
34
Ở giữa căn phòng là một bàn tiệc lớn, bên cạnh là quầy rượu. Ở các góc phòng có vài chiếc ghế sofa, nhưng những người ngồi trên đó lại mờ ảo, không thể nhìn rõ khuôn mặt.
Bên cạnh nhà vệ sinh là một quầy chọn bài hát, có người đang đứng đó hát.
Bài hát đang được hát là "Play with Fire".
Thậm chí ngay cả bài hát cũng mang một cảm giác mập mờ đầy quyến rũ.
Người con trai đang hát trang điểm kỹ lưỡng, dáng người đẹp lộ ra mờ ảo dưới lớp áo sơ mi lụa trắng rộng thùng thình. Trên tai anh ta đeo ba chiếc khuyên tai, lấp lánh bắt mắt dưới ánh đèn.
Hạ Tuấn Lâm bất giác nghĩ đến đôi khuyên tai của Tống Á Hiên.
— Một món phụ kiện trong một số trường hợp lại mang đầy sự quyến rũ và ý nghĩa chiếm hữu.
Không biết khuyên tai của cậu ấy đại diện cho điều gì.
Người con trai đó, khi thấy Phương Diễn dẫn Hướng Cẩm và Hạ Tuấn Lâm vào, liền đổi bài hát sang phiên bản gốc, cười tươi bước tới.
Anh ta vô cùng tự nhiên và thân mật nhào vào lòng Phương Diễn, thậm chí còn hôn lên môi Phương Diễn. Phương Diễn cũng thuận theo, vòng tay ôm lấy anh ta. Người con trai nhìn Phương Diễn với vẻ trách móc, giọng đầy vẻ hờn dỗi: "Sao anh đến muộn vậy?"
Phương Diễn khẽ liếc sang Hạ Tuấn Lâm đang đứng lặng im bên cạnh, ánh mắt không rõ cảm xúc, sau đó nâng cằm người con trai lên, từ trên cao nhìn xuống, nở một nụ cười nhàn nhạt: "Sao thế? Tiểu An nhớ tôi à?"
"Đừng tự dát vàng lên mặt thế chứ." Người con trai cười, vỗ nhẹ tay Phương Diễn ra, rồi bất chợt liếc sang Hướng Cẩm – người từ đầu tới giờ vẫn im lặng. Anh ta khẽ nhếch môi cười, ánh mắt láu lỉnh, sau đó cất giọng gọi lớn: "Sở Diêu! Người mà cậu nhung nhớ mãi chưa hôn đủ – Hướng Cẩm đến rồi đây!"
Hạ Tuấn Lâm khẽ nhướn mày – Sở Diêu, con trai út của Sở Quý Thâm, em trai ruột của Sở Tự.
Hướng Cẩm khẽ run lên, gần như muốn quay người bỏ chạy, nhưng lại bị Sở Diêu vừa nghe thấy đã bước tới chặn lại. Hắn nhanh chóng đi vài bước, kéo Hướng Cẩm vào lòng, đẩy cậu vào nhà vệ sinh trong phòng, kèm theo câu: "Hách Tiểu An, cậu gài tôi!"
Cửa nhà vệ sinh đóng lại, bên trong vang lên tiếng tranh cãi, trong khi bên ngoài mọi người cười rộ lên trước cảnh tượng vừa rồi. Có người còn cố tình trêu: "Sở ca, nhanh lên nhé, nhà vệ sinh còn người cần dùng đấy!"
Câu nói ấy khiến mọi người cười ầm lên, không ngừng trêu chọc những câu chuyện tình ái giữa Sở Diêu, Cung Văn và Hướng Cẩm. Hạ Tuấn Lâm chỉ cúi đầu, mỉm cười lắng nghe, đóng vai một ma mới non nớt vừa bước chân vào một buổi tiệc rượu.
Hách Tiểu An và Phương Diễn thì chẳng ngần ngại mà trao nhau một nụ hôn, sau đó ánh mắt của Hách Tiểu An dừng lại ở Hạ Tuấn Lâm – người từ đầu tới giờ luôn đứng sau lưng Phương Diễn, trông giống như tình mới của hắn.
Ban đầu, Hách Tiểu An cũng nghĩ như vậy, nên không để ý nhiều. Trong cái vòng tròn này, chẳng ai chỉ gắn bó mãi với một người. Họ càng không chỉ có một partner thân mật và lại càng không nghĩ ai có thể để hết tâm tư lên một người duy nhất.
Nếu thật sự có ai đó chỉ tìm kiếm một người, theo cách nói trong giới, thì hoặc là cơ thể của người kia quá hấp dẫn khiến người ta chẳng còn tâm trí tìm ai khác, hoặc là người đó đã động lòng thật sự và quyết định rút khỏi cuộc chơi.
Nhưng hai trường hợp đó trong giới bọn họ gần như hiếm đến mức có thể bỏ qua.
Vậy nên, Hách Tiểu An cũng chẳng bao giờ mơ mộng rằng mình có thể khiến Phương Diễn không đi tìm tình mới.
Phương Diễn cũng vậy, hắn chẳng thể giữ Hách Tiểu An ở bên mình mãi.
Đó là điều gần như mặc định trong cái giới này.
Không ai nghi ngờ rằng Hạ Tuấn Lâm là partner của Phương Diễn, nhưng Hách Tiểu An nhận ra – Anh không phải.
Hách Tiểu An tránh khỏi nụ hôn của Phương Diễn, chăm chú quan sát Hạ Tuấn Lâm, ánh mắt cậu càng ngày càng tươi rói.
Cuối cùng, Hạ Tuấn Lâm ngẩng đầu lên, lặng lẽ đối diện với ánh mắt của Hách Tiểu An, gương mặt bình thản, không né tránh để cậu ta đánh giá.
Hách Tiểu An nhìn một lúc rồi bất chợt hỏi: "Cậu là người của ai?"
Giọng của cậu không lớn không nhỏ, nhưng vừa đủ để một số người nghe thấy, khiến họ đều quay đầu lại.
— Họ đều hiểu rằng nếu Hạ Tuấn Lâm là tình mới của Phương Diễn, thì Hách Tiểu An sẽ không hỏi như vậy.
Ánh mắt hướng về Hạ Tuấn Lâm ngày càng nhiều, nhưng anh vẫn giữ vẻ tự nhiên, chỉ mỉm cười mà không nói gì.
Phương Diễn cau mày nhìn cảnh tượng trước mắt, nhưng cũng không lên tiếng.
Ý này nghĩa là, anh không phải người của ai cả.
Hách Tiểu An hiểu ý, nở một nụ cười dịu dàng, đưa tay ra trước mặt Hạ Tuấn Lâm, chủ động giới thiệu: "Tôi tên là Hách Tiểu An, gọi tôi Tiểu An là được."
Hạ Tuấn Lâm nghe vậy khẽ nhướn mày, bắt tay Hách Tiểu An, mỉm cười đáp: "Hạ Tuấn Lâm." Sau đó anh lại mỉm cười chỉ vào dái tai của Hách Tiểu An, nhẹ giọng nói: "Khuyên tai đẹp lắm. Bạn tôi cũng đeo khuyên tai, nhưng cảm giác khuyên tai của anh và của cậu ấy có gì đó không giống nhau."
Ánh mắt của Hách Tiểu An lập tức sáng rực.
Hạ Tuấn Lâm vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt càng lúc càng sâu thẳm – quả nhiên đây chính là điều mà Hách Tiểu An để ý nhất.
Hách Tiểu An quay lại, hôn lên môi Phương Diễn, rồi rời khỏi vòng tay hắn, kéo tay Hạ Tuấn Lâm đi về phía chiếc ghế sofa trống, vừa đi vừa huyên thuyên:
"Thật ra, khuyên tai là thứ rất có ý nghĩa đấy..."
Hạ Tuấn Lâm yên lặng lắng nghe, để mặc cậu kéo mình ngồi xuống ghế sofa. Sau đó, anh khẽ liếc nhìn Phương Diễn, người đang đứng cạnh bàn tiệc với ánh mắt không rõ ý tứ – muốn làm anh mất mặt, rồi như một kẻ yếu đuối không tự lo nổi cho mình, chạy đến cầu cứu hắn?
Ha, trò này hơi non tay đấy.
Có phải không?
Phương Diễn nhìn thẳng vào ánh mắt của Hạ Tuấn Lâm, khẽ cười –
Đêm nay mới chỉ vừa bắt đầu, phải không nào?
***
Quả nhiên có bất ngờ thật.
Hạ Tuấn Lâm nghĩ thầm khi một bàn tay trắng nõn chặn ly rượu mà người đàn ông mặc đồ đen định đưa cho anh.
Là Nghiêm Hạo Tường.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng lần gặp lại Nghiêm Hạo Tường lại là ở trang viên Raphael, và càng không ngờ rằng đó lại là trong một buổi tiệc rượu tại tiểu viện Dạ Nguyệt.
Một cảm giác mãnh liệt dâng lên trong lòng anh, như thể tất cả những lớp ngụy trang và mặt nạ đều bị lột trần, bị nhìn thấu hoàn toàn.
Nếu nói rằng có ai đó mà Hạ Tuấn Lâm không muốn nhìn thấy mình trong dáng vẻ quyến rũ, thì người đó chắc chắn là Nghiêm Hạo Tường.
Đây là một sự va chạm về khí chất.
Ánh mắt của Nghiêm Hạo Tường quá trong trẻo. Việc chinh phục hắn là một chuyện, nhưng việc để hắn thấy dáng vẻ quyến rũ đầy tính toán của mình lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Người đàn ông mặc đồ đen bị ngăn lại tỏ vẻ không vui, cầm ly rượu đứng trước mặt Hạ Tuấn Lâm mà không di chuyển. Ánh mắt anh ta lạnh lùng nhìn Nghiêm Hạo Tường, đầy sự bất mãn rõ ràng: "Phải có trước có sau chứ? Người khác đến làm quen với cậu, cậu từ chối là quyền của cậu, nhưng cậu không có quyền ngăn cản người khác."
Nghiêm Hạo Tường cụp mắt, ánh mắt chăm chú nhìn Hạ Tuấn Lâm đang ngồi trên ghế sofa, không đáp lại, cũng không quan tâm đến người đàn ông kia.
Đây là cuộc giao tiếp giữa Hạ Tuấn Lâm và người đàn ông áo đen, những người khác không biết mối quan hệ giữa anh và Nghiêm Hạo Tường. Vì vậy, ngay cả khi bị từ chối, cũng không phải việc Nghiêm Hạo Tường có thể xen vào. Trong một vòng tròn, luôn có những quy tắc ngầm, và Nghiêm Hạo Tường dường như không hiểu điều đó.
Sắc mặt của Hạ Tuấn Lâm có chút lạnh lùng – anh không muốn kéo Nghiêm Hạo Tường vào chuyện này.
Anh cũng không có thời gian để nghĩ xem tại sao Nghiêm Hạo Tường lại xuất hiện ở đây. Chỉ có thể nhanh chóng nói một câu "Xin lỗi", rồi kéo tay hắn vào một góc khuất của ghế lô tối mờ.
Trước đó, anh đã quan sát qua căn phòng một lần. Nơi này là chỗ duy nhất mà anh không nhìn rõ được ai ngồi. Nếu Nghiêm Hạo Tường thật sự đến trước anh, thì đây có lẽ là chỗ hắn ngồi.
Hạ Tuấn Lâm đoán không sai. Nghiêm Hạo Tường quả thật ngồi ở đây, tận mắt chứng kiến Hạ Tuấn Lâm bước vào phòng cùng một người đàn ông xa lạ, diễn xuất một dáng vẻ hoàn toàn mới mẻ và lạ lẫm khi lần đầu tiếp xúc với giới này.
Anh đến tiểu viện Dạ Nguyệt cũng là để tìm hiểu thông tin.
Nhóm "Hoa Sát" của họ đến đây, tất nhiên không chỉ đơn giản để tham dự một buổi tiệc tối – họ đến để lần theo dấu vết của Châu Kha.
Như Hạ Tuấn Lâm đã nghĩ, tất cả bọn họ đều biết, những nơi có không khí ăn chơi là nơi rất dễ nghe được thông tin, bắt được những lời đồn đại.
Đặc biệt là những nơi như tiểu viện Dạ Nguyệt, một gay bar nổi tiếng với các buổi tiệc rượu.
Dù trong trang viên xảy ra án mạng, nhưng cũng không làm gián đoạn các buổi tiệc tại tiểu viện Dạ Nguyệt.
Nhiệm vụ của nhóm đêm nay là điều tra xem Tề Vũ Hàn có bí mật gì, đã tiếp xúc với ai, và liệu sự chú ý bất thường của ông ta với hoa hồng có liên quan đến tổ chức "Watcher" hay không; Mã Gia Kỳ và Đinh Trình Hâm được giao nhiệm vụ đi tìm hiểu thông tin từ Sở Quý Thâm, trong khi Lục Tuế nhận lệnh theo dõi Châu Thụy Hàm – vị hôn phu mà từ khi Ô Táp chết đi đã có những biểu hiện khác thường.
Và nhiệm vụ đến tiểu viện Dạ Nguyệt điều tra một cách tự nhiên rơi vào tay Nghiêm Hạo Tường.
Nhưng hắn không ngơ rằng mình lại gặp Hạ Tuấn Lâm ở đây.
Sau khi đã "ăn" được người mà mình đã thèm muốn suốt mười năm, phản ứng đầu tiên của Nghiêm Hạo Tường lại là muốn bỏ chạy–
Một đêm hoang đàng vui vẻ tất nhiên sẽ đem lại khoái cảm, nhưng sau khoái cảm, chính là sự bối rối vô tận.
Hắn không biết từ lúc này trở đi nên đối mặt với Hạ Tuấn Lâm như thế nào – liệu có phải thực sự thực hiện nguyện vọng của Hạ Tuấn Lâm, trở thành bạn giường của anh không?
Rồi cứ thế, một lần, một lần nữa...
Vì vậy giữa họ, ngoài chuyện thân mật kia, chẳng còn gì để nói.
Nghiêm Hạo Tường biết bản thân không có câu trả lời, sợ mình sẽ chọn sự sa đọa, dù lựa chọn đó là với sói cũng chẳng sao.
Nhưng hắn lại tham lam, người đã từng khát nước sẽ chẳng thể quay lại với một sa mạc khô cằn.
Nghiêm Hạo Tường biết, hắn không thể quay lại.
Vì vậy, hắn bỏ đi, chọn cách tránh mặt...
Hạ Tuấn Lâm kéo Nghiêm Hạo Tường vào một ghế lô, đẩy mạnh người hắn xuống ghế, và trong ánh mắt tò mò của mọi người, nhanh chóng leo lên đùi Nghiêm Hạo Tường, tìm kiếm môi hắn để hôn. Cái tay đặt trên lưng Hạ Tuấn Lâm đột nhiên siết chặt.
Thông thường, khi có những hành động thân mật, mọi người sẽ không nhìn lâu, đó là quy tắc, cũng là sự tôn trọng.
Giống như ba người trên sofa.
Nụ hôn của Hạ Tuấn Lâm đến vội vã và bất ngờ, khiến Nghiêm Hạo Tường hơi bối rối, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, ôm chặt eo Hạ Tuấn Lâm kéo anh vào lòng mình.
Hạ Tuấn Lâm biết lúc này hầu như chẳng còn ai chú ý đến họ nữa, liền ngừng hôn, quay lại nhìn quanh, xác định không ai để ý, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Không còn cách nào khác, đây là cách nhanh nhất để thoát khỏi sự chú ý của người khác. Dù Nghiêm Hạo Tường nghĩ sao đi nữa, anh cũng phải nói cho Nghiêm Hạo Tường vài điều. Hạ Tuấn Lâm cảm thấy đầu óc hơi mơ hồ, tựa vào vai Nghiêm Hạo Tường nghỉ một lát, để mặc Nghiêm Hạo Tường che chở cho lưng mình. Hạ Tuấn Lâm quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêng của Nghiêm Hạo Tường một lúc, vừa định đứng dậy rời khỏi vòng tay hắn, nhưng bàn tay vốn che lưng anh siết chặt, đẩy mạnh anh xuống lại. Hạ Tuấn Lâm không kịp phản ứng, liền ngồi lên đùi Nghiêm Hạo Tường.
"Cậu làm gì thế..."
Lời nói của Hạ Tuấn Lâm bị ngắt lại, khi môi anh bị chặn lại bởi một nụ hôn.
Có trời mới biết Nghiêm Hạo Tường đã kinh ngạc tới mức nào khi nhìn thấy Hạ Tuấn Lâm.
Hắn biết Hạ Tuấn Lâm đã quen với những tình huống như thế này, có thể giao tiếp dễ dàng với bất kỳ ai, và luôn giữ được nụ cười dù đối diện với ánh mắt sắc bén của mọi người.
Nghiêm Hạo Tường cắn mạnh vào môi dưới của Hạ Tuấn Lâm.
Cứ hết lần này tới lần khác...cố ý khiến hắn nhìn thấy cảnh tượng này.
Hạ Tuấn Lâm đau đớn ưỡn người, phát ra một tiếng rên nhỏ, buộc phải buông lỏng hàm răng.
Nụ hôn của Nghiêm Hạo Tường rất sâu, khác biệt hoàn toàn với kiểu hôn nông nông của Hạ Tuấn Lâm, hắn học hỏi rất nhanh và thể hiện khả năng này một cách tuyệt vời. Lưỡi của hắn quét qua từng ngóc ngách trong miệng Hạ Tuấn Lâm, đuổi theo lưỡi của anh. Lông mi Hạ Tuấn Lâm run lên, theo bản năng ngả người về sau, nhưng bị Nghiêm Hạo Tường giữ chặt gáy không thể động đậy.
Tiếng nước và tiếng nuốt vội vàng trong không khí hỗn loạn của quán bar lại trở nên vô cùng rõ ràng, càng làm tăng thêm cảm giác trụy lạc.
Khi môi rời nhau, môi của Hạ Tuấn Lâm đã hơi sưng lên.
Anh vẫn giữ biểu cảm như cười mà không cười, nghiêng đầu nhìn vào mắt Nghiêm Hạo Tường, môi vẫn ánh lên một chút nước. Chỉ là trong đôi mắt đẹp, ánh lên một chút sao trời kỳ diệu đó, nụ cười đã ít đi rất nhiều, thay vào đó là một chút dục vọng và một sự u tối không rõ ràng.
Anh nhìn Nghiêm Hạo Tường một lát, rồi nhẹ nhàng cười, dùng ngón tay lau đi những giọt nước bên môi, không nói gì, chỉ cúi đầu cười.
Anh không hỏi tại sao Nghiêm Hạo Tường lại ở đây, cũng không hỏi tại sao hắn lại hôn anh, chỉ mỉm cười, sau đó đặt tay lên vai Nghiêm Hạo Tường.
"Tôi biết mục đích của cậu rồi," Hạ Tuấn Lâm nói với vẻ mặt không rõ ràng, giọng thấp, "Tôi giúp cậu, nhưng cậu đừng làm loạn nữa."
Nghiêm Hạo Tường hạ mắt, vẻ mặt lạnh nhạt, không trả lời lời của Hạ Tuấn Lâm, chỉ nói: "Có người muốn lên giường với em."
Hạ Tuấn Lâm nghe xong liền cười nhạt, nói: "Tôi đương nhiên biết, tôi đâu có ngốc."
"Nhưng có người muốn lên giường với em."
Hạ Tuấn Lâm không kìm được nâng mày, cười nhẹ. Anh duỗi ngón trỏ chạm vào vai Nghiêm Hạo Tường, thân thể hơi nghiêng về phía sau, kéo dài khoảng cách giữa hai người.
Đôi mắt dị sắc tuyệt đẹp của anh nhìn chằm chằm vào Nghiêm Hạo Tường một lúc lâu, cuối cùng, một chữ một câu, anh nói: "Đúng, cậu đừng làm loạn nữa."
Ý là — việc này hợp ý anh, đây cũng chính là nhiệm vụ anh phải làm.
Nghiêm Hạo Tường hít sâu một hơi, giọng nói nhẹ nhàng hơn: "Được, anh biết rồi."
"Thật ngoan."
Hạ Tuấn Lâm nghiêng đầu hôn vào khóe môi Nghiêm Hạo Tường, động tác nhẹ nhàng nhảy khỏi vòng tay của hắn, không quay đầu lại mà đi về phía đám đông ồn ào.
—Nghiêm Hạo Tường, giờ không có thời gian, để xử lý hắn sau cũng được.
Hạ Tuấn Lâm không nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của Nghiêm Hạo Tường ở phía sau, đương nhiên cũng không thể biết được những suy nghĩ của hắn lúc này.
Có lẽ ngay cả Nghiêm Hạo Tường cũng không biết chính mình đang nghĩ gì.
Người đàn ông mặc đồ đen rõ ràng vẫn đang đợi Hạ Tuấn Lâm.
Người đàn ông này dáng cao, khí chất và cách ăn mặc toát lên vẻ sang trọng, cơ bắp dưới lớp áo thỉnh thoảng lộ ra, nhìn là biết anh ta thường xuyên tập thể dục.
Anh ta không còn cầm rượu nữa, thấy Hạ Tuấn Lâm đến, bước lên chặn anh, nhưng không làm gì khác, chỉ nói: "Làm quen nhé, tôi tên là Thôi Diệm."
"Gọi tôi là Hạ Tuấn Lâm được rồi."
Hạ Tuấn Lâm...
Thôi Diệm lẩm bẩm cái tên này, rồi bỗng cười, nói to: "Đôi mắt đẹp đấy."
"Bẩm sinh." Hạ Tuấn Lâm nhướng mày, thoải mái đón nhận lời khen của Thôi Diệm, rồi quay lại nhìn bàn tiệc, nơi mọi người đang lắc xí ngầu — lấy cơ thể làm cược.
Những cuộc cá cược kiểu này thực sự rất phổ biến, đối với Hạ Tuấn Lâm thì cũng chẳng có gì lạ.
Anh tò mò nhìn trận cược trước mặt, cho đến khi kết thúc — cậu thanh niên nhìn có vẻ yếu đuối đã thua, phải chịu ngủ một đêm với người kia.
Kết quả này rõ ràng là điều tất cả mọi người mong đợi. Mọi người cười đùa, trêu chọc hai người, mong đợi ván cược tiếp theo.
Vì vậy, khi Thôi Diệm mời anh chơi một ván cược, anh cũng không cảm thấy bất ngờ.
Hạ Tuấn Lâm đã biết từ khi đi cùng Phương Diễn rằng tối nay anh sẽ không thể yên bình được. Ở một nơi như thế này, mọi người đều nhìn chằm chằm như hổ đói, anh cũng không sống yên nổi.
Mục đích của Phương Diễn là khiến anh biết khó mà lui, rồi trở thành chim hoàng yến của hắn ta.
Anh làm sao có thể dễ dàng như vậy mà theo ý hắn?
Hơn nữa, Hạ Tuấn Lâm mỉm cười với Thôi Diệm, anh đã gặp được một trong những mục tiêu của nhiệm vụ, vai trò của Phương Diễn đã nhanh chóng bị giảm bớt.
—Mục đích anh tiếp cận Phương Diễn là để tiếp cận người nhà họ Thôi.
Hạ Tuấn Lâm quay đầu nhìn bàn tiệc, anh không biết chơi xí ngầu, nhưng không từ chối lời mời của Thôi Diệm, chỉ nói: "Có thể không chơi xí ngầu được không? Tôi không biết chơi."
"Vậy Tiểu Lâm muốn chơi gì?"
"Tôi không biết chơi gì cả."
Thôi Diệm liếc nhìn Hạ Tuấn Lâm rồi khéo léo từ trên bàn trà lấy ra bộ bài, "Chơi bài được không?"
"Vậy chơi trò 10 điểm rưỡi?" Cậu thanh niên trông giống học sinh trung học ngồi trên ghế sô pha lên tiếng, mắt sáng long lanh nhìn Hạ Tuấn Lâm và Thôi Diệm, môi cậu ta hơi sưng và áo quần nhăn nheo, nhưng không ai cảm thấy đó là hành động dâm đãng — có lẽ vì khí chất của cậu ta quá trong sáng.
Thể loại rất được ưa chuộng trong giới này.
Thôi Diệm mỉm cười, giọng thấp xuống: "Thẩm Niên Niên, trò này là chơi may rủi đấy."
"Thì sao?" Thẩm Niên Niên đẩy người đàn ông trên người ra, tựa vào vai Hách Tiểu An, cười khúc khích nói: "Chẳng phải vẫn là cá cược sao?"
"Cũng đúng." Thôi Diệm gật đầu đồng ý, rồi một tay vung lên: "Vậy chơi 10 điểm rưỡi đi."
Có vẻ như Thẩm Niên Niên có chút quyền lực trong giới này. Hạ Tuấn Lâm cười thầm, ngoan ngoãn nhận bộ bài từ tay Thôi Diệm, hơi ngượng ngùng nói: "Nhưng tôi không giỏi chơi, tôi chơi không hay đâu."
Nói xong câu đó, Thôi Diệm cười.
Không chỉ anh ta mà cả những người xung quanh cũng cười.
Thôi Diễm biết chơi trò 10 điểm rưỡi.
Thôi Diễm nhẹ nhàng khoác vai Hạ Tuấn Lâm, ngón tay mơn man trên làn da mịn màng trắng nõn của Hạ Tuấn Lâm, giọng thấp xuống: "Không sao, tôi sẽ dạy em."
Hạ Tuấn Lâm quay đầu cười nhìn Thôi Diệm, nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra, mỉm cười nói: "Được, nhưng Thôi ca, nếu anh đáp ứng một điều kiện của tôi, tôi mới chơi với anh."
"Điều kiện gì?"
"Mười ba ván," Hạ Tuấn Lâm nháy mắt với Thôi Diệm, "Mười ba ván quyết định thắng thua, sao?"
Thôi Diệm bị gạt tay ra nhưng không tức giận, chỉ cảm thấy thú vị, đặc biệt là khi nghe thấy Hạ Tuấn Lâm muốn chơi mười ba ván trò 10 điểm rưỡi, sự tò mò của anh ta với Hạ Tuấn Lâm ngay lập tức đạt đỉnh.
Anh ta mỉm cười đánh giá Hạ Tuấn Lâm từ đầu đến chân, rồi quay sang cười với Thẩm Niên Niên và Hách Tiểu An đang ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt đầy ẩn ý: "Làm người chứng giám nhé?"
"Được thôi." Thẩm Niên Niên và Hách Tiểu An đứng dậy, nghiêng đầu cười nói: "Cược cái gì?"
"Em muốn cá cược gì?" Thôi Diệm thấp giọng hỏi Hạ Tuấn Lâm.
"Không cần cá cược bản thân tôi đâu." Hạ Tuấn Lâm nhướng mày cười, rồi đưa mắt về phía những thùng rượu xếp thành chồng bên cạnh, "Cược rượu đi, thua một ván uống một chai."
Có lẽ là vì giọng điệu của Hạ Tuấn Lâm quá nhẹ nhàng, hoặc vì anh ta cảm thấy chắc chắn sẽ thắng, nên khi nghe câu này, Thôi Diệm liền bật cười.
Hạ Tuấn Lâm không biết, trong những thùng rượu đó là rượu mạnh với nồng độ cồn rất cao.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro