Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Đêm đông giá rét, không có rượu mạnh, đèn ấm, người trên mái hiên, rất lạnh. Giống như bông tuyết đang rơi xuống bây giờ , chậm rãi rơi xuống từ bầu trời đêm đen kịt, đảo quanh không trung, giống như là đang tìm kiếm cái gì đó.
Hẳn là muốn tìm được một chút, cho dù là một chút ánh sáng và độ ấm để khiến nó từ băng tuyết trong suốt hóa thành giọt nước dịu dàng, khiến nó có thể trở nên ấm áp, có thể dựa vào mặt trời chỉ thuộc về nó.
 Hạ Huyền nhìn chằm chằm bông tuyết rơi đầy trời, nghĩ như vậy.  

 Ánh đèn mờ ảo tản ra ánh sáng màu vàng nhạt xuyên thấu từng mảng bông tuyết trắng, khiến Hạ Huyền nhìn rõ.  
 Mặc dù là xoay vòng vòng, trôi nổi bất định, rồi cuộn lại trên không trung, chậm chạp không muốn rơi trên mặt đất, nhưng cuối cùng, vẫn là kết cục giống nhau.  

Ban đầu khi rơi xuống giống như chui ngay vào mặt đất thâm trầm, không thấy bóng dáng, sau đó lại tiếp tục rơi xuống là từng mảnh nối liền với nhau, chậm rãi trở nên băng lạnh hơn, cứng hơn, cho đến khi Hạ Huyền bám tay lên mặt đất, cũng không có cách nào hòa tan một chút.

1

 Hạ Huyền nhìn chằm chằm bàn tay bị đông lạnh đến đỏ bừng của mình, không nói một lời.
 Đêm mùa đông lạnh lẽo đường phố yên tĩnh, đèn lồng đỏ treo bên đường phát ra ánh sáng yếu ớt, lấp lánh, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió đông lạnh thấu xương thổi tắt.  

 Ánh đèn yếu ớt chiếu lên người đứng trước cửa gỗ rách nát, một thân hắc y, thân hình thẳng tắp mà thon dài, tóc dài như thác, đã có chút tuyết đọng trên vai, bông tuyết nhỏ vụn vặt phủ trên tóc đen ngang thắt lưng, giống như sao sáng trên bầu trời rơi xuống, vương trên mái tóc đen dài của hắn, trong đêm tối lóe lên ánh sáng màu trắng bạc.
 Hắn giống như là muốn hoà mình vào trong đêm đen, trộn lẫn trong bóng tối, trong gió lạnh vắng lặng chậm rãi mà phai nhạt, từ đầu đến cuối không ai biết được.  

 Hắn thực sự nghĩ như vậy.  

 Hạ Huyền đã đứng trước cửa thật lâu, trên lông mày đều có tuyết đọng lại, tay chân lạnh đến tê tái, nhưng không lạnh bằng vạn phần trong lòng hắn.  
 
Lý trí tự nhủ mình nên đi, dù sao cũng đã nói sau này sẽ không gặp lại.
 Nhưng dưới chân giống như là chì nặng ngàn cân, giống như bị đóng băng chặt cứng, làm thế nào cũng không nhấc lên được, làm sao cũng không bước nổi một bước.  

 Trong lòng ngàn vạn lần không cam lòng, chẳng lẽ thật sự cứ như vậy mà đi sao?

  Sau này thật sự sẽ không gặp lại sao?

 Bọn họ hiện tại cách nhau gần như vậy, chẳng lẽ cánh cửa này thật sự ngăn cách bọn họ sao?

 Trong lòng, trong đầu Hạ Huyền, đã dự trù hơn ngàn vạn lần, hắn đạp cửa, sau đó gắt gao túm lấy tay Sư Thanh Huyền, bức y...

Bức y làm gì đây, hay là bức y buông bỏ nhân gian phồn hoa náo nhiệt cùng ấm áp này, rồi cùng hắn trở lại cung điện dưới nước tĩnh mịch âm u lạnh lẽo? Là bức y mạnh mẽ hồi tưởng lại đoạn thời gian trước kia ở trong địa lao mờ mịt?

 Hay là bức y giống như trước kia, trong đôi mắt phản chiếu đều là hình bóng Hạ Huyền của hắn, trong miệng gọi đều là tên Hạ Huyền của hắn?  
 Một trận gió lạnh mạnh mẽ thổi tới, Hạ Huyền bỗng nhiên rùng mình một cái, giống như là có người bưng một chậu nước lạnh, từ đầu đến chân giội cho hắn một cái lạnh thấu tâm can.  

 Thật sự là buồn cười, hắn không chịu đợi trong cung điện, đến đây uống gió Tây Bắc làm gì.  
 
Hắn nhịn không được cười lạnh một tiếng.  
 
Sư Thanh Huyền giờ đang làm gì thì liên quan gì đến hắn, một đao hai đoạn chính là một đao hai đoạn, bọn họ đã hai thanh toán xong xuôi, hắn có lý do gì, và lấy thân phận gì đạp văng cửa nhà y, trói cổ tay y.  

 Thật sự là kỳ quái, hắn vì sao muốn ép Sư Thanh Huyền, Sư Thanh Huyền hiện tại sống có tốt hay không, có tình mới tình cũ hay không, có phải là thưởng thức phong hoa tuyết nguyệt* nhân gian hay không, cùng hắn làm gì.  
(*tình yêu trai gái)

Nực cười ! Thật là nực cười!

Cùng hắn làm gì!  

 Hạ Huyền phất tay áo rời đi, bước chân nhanh như gió, giống như là mãnh thú, hồng thủy đang truy đuổi phía sau.  

 Bởi vì cười lạnh mà khóe miệng cong lên chậm rãi, cứng ngắc, sau đó lại chậm rãi hạ xuống, không dễ mà phát hiện ra đã mím môi thành một đường thẳng tắp.  
 Bước chân chậm rãi dừng lại, không biết vì sao lại có chút mệt mỏi.  

 Hôm nay là tết Nguyên Tiêu, vốn là rất náo nhiệt, nhưng bây giờ đêm đã khuya, trên đường vắng lặng lạnh lẽo, chỉ có đèn lồng đỏ treo để chúc mừng lễ hội, chiếu sáng đường phố phủ đầy tuyết trắng như bạc.
  Hạ Huyền hơi nheo mắt lại, rõ ràng có đèn chiếu rọi con đường, sao lại cảm thấy tối tăm như thế.  

 Phía trước dường như có một khách điếm, Hạ Huyền suy nghĩ một lát, vẫn là quyết định đi vào.  
 Có lẽ bởi vì trong nguyên con phố này, đây là nơi sáng nhất.

 Tiểu nhị rõ đã buồn ngủ, nhìn thấy khách nhân, lập tức vực dậy tinh thần, vốn định chào hỏi, nhưng nhìn khuôn mặt lạnh như băng của của vị khách nhân đó, toàn thân trên dưới tản ra khí thế cự tuyệt người khác từ ngàn dặm xa, tiểu nhị há nửa miệng nhưng không dám phát ra âm thanh nào.  

 "Đem một bình rượu mạnh nhất của các ngươi đến đây."

Hạ Huyền lạnh lùng liếc hắn một cái, trực tiếp đi thẳng về phía chỗ ngồi trong cùng.

Khách điếm lớn như vậy, cũng không có người ngồi ở lầu một uống trà nói chuyện phiếm.
Cũng đúng, trong đêm khuya yên tĩnh này, ai ai cũng đều đã tiến vào giấc mộng ngọt ngào.

 Không bao lâu sau, rượu được đưa đến, Hạ Huyền trầm mặc tự rót rượu cho mình, rót đầy tràn một chén rượu mạnh, ngửa đầu một hơi uống hết.  
 
Một luồng nhiệt từ khoang miệng đến chảy đến cổ họng, từ cổ họng chảy thẳng xuống huyết quản, trải rộng khắp tứ chi của hắn, thế nhưng, tim hắn lại giống như đã bị đông thật lâu trong vạn năm băng sương, lâu đến mức đã chết lặng, làm thế nào cũng không hâm nóng lại được.  

 Hạ Huyền vẫn trầm mặc như cũ, biểu tình cứng ngắc trên mặt là sự tê liệt mà lạnh như băng, giống như một pho tượng, không có thần thái, sẽ không bi thương, không oán trách, vào đêm đông như vậy, một mình cô độc, cũng sẽ không cảm thấy rét lạnh.  

 Từng chén rượu mạnh xuống bụng, ngay cả khuôn mặt quanh năm phủ đầy băng sương cũng xuất hiện vết nứt, đôi gò má cũng dần dần ửng đỏ, ánh mắt vốn lạnh lùng dần dần trở nên mơ màng. Thân thể nóng ran giống như muốn đổ mồ hôi từng đợt.  
 Nhưng bên ngực trái kia, vẫn lạnh như trước, mặc kệ hắn uống bao nhiêu rượu, bên kia từ đầu đến cuối đều lạnh đến tận xương tủy, lạnh đến mức hắn không tự chủ mà run rẩy, lạnh đến tim hắn co rút đau đớn, ngay cả mười ngón tay cũng tê dại.  
 
Tại sao đổ mồ hôi lại không nóng, tại sao ... chính là không nóng mà thôi.  

 Rốt cuộc hắn phải làm sao... phải làm thế nào đây.  
 Ánh mắt khó chịu như có cát bay vào, hắn vươn tay dụi dụi, nhưng dụi thế nào cũng không nhìn rõ được, vành mắt càng ngày càng đỏ, ánh mắt càng ngày càng mơ hồ, một tầng hơi nước che phủ mắt hắn.  
 Mi mắt chớp chớp, rũ xuống, đôi mắt thâm sâu không nhúc nhích nhìn chằm chằm bàn gỗ.

 Bàn gỗ hẳn là dùng rất lâu, phía trên có vài vết trầy xước, có nông có sâu, nhưng không ngoại lệ, đều vĩnh viễn lưu lại cả đời.
Dùng một cành liễu mềm mại vẽ vài vết gợn sóng lên trên mặt nước hồ dịu dàng, nhưng cuối cùng sẽ trở lại bình lặng, mặt hồ vẫn như cũ, không hề thay đổi.
Nhưng nếu dùng lưỡi dao bén nhọn cắt qua phần gỗ rắn chắc, phát ra âm thanh chói tai, trên mặt gỗ bị khắc lên vết dao xấu xí, mãi mãi cũng không cách nào lấp đầy.  

 Huỷ hoại chính là huỷ hoại, trầy xước chính là trầy xước, vĩnh viễn cũng không có cách nào khiến gương vỡ lại lành.

Hạ Huyền dùng ngón tay có vết chai dài chạm nhẹ vết trầy xước trên mặt bàn, nước mắt không hề báo trước mà rơi xuống, rơi xuống bàn gỗ có ngàn vạn vết thương.

Trong đêm tối, có người gắt gao cắn chặt môi nín thở để không phát ra âm thanh, kiềm nén tiếng nghẹn ngào chết tiệt, bả vai khẽ run lên.....

——————————————————

Hết chương 4

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro