17
Seungmin yêu Jisung thật lòng. Họ là bạn tâm giao, những người bạn tốt nhất, đồng đội suốt đời.
Cậu sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì cho cậu ấy.
Seungmin chưa bao giờ nghĩ rằng giữa họ có bất kì ranh giới hay nguyên tắc nào. Nhưng cuộc đời là như vậy, vấn đề sẽ đến khi bạn không ngờ tới, và tất cả những gì bạn có thể làm là chấp nhận số phận hoặc khiến bản thân phát điên trong quá trình phản kháng.
"Ji, điều này vượt xa khả năng của tao," Seungmin lẩm bẩm, xem xét mảnh giấy Jisung vừa nhét vào tay cậu. "Mày biết tao sẽ làm bất cứ điều gì cho mày, nhưng đây có lẽ là ngoại lệ đầu tiên và hi vọng là duy nhất."
"Nhưng tại sao?" Jisung bĩu môi tỏ ý không hài lòng như thường lệ—mặt nhăn nhó, má phồng lên, đôi mắt sáng ngời lấp lánh tựa thiên hà.
Một đứa bạn tồi. Ji biết điểm mạnh của mình, điểm yếu của Seungmin và lợi dụng chúng rất tốt. Seungmin chỉ có thể thở dài và lắc đầu.
"Đầu tiên, tại sao mày có thể cân nhắc tao như một lựa chọn? Thứ hai, thế quái nào mày lại chọn tao?"
Jisung ngơ ngác nhìn cậu, tay chống nạnh. "Tại sao mày lại hỏi như thế? Hiển nhiên, bởi vì mày là Seungmin và mày có chất giọng của một thiên thần!"
"Thấy chưa, mày sai ở chỗ đó rồi." Seungmin đặt tờ giấy lên bàn một cách gọn gàng, đẩy ngược lại cho Jisung. "Thành kiến của mày đối với tao, mặc dù có ý tốt, không thể lấy làm cơ sở để đưa ra lựa chọn về người hát cùng mày trong một buổi biểu diễn trực tiếp."
"Min, đó không phải là thành kiến, đó là sự thật tuyệt đối. Nếu Calliope là đàn ông, tên anh ta sẽ là Kim Seungmin."
Seungmin bất lực thở dài, thả người lên ghế. Buổi hòa nhạc trong phòng ngủ của họ là một chuyện, còn màn trình diễn trên sân khấu công khai trước khán giả lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Nếu là bất cứ ai khác thì cậu sẽ từ chối thẳng thừng. Jisung biết cậu rất dễ mềm lòng với cậu ấy—đó là lý do tại sao cậu ấy vẫn miệt mài thuyết phục cậu.
Trước khi cậu tiếp tục phản đối, Felix đã mang đồ uống đến cho họ.
"Hãy giúp tớ thuyết phục Min hát cùng tớ trong sự kiện này," Felix tội nghiệp đỏ bừng mặt khi nhận được cái bĩu môi của Jisung, hắng giọng và nhìn về phía Seungmin để tránh ánh mắt của cậu ấy.
"Tớ thực sự không có nhiều quyền lực ở đây." Felix cười khúc khích, nhặt bản nhạc trên bàn lên. "Nếu đến cậu mà cũng không thuyết phục được cậu ấy, tớ nghĩ không ai khác có thể."
Đột nhiên, một nụ cười tinh nghịch hiện lên trên khuôn mặt Jisung. "Oh oh!" Cậu ấy hét lên, búng ngón tay. "Tớ không nghĩ thế. Có hai người khác có thể thuyết phục Min, và tớ không ngần ngại làm phiền họ đâu."
"Không," Seungmin mệt mỏi xoa xoa thái dương. "Không, Jisung, đừng làm phiền Jeongin về chuyện này ngay bây giờ. Mày có biết em ấy đã căng thẳng thế nào vì suneung không? Hãy để em ấy yên nếu mày biết điều gì là tốt cho em ấy."
"Người bạn tâm giao thân yêu của tao, người bạn thân đáng yêu nhất trên thế giới của tao ơi!" Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Seungmin trước cách Jisung đang nhìn cậu. "Jeongin thậm chí không phải là lựa chọn đầu tiên trong đầu tao."
Felix dần dần hiểu ẩn ý của Ji và họ cùng nhau cười mờ ám với Seungmin. Thật đáng kinh ngạc khi thấy sự đồng bộ của hai người này, và Seungmin bắt đầu hối hận khi đồng ý đi chơi cùng họ.
"Người đó sẽ không đồng ý nếu cậu là người nhờ vả," Felix nói nhỏ bên tai Jisung, "nhưng tớ rất sẵn lòng đứng ra mở lời thay cậu."
"Trời ơi, đừng nói với Hyunjin. Bây giờ không phải là lúc khiến cậu ấy bận tâm tới những điều vụn vặt như thế này."
Nụ cười của Felix tan thành cái cau mày lo lắng. "Chuyện gì đã xảy ra thế?"
Seungmin không thể không buồn bực khi nghĩ về tất cả những gì Hyunjin đã tâm sự với cậu trong vài tháng qua. Felix và Hyunjin làm lành không lâu sau thời gian giận nhau, nhưng sự thỏa hiệp mà họ đạt được không thực sự hiệu quả. Thay vì giải quyết triệt để như Jisung và Seungmin, họ quyết định lảng tránh vấn đề.
Quá trình tập luyện của Hyunjin đã trở thành chủ đề cấm trong cuộc trò chuyện giữa hai người.
Đó là lý do tại sao—mặc dù họ là bạn thân— Seungmin mới là người nghe về sự tiến bộ của Hyunjin, những giọt mồ hôi và nước mắt đã rơi trong phòng tập, những căng thẳng và khó khăn mà cậu ấy phải đối mặt. Hyunjin khẳng định rằng sự thỏa hiệp đó đang tỏ ra hiệu quả—họ có thể trở lại như trước đây, ngoại trừ việc chẳng còn gì để nói khi cả cuộc đời của Hyunjin hiện tại toàn là tập luyện và tập luyện.
Cậu có thể thấy những cảm xúc phức tạp chuyển biến trên khuôn mặt Felix, cuối cùng dừng lại ở nỗi buồn. Jisung cũng quan sát được và nhanh chóng kéo Felix vào lòng để an ủi trong khi người nọ thở dài.
Seungmin muốn nói điều gì đó—muốn cho Felix biết về hoàn cảnh của Hyunjin, nhưng cậu không có tư cách này. Vì vậy, thay vì tiết lộ, cậu nói bốn từ tóm gọn tất cả những gì cậu ấy thực sự cần biết:
"Cậu ấy cần cậu."
Felix mỉm cười chân thành, chậm rãi gật đầu đáp lại. Cuối cùng, cậu chỉ có thể làm được ngần ấy thứ cho Hyunjin. Hyunjin cần người bạn thân nhất của mình và Seungmin hiểu rằng Felix muốn ở đó để giúp cậu ấy.
Có ai lại không muốn chia sẻ ước mơ và đam mê của mình với người bạn thân thiết nhất?
*
Tối hôm đó, cậu nhận được tin nhắn từ cả Felix và Hyunjin, cùng một nội dung.
Cảm ơn cậu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro