nhốt anh trên giường, và quấn anh trong pheromone.
Jayce nhìn anh, "Vậy thì không cần làm bạn nữa."
"Cái gì?"
Jayce: "Em vẫn luôn nghi ngờ là mình liệu có bảo vệ anh quá mức không."
Cậu nhớ anh quá mức muốn mang anh theo bên mình bất kể làm gì.
Ngay cả khi anh nghĩ đến mùi hương mà anh không thể quên, người cuối cùng xuất hiện trong tâm trí cậu vẫn là Viktor.
Khi bác sĩ nói với cậu rằng Viktor cần một dấu hiệu vĩnh viễn. Cậu lại hoảng sợ, ghen tị với người đàn ông thậm chí còn chưa tồn tại.
Cậu thà sử dụng công nghệ Hextech vẫn chưa thành công còn hơn tìm người đánh dấu Viktor.
Còn về người định mệnh của mình, cậu không cần tìm kiếm nữa.
Viktor là người tốt nhất.
Viktor cứng đờ, "Jayce, em có nhận ra mình đang nói gì không?"
Jayce cười, "Tất nhiên là em biết rồi."
Anh vùi cả khuôn mặt vào hõm cổ Viktor, "Vậy, anh có thích em không?"
Có sự bồn chồn, không chắc chắn, không dám nhìn lên Viktor.
"Cái gì?" Viktor nghĩ mình đã nghe nhầm.
"Viktor, em yêu anh." Jayce chậm rãi nói, "Vậy, anh có thích em không?"
Jayce buông cổ tay anh ra và Viktor đặt tay lên lưng Jayce, rồi vòng tay qua cổ em ấy.
Anh thích em ấy, từ rất lâu rồi.
Jayce vui vẻ, rất vui vẻ. Cậu ấn tay vào nẹp chân của Viktor và ấn một nút tích hợp, nẹp chân của Viktor ngay lập tức rơi ra, các bộ phận rơi xuống giường.
Jayce nhặt một trong những bộ phận bánh răng với nụ cười toe toét trên khuôn mặt, "Đoán xem đây là gì?"
"Bánh răng."
Với nụ cười chiến thắng, Jayce lật ngược các bánh răng lại.
Mắt Viktor mở to ngạc nhiên, "Có vẻ như chứng tự luyến của em không chỉ nằm trong sổ tay."
Ở bên trong vòng bánh răng là chữ ký của Jayce, Jayce Talis.
(Ở chap 1 Jayce luôn ký tên trên những thứ thuộc sở hữu của mình)
Jayce đặt các bánh răng lên quầy cạnh giường, rồi nhìn Viktor một cách nghiêm túc.
Khuôn mặt Viktor đỏ bừng khi bị cậu nhìn, nên anh quay đi. Jayce vuốt lên mặt anh và xoay mặt anh lại. Nhưng ngón tay cậu vẫn trượt xuống gáy anh, nơi có tuyến thể.
Chỗ đó, tuyến thể thường luôn được quần áo che phủ hoàn toàn, nằm ngay dưới các ngón tay của Jayce.
Jayce không biết tại sao cậu lại làm vậy, nhưng cậu muốn làm vậy.
Viktor đột nhiên nín thở, "Tôi ...... không tiếp tục dùng thuốc ức chế."
Thuốc ức chế cuối cùng, uống cách đây năm ngày.
"Ừ-hử." Jayce trả lời, nhấc cổ Viktor lên và môi họ chạm vào nhau.
Viktor cảm thấy nóng, và không biết là do pheromone hay do nhiệt độ cơ thể của Jayce.
Thuốc ức chế không có tác dụng, pheromone của anh từ từ rò rỉ ra ngoài.
Jayce ngửi thấy một mùi hương quen thuộc và cậu nhận ra, "Người đêm đó chính là anh!"
Viktor cười, "Giờ em mới nhận ra à? Em cũng có vẻ không thông minh lắm, ngài Talis."
Jayce ngồi dậy và ôm Viktor vào lòng. Cởi áo mình và Viktor ra.
Cậu nhìn thấy thiết bị quấn của Viktor, được làm bằng sắt và da. Thiết bị ở mặt sau vừa khít với cột sống. Trên mỗi đốt sống, có hai miếng vá tròn dính chặt vào da.
Có những vết đỏ tròn trên làn da nhợt nhạt, và cậu vuốt ve làn da đó với một chút thích thú.
Nó có mùi rất thơm, một hỗn hợp pheromone từ cả hai người, tràn ngập căn phòng, một tổ ấm an toàn cho cả hai.
......
Viktor thức dậy trước, anh thấy ấm áp và dễ chịu, anh chưa bao giờ ngủ ngon như thế này.
Jayce ôm chặt anh, hai người da kề da.
Viktor đẩy tay Jayce ra và từ từ đứng thẳng dậy, có một số vết hình bầu dục không đều trên lưng anh, đáng chú ý nhất là một vết răng ở sau gáy.
Một cánh tay vươn ra từ phía sau ôm lấy Viktor, "Ngủ thêm một lát nữa đi mà."
Giọng nói của Jayce có phần không rõ ràng.
Viktor: "Đứng dậy, Jayce, nạng của tôi ......"
Jayce đứng dậy, mặc quần vào, và nhặt lại nạng của Viktor.
Viktor đang đeo nẹp chân.
"Em sẽ giúp anh." Đôi nạng được đặt cạnh giường anh, và Jayce nửa quỳ xuống và giúp anh lắp nẹp.
Sau đó, theo bản năng, cậu đứng thẳng dậy và hôn vào má anh.
Viktor cúi xuống, "Tôi vẫn chưa rửa mặt."
Pheromone của hai người đàn ông đã hòa quyện, nhưng của Viktor lại rất mờ nhạt.
Sau khi cả hai rửa sạch, Viktor cầm cây gậy của mình lên, "Jayce, tôi cần nói với anh một điều."
"Là về bạn của anh à?" Jayce ngồi xuống bên cạnh anh, "Anh ta giấu thứ gì đó trong đôi nạng của anh à?"
Viktor không ngờ Jayce sẽ đoán ra.
"Anh đã nhìn đôi nạng suốt cả ngày hôm qua."
Viktor mở chiếc nạng ra và một lọ Shimmer rơi ra khỏi nó và rơi vào tay anh.
"Shimmer?" Jayce nhìn anh.
"Vâng, Shimmer." Viktor nhìn vào bình đựng thứ gì đó anh vừa yêu vừa ghét, "Lý do tử vong là vì không đủ năng lượng, và Shimmer, có thể cung cấp đủ năng lượng. Đảm bảo khả năng ...... biến đổi hoàn toàn cơ thể tôi."
Jayce gần như không do dự, "Bất cứ thứ gì để cứu mạng anh, Viktor."
Shimmer tệ, nhưng ngay lúc này, Viktor cần Shimmer.
"Nhưng hãy thử xem nó có hiệu quả không trước đã."
Tuy nhiên, Viktor lắc đầu, "Không có thời gian đâu Jayce, về mặt lý thuyết, nó hiệu quả."
Nhưng Jayce không thể thử nghiệm với mạng sống của Viktor.
Nhưng Viktor vẫn kiên quyết.
Jayce ôm chặt anh, "Được, em sẽ đi cùng anh."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro