
Chương 5
Tháp canh liên tục sáng đèn đỏ hồi lâu, Điền Gia Thụy mới để cho Kim Tái đi ra bên ngoài tra xét xem có chuyện gì xảy ra.
"Tiểu Hắc nói cho tới bây giờ cũng không ngửi thấy mùi máu, có lẽ không phải là Vô Phong gây họa. Ngươi đi tới trưởng lão viện một chuyến xem có chuyện gì xảy ra đi."
"Vâng."
Kim Tái mới ra khỏi Chủy cung không được bao lâu, Cung Tử Vũ đã tìm đến Chủy cung thật. Sau lưng còn có Kim Phồn đi theo và Cung Tử Thương muốn ngăn cản y. Cung Tử Vũ nổi giận đùng đùng muốn đưa tay nắm lấy cổ áo Cung Viễn Chủy.
Thế nhưng chưa kịp bước tới gần, mấy con rắn đã tiến tới quấy lên người Cung Tử Vũ. Cung Tử Vũ cúi đầu nhìn, bên chân bọn họ đều là rắn độc đang há miệng chờ thì bị dọa sợ. Bầy rắn đã nhận chủ nhân, đương nhiên bọn chúng sẽ không cho phép kẻ có địch ý tới gần chủ nhân và đệ đệ của chủ nhân.
Ngay cả Kim Phồn bởi vì trên đao có rắn quấn lên, hơn nữa còn có con bò sát tới gần mặt hắn há miệng khiến hắn không dám cử động. Rắn mà Chủy cung nuôi dưỡng có bao nhiêu độc, Kim Phồn không dám tưởng tượng.
"Kim Phồn! Mau bảo chủ quân của ngươi dừng tay! Ngươi cũng đừng động vào đao!" Kim Cửu nói với Kim Phồn, "Đây đều là vì tốt cho các người! Nếu còn không dừng tay, thật sự sẽ mất mạng đó!". Đâu có thể để cho Vũ công tử và thị vệ của y tử mạng tại Chủy cung được cơ chứ.
Rắn quấn lượn quay cổ Cung Tử Vũ, hướng về phía y há miệng. Trong mắt Cung Tử Vũ đều là nanh rắn sắc nhọn đáng sợ, khiến y vừa mới còn hung hăng khí thế tới đây trong nháy mắt cứng ngắc tại chỗ không dám lộn xộn.
"Bảo bối, người này là Vũ công tử của Vũ cung, không thể ăn được đâu." [Mấy đứa nhóc này canh cửa thật tốt. Để xem người này còn có dám hơi một tý là nổi giận động tay động chân với Viễn Chủy nữa không. Một đám người lớn đi bắt nạt con nít như vậy, các người có cần thể diện không hả!]
Viễn Chủy thấy Cung Tử Vũ kiếp trước còn nắm lấy cổ áo cậu hung hăng quát nạt, hôm nay ngay cả việc đụng tay vào người cậu cũng không làm được. Cung Viễn Chủy nghĩ, quả thật đã cùng quá khứ khác xa nhau rồi.
"Đừng có tùy ý loạn động. Rắn mà ca ca ta nuôi đều mang theo kịch độc. Độc của con rắn kia, ngay cả ta cũng không giải được đâu. Chắc ngươi cũng không muốn có kết quả giống những hạ nhân sau trận chiến với Vô Phong mười năm trước kia đâu chứ?" Viễn Chủy cố ý trầm mặt thêm dầu vào lửa.
Bất quá cậu cũng không có nói điêu, độc của bầy rắn này giống với chất độc trong máu Điền Gia Thụy không có tác dụng đối với cậu. Nhưng nếu đổi thành kẻ khác, cho dù có là Hàn Y Khách cũng không thể giãy giụa được bao lâu liền đoạn khí.
"Đứng yên ở đó đừng có lộn xộn, chờ khi địch ý của ngươi tiêu tan, rắn tự nhiên sẽ rời đi. Không thấy xung quanh Thương cung Đại tiểu thư ngay cả một con rắn cũng không có hay sao?"
Cung Tử Vũ cùng Kim Phồn nhìn qua, phạm vi quanh người Cung Tử Thương quả thật không có gì cả. Nhưng mà tiêu trừ địch ý dễ dàng như vậy sao? Huống chi việc sát ý và địch ý này đã hết hay chưa là do bầy rắn phán đoán. Điền Gia Thụy tựa người vào cạnh bàn, nhìn về phía Cung Tử Thương cười khẽ: "Tới đây uống trà đi, rắn sẽ không cắn muội."
Cung Tử Thương tin tưởng Điền Gia Thụy sẽ không lừa gạt nàng, liền chịu đựng sợ hãi cắn răng vượt qua bầy rắn đi tới trước mặt Điền Gia Thụy. Điền Gia Thụy đưa cho Cung Tử Thương ly trà: "Thế nào, vì sao lại đột nhiên kéo tới Chủy cung của ta? Là Vô Phong tập kích lần nữa để xem nơi này còn bao nhiêu người sống sót hay sao?"
"Vô Phong tập kích?"
"Đèn đỏ trên tháp canh, không phải là bởi vì Vô Phong sao?"
"Không, không phải..."
Điền Gia Thụy làm ra biểu tình khó hiểu: "Vậy thì vì sao?"
Biểu tình nghi hoặc kia đủ để làm cho Cung Tử Thương cảm thấy Điền Gia Thụy thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra.
[Hừ hừ, diễn xuất của ta đúng là chuyên nghiệp!!]
Viễn Chủy thấy như vậy cũng mở miệng: "Có phải là Vô Phong hay không cũng được. Dù sao nếu các người dám gây bất lợi đối với Chủy cung, cũng đều sẽ chết bởi độc rắn mà thôi. Đột nhiên dám tới nơi đây gây chuyện, thật sự không hiểu các người nghĩ gì trong đầu nữa."
Cung Tử Thương lúc này mới cúi đầu bắt đầu giải thích chuyện đã xảy ra, còn có Cung Tử Vũ vì sao lại tức giận như vậy chạy đến Chủy cung. Giọng nói của nàng thuận theo sắc mặt ngày càng đen lại của Điền Gia Thụy và Cung Viễn Chủy mà ngày càng trở nên lí nhí.
Lúc này Hoa trưởng lão mới vừa theo Kim Tái đi tới Chủy cung, liền nghe thấy Điền Gia Thụy mang theo thanh âm tức giận: "Cho nên là các ngươi cảm thấy cái chết của Chấp Nhẫn và Thiếu chủ là bút tích của Chủy cung bọn ta, lập tức tới nơi này khởi binh vấn tội?"
"Được, các người nếu đã nghĩ như vậy, vậy thì khoảng thời gian này đừng tiếp tục dùng Bách Thảo Tụy của Chủy cung chế tạo nữa."
Thấy sắc mặt ba người có chút sững sờ, Cung Viễn Chủy cười ra tiếng: "Làm sao? Vừa nói rằng bọn ta hại chết Chấp Nhẫn và Thiếu chủ, lại vừa muốn dùng Bách Thảo Tụy của Chủy cung ư? Suy nghĩ và hành động của các người không phải đang mâu thuẫn đó à?"
"Đừng có dùng dược của Chủy cung nữa, vạn nhất lại có chuyện gì xảy ra, ta và ca ca không kham nổi hậu quả đâu."
"Viễn Chủy, sao lại nói như vậy." Hoa trưởng lão bước vào Chủy cung, giận đến lắc đầu: "Ta biết hai huynh đệ các con không thể nào làm ra được chuyện như vậy, các con cần gì phải bị những lời hiểu lầm này chọc tới bực bội."
"Hoa trưởng lão."
"Ừ, rắn được Chủy cung nuôi đúng là càng ngày càng nhiều." Hoa trưởng lão từ sau khi Vô Phong tập kích, có lúc sẽ cùng Nguyệt trưởng lão đi tới đây để dạy cho Cung Viễn Chủy võ công y thuật, cho tới sau này tin chắc rằng hai người đã có thể bảo vệ tốt bản thân mới dần không tới nữa.
Trong quá trình dạy bảo cũng nhìn ra được năng lực và đức hạnh của hai người. Ca ca Cung Thụy Chủy thân thể yếu ớt, nhưng giỏi giải độc dưỡng xà. Tuy đối với công việc của Cung môn cố hết sức không nhúng tay vào, nhưng nếu là việc liên quan tới Viễn Chủy, cái miệng nhỏ kia sẽ liến thoắng liến thoắng, ai cũng không nói lại được.
Mà đệ đệ Cung Viễn Chủy là một thiên tài không thể nghi ngờ. Chế độc giải độc, y thuật võ công, trồng hoa nuôi cổ, không có việc gì làm không tốt. Là người có ân tất báo, ăn nói chua ngoa nhưng dễ mềm lòng. Là một tiểu tử thối luôn ở trước mặt ca ca giả bộ ngoan ngoãn.
Hai huynh đệ chỉ có thể dựa vào nhau này, có thể làm ra được chuyện gì cơ chứ? Chấp Nhẫn mới nhậm chức này thật là lỗ mãng, nhìn cái giá của việc xúc động đi, bị rắn quấn quanh người có khác gì cái cọc gỗ không.
"Trưởng lão minh giám, Chấp Nhẫn và Thiếu chủ mất mạng, Chủy cung bọn con cũng không có đạt được lợi ích gì. Con bởi vì sức khỏe đã sớm ra khỏi danh sách tuyển chọn người kế thừa Chấp Nhẫn, mà Viễn Chủy còn chưa cập quan."
"Chủy cung từ trước đến giờ luôn khép kín, không hỏi sự vụ Cung môn. Không nghĩ đến hai vị kia vừa chết đi, bọn con lại là người đầu tiên bị tân Chấp Nhẫn vừa nhậm chức hoài nghi đầu tiên. Huống chi Bách Thảo Tụy tuy là được y quán của Chủy cung điều chế, nhưng sau này đưa tới y quán chung của Cung môn đã trải qua sự điều phối của các y sư, lại do hạ nhân của từng cung tới lấy mang về."
Cung môn có hai y quán, một cái ở ngay trung tâm của Cung môn, một cái nằm bên trong Chủy cung. Y quán trong Chủy cung là trọng địa của Cung môn, các loại phương thuốc độc dược giải dược đều lưu trữ ở đây, người ngoài tự tiện xông vào không cần hỏi nguyên nhân có thể tiền trảm hậu tấu.
Còn phải nói thêm một câu, trừ những thứ Giác cung cố ý yêu (thêm) cầu (tiền) để có toa thuốc của giải dược, độc dược còn lại đều không có giải dược đi kèm. Làm sao để giải độc ấy à, đều nằm trong đầu của Cung Viễn Chủy và hệ thống của Điền Gia Thụy mà thôi.
Ban đầu các trưởng lão cũng từng hỏi phương thuốc giải, lại bị Điền Gia Thụy lấy lý do "Những độc dược kia đều là dùng với Vô Phong, nếu bị Vô Phong trộm được phương thuốc thì sẽ thành mối họa" để từ chối.
[Trúng độc rồi lại còn muốn có phương thuốc để tự giải độc? Muốn thì đi mà cầu xin Viễn Chủy, hoặc là tự đi mà nghĩ cách giải. Các người mà tự giải được coi như ta thua!]
Trở lại hiện tại, Hoa trưởng lão nhìn về phía Điền Gia Thụy và Cung Viễn Chủy: "Biết là các con đã chịu ủy khuất, nhưng Bách Thảo Tụy vẫn cần tiếp tục điều chế, không thể không phân biệt được chuyện công và chuyện tư, biết hay chưa?"
Viễn Chủy bật cười: "Rắn của ca ca còn chưa có ý định lui ra đâu."
Hoa trưởng lão cũng biết rắn không chịu nhả ra đại biểu rằng địch ý của Cung Tử Vũ vẫn chưa biến mất, nhức cả cái đầu: "Chấp Nhẫn, mau xin lỗi Thụy Chủy Viễn Chủy cho cẩn thận. Xin lỗi xong rồi Thụy Chủy sẽ để cho rắn rời khỏi người con."
Nói thật Cung Tử Vũ lúc này cũng đã tỉnh táo lại nghĩ được rõ rằng quả thật Chủy cung không có lý do gì để sát hạt phụ thân và huynh trưởng của mình cả, cho nên đã sớm không còn tức giận. Chỉ là chẳng biết tại sao những con rắn này vẫn không chịu rời đi!
"Xin, xin lỗi, ta không nên tùy tiện nghi ngờ các người."
[Là cậu không để cho bầy rắn rời đi phải không Tiểu Hắc?]
{Đúng vậy, tôi cảm thấy như vậy có thể giúp ngài và Cung Viễn Chủy vui vẻ hơn một chút.}
[Ha ha, cậu làm tốt lắm!]
Điền Gia Thụy vuốt ve Tiểu Hắc đang ở trên bả vai mình một cái rồi mới chậm rãi đứng lên đi tới trước mặt Cung Tử Vũ.
"Được rồi bảo bối, mau đi nghỉ ngơi đi. Chờ một lát nữa ta sẽ mang đồ ăn tới cho mấy nhóc." Đem con rắn đang quấn ở cổ Cung Tử Vũ ôm ra, Điền Gia Thụy liếc một cái, xác nhận trên cổ Cung Tử Vũ không có bất kỳ dấu vết gì mới lại vuốt ve con rắn kia: "Còn biết khống chế lực đạo nữa, giỏi lắm giỏi lắm."
Viễn Chủy vội vàng tiến lên cầm đi rắn trong tay Điền Gia Thụy: "Đưa cho ta đi ca, huynh đừng vận động quá nhiều."
[À đúng rồi, nhất thời quên mất cần giả vờ ốm yếu. May mà Viễn Chủy thông minh như vậy.]
"Được, Viễn Chủy ngoan quá."
"Tốt lắm, không còn việc gì nữa thì Chấp Nhẫn hãy trở về trước đi. Ta cùng Thụy Chủy và Viễn Chủy trò chuyện thêm một lúc." Hoa trưởng lão sau khi đem người đuổi đi trực tiếp ngồi xuống, đưa tay tự rót cho mình một chén trà.
"Dược trà Viễn Chủy điều phối thật thơm nha." Thấy Hoa trưởng lão không có ý định nói thẳng, Điền Gia Thụy trong bụng sáng tỏ: "Viễn Chủy, đệ đi lấy một ít trà gói lại để Hoa trưởng lão mang về đi."
"Vâng ca ca."
"Con đúng là giỏi nhìn mặt đoán ý."
"Hoa trưởng lão quá khen." Điền Gia Thụy cười cười, đem đĩa bánh ngọt đẩy tới gần với trưởng lão.
"Việc Cung Tử Vũ lên làm Chấp Nhẫn, con có điểm gì bất mãn không?"
"Nếu như là nói về chuyện này, vì sao cần phải đợi Viễn Chủy đi xa?"
"Ta còn không hiểu hai huynh đệ các con hay sao? Con nếu không vừa ý, Viễn Chủy tự nhiên sẽ không thuận mắt theo. Nhưng nếu con đã không để ý, thì Viễn Chủy cũng sẽ không quan tâm."
Điền Gia Thụy hài lòng gật đầu: "Viễn Chủy quả thật rất nghe lời con, rất ngoan."
Hoa trưởng lão quyết định bỏ ngoài tai lời khen của tên đệ khống trước mặt, cầm lên một khối điểm tâm: "Được rồi, vậy con có chỗ nào bất mãn không?"
"Vì sao phải bất mãn?"
"Ta ngược lại hy vọng con có thể lộ ra dù chỉ là một chút bất mãn." Nhìn dáng vẻ chẳng hề quan tâm của Điền Gia Thụy, Hoa trưởng lão thở dài nói. So với phản ứng có thể đoán trước được của Giác cung về sau, người trước mặt này mới khiến cho lão đau đầu.
Đối với đãi ngộ đặc thù của Vũ cung không có gì tức giận, cũng không có phản ứng gì khác. Nhưng như vậy, lại giống như một người ngoài cuộc không chú ý đến tất cả những thứ phát sinh này.
Nguyệt trưởng lão đã từng nói, đứa nhỏ Thụy Chủy này tâm lý sau ngày Vô Phong tập kích dường như đã xảy ra vấn đề.
Những biến hóa trong cuộc sống này, giống như Điền Gia Thụy không hề tham dự hay có trải nghiệm gì với chúng, tựa như cuộc sống chẳng qua là những bức tranh trôi qua.
Ngay cả việc thân thể ngày càng trở nên suy yếu cũng không làm cho Điền Gia Thụy khổ sở nóng vội. Về lâu về dài, có lẽ đối với chính bản thân mình cũng không còn quan tâm. May mắn là, còn có Cung Viễn Chủy chống đỡ Cung Thụy Chủy.
Dĩ nhiên, những lý giải bên trên của Nguyệt trưởng lão đều là do Điền Gia Thụy và Cung Viễn Chủy cùng nhau lừa gạt mà ra, nhưng toàn bộ người trong Cung môn đều tin vào điều này.
Đối với việc này Điền Gia Thụy một bên thuận theo mọi người nghĩ mà tiếp tục diễn xuất, một bên vừa khó hiểu vì sao mọi người có thể não bổ tới như vậy.
"Con với Viễn Chủy không có tâm với vị trí Chấp Nhẫn, vì vậy khong có gì bất mãn cả. Chỉ cần tân Chấp Nhẫn đừng có đột nhiên lại chạy tới Chủy cung, hở chút là muốn kéo áo nắm áo của Viễn Chủy là được, đó đều là y phục con đặc biệt nhờ người mua về."
"Nói cái gì vậy, có bầy rắn của con ở đó, đến ta muốn phạt đánh Viễn Chủy một cái còn cần phải nhìn sắc mặt con nữa là."
"Hoa trưởng lão nói đùa." Viễn Chủy đúng lúc cầm túi trà trở lại, "Hoa trưởng lão nếu muốn đánh con, ca ca của con còn chẳng phải là người đầu tiên ủng hộ đó sao."
Điền Gia Thụy ho nhẹ một miếng: "Đó là đệ nên phạt." Dù sao lần trước Viễn Chủy bị đòn là bởi vì hay luyện công quá độ, thân thể thụ thương. Khiến Điền Gia Thụy tức giận lại không nỡ đánh cậu, liền giao cậu cho Hoa trưởng lão dạy dỗ.
"Không nói những thứ này, ta tới đây còn có một việc nữa. Viễn Chủy, con hãy cùng với đứa con trai không nên người của ta ở Chủy cung chế tạo một ít ám khí hữu dụng đi."
"Không phải người của hậu sơn không thể đi tới tiền sơn sao?" Cung Viễn Chủy nghi ngờ hỏi.
Điền Gia Thụy cũng tò mò ngẩng đầu, điểm này không giống với trong nguyên tác.
"Gần đây Vô Phong lộng hành ngang ngược, thiên phú của con kinh người nhưng bận rộn tới mức không rút được tay ra. Vì vậy ba người bọn ta nhất trí đồng ý phá lệ để cho con trai ta tới phụ con một tay."
[À, hóa ra là biết Viễn Chủy còn giỏi giang hơn so với tưởng tượng liền tới bóc lột lao động trẻ em đấy à. Nhưng mà an bài như vậy dù sao cũng hợp tình hợp lý, hơn nữa bị chèn ép cũng là trẻ em của cả hai nhà.]
"Vậy cũng tốt, Viễn Chủy có thêm mấy món ám khí thuận tay con cũng yên tâm hơn." Điền Gia Thụy gật đầu một cái, quyết định đem lao động trẻ em này bán đi.
Thấy Điền Gia Thụy không có dị nghị gì, Hoa trưởng lão cầm lấy túi trà rời khỏi Chủy cung.
"Viễn Chủy, Hoa trưởng lão vừa mới hỏi ta đối với Chấp Nhẫn mới nhận chức có gì bất mãn hay không. Đệ cảm thấy thế nào?"
Viễn Chủy không trả lời vấn đề của Điền Gia Thụy, chỉ cười nói: "Hoa trưởng lão cố ý để ca ca bảo ta rời đi rồi mới nói, ca ca lại cứ như vậy kể cho ta nghe sao?"
Điền Gia Thụy đưa tay gõ đầu Cung Viễn Chủy: "Cũng không phải chuyện xấu gì cần giấu giếm. Cho nên đệ nghĩ thế nào?"
Viễn Chủy ngoan ngoãn cúi đầu để cho Điền Gia Thụy gõ, nhưng lực tay Điền Gia Thụy rất nhẹ, dường nhưng chẳng có cảm giác gì.
"Ta biết ca ca không muốn làm Chấp Nhẫn, cho nên vị trí đó ai ngồi lên ta cũng không có ý kiến gì. Chỉ là Cung Tử Vũ kia tốt nhất đừng có tới đây gây chuyện nữa, tránh cho ca ca phải phiền lòng."
"...Viễn Chủy, đệ thích Cung môn sao?"
"Ca ca không thích? Không thích thì chúng ta liền cùng nhau rời đi."
Viễn Chủy nghiêm túc trả lời lại khiến Điền Gia Thụy nhíu mày: "Ta không cần đệ cứ thuận theo ta như vậy."
[Nhóc con này vì sao chỉ nghĩ đến ta đây? Phải suy nghĩ cho chính bản thân mình một chút đi chứ. Rõ ràng ta mới là ca ca cơ mà, đệ có thể nhõng nhẽo với ta nhiều hơn một chút.]
"Ca, ta đối với vị trí Chấp Nhẫn vô dụng đó không có hứng thú. Còn đối với Cung môn, người của Cung môn đối xử với ta không tính là đặc biệt tốt, thế nhưng cũng không phải là xấu. Cho nên ta tuy rằng không nói thích nhưng cũng không ghét nơi đây."
Biết Điền Gia Thụy nghĩ gì, Cung Viễn Chủy không khống chế được khóe miệng mình nhếch lên. Cậu vẫn luôn biết Điền Gia Thụy bất mãn đối với những người đó, vì vậy cậu cố ý nói rằng người trong Cung môn đối xử với cậu không xấu. Đúng như dự đoán, Điền Gia Thụy lộ ra mấy phần đau lòng.
[Ngốc ngếch, người của Cung môn này đối xử với đệ không tốt chút nào hết. Bọn họ ở sau lưng nói xấu đệ, không phân biệt phải trái đúng sai đã chỉ trích đệ, vu cáo hãm hại đệ. Bọn họ một bên lợi dụng đệ, một bên chà đạp đệ, cho đến cuối cùng cũng chưa từng chính thức xin lỗi đệ. Nhóc ngu ngốc miệng cứng tâm mềm dễ bị bắt nạt này!]
Cung Viễn Chủy vừa nghe Điền Gia Thụy mắng mình trong lòng, cũng vừa len lén đáp lại. Đúng vậy, ta là một tên ngốc không biết mình bị khi dễ, không biết Cung môn đối xử không tốt với ta.
[Nếu như ta không có ở đây, đệ có phải sẽ giống như ở trong nguyên tác cứ như vậy bị người người ức hiếp.]
Đúng vậy, cho nên ca ca à, huynh nhất định phải vĩnh viễn ở bên cạnh ta mới được.
Huynh hãy cứ đau lòng cho ta thêm một chút, yêu thương ta thêm một chút nữa đi.
Điền Gia Thụy trầm mặc nhìn Cung Viễn Chủy hồi lâu, cuối cùng mới khô khan mở miệng: "Ừ vậy thì tốt. Sau này nếu đệ thay đổi suy nghĩ thì nhất định phải nói cho ta biết."
[Dù sau ta cũng đã chuẩn bị kỹ càng, bất kể là Viễn Chủy muốn rời đi hay ở lại cũng không có vấn đề gì.]
.
Hôm sau Cung Thượng Giác và Cung Lãng Giác ở bên ngoài đã trở lại Cung môn.
Bên trong đại điện, Cung Thượng Giác Cung Lãng Giác Cung Tử Vũ và Cung Tử Thương đều đang tranh chấp không ngừng. Cho đến khi chuyện cãi vã căng thẳng, Cung Lãng Giác và Cung Tử Vũ đồng thời bị Cung Thượng Giác cho một cái bạt tai mới tạm ngừng lại.
[Ui, tiếng đánh nghe vang thế. May là lần này không phải đánh trên mặt của Viễn Chủy. Nhưng mà nhìn Cung Lãng Giác vậy mà đã không còn vẻ ngu ngốc như ngày bé nữa rồi, dần dần đã có dáng vẻ giống với Cung Thượng Giác.]
Điền Gia Thụy ngồi trên xe lăn, mà Cung Viễn Chủy đứng sau lưng Điền Gia Thụy. Hai người đứng ở một bên nhìn nhóm người kia tranh luận.
Viễn Chủy cúi thấp người ở bên tai Điền Gia Thụy bất mãn nói: "Ca vì sao cứ luôn nhìn Lãng công tử như vậy?"
"Chỉ là cảm thấy Lãng công tử đã trở nên chững chạc hơn rồi."
[Nhất định là sau lần đánh nhau với Vô Phong đó Cung Thượng Giác đã dạy dỗ tốt Cung Lãng Giác rồi. Vậy mới nói trẻ con hư thì không thể cưng chiều mà. Cũng chỉ có Viễn Chủy nhà ta ngoan ngoãn như vậy mà có thể chiều chuộng nhiều một chút.]
Nghe được tiếng lòng Điền Gia Thụy, Viễn Chủy cười: "Lãng công tử chững chạc rồi tất nhiên là rất tốt. Ít nhất cũng không giống như Cung Tử Vũ đột nhiên lao tới Chủy cung làm loạn."
"Y vừa tới đã muốn nắm cổ áo ta, hù ta sợ khiếp. May là có rắn của ca ca ở đó."
[Hù cái gì mà hù, làm như ta không biết gan đệ to bằng trời đó. Được rồi, biết đệ là muốn mượn Cung Tử Vũ tới nũng nịu mà, nhóc trà xanh.]
Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Điền Gia Thụy vẫn đưa tay xoa đầu Cung Viễn Chủy: "Cung Tử Vũ thật là xấu, dọa sợ đệ đệ của ta mất rồi. Để sau này ca ca dạy dỗ lại y."
"Ca đối với ta là tốt nhất!"
Viễn Chủy đương nhiên biết Điền Gia Thụy hết sức hiểu cậu. Bất kể là cậu tình cờ có chủ ý xấu hay là giả bộ yếu đuối, Điền Gia Thụy đều có thể nhìn thấu toàn bộ, lại còn đem tâm tư của cậu đoán được mười phần rõ ràng.
Nhưng Điền Gia Thụy chính là không thèm để ý. Anh không thèm để ý tới hành động của cậu là tốt hay xấu, đối với người khác sẽ tạo nên ảnh hưởng gì. Anh chẳng qua là tùy ý để cậu tùy ý chơi đùa, nhưng từ đầu đến cuối đều cho là cậu hiền lành hiểu chuyện.
Cứ như vậy qua lại, hai người đều biết rõ tâm tư của đối phương, nhưng vẫn một mực duy trì trạng thái này, đùa giỡn không biết mệt.
Tuyết trưởng lão nhức đầu nghe trận cãi vã trước mặt, lại nhìn thấy bên Chủy cung hai huynh đệ đang ngồi lặng lẽ nói cười với nhau liền ho khan một tiếng mở miệng: "Hiện tại xem ra đối với Chấp Nhẫn, Thương cung tán thành, Giác cung phản đối. Vậy còn Chủy cung nghĩ thế nào?"
[? Hỏi ta làm gì? Ta có nói gì đi nữa kết cục còn không phải mấy người đã định sẵn trước rồi à? Nói cứ như là bọn ta mà phản đối thì mấy người sẽ rút lại việc cho Cung Tử Vũ làm Chấp Nhẫn vậy đó!]
"Chủy cung không phản đối. Chỉ là Vũ công tử vẫn còn cần thông qua thí luyện tam vực của hậu sơn mới có thể xứng đáng với một tiếng "Chấp Nhẫn" được."
Ý tứ chính là, ta không quản ngươi có thật là huyết mạch của Cung môn hay không, cũng không để ý ngươi có khả năng đảm đương Chấp Nhẫn hay không. Chỉ cần ngươi vượt qua thí luyện, ta sẽ công nhận ngươi. Ngươi nếu như thí luyện còn không qua nổi thì đừng tới đây làm phiền.
Lúc nói ra những lời này, Cung Thụy Chủy còn đang cười cười nói chuyện với Cung Viễn Chủy đã thu lại biểu tình, không còn mang theo bất kỳ ưu tư gì. Mà người thật sự là Chủy cung cung chủ Cung Viễn Chủy chỉ đứng đằng sau Cung Thụy Chủy, hoàn toàn là vẻ mặt ca ca ta nói cái gì thì chính là cái đó.
Bọn họ không có hứng thú, cũng không muốn để ý tới vị trí Chấp Nhẫn này. Bởi vì căn bản không thèm để ý, cho nên cũng không có bất cứ tâm tình biến hóa gì.
Chủy cung, tuy là huyết mạch Cung môn, nhưng cho tới bây giờ đều không có để ý tới Cung môn. Ai làm Chấp Nhẫn của Cung môn cũng được, chỉ cần thông qua thí luyện tam vực bọn họ liền nhận. Lúc đầu Cung Hoán Vũ được bổ nhiệm làm Thiếu chủ cũng vậy, bây giờ Cung Tử Vũ làm Chấp Nhẫn cũng thế.
Bọn họ không hề đem bản thân nhận định là huyết mạch Cung môn. Vì Cung môn chế tạo ra Bách Thảo Tụy cùng với đủ loại phương thuốc, ở trong mắt bọn họ tựa hồ chẳng qua là chấp hành nhiệm vụ mà thôi.
Cung Tử Vũ nhớ rõ Cung Thụy Chủy không phải là bộ dạng như thế này. Người ca ca ngày nhỏ vừa lạc quan vừa sáng sủa, tràn đầy quan tâm tới người khác, mỗi ngày đều cùng chơi đùa với y và Cung Tử Thương, đến tột cùng là lúc nào biến thành người hiện tại?
Thật giống như, là sau lần Vô Phong tập kích đó. Chủy cung chỉ còn Cung Thụy Chủy và Cung Viễn Chủy hai người sống sót, Cung Thụy Chủy đã hoàn toàn thay đổi.
Trở thành một người ngoại trừ Cung Viễn Chủy, trong mắt không còn sinh vật sống khác. Không, rõ ràng là vẫn nhìn thấy người khác, lại vẫn như cũ như chỉ đặt Cung Viễn Chủy ở trong đáy lòng.
Cung Tử Vũ đột nhiên lên tiếng: "Huynh vì sao không có ý kiến? Huynh không phải là nên bất mãn hay sao?"
Cung Tử Vũ cũng không biết mình bị điều gì kích thích. Có lẽ là bởi vì Cung Thụy Chủy trong nháy mắt thu hồi nụ cười, có lẽ bởi vì người trước mắt đã khác quá khứ quá nhiều, hoặc là vì... hâm mộ Cung Viễn Chủy.
"Từ sau khi Vô Phong đánh tới, các người vẫn..." Cung Tử Vũ còn chưa nói hết câu, chỉ thấy Điền Gia Thụy đột nhiên xoay người, vươn tay che lại đôi tai của Cung Viễn Chủy đang đứng đằng sau.
Cung Lãng Giác nhớ cảnh tượng này. Ngày ấy lúc Điền Gia Thụy ôm Cung Viễn Chủy đi tới Giác cung, cũng là một mực che lại hai tai của Cung Viễn Chủy.
Mà Cung Viễn Chủy tất nhiên cũng nhớ được. Cậu so với bất kỳ ai đều sẽ nhớ rõ ràng hơn, hai tai không nghe thấy âm thanh mông lung ồn ào bên ngoài, là sự che chở mà Điền Gia Thụy xây lên vì cậu.
Lần trước, nụ cười của Điền Gia Thụy so với khóc còn khó coi hơn. Lần này, biểu tình kinh hoàng của Điền Gia Thụy đập vào trong mắt cậu.
Thỉnh thoảng Điền Gia Thụy sẽ vì để cho "kịch tình" có thể thuận lợi phát triển mà cố ý làm ra một vài biểu cảm hốt hoảng, nhưng lần này không phải vậy.
Biểu cảm và hành động của Điền Gia Thụy, còn có tiếng lòng vì quá hỗn loạn mà cậu cơ hồ không có cách nào nghe thấy đều nói rõ rằng, anh đang thật sự luống cuống.
Không phải bởi vì người khác, mà là bởi vì lo lắng cho cậu sẽ nhớ đến những chuyện đau buồn, lo lắng đến mức thất thố.
"Không sao đâu." Hốc mắt Cung Viễn Chủy hoen đỏ, thủy quang bắt đầu tràn ra. May mắn biết bao, kiếp này có thể gặp được người.
Những kẻ đã chết của Chủy cung kia, ta thật sự không để tâm đến. Cho nên huynh cũng không cần lo lắng những kẻ đó sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với ta.
Cậu muốn đem bàn tay của Điền Gia Thụy kéo xuống, Điền Gia Thụy lại dùng sức lực lớn hơn mà đè lại. Đại khái là vì nhìn thấy cậu sắp khóc mà dọa tới anh, vì vậy cậu lại nắm lấy tay Điền Gia Thụy, một lần rồi lại một lần lặp lại: "Không sao đâu, ca."
"Chỉ cần có ca ở đây, ta sẽ không xảy ra chuyện gì." Cho nên xin đừng rời khỏi ta.
Bên trong đại điện lúc này chỉ còn lại âm thanh của Cung Viễn Chủy. Những người khác hoặc là đang khiếp sợ Cung Viễn Chủy từ trước tới nay lãnh khốc lại có thể ôn nhu như vậy, hoặc là lo lắng cho trạng thái của Điền Gia Thụy. Viễn Chủy dỗ dành thật lâu, Điền Gia Thụy cuối cùng cũng chịu buông tay xuống.
"Xin lỗi trưởng lão, con đưa ca ca trở về nghỉ ngơi trước đây."
Các trưởng lão cũng không nghĩ tới Cung Tử Vũ sẽ nói ra lời như vậy, đồng ý để cho hai người trở về trước.
"Cung Tử Vũ, vị trí Chấp Nhẫn cũng không phải là kim bài miễn tử." Cung Viễn Chủy trước khi rời đi nhìn về phía Cung Tử Vũ nói, "Còn để cho ca ca của ta mất hứng thêm một lần nữa, ta đảm bảo không có người nào tìm thấy được tro cốt của ngươi đâu."
Dù sao thì cũng là Cung Tử Vũ có lỗi trước, các trưởng lão cũng im lặng trước lời nói của Cung Viễn Chủy. Huống chi trưởng lão đều biết tính cách của Viễn Chủy nên bèn cho qua.
Tất cả mọi người đều rõ ràng, hai huynh đệ này không thể nào tồn tại một mình được. Chỉ cần có một người xảy ra vấn đề, người còn lại sau đó cũng sẽ tan vỡ. Nhưng chỉ cần Cung Thụy Chủy không làm sao, Cung Viễn Chủy cũng sẽ không bị mất khống chế.
[Ôi tại sao ta lại có thể mất bình tĩnh dễ dàng vậy! Cung Tử Vũ thật là quá đáng, sao có thể luôn nói chuyện với Viễn Chủy như thế. Lần sau còn dám làm thế ta sẽ đánh y!]
"Ca, phụ thân bọn họ rất quan trọng sao?" Viễn Chủy đột nhiên mở miệng hỏi.
[Hả? Không quan trọng đâu, bọn họ đối xử với đệ không tốt.]
"Rất quan trọng sao?" Cung Viễn Chủy hỏi lại lần nữa.
"Không quan trọng bằng đệ."
"Vậy tại sao ca ca còn để ý tới bọn họ?"
Điền Gia Thụy ngốc lăng nhìn Cung Viễn Chủy, không lên tiếng.
[Ta phải giải thích rằng bọn họ đối xử không tốt với đệ, nhưng ta lại sợ đệ đối với bọn họ huyết mạch tương liên, sẽ vì cái chết của bọn họ mà đau lòng cho nên không dám để cho đệ nghe thấy nhắc đến bọn họ thế nào đây?]
Quả nhiên nghe được tiếng lòng của ca ca thật thuận tiện mà, Cung Viễn Chủy nghĩ trong đầu. Vì vậy cậu vòng về phía trước quỳ một gối trước mặt Điền Gia Thụy nhỏ giọng: "Ca, ta lúc đó mặc dù còn rất nhỏ, nhưng chuyện gì cũng nhớ kỹ càng."
"Phụ thân bọn họ đối với ta không tốt chút nào cả. Bọn họ ép ta thử thuốc, không để ý tới sống chết của ta. Lúc đó, chỉ có mình ca ca là ở bên cạnh ta, suy nghĩ cho ta."
"Cho nên ca ca à, ta không thèm để tâm đến bọn họ một chút nào. Ta chỉ cần có ca ca là đủ rồi, ca ca cũng không cần lo lắng chuyện của bọn họ sẽ khiến ta thương tâm nữa có được hay không?"
Giống như bị người nhìn thấu tâm sự mà thẹn quá hóa giận, Điền Gia Thụy đưa tay lên véo má Cung Viễn Chủy thật mạnh: "Nít ranh học đòi người lớn!"
"Ta không phải nít ranh!" Ta còn sống hai đời rồi đó, Viễn Chủy trong đầu đáp lại.
--------------
4/12/2023: Điền Gia Thụy, sinh nhật vui vẻ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro