Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

18.

"Ai da! Trùng hợp thật đấy~"

Chu Chí Hâm không thương tiếc đẩy đầu Tô Tân Hạo ra, đứng dậy khoác tay Trương Trạch Vũ, mắt còn khẽ liếc Trương Cực một cái, lại "hừ" một tiếng kéo Trương Trạch Vũ ngồi cạnh mình.

Đồ khốn khiếp! Tên tra nam trêu hoa ghẹo nguyệt chết tiệt!

Trương Cực nhận được ánh mắt lạnh lẽo khẽ ho hai tiếng. Tô Tân Hạo khua điện thoại ra hiệu cho cậu ngồi bên cạnh, Trương Cực trực tiếp phớt lờ, kéo ghế ra ngồi xuống bên còn lại cạnh Trương Trạch Vũ. Hai tay Tô Tân Hạo dừng lại trong không trung gượng gạo ra cái kéo.

Thẩm Mộ Di khẽ cười:

"Thì ra Chu Chu quen tiểu Bảo ha, quá có duyên rồi đi."

"Vâng ạ, con với Trạch Vũ cùng lớp đó! Con thích Trạch Vũ lắm lắm luôn ấy."

Hai mắt Chu Chí Hâm sáng long lanh, nhớ lại lần đầu tiên gặp Trương Trạch Vũ, nhỏ nhỏ đáng yêu muốn chết, lúc đó đơn giản khiến cậu ái ý lan tràn.

Trương Trạch Vũ ngại ngùng cúi đầu, hai má nóng rực, lần đầu tiên có người nói thích cậu trước mặt bao nhiêu người thế này, thật quá ngại mà.

Trương Trạch Vũ đỏ mặt cúi đầu tất nhiên không nhìn thấy Tô Tân Hạo một mặt chấn động và Trương Cực một mặt đen thui ngồi đó.

"Chu Chí Hâm!"

Tô Tân Hạo nghiến răng, gân xanh trên trán không ngừng nổi lên. Cái méo gì đây? Bạn trai tương lai của anh em tốt khiến mình đội nón xanh rồi?! Đây là rất rất hoang đường có được không?

Nhận ra mình nói sai, Chu Chí Hâm bịt miệng cười hehe hai tiếng. Tô Tân Hạo tức mà không có nơi xả giận, Omega trước mặt đây chính là bạn trai nhỏ của mình, mắng thì không nỡ mà đánh thì càng không, chỉ có thể bực bội ngồi đấy.

Không bao lâu sau, thức ăn mà Thẩm Mộ Di gọi đều được bưng lên. Trương Trạch Vũ nhìn một lượt, chỗ thức ăn này hầu như đều là các món cậu thích, nhất là tôm chiên dầu nóng còn đang bốc hơi nghi ngút kia. Trương Trạch Vũ nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt mang theo mục đích rõ ràng rơi trên người Trương Cực.

"Biết rồi, biết rồi. Anh lột vỏ cho em."

Trương Cực nhún vai, thuận thế dựa vào lưng ghế, ngón tay thon dài lột từng con tôm một, chiếc áo khoác ngoài trắng tinh được điểm lên mấy giọt dầu bắt mắt:

"Này, em ăn hết đi rồi anh lại lột tiếp."

Trương Trạch Vũ vô thức há miệng ra theo thói quen, đôi môi đỏ hồng mới ngậm được một nửa con tôm, một nửa còn lại vẫn ở trên tay Trương Cực. Trương Trạch Vũ cúi đầu ăn nốt nửa còn lại, đôi môi vô tình chạm vào tay Trương Cực khiến anh rùng mình.

Trương Trạch Vũ hài lòng ăn tôm, sung sướng đến híp mắt nên hoàn toàn không biết đến một Trương Cực hai tai đang đỏ hết lên ngồi bên cạnh.

Nhóc này sao lại câu dẫn vậy chứ, không được để lọt vào tay kẻ khác!

Trương Cực thầm siết chặt tay, nhưng cảm giác tiếp xúc khi nãy vẫn khó mà tan biến.


"Trương Cực? Anh ngơ ngẩn gì thế?"

Trương Trạch Vũ huých tay anh:

"Đang hỏi anh đấy. Mấy ngày nữa có đại hội thể thao, anh chọn môn gì hửm?"

Trương Cực khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu đáp:

"Em muốn xem gì?"

Trương Trạch Vũ nhăn mày, nhìn vết dầu bắn trên áo Trương Cực, người có thể chạy 800m này, này khó giặt rồi đây, nhưng nghĩ lại thì cũng không phải cậu giặt, cậu sao phải sầu chứ, thế là trái tim vốn không vui vì thấy vết dầu kia lại bắt đầu toan tính:

"Hoạt náo viên... của trường... Thật ra anh cũng không cần cưỡng ép bản thân đâu."

Trương Trạch Vũ làm mặt nghiêm túc, còn giơ tay tính số người mà ủy viên văn nghệ đang cần nữa.

Tô Tân Hạo ngồi một bên nghe vậy cười đến mất cả tiếng, quỷ thần ơi, hoạt náo viên, nếu Trương Cực thật sự chọn cái đó, vậy cho dù trời có giáng đao cậu cũng đi theo. Tô Tân Hạo vừa cười vừa vỗ đùi:

"Trương Cực, hay là, cậu đồng ý với em ấy đi."

Trương Cực trợn mắt:

"Trừ cái này ra. Anh đường đường là Alpha cấp S, em bảo anh tham gia vào đội cổ vũ? Cho anh chút thể diện đi bé."

Trương Trạch Vũ chống tay lên bàn, vờ như suy nghĩ, thực ra trong đầu cậu đang mường tượng ra cảnh Trương Cực là center nhảy bài Yes Ok gì đó đang rất hot kia rồi... Jztr? Sao lại thấy vui thế này nhờ?

Được rồi, nhìn Trương Trạch Vũ như vậy chắc chắn trong đầu lại đang nghĩ đến cái gì kì quái lắm cho xem, Trương Cực lau lớp mồ hôi lạnh, cố làm ra vẻ điềm tĩnh cầm chiếc cốc bên cạnh lên uống từng ngụm.


"Nghĩ cái gì vậy? Miệng sắp kéo đến mang tai rồi đấy."

Trương Cực cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, cậu sợ không bảo em ấy khéo em ấy cười đến chết ở chỗ này luôn mất:

"Này, này, này! Bé cưng!"

Trương Trạch Vũ hút ngụm nước:

"Khụ, khụ, khụ."

Sặc nước rồi, mặt cậu nhanh chóng đỏ lên, Trương Cực vội vàng đứng lên vỗ lưng cho cậu, cho đến khi thấy cậu ổn định lại rồi mới ngừng tay.

"Vc! Trương Cực anh muốn vỗ chết em luôn à."

Trương Trạch Vũ nhận lấy ly nước từ tay Chu Chí Hâm, ú a ú ớ, né tránh bàn tay của Trương Cực.

"Aizz, anh sai rồi, lần sau anh sẽ nhẹ tay chút~"

"Douma anh còn muốn lần sau?!"

Trương Trạch Vũ trừng to mắt giơ tay phải lên đánh, nhưng tay đã giơ được một nửa rồi lại không đánh tiếp được nữa, cậu tê liệt ngồi trên ghế, cả người mềm oặt.

Nhận ra sự biến hóa của Trương Trạch Vũ, Trương Cực nhanh chóng nắm eo kéo cậu vào lòng, sau khi ngửi thấy mùi tân tuyết liền đưa mắt nhìn gáy cậu. Quả nhiên, miếng dán ức chế đã bong mất một nửa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro