3
Rafayel nhanh chóng áp sát, nhẹ nhàng đẩy em lùi về phía chiếc ghế dài, nơi sự mềm mại đón nhận cơ thể em. Anh đột ngột dứt khỏi nụ hôn, xoay người em lại để em đối diện với chiếc ghế như thể định sẵn một nghi thức đầy mê hoặc.
"Cúi xuống," anh thì thầm, nhưng quyền lực như quân lệnh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, em tuân theo, cảm nhận cơ thể mình trống rỗng, thổn thức như một dòng sông khát khao được đổ đầy. Cơn rạo rực đó như ngọn lửa âm ỉ, bùng cháy mạnh mẽ hơn với mỗi giây trôi qua.
Em cảm nhận chiếc ghế dài lún xuống khi Rafayel đặt một đầu gối lên, áp sát em từ phía sau. Anh ở ngay đó, gần đến mức em có thể cảm nhận được sự cứng cáp của anh chạm vào lối vào mong manh. Em gần như bật khóc trong nhẹ nhõm khi biết rằng anh sẽ sớm lấp đầy em, dập tắt ngọn lửa khao khát đang thiêu đốt.
Nhưng anh chỉ dừng lại ở đó, chơi đùa với cảm giác mong chờ của em như một nghệ sĩ điêu luyện trên đàn dây, kéo dài giai điệu ngọt ngào của sự đợi chờ.
Rafayel trêu chọc em, cọ sát sự cương cứng của mình vào nơi mềm mại ẩm ướt, ngón tay cái khéo léo mở rộng lối vào, như một người nghệ sĩ đang tỉ mỉ khắc lên tấm vải trinh nguyên. Cơ thể em tự nhiên siết chặt, đáp lại với tất cả sự mong manh và nồng nhiệt, và anh thở dài đầy tôn kính, như thể chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật sống động.
"Một nơi tuyệt mỹ," anh thì thầm, những lời thô tục ấy lại tựa như những nốt nhạc đầy quyến rũ, khiến em đỏ mặt.
Em ướt đẫm, hơn cả những lần trước, và nỗi đau của sự khao khát lan tỏa như những dòng điện chạy dọc cơ thể. Em cần anh, muốn anh với sự mãnh liệt của cơn bão biển, nhưng Rafayel chỉ tiếp tục trêu đùa, cọ sát đầu dương vật vào nơi kín đáo nhạy cảm của em, giữ cho em trong trạng thái căng thẳng ngọt ngào, hồi hộp chờ một điệu nhảy đầy mê hoặc giữa hai người.
"Rafayel," em rên rỉ, giọng nói ngập tràn sự thỉnh cầu như một lời nguyện cầu trong đêm tối. Anh chỉ ngân nga, đầy thích thú, như một con mèo đang vờn mồi, không vội vã.
Sự thất vọng trào dâng, và em đẩy hông về phía anh, cố gắng tuyệt vọng để kéo anh vào trong. Nhưng Rafayel chỉ cười khẽ, cảnh báo, "Ah-ah, đừng vội. Đây là sự trả thù ngọt ngào cho lần trước."
Em cúi đầu, tựa vào tay vịn trên ghế dài, rên rỉ trong sự tuyệt vọng và khao khát đang dâng trào như sóng biển vỗ bờ. "Rafayel, làm ơn... Anh muốn em phải cầu xin sao?"
Giọng nói của anh vang lên, pha lẫn sự thích thú và đầy quyền lực, "Tất nhiên, anh muốn thế."
Em ngoảnh đầu lại, ánh mắt cháy bỏng trừng lên đầy tức tối, nhưng chỉ nhận được một nụ cười nửa miệng đầy thách thức từ anh. Nụ cười ấy nhếch lên, một đường cong tinh quái trên khuôn mặt điển trai của anh, khiến cơn giận trong em bùng lên như ngọn lửa.
"Sao vậy, cô vệ sĩ?" Giọng anh vang lên, nhẹ nhàng và đùa cợt, tựa như anh chẳng hề quan tâm đến việc dương vật cương cứng của mình đang áp sát cửa mình của em cùng ngón tay cái đang thọc sâu vào bên trong em, khiến từng cơn rạo rực lan tràn khắp cơ thể.
Em cố nuốt trôi sự kiêu hãnh đang dâng trào, biết rõ anh đã nắm bắt được điểm yếu của mình. Rafayel thừa hiểu cách để điều khiển em, và dù có chiến đấu, em vẫn không thể giành được thắng lợi. Anh sẽ có được điều mình muốn: lời cầu xin đầy khổ sở hoặc cuộc tranh cãi không hồi kết—cả hai đều là nguồn vui sống của anh.
"Làm ơn, Rafayel," cuối cùng, em thốt lên, giọng nói khàn đặc vì sự kiềm chế. Chỉ chờ có vậy, Rafayel rút ngón tay cái ra, căn chỉnh mình với lối vào nóng bỏng của em, nhưng vẫn chỉ dừng lại ở ngưỡng cửa, trêu ngươi như một kẻ tinh nghịch đang thưởng thức trò chơi.
"Làm ơn cái gì? Sao anh có thể biết được em muốn gì nếu em không nói rõ ràng, hm?" Giọng anh vang lên, dịu dàng nhưng đầy thử thách, như thể đang khiêu khích em chìm sâu hơn vào cuộc chơi mà anh đang dẫn dắt.
Em thở dài đầy bực bội, một làn hơi nóng phả ra từ cánh mũi. Đầu dương vật của anh chỉ vừa chạm vào lối vào, mang đến một cảm giác gần gũi đến mức phát điên, rồi lại rời xa, để lại em với sự khao khát không thể chịu đựng nổi.
"Làm ơn, làm tình với em, Rafayel." Lời nói thoát ra trong sự bối rối, khó khăn như phải lặn sâu để tìm lại chính mình.
Rafayel khẽ ngân nga, lần này trầm tư hơn, như thể đang suy ngẫm về yêu cầu của em. "Em không có vẻ muốn lắm," anh nói, rồi bắt đầu rút ra, như một nghệ sĩ vờn mồi trong trò chơi tâm lý.
Em hoảng hốt quay lại, ánh mắt gần như cuồng loạn, cầu xin trong tuyệt vọng. "Rafayel, làm ơn. Em muốn anh trong em đến điên cuồng. Làm ơn, làm tình với em."
Nụ cười trên môi anh nở rộng hơn khi thấy em hoàn toàn đầu hàng. Anh đẩy mạnh về phía trước, xoay tròn dương vật vào lối vào, để nó trượt nhẹ vào bên trong. Cơ thể em phản ứng tự nhiên, siết chặt quanh anh như muốn giữ anh ở lại mãi mãi, khao khát sự lấp đầy mà chỉ anh mới có thể mang đến.
Nhưng trước khi em có thể tận hưởng cảm giác ấy, Rafayel lại rút ra, để lại em trong cơn dày vò ngọt ngào của sự chờ đợi, khiến em khao khát hơn bao giờ hết.
"Em thực sự muốn nó đến thế sao?" Giọng Rafayel thấp và mượt mà, như thể anh đang thưởng thức từng khoảnh khắc của sự chờ đợi. Em thở hổn hển, cảm giác bực bội dâng tràn, và không kìm được, em nhấc mông cao hơn, như một lời mời gọi không thể từ chối.
"Rõ ràng là vậy! Làm ơn, anh làm ơn hãy đưa nó cho em ngay đi—"
Trước khi kịp thốt lên câu nào nữa, Rafayel đẩy mạnh, không có một lời cảnh báo, nhấn chìm toàn bộ chiều dài của mình vào em, từ đầu đến gốc, bằng một cú thúc duy nhất, nhanh và quyết đoán.
Em nức nở trong sự nhẹ nhõm, cảm giác tràn đầy, lấp kín hoàn toàn khi dương vật của anh ấy cắm sâu vào trong em. Âm hộ em siết chặt quanh anh, như muốn hút anh sâu hơn, từng tấc của anh vừa khít một cách hoàn hảo, kéo giãn em, lấp đầy cái trống rỗng mà em đã khao khát lấp kín bấy lâu—cơn đau nhức nhối cuối cùng cũng tan biến trong sự thỏa mãn ngọt ngào.
Rafayel ngửa đầu ra sau, rên rỉ khi cảm nhận sự siết chặt, ấm áp bao quanh anh. Em như một lỗ sâu mềm mại, ướt át vỗ về nơi đó khiến đầu óc anh mụ mị, chỉ đủ kiên nhẫn cho em một vài khoảnh khắc để thích nghi. Và rồi anh bắt đầu di chuyển.
Mỗi lần anh rút ra gần như hoàn toàn, rồi đâm lại vào em một cách thô bạo, là mỗi lần em như bùng cháy. Anh làm điều đó hai lần nữa trước khi bàn tay mạnh mẽ của anh siết chặt eo em, dùng đòn bẩy đó để kéo em trở lại, khiến em như bị ép lại làm một với dương vật no tròn của anh, mỗi lần lại vào sâu hơn, mạnh mẽ hơn.
"Em chặt quá," Rafayel thở gấp, giọng anh khàn khàn, xen lẫn sự khen ngợi. Một tay anh luồn ra trước, tìm kiếm và chạm vào âm vật của em. Những ngón tay khéo léo của anh xoay tròn, phối hợp hoàn hảo với những cú thúc, khiến em như bị điện giật, cơ thể rực lửa từ trong ra ngoài.
Mỗi chuyển động của anh bên trong em như một đợt sóng điện, lan tỏa, bùng cháy, khiến em như phát điên vì sự hoàn hảo của anh. Em chủ động dựng mình thẳng lên hơn, tự mình lùi lại về phía anh, cho anh cảm nhận rõ hơn sự tuyệt vời của từng cú thúc.
Rafayel rít lên đầy khoái cảm, khi cảm nhận sự dịch chuyển của em xung quanh anh, rồi anh cúi xuống, hơi thở nóng bỏng của anh lướt dọc vành tai em, như một làn gió thoảng, làm em run lên.
"Chúa ơi, em tuyệt vời hơn cả những gì anh tưởng tượng. Em quấn chặt lấy anh, ướt át và nóng bỏng," Rafayel thì thầm, giọng anh khản đặc bên tai em khi anh nhịp nhàng di chuyển trong em, từng cú thúc mạnh mẽ, đẩy em về phía sau, đồng bộ với nhịp điệu của anh.
Bàn tay anh từ từ trượt lên từ eo, lướt nhẹ dọc theo thân mình em, rồi vòng ra trước để chạm vào núm vú, xoay tròn nhẹ nhàng. Sự kích thích từ cả hai phía gần như quá sức chịu đựng. Âm thanh của da thịt chạm vào nhau vang vọng khắp không gian, xen lẫn với những lời rên rỉ đầy thô tục của anh, càng làm khuôn mặt em nóng bừng lên.
"Em thật hoàn hảo. Nếu biết nó tuyệt vời thế này, anh đã cầu xin em từ lâu rồi. Anh muốn ở lại mãi trong em, muốn được đắm chìm trong cảm giác này đến khi em in hằn dấu vết của anh. Anh sẽ lấp đầy em, trút cạn tất cả vào em," Rafayel nói, giọng anh tràn đầy ham muốn và quyết liệt.
Lời nói của anh tựa như những ngọn lửa cháy rực, xuyên thấu vào tận sâu bên trong em, khiến toàn thân em bùng lên như ngọn đuốc rực sáng giữa đêm đen. Dù đã quen với những lời lẽ thô tục, mạnh bạo của anh, em vẫn không khỏi sửng sốt trước sự mãnh liệt, không khoan nhượng trong từng câu từng chữ. Mỗi âm thanh anh thốt ra như đinh đóng vào tâm trí, kích thích từng tế bào, khiến em run rẩy trong sự chờ đợi đầy khao khát. Nước tràn ra thành từng giọt rỉ xuống lách tách, trong khi mỗi cú thúc của anh như đẩy em gần hơn đến bờ vực của sự mất kiểm soát, nơi em hoàn toàn tan chảy trong cơn lốc cuồng nhiệt này.
Em rên lên gọi tên anh khi anh xuyên sâu vào bên trong, mỗi nhịp đẩy như kéo em ngược về phía trước trong cơn mê loạn. Ngay lập tức, bàn tay mạnh mẽ của anh rời khỏi ngực, trượt lên cổ em, giữ chặt để anh có thể thâm nhập sâu hơn, mạnh mẽ hơn, như muốn chiếm trọn từng hơi thở của em. Rafayel đã khám phá ra nơi ngọt ngào nhất trong em, nơi mà mỗi khi anh chạm tới, cơn khoái cảm lại bùng nổ, như dòng điện lan tỏa khắp cơ thể, kéo em lại gần hơn từng chút với cơn cực khoái đang chờ đợi.
"Vâng, đúng rồi," em thét lên, giọng nghẹn ngào trong cơn bão cảm xúc. "Ngay đó, làm ơn. Cảm giác tuyệt vời quá, Rafayel."
Anh không ngừng thúc mạnh vào đúng điểm ấy, nhịp nhàng và không ngừng nghỉ, cho đến khi em thở dốc, chỉ biết gọi tên anh trong sự cuồng nhiệt. Em đang tiến gần đến đỉnh điểm của khoái lạc, chỉ còn một chút nữa thôi, và em sẽ vỡ òa trong cơn cực khoái mãnh liệt, hoàn toàn tan chảy trong vòng tay anh.
Rafayel, với cơ thể nóng bỏng và côn thịt cương cứng, là hiện thân của sự thèm khát cháy bỏng mà em không thể cưỡng lại. Mỗi cú thúc của anh như đẩy em lên đến đỉnh cao của cơn khoái cảm, khiến em không thể kiềm chế được mà phải thốt lên những lời khen ngợi vô nghĩa trong sự cuồng nhiệt. Chúa ơi, em muốn ra, em khao khát điều đó đến tột cùng.
"Làm ơn," em nghẹn ngào, giọng run rẩy khi cảm giác cực khoái cận kề. "Làm ơn, làm ơn, làm ơn."
Rafayel rên rỉ, hơi thở của anh nóng bỏng và đầy ham muốn bên tai em. "Được rồi, cô bé ngoan. Hãy tới vì anh, để anh cảm nhận được em," anh thì thầm, lời nói như thôi thúc cơn cực khoái trong em bùng nổ. Ngay khi ấy, các cơ bắp bên trong em co giật mạnh mẽ, siết chặt quanh anh khi em rơi vào cơn cực khoái tàn khốc nhất. Cả cơ thể em căng cứng, cơn cực khoái lan tỏa khắp người, từng nhịp đập đều đặn đẩy em đến tận cùng của khoái cảm.
Rafayel tiếp tục nhịp điệu của mình, từng cú thúc của anh đẩy em vào sâu hơn trong cơn điên cuồng của cảm giác. Tầm nhìn của em bắt đầu mờ nhòe, ánh sáng dần tắt lịm ở rìa mắt vì cường độ của cơn khoái cảm, nhưng Rafayel không dừng lại, anh tiếp tục đập hông vào em, khiến em gần như mất đi lý trí. Mọi thứ trở nên quá nhiều, quá nhanh, quá mạnh. Em bắt đầu rên rỉ trong sự kích thích quá mức, và Rafayel, nhận thấy điều đó, giảm tốc độ, nhẹ nhàng hơn trong từng cú thúc, môi anh lướt dọc theo vai em, để lại những cái hôn ấm áp.
"Thật tuyệt vời," anh thì thầm trên làn da nóng bỏng của em. "Cảm giác thật tuyệt khi em ra như vậy." Em từ từ trở lại với thực tại, tầm nhìn rõ ràng hơn, các cơ bắp dần thư giãn. Anh vẫn cứng rắn bên trong em, đập thình thịch, và cách anh hôn nhẹ lên sống lưng khiến em rùng mình. Anh vẫn chưa xuất tinh, và sự tham lam trong em lại trỗi dậy.
Dù biết ơn khoảnh khắc được giải thoát, nhưng chỉ sau vài giây lấy lại hơi thở, em nhận ra rằng em muốn nhiều hơn thế. Em muốn cảm nhận anh mất kiểm soát trong em, muốn anh lấp đầy em như những gì anh đã hứa. Em dùng sức lật người lại, ra dấu rằng em đã sẵn sàng cho nhiều hơn nữa, thậm chí là tất cả.
"Em thật không biết thỏa mãn," Rafayel bật cười, nhưng trong giọng anh không có chút phàn nàn nào. Anh bắt đầu lắc hông về phía trước, một lần nữa chạm sâu vào bên trong em, tạo ra những rung động làm em đê mê. "Em lại muốn thêm nữa à?"
Em nuốt nước bọt, lắc đầu, cố gắng giữ anh sâu bên trong mà không để anh rời khỏi em quá xa. Em biết nếu anh có cơ hội để tiếp tục, có lẽ em sẽ không bao giờ muốn dừng lại. Chậm rãi xoay hông, cảm nhận dương vật của anh kéo lê trên vách tường nhạy cảm bên trong, và em tự hỏi mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa trước khi hoàn toàn tan chảy trong vòng tay anh.
Rafayel lên tiếng, giọng anh trầm ấm như tiếng sấm dịu dàng, cắt ngang dòng suy nghĩ mơ màng của em. "Sao chúng ta không thử xem em dẻo dai đến đâu nhỉ?"
Em nhìn anh với ánh mắt thắc mắc, chưa kịp hiểu ý thì anh đã rút dương vật ra khỏi em, để lại một khoảng trống lạnh lẽo đau đớn. Sự mất mát tràn ngập trong em, như thể em không thể chịu nổi việc thiếu vắng anh trong mình dù chỉ một giây.
"Nằm ngửa lên," Rafayel khẽ ra lệnh.
Em bước tới, tâm trí đầy tò mò về kế hoạch của anh. Khi em định nằm xuống, Rafayel bất ngờ kéo áo em lên. Không nói lời nào, anh từ tốn kéo áo qua đầu em, để lộ đôi bầu ngực múp rụp trước làn gió mát lạnh của căn phòng. Dù đã trải qua những khoảnh khắc cuồng nhiệt với anh, sự trần trụi này vẫn khiến em cảm thấy yếu đuối hơn bao giờ hết, như thể mọi sự bảo vệ đã bị tước bỏ.
Rafayel nắm lấy cổ tay em, ngăn em che giấu bản thân, rồi dịu dàng dẫn tay em đến những chiếc cúc áo của anh. Chiếc áo len đã bị cởi từ lâu, và em bắt đầu tháo từng chiếc cúc, để lộ ngực trần và cơ bụng săn chắc của anh. Khi chiếc áo cuối cùng được cởi ra, anh cúi xuống trao em một nụ hôn, nhẹ nhàng nhưng đầy mê hoặc.
"Anh đã từng nói với em rằng em đẹp như thế nào chưa?" Anh thì thầm khi đẩy em xuống ghế dài, ánh mắt mãnh liệt của anh như thiêu đốt mỗi khi chạm vào em. Em cảm thấy tim mình đập nhanh, cố quay đi nơi khác để tránh sự dữ dội trong ánh mắt đó. Rafayel nhẹ nhàng nâng mắt cá chân em, đặt chúng lên vai anh, và em chợt hiểu ra anh đang định thử thách sự dẻo dai của em.
"Anh đã nói nơi nào đó của em đẹp khá nhiều lần rồi," em khẽ đáp, giọng đầy ẩn ý. Lời nói của em như một ngọn lửa, khiến đôi tai của Rafayel đỏ lên. Em bắt đầu nhận ra một điều thú vị—dù anh có thể không ngượng ngùng nói ra những điều táo bạo, nhưng lại không dễ dàng chấp nhận khi nghe người khác nói về chính mình. Em âm thầm ghi nhớ phát hiện này, biết đâu nó sẽ hữu ích trong tương lai.
Rafayel giả vờ bỏ qua lời trêu chọc của em, thay vào đó kéo mạnh lớp vải quần lót vẫn còn vướng lại trên đùi em. Anh chậm rãi kéo chúng lên dọc theo chiều dài chân em, cho đến khi chúng hoàn toàn rời khỏi cơ thể. Chiếc quần lót bị vứt xuống sàn trong một cử chỉ vội vàng, rồi Rafayel vòng một tay quanh mắt cá chân em, đẩy chúng về phía ngực để có thể chiêm ngưỡng toàn bộ vẻ đẹp đang mở ra trước mắt.
Ánh mắt đầy khao khát của anh khiến em không khỏi run rẩy, và em biết Rafayel nhận thấy điều đó. Một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ đôi môi anh, như lời khen ngợi dành cho sự hoàn hảo mà anh đang chiêm ngưỡng. Em cảm nhận được mình đang mở ra hoàn toàn, dâng hiến cho anh không chút che đậy.
Rafayel nắm lấy dương vật mình bằng tay còn lại, kéo nhẹ nó dọc theo nơi kín đáo của em, cảm giác kích thích lướt qua khiến em thoáng chút hoảng loạn. Em sợ rằng anh sẽ bắt em phải chờ đợi lâu hơn, hoặc tệ hơn nữa, buộc em phải cầu xin. Nhưng thay vào đó, anh chỉ cười khúc khích, rõ ràng hiểu được suy nghĩ của em, rồi đẩy sâu vào trong em mà không chút do dự.
Khi anh xuyên qua lần này, cảm giác đầy đặn và mãnh liệt hơn rất nhiều, bởi hai đùi em đã khép lại, cảm nhận được trọng lượng của Rafayel đè lên em. Anh di chuyển chậm rãi, mỗi cú thúc đều chậm và cẩn trọng, như muốn em cảm nhận từng nhịp, từng sự lướt nhẹ của anh trên từng đường gờ bên trong em. Sự lấp đầy đó khiến em gần như mất trí, từng chút từng chút một, khiến em cảm thấy như mình đang tan chảy dưới sự dẫn dắt của anh.
Bất ngờ, Rafayel xoay hông một cách mềm mại, như một vũ công điêu luyện, khiến dương vật anh uốn cong bên trong em, chạm đến những nơi mà em chưa từng biết đến. Cảm giác đó quá mãnh liệt, khiến suy nghĩ của em trở nên hỗn loạn, chỉ còn khao khát và đê mê.
Ánh mắt của Rafayel khóa chặt vào em khi em ngước nhìn anh, buộc em phải đối diện với ánh nhìn đó. Anh thúc vào em, hết lần này đến lần khác, và em thấy biểu cảm trên gương mặt anh dần thay đổi, đôi môi anh khẽ hé ra khi cảm nhận được vách thịt ấm nóng siết chặt quanh anh, như một phản xạ tự nhiên không thể kiểm soát.
Lần này, Rafayel im lặng một cách kỳ lạ. Em đưa tay lên chạm vào khuôn mặt anh, ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua đôi môi mềm mại của anh. Rafayel cúi xuống, hôn nhẹ lên ngón tay cái khi nó lướt qua, rồi hít vào một hơi thật sâu khi em cố tình siết chặt hơn nữa, như muốn giữ chặt anh trong say mê, mụ mị không lối thoát.
"Thật là một chiến thuật không công bằng nha," Rafayel cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh lạc đi, chỉ với vài từ ngắn ngủi nhưng đầy sức mạnh. Sự chậm rãi trong hành động, cách anh khiến mọi giác quan của em tập trung hoàn toàn vào từng chuyển động nhỏ nhất, rõ ràng cũng đang tác động mạnh đến anh.
Khi em lại siết chặt quanh anh, một tiếng rên rỉ sâu trào ra từ lồng ngực của Rafayel, âm thanh ấy lan tỏa khắp căn phòng như một bản nhạc gợi cảm, khiến không gian xung quanh càng thêm căng thẳng. Những cú thúc của anh bắt đầu trở nên nông hơn, chỉ để phần đầu của dương vật đâm nhẹ vào bên trong, vượt qua vòng cơ đầu tiên nhưng không tiến xa hơn. Cảm giác đó, quá ít ỏi, khiến em không khỏi cảm thấy bất mãn, như một ngọn lửa lớn đang cần nhiều nhiên liệu hơn để bùng cháy.
Em giật hông lên, cố gắng đưa anh vào sâu hơn, hy vọng anh sẽ đáp ứng cơn khát khao đang thiêu đốt bên trong mình. Nhưng Rafayel lại đứng yên, đôi lông mày nhướn lên nhìn em đầy trêu chọc, như thể anh đã nắm quyền kiểm soát tuyệt đối. "Em muốn nhiều hơn à?" anh hỏi, giọng điệu đầy sự thách thức. "Anh tưởng anh đã nói rồi, anh không thể biết em muốn gì trừ khi em nói ra."
Anh khẽ xoay hông, chỉ để phần đầu của dương vật vẫn ở bên trong, đủ để khơi gợi cảm giác nhưng lại chưa đủ để thỏa mãn. Em rên rỉ, giọng nói run rẩy, sự đau đớn nhẹ nhàng của việc anh kéo căng lối vào của em mà không chịu trượt vào hoàn toàn như đang khiến em phát điên. "Em hiểu ý anh mà không cần anh phải nói thành lời, đúng không?" Em cố gắng giữ vững sự kiểm soát trong giọng nói của mình, nhưng sự khao khát đang dâng tràn quá mạnh mẽ.
Rafayel chậc lưỡi, ánh mắt lóe lên một chút tàn nhẫn, rồi bất ngờ rút ra hoàn toàn. Anh chỉ đứng đó, nhìn em một cách điềm nhiên, như thể chờ đợi. "Nhưng nếu anh chỉ muốn nghe em cầu xin thì sao?" anh hỏi, giọng trầm đầy sức mạnh. Rồi anh thúc mạnh vào em một lần, khiến em ngửa đầu ra sau, rên lên trong cơn khao khát mãnh liệt, chỉ để rồi lại rút ra ngay sau đó.
Rafayel rõ ràng đang thử thách sự chịu đựng của em, và em cảm nhận được điều đó. Trong lúc cố gắng ghép các từ lại với nhau thành một câu mạch lạc, em biết mình đang đứng trước bờ vực của sự đầu hàng, sắp phải thốt lên những lời cầu xin, như anh mong muốn, để giải thoát khỏi sự kiểm soát đầy sức mạnh này.
Ánh mắt của Rafayel không rời khỏi bạn khi anh nhẹ nhàng ngả người ra sau, giảm bớt sức nặng đè lên cơ thể bạn nhưng không giảm bớt áp lực về tinh thần. "Anh nghĩ em nên cầu xin," anh lặp lại, giọng trầm ấm pha lẫn chút mời gọi đầy thách thức. Ánh mắt nóng bỏng của anh chứa đựng sự khẩn thiết, nhưng cũng đầy sức ép, khiến em phải nuốt khan trước khi chậm rãi đồng ý.
"Làm ơn," em thì thầm, cố gắng giữ giọng nói ổn định. Nhưng sâu bên trong, em biết điều đó chưa đủ. Sự thách thức vẫn còn nguyên trong đôi mắt anh, ép buộc em phải nói to hơn, rõ ràng hơn. Nhìn thẳng vào ánh mắt anh trong khi cầu xin như thế này khiến em tủi thân hơn bao giờ hết, nhưng Rafayel lại đang tận hưởng điều đó. Đôi môi anh cong lên thành một nụ cười ranh mãnh khi anh tiếp tục trượt vào trong em một cách chậm rãi, từng chút một, khiến em quằn quại trong sự căng thẳng và khao khát.
"Làm ơn," em nói lần nữa, lần này với sự tuyệt vọng nhiều hơn trong giọng nói. "Em muốn anh..." Lời nói bị cắt ngang bởi một tiếng rên rỉ khi Rafayel đâm mạnh vào em, làm em mất kiểm soát trong giây lát. "Em muốn anh làm em mạnh hơn nữa, Rafayel," em cố gắng nói rõ ràng, cầu xin anh thỏa mãn mình.
Anh đáp lại bằng một cú thúc mạnh mẽ, nhưng vẫn giữ ánh mắt đòi hỏi. Anh muốn nhiều hơn, muốn em phải cầu xin một cách tuyệt vọng hơn nữa. Em nấc lên, giọng nói trở nên khàn đặc với cảm giác thèm khát không nguôi. "Làm ơn, làm em trên chiếc ghế này cho đến khi anh xuất tinh bên trong em, Rafayel, xin anh. Hãy làm em như thể muốn phá nát em, đi mà."
Tai Rafayel đỏ bừng lên, và em có thể thấy màu đỏ đó lan đến mặt anh. Anh cúi đầu xuống, cố che giấu sự ngượng ngùng, nhưng sự đòi hỏi và khao khát của em quá mạnh mẽ để anh có thể cưỡng lại. "Không công bằng," anh lẩm bẩm, nhưng hông của anh đã bắt đầu chuyển động nhanh hơn, mạnh mẽ hơn, thực hiện chính xác những gì em đã cầu xin.
Anh đâm vào em một cách thô bạo, không còn ngần ngại hay kìm hãm nữa, và ngay lập tức em cảm thấy nhịp đập điên cuồng của anh làm tan chảy mọi suy nghĩ trong đầu. Hơi thở của em trở nên gấp gáp, từng đợt sóng khoái cảm dâng trào khi anh tiếp tục thỏa mãn em theo cách mà chỉ anh mới có thể. Em siết chặt lấy anh một lần nữa, và Rafayel rên rỉ, không rời mắt khỏi em, cảm nhận sự kết nối mãnh liệt giữa hai người.
Anh cúi xuống, miệng ngậm lấy núm vú của em, lưỡi anh xoay quanh nó một cách điêu luyện. Em rên rỉ vì sự kích thích quá mức, cơ thể không thể chịu đựng thêm nữa. Trong cơn tuyệt vọng, em nắm lấy tóc anh, kéo đầu anh ra sau, tìm kiếm một khoảnh khắc để thở.
Nhưng Rafayel không cho em thời gian nghỉ ngơi. Anh lại đẩy sâu vào em, hông hữu lực không ngừng nhịp, và trong khoảnh khắc đó, em biết rằng cả hai đã không mong cầu gì khác ngoài dục vọng nguyên thủy nhất.
Cơn đau từ cú kéo mạnh mẽ khiến Rafayel thở hổn hển trên ngực em. Không thể kìm chế, em hét lên tên anh trong khoái cảm khi dương vật của anh không ngừng chạm vào điểm nhạy cảm nhất của em. Cơ thể em bị kích thích dữ dội, cực khoái tăng lên với tốc độ chóng mặt, và em đáp lại từng cú thúc của anh bằng sự khao khát không thể chối từ.
Cơn đau từ cú kéo mạnh mẽ khiến Rafayel thở hổn hển trên ngực em. Không thể kìm chế, em hét lên tên anh trong khoái cảm khi dương vật của anh liên tục chạm vào điểm nhạy cảm nhất của em. Cơ thể em bị kích thích dữ dội, cực khoái tăng lên với tốc độ chóng mặt, và em đáp lại từng cú thúc của anh.
"Anh gần quá," em rên rỉ. Đầu Rafayel ngẩng lên, ánh mắt anh nhìn chăm chú vào em, vẻ mặt anh tan chảy trong cảm giác mê đắm. Những cú thúc của anh trở nên lộn xộn, nhịp điệu hơi loạng choạng.
"Mẹ kiếp, anh sắp xuất tinh, sẽ lấp đầy em," giọng anh khản đặc, rên rỉ không ngừng. Sau đó, anh lao xuống hôn em nồng cháy.
Lời tuyên bố đó, cùng với những tiếng rên rỉ, đã đưa em đến bờ vực. Cực khoái bùng nổ trong em.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro