
Chương 2
一一一一一一一一一一一一一一
Năm tháng như lưu oanh chuyền hoa*, cây quạt tinh xảo lại phủ lên mùi thơm nhàn nhạt bị mặc kệ cất trên gác cao. Sau đó rơi xuống, chìm sâu vào đáy biển thăm thẳm, Hạ Huyền không dám chạm vào tim loạn nhịp.
*chim lưu oanh nhảy qua những bông hoa (chim lưu oanh là 1 loài chim si tình, nói chung nó là chim oanh đó :)))))
—————————
Mọi thứ dường như không thay đổi.
Nước đen tanh mặn hội tụ thành biển lớn mênh mông, đường ranh giới giữa trời và biển bị nhuộm mực mơ mơ hồ hồ, mặt trăng treo trên bầu trời cũng giống như bị phủ một lớp vải đen, phản chiếu trong nước không ngừng bị làn sóng đánh tới khó bề phân biệt.
"Rào...rào...rào..."
Tiếng bước chân nặng nề vang lên trong cung điện dưới nước trống trải mà yên tĩnh, tiếng vọng vang lên một lần lại một lần nữa , giống như không bao giờ kết thúc.
Hạ Huyền dừng lại trước một cánh cửa, y bào màu đen, thắt lưng buộc chặt, rõ ràng thân hình thon dài nhưng không gầy yếu. Mặt ngọc bội trắng không tì vết điểm xuyết bên hông.
Tay hắn khe khẽ nhấc lên, giống như là muốn mở cánh cửa kia, nhưng vẫn chậm rãi buông xuống, tay nắm chặt bên người .
Tiếng bước chân lại vang lên, mơ hồ có chút lộn xộn.
Hạ Huyền trở lại phòng ngủ, trầm mặc cởi giày ra, cởi áo ngoài, chỉ còn lại áo trong, chui vào chăn vừa to lớn mà lạnh như băng.
Quy củ nằm trên giường, nhắm mắt lại. Suy nghĩ giống như thủy triều cuồn cuộn cứ vậy mà tuôn ra. Thực ra, kể từ ngày hôm đó, tất cả mọi thứ không có gì khác nhau, thực sự không có sự khác biệt.
Chỉ là hắn lại thiếu đi một người có thể nói chuyện, trong tay áo thiếu mấy cây trâm dùng cho nữ nhân, thiếu đi một ít thanh âm không lúc nào không gọi hắn, thiếu đi một biệt danh thân thiết. Cái kệ để giày kia cũng chỉ còn lại một đôi giày của hắn, mà cung điện to lớn như vậy chỉ có một mình hắn, ban đêm trong ngực thiếu đi chút ấm áp cùng hương ngọt.
Chỉ là buổi tối ngủ sẽ hơi lạnh mà thôi, đương nhiên, chỉ là một chút, chính là mùa đông đã đến.
Nhưng ai lại để ý những thứ này, hắn sẽ không để ý.
Phải, hắn sẽ không để ý.
Trong đầu xuất hiện lần gặp mặt gần đây của hắn và Sư Thanh Huyền.
Cả người y mặc một bộ quần áo rách nát, bởi vì bẩn thỉu đã đen đến nỗi không thể nhìn rõ màu sắc ban đầu. Đầu tóc rối tung cũng không buồn buộc lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn là một mảng đen một mảng trắng, giống như là đem than đen bôi lên tờ giấy trắng sạch sẽ như tuyết. Làm cho người ta cảm giác bất ngờ, nhịn không được mà muốn lau sạch.
Là làm ăn mày sao, xem ra y sau khi đi sống cũng không tốt.
Hạ Huyền nhìn chằm chằm tay áo và ống quần trống rỗng của Sư Thanh Huyền, trong đầu trống rỗng, giống như có vô số tiểu quỷ kêu gào trong đầu hắn. Chóng mặt, đờ đẫn, đầu đau như búa bổ.
Nhưng, dường như cũng không giống so với sự hả hê cười nhạo mà hắn nghĩ.
Hắn vẫn nhớ rõ, khi đó hắn trầm mặc đưa quạt Phong Sư cho Sư Thanh Huyền, trong mắt Sư Thanh Huyền lộ rõ kinh ngạc, vẻ mặt sợ hãi cùng tránh né.
Hắn cũng không biết vì sao mình lại bỏ ra một số tiền lớn đi sửa quạt Phong Sư, có thể là vì quạt Phong Sư cũng là một bảo vật.
Nhưng Hạ Huyền không biết, hắn muốn sửa xong, đâu chỉ là quạt Phong Sư? Chỉ là bị ngăn cách bởi một tầng sương mù dày đặc, mông lung không nhìn rõ, cũng không dám nghĩ, không dám đối mặt mà thôi.
Sau đó, hắn đi theo Sư Thanh Huyền, thấy Sư Thanh Huyền đi đến bờ biển, giẫm lên cát xốp mềm, nhìn về nơi giao nhau giữa biển và trời.
Y đang làm gì vậy?
Ánh mắt Hạ Huyền không chớp nhìn chằm chằm Sư Thanh Huyền, không biết vì sao có chút khẩn trương.
Sau đó hắn thấy Sư Thanh Huyền cầm quạt Phong Sư không chút do dự ném xuống biển.
Đúng, không hề do dự.
Sư Thanh Huyền dùng toàn bộ sức lực để ném đi, cái quạt dưới ánh mặt trời chiếu rọi lóe sáng, hiện ra một độ cong tuyệt đẹp, sau đó bùm một tiếng rơi xuống biển, trong nháy mắt bị nước biển mãnh liệt nuốt chửng.
Sau đó, Hạ Huyền không nói một tiếng nhặt quạt về, quạt có chút hư tổn, mặt trên dùng mực đen thuần khiết, dùng bút lông viết ra chữ "Phong" khoẻ khoắn, tô điểm thêm chút hoa.
Hắn tốn rất nhiều công sức, sửa lại quạt Phong Sư, sau đó lại đem nó khóa ở trong một gian phòng trống, rồi đóng chặt cánh cửa đó.
Suy nghĩ mãnh liệt đột nhiên kéo hắn trở lại, Hạ Huyền chậm rãi mở mắt ra, nhìn ngọn nến lúc sáng lúc tối ở đầu giường.
Qua một canh giờ nữa là tết Nguyên Đán. Bây giờ , cạnh y... ... có ai?
Hạ Huyền nhớ tới đoạn thời gian trước Tạ Liên đã nói với hắn, Huyết Vũ Thám Hoa nghĩ ra một ít biện pháp, giúp Sư Thanh Huyền nối lại cánh tay và chân, mà Sư Thanh Huyền bây giờ cuối cùng cũng rời khỏi đám khất cái kia, tìm một phần công việc để làm.
Có một số việc vẫn phải trôi qua.
Quạt Phong Sư còn ở trên tay hắn, hắn có nên nhanh chóng trả lại hay không. Sư Thanh Huyền có muốn không liên quan đến hắn hay không, dù sao Hạ Huyền, hắn không thích chiếm đồ của người khác mà không trả.
Nghĩ như vậy, Hạ Huyền lập tức ngồi dậy, duỗi thẳng người, thành thạo mà nhanh gọn mặc xong ngoại bào cùng giày, nhanh chóng mở cánh cửa kia, lấy ra cái hộp phủ đầy bụi bặm mà mình đã đặt ở trong góc, ngay cả bụi cũng lười lau, trực tiếp lấy quạt Phong Sư bên trong ra.
Hộp màu xám xịt , quạt lại không hề nhiễm một hạt bụi nào.
Hạ Huyền rất nhanh liền rời đi, ôm quạt Phong Sư trong ngực.
Mây mù tản ra, ánh trăng chiếu trên mặt biển, giống như trải một lớp bạc.
Ánh trăng như nước nước như ngày!
(Câu gốc: 月光如水水如天- nguyệt quang như thuỷ thuỷ như thiên)
一一一一一一一一一一一一一一
Hết chương 2
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro