
Chương 9
Mùa thu trên núi đến sớm hơn bất cứ nơi nào khác, mặc dù rất mát mẻ thư thích nhưng Tiểu Tùng gần đây rất chán nản!
Sư phụ Bá Viễn của nhóc mấy ngày trước rời khỏi đạo quán đi Bắc Kinh, không dẫn nhóc đi thì thôi, còn để nhóc ở lại chiếu cố mấy người bạn.
Bất đắc dĩ nhận được sứ mệnh khó thoát, nhóc đành phải ở lại trong đạo quán chờ mấy người bạn trong miệng Bá Viễn tìm tới cửa.
Vốn tưởng rằng sẽ giống như bình thường, chỉ là một ít khách cầu Bá Viễn giúp đỡ, kết quả mấy ngày sau, Tiểu Tùng nhìn hai người Nhật trước mắt, hai người Thái Lan bên cạnh và một người Mỹ bên kia, nhóc lâm vào trầm tư!
Đối với một người có trình độ tiếng Anh chỉ dừng lại ở mức tiểu học mà nói, bình thường khi giao tiếp với mấy người bạn nước ngoài này trên cơ bản đều dùng ngôn ngữ ký hiệu khoa tay múa chân.
May mắn trong đám người này Doãn Hạo Vũ là một thiên tài ngôn ngữ có thể đảm nhiệm vai trò phiên dịch, mới không đến mức để cho cả đám ở chung rơi vào câm nín bất lực.
Bất quá, mấy người bọn họ ngược lại hiền lành nhiệt tình, cũng không uổng công sức nhóc chiếu cố, mỗi ngày đều giúp đỡ làm việc này việc kia, sau khi bọn họ đến Tiểu Tùng ngược lại thoải mái không ít.
Tiểu Tùng nấu ăn rất ngon, khiến đám bọn họ nảy sinh niềm đam mê lớn đối với đồ ăn Trung Quốc, bởi vì một số người còn ăn cực kỳ nhiều, chi phí ăn uống nháy mắt tăng vọt.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi này, Cao Khanh Trần thể chất dễ béo ước chừng nặng thêm năm cân!
Trong núi năm tháng nhàn nhã an bình, mấy người bọn họ chẳng khác nào ở đây nghỉ ngơi, cuộc sống quả thực quá thích ý.
Phong cảnh đầu thu từ trước đến nay luôn là đẹp nhất so với bốn mùa trong năm, tầng tầng lớp lớp, trời cao mây trắng, trong đạo quán cổ xưa mỗi ngày đều phiêu phiêu hương khói nhàn nhạt.
Doãn Hạo Vũ đối với văn hóa truyền thống rất có hứng thú, ngày thường không có việc gì liền nghe Tiểu Tùng giảng đạo pháp, thậm chí còn cầm bút lông luyện chữ.
Cao Khanh Trần làm thủ tục sang Trung Quốc du học nghiên cứu, mang theo không ít sách chuyên ngành, mỗi ngày đều ôm lấy mà gặm.
Mika tự chế một mục tiêu bằng cỏ trong sân, thực hành bắn cung hàng ngày.
Riki thông qua máy tính từ xa hướng dẫn bài tập về nhà cho học sinh, bởi vì bối cảnh quá cổ xưa mà bị học sinh hỏi thăm thầy xuyên đi đâu rồi.
Sáng sớm, Tiểu Tùng như thường ngày quét dọn lá rụng trong đình viện đạo quán, quay đầu lại liền nhìn thấy Santa luyện kiếm dưới tàng cây ngô đồng, "Ào ào" mấy nhát đã đem lá rụng bay xuống gọt thành mảnh nhỏ, trong lúc vô tình tăng thêm công việc cho nhóc.
Tiểu Tùng tức giận ném chổi qua, kết quả chổi cũng bị Santa dễ dàng gọt thành mấy đoạn. Tiểu Tùng không dám chọc đến Santa nữa, chỉ có thể tức giận ghi lại trên hóa đơn: Uno Santa nợ một cây chổi.
Hôm nay Tiểu Tùng nhận được điện thoại của Bá Viễn, nói bọn họ sẽ đáp xuống sân bay thành phố S lúc mười giờ tối, Tiểu Tùng vốn muốn đến sân bay đón người, nhưng Bá Viễn nói rất phiền phức, dứt khoát bảo cả đám ở trong đạo quán chờ là được.
Tiểu Tùng đoán chừng bọn họ phải gần mười hai giờ mới có thể về đến, cho nên cố ý để lại cửa cho bọn Bá Viễn.
Vào ban đêm, bốn phía đều là một mảnh đen kịt an tĩnh, chỉ có Doãn Hạo Vũ cùng Cao Khanh Trần ngủ ở sương phòng phía Đông thắp đèn chiến đấu, một người nghiên cứu "Nam Hoa kinh", một người nghiên cứu "Giải Phẫu".
Ban đêm trên núi chỉ có tiếng động vật và chim chóc, đột nhiên, Doãn Hạo Vũ nghe thấy trên nóc nhà truyền đến tiếng động, thanh âm cực nhẹ, nhưng cậu luôn luôn nhạy bén cẩn thận, lập tức dừng ngón tay lật sách lắng tai nghe một hồi.
Lẽ ra ở trong núi cũng có thể là động vật nhỏ lẻn vào ăn vụng, nhưng Doãn Hạo Vũ rất nhanh liền phát hiện không đúng, phải là một thứ to lớn giẫm lên nóc nhà mới có thể phát ra âm thanh này, hơn nữa loại thanh âm này còn không chỉ có một, giống như bốn phương tám hướng đều có, chậm rãi từ xa đến gần.
Doãn Hạo Vũ nhanh chóng tắt hai ngọn đèn trên bàn, lúc Cao Khanh Trần còn chưa kịp phản ứng đã bị cậu dùng một tay che kín miệng, thấp giọng nói ở bên tai: "Tiểu Cửu ca ca, đừng lên tiếng!"
Cao Khanh Trần không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể mờ mịt gật gật đầu, tùy ý Doãn Hạo Vũ lôi kéo mình trốn vào góc phòng. Nơi này là góc tối nhất trong phòng, bên ngoài có một cái tủ che chắn, hơn nữa hai người bọn họ lại gầy, trốn ở chỗ này vừa vặn.
Nửa phút sau, có một bóng người cường tráng phá cửa xông vào, cầm dao xông tới trước giường liền đâm loạn xạ, nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện không đúng nên vén chăn lên, bên trong căn bản không có người.
Trong lòng người nọ thầm kêu không ổn, cơ hồ cùng lúc đó sau gáy truyền đến đau đớn kịch liệt, hắn ta chống đỡ không nổi ngã xuống đất, quay đầu nhìn lại chính là Doãn Hạo Vũ cầm lư hương hung hăng nện lên đầu hắn ta.
Doãn Hạo Vũ biết bọn họ chỉ có một cơ hội này, mặc kệ thành hay không đều phải lập tức chạy trốn, cậu tiện tay ném lư hương lên người sát thủ kia, hướng về phía Cao Khanh Trần gầm nhẹ: "Chạy! Nhanh lên! Chạy vào phía sau rừng!"
Trăng sáng treo trên không, Doãn Hạo Vũ cùng Cao Khanh Trần chạy như bay trong hành lang đạo quán, một giây cũng không dám chậm trễ, phía sau có ba người đuổi theo không rời.
Cùng lúc Doãn Hạo Vũ đập lư hương lên người sát thủ, ánh trăng chiếu lên mặt kiếm phản xạ lên khuôn mặt đang ngủ say của Santa, anh bất chợt bật dậy nhảy lên, nắm lấy trường kiếm bên cạnh ngăn cản một kích trí mạng.
Thanh âm Santa đánh nhau làm bừng tỉnh Riki cùng Mika đang ngủ, Santa lớn tiếng hô to để cho hai người bọn họ đi tìm Tiểu Tùng.
Mấy sát thủ bên ngoài đều đuổi theo Doãn Hạo Vũ cùng Cao Khanh Trần, Mika và Riki rất thuận lợi đi tới phòng Tiểu Tùng, Tiểu Tùng cũng nghe được tiếng đánh nhau, cậu nhóc mang ý nghĩ có thể cứu một người hay một người lập tức cứng rắn kéo cả hai cùng trốn vào trong ám đạo.
Lúc Bá Viễn mang theo Lưu Chương cùng Lâm Mặc trở về, nhìn thấy cảnh Santa cùng sát thủ đánh nhau bên ngoài đình viện, sát thủ thấy bọn họ đều trở về biết mình đã bỏ lỡ thời cơ tốt, liền lập tức từ bỏ chạy về phía sau núi.
Tiểu Tùng ở trong mật thất nghe được tiếng kêu gọi của Bá Viễn, nhanh chóng mở mật thất mang Riki cùng Mika từ bên trong chui ra. Phòng của Doãn Hạo Vũ và Cao Khanh Trần trống rỗng, chỉ thấy trên mặt đất có một vết máu nhỏ, bọn họ thấy vậy kinh hồn bạt vía lập tức đi phía sau núi tìm kiếm hai người bọn họ.
Mọi người theo sau Bá Viễn nhanh chóng chạy lên núi, vừa mới tiến vào rừng trúc không lâu liền nghe thấy một tiếng súng vang lên, cả đám sửng sốt một chút, sau đó giống như phát điên vọt về phía tiếng súng.
Giờ phút này, trong rừng trúc phía sau núi, Doãn Hạo Vũ ôm Cao Khanh Trần cả người run rẩy ngã trong vũng máu, huyết dịch trơn trượt nhớp nháp cuồn cuộn không ngừng tràn ra từ khe hở miệng vết thương của Cao Khanh Trần.
Đó là một khẩu súng! Bọn chúng có súng! Làm sao có thể có súng!
Doãn Hạo Vũ hung hăng nhìn chằm chằm bọn sát thủ bởi vì đám Bá Viễn đột nhiên trở về mà phải rút lui, dưới ánh trăng sáng ngời lạnh lẽo có một khuôn mặt cậu cực kỳ quen thuộc, khuôn mặt kia từng xuất hiện ở bên rào dây thép gai, cậu còn nhớ rõ tên của người kia, Thiệu Nghĩa!
"Không sao chứ? Thế nào rồi?" Bá Viễn một bước nhào tới, nhìn thấy cao Khanh Trần một thân đầy máu sắc mặt trắng bệch, quyết đoán cởi áo khoác bịt kín miệng vết thương của Cao Khanh Trần, cao giọng hô: "Mau đưa đến bệnh viện! Nhanh lên!"
Mấy người còn lại cũng nhao nhao phản ứng bắt đầu hành động, Santa đi lên một phát ôm Cao Khanh Trần lên, cả bọn cuống quít chạy xuống chân núi.
Đoạn đường xuống núi không ngắn lại còn khó đi, Santa Mika Trương Gia Nguyên Lưu Chương bốn người thay phiên nhau nâng người, dùng tốc độ nhanh nhất xuống đến chân núi.
Xe bọn Bá Viễn ngồi quay về là SUV của Lưu Chương, đương nhiên sẽ do Lưu Chương lái xe, mà không gian trong xe có hạn, chỉ có Doãn Hạo Vũ ôm Cao Khanh Trần, cộng thêm Bá Viễn và Lưu Vũ lên xe. Những người khác toàn thân dính đầy máu, nghĩ nếu đi vào nội thành có thể khiến người khác nhìn mà khủng hoảng, vì thế quyết định trước tiên trở về đạo quán thu dọn bản thân sạch sẽ, sau đó mới bắt taxi chạy đến bệnh viện.
Mấy người vừa mới lên xe, Lưu Vũ ngồi ở ghế phụ liền cúi đầu nhìn lộ trình điều hướng trên điện thoại di động nói: "Bệnh viện gần nơi này nhất là bệnh viện phụ trợ thứ hai của thành phố S, lộ trình có thể mất một tiếng rưỡi, Viễn ca anh xem một chút... " Anh ấy, còn có thể chống đỡ được không?
Tuy rằng Lưu Vũ không nói ra nửa câu sau, nhưng Bá Viễn dĩ nhiên là hiểu được ý tứ của cậu. Anh từ bên hông lấy ra một cái bình, đổ ra một viên thuốc nhỏ màu đỏ nhét vào trong miệng Cao Khanh Trần, vẻ mặt đau đớn thở dài: "Tẫn nhân sự, nghe thiên mệnh."
"Làm ơn đi, cậu ta bị thương do súng làm sao có thể đưa đến bệnh viện công!" Lưu Chương vẻ mặt khiếp sợ thốt ra.
"Xin lỗi, tôi quên mất." Lưu Vũ sinh ra ở thời đại hòa bình quốc thái dân an trong lúc nhất thời không hề nghĩ tới điểm này. Hơn nữa cậu biết Lưu Chương từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, tính cách so với người trong nước thẳng thắn hào phóng, mọi việc đều thích nói thẳng, cũng không có ý mạo phạm mình.
Lưu Chương người vừa từ nước ngoài trở về Trung Quốc, đứng trước Lưu Vũ vì lễ phép lịch sự mà nói lời xin lỗi với mình khiến cậu ta nhất thời có chút khó thích ứng, không biết nên làm thế nào để đáp lại, dứt khoát nói thẳng: "Tôi có một người bạn mở một bệnh viện tư nhân, cách nơi này cũng không xa, tôi nắm chắc trong khoảng nửa giờ là đến nơi!"
Vừa dứt lời, chỉ thấy ánh mắt Lưu Chương nhìn thẳng về phía trước, trực tiếp đạp chân ga thật mạnh, theo tiếng gầm rú phát ra chiếc SUV màu đen lao nhanh trên đường cao tốc.
Ngón tay thon dài của cậu ta thuần thục cầm vô lăng, tránh né từng chiếc xe, cảm giác bị đẩy lùi do xe tăng tốc mang đến khiến trái tim mỗi người trong xe đều bắt đầu khẩn trương đập điên cuồng.
Sau khi Lưu Chương đua xe hết mình, bọn họ quả nhiên chỉ mất khoảng nửa giờ đã đến nơi, Lưu Vũ và Bá Viễn xuống xe sau cùng bước chân chuếnh choáng, trực tiếp ôm nhau "Oẹ!" một tiếng nôn ra.
Lưu Chương và Doãn Hạo Vũ mặc kệ hai người họ, nhanh chóng đưa Cao Khanh Trần vào bệnh viện cấp cứu.
Chốc lát sau Bá Viễn và Lưu Vũ cảm thấy như được sống lại lập tức đi vào bệnh viện, Lưu Chương và Doãn Hạo Vũ đang im lặng trầm mặc ngồi cạnh nhau trên băng ghế trước cửa phòng giải phẫu.
"Phiếu nộp lệ phí đâu, tôi đi thanh toán." Lưu Vũ nhìn bài trí khắp nơi đều viết rõ ba chữ RẤT ĐẮT TIỀN, trong lòng thở dài, vừa mới kiếm được ba triệu còn chưa cầm nóng tay!
Lưu Chương mở ra bàn tay trống rỗng, tốc độ nói rất nhanh: "Không cần nộp phí, viện trưởng là một người bạn đặc biệt thân thiết của tôi, tôi nói anh ta trực tiếp ghi nợ vào tài khoản là được rồi."
Bá Viễn nhìn thấy Doãn Hạo Vũ cả người đầy máu, một cánh tay vô lực che lên mắt, ngửa mặt tựa lưng lên băng ghế dài, anh đi lên trước đang chuẩn bị an ủi cậu vài câu, lại bất ngờ bị cậu túm lấy.
Đôi mắt dị sắc lạnh như băng của Doãn Hạo Vũ tràn ra hận thù ngập trời, cậu gắt gao túm lấy cánh tay Bá Viễn nói: "Là Thiệu Nghĩa!"
"Cái gì?" Bá Viễn nhất thời không nghe hiểu ý tứ của cậu, ngẩn người hỏi.
"Bọn họ là người của Sơn Hà Vô Dạng, em nhìn thấy mặt Thiệu Nghĩa rồi!" Doãn Hạo Vũ gằn từng chữ, cơ hồ là căm hận đến nghiến răng nghiến lợi.
"Sơn Hà Vô Dạng, vì sao?" Lời này vừa hỏi ra Bá Viễn trong nháy mắt liền ngộ ra đáp án.
Trận đấu trước Bá Viễn không chỉ phá hủy kế hoạch của bọn họ, cũng làm cho bọn họ thấy được thực lực siêu mạnh của anh, cho nên muốn sớm diệt trừ tai họa.
Là tổ chức đứng thứ hai đương nhiên Sơn Hà Vô Dạng có thế lực rất lớn, Bá Viễn có thân phận chức nghiệp đặc thù, phàm là để tâm điều tra một chút, không quá nửa tháng đã có thể tra xét tất cả đạo sĩ nổi danh cả nước.
Rất hiển nhiên tất cả mọi người đều nghĩ thông suốt điểm này, Lưu Vũ mím môi nói: "Người không phạm ta ta không phạm người, từ hôm nay, Sơn Hà Vô Dạng cùng chúng ta triệt để kết thù!"
Bá Viễn cùng Lưu Vũ liếc nhau một cái, thở dài nói: "Vốn còn đang do dự có nên cùng Vĩnh An bọn họ đối đầu với Sơn Hà Vô Dạng hay không, hiện tại không còn gì phải do dự nữa."
Chỉ chốc lát sau, bọn Santa vội vàng hoảng hốt chạy tới, thế nhưng Cao Khanh Trần vẫn còn đang trong phòng giải phẫu.
Đột nhiên cửa phòng giải phẫu mở ra, bên trong đi ra một bác sĩ thân hình cao lớn, mọi người nhao nhao vây quanh hỏi han tình huống.
Bác sĩ tháo khẩu trang ra, cau mày nói: "Tình hình không lạc quan, gia đình phải chuẩn bị tâm lý."
Bác sĩ còn chưa dứt lời, Doãn Hạo Vũ liền xông lên dùng tiếng Trung quát: "Ý anh là sao!"
"Đừng làm thế! Đừng làm thế!" Bá Viễn nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo Doãn Hạo Vũ, vội vàng khuyên nhủ.
"Còn có thể kéo dài bao lâu nữa?" Lưu Vũ nhanh chóng khiến bản thân trấn định lại, bình tĩnh hỏi.
"Với đầy đủ các thiết bị y tế có thể kéo dài trong ba ngày."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ, xin hãy cố gắng hết sức giúp anh ấy cầm cự!" Lưu Vũ kiên định nói.
Sau khi bác sĩ đi, Bá Viễn lặng lẽ mở miệng hỏi Lưu Vũ: "Em có cách gì đúng không?"
"Đúng vậy, nhưng em không chắc mình có thể làm được."
Lưu Vũ hạ giọng nói: "Em có một ý tưởng, có thể vào game sớm hơn được không?"
Ánh mắt Bá Viễn đột nhiên sáng lên, bừng tỉnh nhận ra: "Em muốn lợi dụng năng lực chữa lành siêu việt trong trò chơi của Tiểu Cửu, để cứu mạng cậu ấy?"
"Em sẽ gọi điện thoại cho Cố Bình Minh, anh khoan hãy nói, sợ rằng mọi người sẽ vui mừng vô ích."
Nói xong Lưu Vũ lặng lẽ rời khỏi hành lang, ở trong nhà vệ sinh gọi điện thoại cho Cố Bình Minh: "Cố đội, bên tôi có việc gấp!"
"Có chuyện gì vậy? Cậu có vẻ vội?" Cố Bình Minh tựa hồ vừa mới tỉnh ngủ, thanh âm lười biếng còn mang theo chút tiếng mũi.
"Cao Khanh Trần bị người Sơn Hà Vô Dạng bắn bị thương, hiện tại đang cấp cứu trong phòng phẫu thuật, tình hình bây giờ rất xấu. Anh cũng biết đấy, nếu Tiểu Cửu vào game sẽ được chữa trị nhờ năng lực trị thương của mình."
"Cậu muốn vào game trước thời hạn?"
"Đúng vậy, có biện pháp nào để vào không?"
"Người chơi thuộc top 10 chiến đội quả thật đều được tự do lựa chọn thời gian vào game, nhưng gần đây tôi có chút việc, chờ tôi sắp xếp ổn thỏa sẽ gọi lại cho cậu.
"Nếu có thể mong anh nhanh lên một chút!"
Lưu Vũ ngữ khí kiên định nói: "Còn nữa, chúng tôi đáp ứng cùng các anh đối đầu Sơn Hà Vô Dạng!"
Lưu Vũ gọi điện thoại xong tựa vào vách tường lạnh như băng thở phào nhẹ nhõm, quả thật là trời không tuyệt đường sống!
Cậu vội vàng trở lại trước phòng giải phẫu nói tin tức tốt cho mọi người, những người khác vừa nghe đều thả lỏng tinh thần, Doãn Hạo Vũ vốn vẫn luôn căng thẳng trực tiếp khóc ra.
Trưa hôm sau Cố Bình Minh gọi điện thoại cho Lưu Vũ: "Này Vũ đội, tình huống bên tôi có thay đổi."
"Không thể vào game sao?" Lưu Vũ trong nháy mắt khẩn trương lên, bất giác nâng cao thanh âm.
"Cũng không phải, chủ yếu là lúc tôi thương lượng với Lục đội trưởng bị Sở Kiêu tổ chức Kiêu Long nghe thấy, Sở đội trưởng nói hắn muốn đi."
"Mặc kệ là Sở Kiêu hay Tần Kiêu, có thể vào là được!" Lưu Vũ lại thở phào nhẹ nhõm nói.
Lâm Mặc đang gọt táo nghe được hai chữ "Sở Kiêu", thân thể chấn động, tay run lên, vỏ táo vốn kéo dài hoàn mỹ bị đứt đoạn, cậu xông tới đoạt lấy điện thoại di động của Lưu Vũ quát: "Vì sao! Vì sao lại là Sở Kiêu! Tôi có mâu thuẫn với hắn đó, hắn sẽ không phải đặc biệt đến để trả thù tôi chứ! Ah, ah! Đừng mà!"
Chờ Lưu Vũ lấy lại điện thoại di động Cố Bình Minh đã sớm cúp máy, cũng không biết có nghe thấy Lâm Mặc mèo khóc sói gào hay không.
Sở Kiêu nhanh chóng mang theo một người chơi trong đội của hắn vô cùng cao ngạo xuất hiện ở bệnh viện.
Lâm Mặc có thể trốn bao xa liền trốn bằng được, mọi người đều một lòng cứu người nên lười nói chuyện nhiều, chỉ có Lưu Vũ tùy tiện cùng hắn hàn huyên vài câu, sau đó bọn họ ở trong phòng chăm sóc đặc biệt của Cao Khanh Trần cùng nhau vào game.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro