Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

08

Edit + beta: HngThnhNgan

ーーーー



"Akutagawa, không phải cậu nói đã trả cậu ấy về Port Mafia rồi à?"

Oda Sakunosuke ôm cậu bé mảnh khảnh trong tay, quay đầu nhìn Akutagawa Ryuunosuke, vẻ hoang mang ẩn trong đôi mắt xanh da trời.

"Tôi... Tôi..." Akutagawa Ryuunosuke giờ phút này tựa như lên dây cót, đôi mắt sửng sốt nhìn Oda Sakunosuke ôm Dazai Osamu, đầu óc trống rỗng. 

Cũng may, Oda Sakunosuke không tiếp tục truy cứu, chỉ bình tĩnh nói, "Nếu cậu đã không ném cậu ấy về Port Mafia, vậy thì như lời tôi nói lúc trước, tôi sẽ chăm sóc cậu ấy."

" Không được!" Akutagawa Ryuunosuke bỗng nhiên nói.

Oda Sakunosuke hiển nhiên không ngờ đến lời nói của mình khiến cậu ta đột nhiên kích động, không khỏi giật mình ngay tại chỗ.  

Akutagawa Ryuunosuke chậm rãi nói, "Tôi... Tôi cảm thấy đây là âm mưu của Port Mafia, anh Oda không hiểu được sự nguy hiểm của bọn chúng, nên là... Nên là, tốt nhất là để tôi trông chừng anh ta." 

Oda Sakunosuke nhìn cậu, không trực tiếp trả lời, mà là nói, "Trước tiên mang cậu ấy về Trụ sở Thám Tử đã, để Chủ tịch quyết định." 

Thật vất vả chạy trốn lại bị chặn mất, cả người Dazai Osamu đều không tốt. 

Sau khi anh phản ứng lại, liền bắt đầu giãy giụa trong vòng tay của Oda Sakunosuke, muốn biểu đạt sự phản kháng của mình, lại bị Oda Sakunosuke cho rằng hệ thống hỗn loạn, trói trên ghế. Đám người của Trụ sở Thám Tử bắt đầu vây lấy anh mà thương lượng. 

Akutagawa Ryuunosuke từ việc kiên quyết phản đối anh ở lại Trụ sở Thám Tử từ hôm qua, đã chuyển sang hôm nay cực lực yêu cầu rằng mình sẽ chăm sóc Dazai Osamu, Nakajima Atsushi lại vì việc cậu ta đã tự mình đưa Dazai Osamu đi, nên đã mất niềm tin với cậu ta. Ngậm miệng anh tiền chính là một cú đấm. Bởi vì nội chiến trong Trụ sở dị năng lực là không được phép, thế là hai người choảng nhau bằng chiến đấu vật lý.

"Ồn ào quá——" Edogawa Ranpo híp mắt, chỉ muốn ném hai tên đàn em không bớt lo ra ngoài. Đôi mắt xanh lá cây quan sát Dazai Osamu ngồi trên ghế, bỗng nhiên cảm thấy so với hai tên đàn em ồn ào thì người máy cực kỳ yên tĩnh này thuận mắt hơn rất nhiều.

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn thuận tay đút cho Dazai Osamu một viên daifuku kem lớn.

Dazai Osamu: "..." 

Được rồi, anh Ranpo này dù sao cũng là thám tử duy nhất trong Trụ sở Thám Tử, nên cho anh ta chút mặt mũi vậy.

Anh từng miếng cắn xong viên daifuku kem lớn, dù đã cẩn thận khi cắn miếng cuối cùng nhưng đầu lưỡi vẫn không cẩn thận chạm phải ngón tay của Edogawa Ranpo. 

Ngay sau đó, Edogawa Ranpo như bị điện giật mà rút tay lại.

Vị thám tử ngây thơ nhìn chằm chằm vào vệt nước đọng trên ngón tay mình, chóp tai rất nhanh đỏ bừng.

Dazai Osamu: "?" 

Oda Sakunosuke thấy Dazai Osamu không còn giãy giụa nữa, liền cởi trói cho anh, còn tiện tay cởi nút áo của anh.

Edogawa Ranpo: "... Cậu đang làm gì vậy? Oda?" 

 Oda Sakunosuke nghiêm túc trả lời, "Để xem sợi dây có làm cậu ấy bị thương không."

Edogawa Ranpo lắc lắc chai nước ngọt trong tay, khẽ lắc đầu, "Cậu là đồ ngốc à, cậu ta cũng chẳng phải là người, làm sao có thể bị dây thừng làm bị thương được..."

Đang nói giữa chừng, bỗng nhiên hắn dừng lại.

Bởi vì tất cả mọi người đều nhìn thấy, những vết đỏ trên người Dazai Osamu.

Dĩ nhiên không phải là do dây thừng tạo thành, mà là do người nào đó tạo thành, cho dù Edogawa Ranpo ngây thơ nhưng cũng không đến mức không biết tình trạng này là chuyện gì.

"Là... thủ lĩnh của Port Mafia làm sao?" Tanizaki Naomi che mắt, nhỏ giọng hỏi. 

Tên tội phạm thật sự • Akutagawa Ryuunosuke: "..." Cậu ho khan vài tiếng, không nói gì. 

"Thật quá đáng!" Ngược lại hai mắt Nakajima Atsushi đỏ hoe, "Cho dù anh ta có thích anh Dazai đến đâu thì cũng không thể làm chuyện này được! Rõ ràng là dùng người máy này làm thế thân! Này rõ ràng là không tôn trọng anh Dazai cũng như người máy này..." 

Dazai Osamu nghĩ thầm: Atsushi, không nghiêm trọng đến thế đâu, thật sự không nghiêm trọng vậy đâu mà.

Vẻ mặt của Oda Sakunosuke nghiêm túc, từ đầu tới cuối chẳng nói một lời.

Dazai Osamu cuối cùng cũng được Oda Sakunosuke đưa về nhà.

Dù nhìn bao nhiều lần đi nữa, Dazai Osamu cũng không khỏi cảm thán, người đàn ông Oda này, thật sự rất giỏi chăm sóc trẻ con.

Tuy chỉ xem anh như một người máy, nhưng thực chất còn đưa anh đi mua quần áo, những vật dùng thường ngày nào là bàn chải đánh răng, kem đánh răng, khăn mặt, dép lê vân vân. Ban đêm, Dazai Osamu đã chuẩn bị cho một đêm trong góc hoặc trên sàn nhà, kết quả Oda Sakunosuke lại ôm anh lên giường, còn đắp chăn cho anh.

Dazai Osamu trốn dưới tấm chăn bông mền mại, lộ ra đôi mắt màu diều xinh đẹp, nhìn Oda Sakunosuke vẫn đang viết tiểu thuyết.

Tốt quá rồi, cuối cùng anh cũng đã đạt được điều mà mình mong muốn.

"Mục đích của cậu là gì?" 

Một giọng nói đột nhiên phát ra từ hướng Oda Sakunosuke đang ngồi.

Dazai Osamu sửng sốt.

"Cậu giả vờ như vậy, ở chung với thủ lĩnh của Port Mafia, rồi đến Trụ sở Thám Tử, tại sao?" Giọng điệu của Oda Sakunosuke bình tĩnh như trước, ý tứ bên trong lời nói lại không mấy ôn hoà.

"Khi nghe tin cậu tự tử, cảm xúc trong lòng tôi rất khó nói. Tôi luôn cảm thấy chính mình là nguyên nhân khiến cậu tự tử, nếu ngày đó, tôi không chĩa súng vào cậu... Có lẽ cậu sẽ không..."

Không phải không phải! Chuyện này không liên quan đến anh đâu Odasaku! 

Dazai Osamu muốn nói điều này, nhưng cổ họng vẫn không thể phát ra âm thanh.

"Cậu là người. Không phải người máy." Oda Sakunosuke đứng dậy, ngồi bên cạnh Dazai Osamu, nhìn anh mà nói, "Thế nên, cậu vẫn chưa thực sự chết, đúng không? Tất cả những điều này, vẫn chỉ là dối trá." 

Dazai Osamu cảm thấy tim mình như bị những câu này đóng băng.

"Tôi sẽ không nói cho mọi người của Trụ sở Thám Tử, ngày mai cậu có thể đi, về Port Mafia cũng được, đi đâu cũng được, hi vọng cậu đừng đánh chủ ý lên Trụ sở Thám Tử nữa."

Oda Sakunosuke nghiêm túc nói, ngẫm nghĩ, lại nói thêm, "Những thứ tôi mua cho cậu hôm nay cậu có thể mang đi, sống một cuộc sống thật tốt." 

Ừ. 

Dazai Osamu nghĩ, tôi sẽ sống thật tốt. 

Suy cho cùng, người duy nhất cần tôi, cũng không còn cần tôi nữa.

Anh bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, không còn cảm giác khẩn trương khi đối mặt với Odasaku như trước. Quả nhiên cái gì cũng chẳng thể giấu được người này, tất cả mọi người không nhìn ra anh chính là Dazai Osamu, nhưng Odasaku liếc mắt một cái liền nhìn ra. 

Hắn vẫn là Odasaku nhạy bén, nhưng không phải là bạn tốt của Dazai Osamu, Odasaku nữa.

Anh đẩy chiếc chăn bông ấm áp sang một bên, mặc bộ đồ mới mà Oda Sakunosuke mua cho anh. 

Oda Sakunosuke có hơi ngơ ngác, "Cậu đi bây giờ luôn à? Trời đã tối rồi."

Dazai Osamu gật đầu, mỉm cười. 

Anh chỉ ra khỏi cửa, ngay cả "goodbye" anh cũng không thể nói. 

Cánh cửa được đóng lại nhẹ nhàng lặng lẽ, người kia cũng rất nhanh biến mất ở dưới lầu. 

Oda Sakunosuke không cảm thấy thoải mái như hắn nghĩ.

Hắn đứng bên cửa sổ, mím môi, cho đến khi chân tê mỏi mới phát hiện mình vẫn luôn đứng ngây người nhìn chằm chằm vào hướng mà Dazai Osamu đã rời đi. 

Dazai Osamu lang thang trên những con đường khu phố của Yokohama. 

Trời đã khuya, cửa hàng hai bên đường đều đã đóng cửa, phía trước chỉ có ánh sáng lờ mờ của những cây đèn đường.

Bỗng nhiên, anh nhìn thấy dưới cây đèn đường phía trước có một bóng dáng quen thuộc đang đứng ở đó.

Dazai Osamu sửng sốt, quay người bỏ đi.

Đáng tiếc là vẫn còn chậm. 

"Dazai." Mori Ougai mỉm cười vẫy tay với anh. 

Rốt cuộc Dazai Osamu cũng nhận ra mình phạm một sai lầm, Oda Sakunosuke không phải là người đầu tiên phát hiện ra anh, mà chính là bác sĩ trước mắt này.

Và cái cách mà anh sử dụng có chết cũng không muốn nhớ lại.

"Dazai, dạo này cậu thế nào?" 

Dazai Osamu dừng lại, cuối cùng dùng âm thanh khàn khàn mà nói, "Ông... Mori."

"Hửm? Cậu lấy lại giọng rồi à?" Mori Ougai nhìn chằm chằm vào mắt anh.

"Vừa mới lấy lại thôi." Vẻ mặt của Dazai Osamu hờ hững đi về phía vị thủ lĩnh đời trước của mình, giọng điệu có chút điềm đạm đáng yêu, "Ông Mori, có thể cho tôi ở đêm nay được không?"




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro