Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Tất cả ngây dại, sững sờ nhìn xung quanh, Cao Khanh Trần bị Doãn Hạo Vũ ôm chặt, kích động la lên: "Làm sao vậy? Thật đáng sợ a~"

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Trương Gia Nguyên bật điện thoại di động mở đèn pin lên, rọi đến khắp nói, nhìn thấy Santa và Mika vẫn đang giữ chặt Lâm Mặc ở giữa, một vài người không rõ nguyên nhân vì sao sững sờ tại chỗ.

Lưu Chương từ trên ghế sofa đứng dậy, lẩm bẩm hỏi: "Mất điện sao? Có nên gọi cho quản lý khách sạn hỏi không?"

May mà ngày hôm qua Lưu Chương có lưu số của quản lý khách sạn, đối mặt với tình huống bất ngờ hiện tại cũng không đến mức bị động.

Sau khi mở khóa màn hình điện thoại, Lưu Chương giơ điện thoại lên lắc lư trong không khí, nghi hoặc lẩm bẩm: "Điện thoại di động của tôi không có tín hiệu..."

"Sao có thể? Anh dùng dữ liệu di động cũng không được sao?" Lưu Vũ mơ hồ nhận ra không ổn, cúi đầu nhìn thoáng qua di động của mình, rõ ràng cũng không có dịch vụ.

Trương Gia Nguyên cũng cúi đầu kiểm tra một chút, cảm thấy kỳ quái hỏi: "Di động của em cũng không có tín hiệu, vừa rồi Lưu Chương còn gửi video được, sao bây giờ lại không được?"

"Mất điện không thể ảnh hưởng đến việc sử dụng di động, tình hình không ổn..." Châu Kha Vũ với nhiều năm kinh nghiệm lập tức cảnh giác, đứng lên nói với mọi người: "Mọi người tụ lại một chỗ trước đã, mau!"

"Đúng vậy, chúng ta phải bình tĩnh, mọi người trước tiên tới đây cùng nhau phân tích tình huống hiện tại." Lưu Vũ tận lực giữ bình tĩnh, cao giọng gọi.

Tất cả nhanh chóng tụ tập xung quanh sô pha, không hẹn mà cùng vội vàng lấy di động ra xem xét, kết quả...

Không có tín hiệu.

"Chuyện này sao có thể xảy ra?" Lưu Chương cảm giác tim đập có chút nhanh, anh theo bản năng ôm ngực, thập phần khó hiểu nói.

Santa thấy bầu không khí trở nên căng thẳng, đưa ra một giả thiết: "Có khi nào do trên đảo mất điện nên tháp tín hiệu cũng ngừng hoạt động?"

Châu Kha Vũ cẩn thận nghĩ lại từng chi tiết từ khi bọn họ tới khách sạn này, cau mày nói: "Tôi cảm thấy sự tình không hề đơn giản..."

"Nhưng mà... ha, ah..." Lưu Chương vừa muốn phản bác cái gì đó, nhưng thân thể bất chợt truyền đến cảm giác vô lực, trái tim anh đập cực nhanh, ngã ngồi trên sô pha thở dốc.

"Lưu Chương!"

Mọi người không hẹn mà cùng gọi tên Lưu Chương, lo lắng vây quanh, Lưu Chương ôm đầu khoát tay nói: "Không có việc gì, chỉ là có chút choáng đầu, trái tim đập hơi nhanh."

"Trái tim..." Lưu Vũ ôm ngực, từng ngụm hít thở không khí, sau khi không khí thơm ngát ngọt ngào tiến vào khoang mũi, cậu lập tức nhận thấy thân thể mình có chút nhũn ra, một tay giữ chặt cánh tay Bá Viễn nói: "Không khí trong phòng này không thích hợp..."

Mọi người theo đó cẩn thận ngửi thấy một mùi hương trong không khí, Châu Kha Vũ lập tức che miệng mũi lại: "Không khí tầng hầm không dễ lưu thông, không khí nơi này rất có thể có vấn đề, chúng ta phải rời khỏi nơi này trước!"

Bá Viễn quyết định: "Santa mang Lưu Vũ, Châu Kha Vũ mang Lưu Chương, chúng ta đi nhanh!"

Trương Gia Nguyên ở phía trước cầm di động chiếu sáng, Bá Viễn theo sát phía sau cậu, Santa nhanh chóng ôm lấy Lưu Vũ, Châu Kha Vũ cũng một tay đỡ Lưu Chương lên, vội vàng đuổi theo mọi người.

Thang máy không thể sử dụng, một đám người thông qua cầu thang u ám đi tới đại sảnh tầng một, giờ phút này đại sảnh yên ắng trống rỗng, một bóng người cũng không có.

Lúc này cũng vừa đến buổi chiều, bên ngoài trời vẫn còn sáng, chỉ là an tĩnh đến đáng sợ.

Cửa khách sạn đã bị khóa chặt, Bá Viễn gân cổ kêu nửa ngày cũng không thấy ai đáp lại.

Trong lòng mọi người đều có suy đoán không tốt, mất điện, không có tín hiệu, cửa bị khóa, tất cả tuyệt đối không phải trùng hợp, mà là có người cố ý nhắm vào bọn họ!

"Cánh cửa này có thể dùng lực phá vỡ không?" Trương Gia Nguyên hít mạnh một hơi, vỗ lên cửa kính khách sạn.

Doãn Hạo Vũ lắc đầu, nghiêm túc trả lời: "Trừ phi anh dùng xe tông..."

"Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?" Cao Khanh Trần có chút bối rối hỏi.

Lâm Mặc thống khổ ôm đầu kêu lên: "Ôi, chúa ơi! Chúng ta đi nghỉ mát thôi mà!"

"Nguyên nhi, em nói đi, chúng ta hiện tại không ở trong game đúng không?" Lâm Mặc nắm chặt cổ áo sơ mi Trương Gia Nguyên, liều mạng lắc lắc, phát ra tiếng rên rỉ tuyệt vọng.

Thân thể Trương Gia Nguyên theo sự lay động của Lâm Mặc tim đập càng lúc càng nhanh, cậu ôm lấy Lâm Mặc đang lắc lư, cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình.

"Mọi người bình tĩnh đã, nhiều màn khó khăn như vậy chúng ta đều có thể vượt qua, không có đạo lý lại thua ở chỗ này." Lưu Vũ và Lưu Chương đã rơi vào hôn mê, Bá Viễn vội vàng đứng ra ổn định lòng người: "Mất điện rồi, phòng nghỉ cũng không thể vào được. Chúng ta trước tiên đem hai người họ tìm chỗ nằm nghỉ, sau đó để Tiểu Cửu xem qua một chút."

Khách sạn vừa mất điện, bọn họ chẳng khác nào bị nhốt trong một tòa nhà rộng lớn nhưng chật hẹp, vì không gian hoạt động chỉ còn mỗi khu vực công cộng, cuối cùng chỉ có thể đặt Lưu Vũ và Lưu Chương trên sô pha ở sảnh khách sạn.

Đây không phải là ở trong game, Cao Khanh Trần cũng không có công cụ y tế, chỉ có thể đơn giản thay bọn họ kiểm tra thân thể một chút.

"Yên tâm đi, không có việc gì, tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng..." Cao Khanh Trần kiểm tra xong, thở phào nhẹ nhõm nói: "Bất quá, tôi có một nghi vấn, nếu như do không khí vậy vì sao chỉ có hai người họ trúng chiêu?"

"Tôi đoán, không chỉ không khí, hai người họ còn uống rượu!" Châu Kha Vũ ánh mắt lóe sáng, nhanh chóng trả lời.

Trương Gia Nguyên cảm thấy trái tim mình đập càng lúc càng nhanh, cố nén cảm giác khó chịu, nghi hoặc nói: "Thế nhưng, rượu bị niêm phong mà!"

"Nếu là ly rượu thì sao?" Bá Viễn đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía mọi người, tiếp theo lại bổ sung: "Hơn nữa không chỉ có ly rượu, trên hoa quả cũng có thể..."

Trương Gia Nguyên lập tức nhớ ra mình ăn một quả nho, thì ra mình cũng trúng chiêu, nhưng cậu lại nghĩ lại, mình ăn ít, chắc sẽ không có việc gì, hay là không nên nói ra khiến cho mọi người thêm rối loạn.

"Cho nên, những người này muốn đầu độc, hay là muốn vây chết chúng ta?" Riki bất chợt đứng ra, suy tư hỏi.

Cao Khanh Trần lắc đầu giải thích: "Đây không phải độc dược, hẳn là thuốc gây mê..."

"Những người này đến tột cùng muốn làm gì?" Bá Viễn suy tư lẩm bẩm, lời này vừa nói ra tất cả đều lâm vào trầm tư.

Biết trước hành tung của bọn họ, hao phí rất nhiều công phu tỉ mỉ thiết kế chuyện này, lại không cần mạng của bọn họ, vậy thì muốn cái gì?

Trương Gia Nguyên cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại di động của mình, trong lòng cả kinh, nhanh chóng điều chỉnh điện thoại thành chế độ tiết kiệm điện, khẩn trương nói: "Mọi người nhìn xem điện thoại của mình còn bao nhiêu pin đi, di động của em sắp hết pin rồi..."

"Mười ba phần trăm." Bá Viễn lấy điện thoại di động ra nhìn thoáng qua, nhíu chặt mày.

Sắc mặt Châu Kha Vũ không tốt lắm trả lời: "Mười lăm phần trăm."

"Tôi và Mika còn có Riki, đều hơn ba mươi." Santa lần lượt nhìn điện thoại di động của hai người Mika và Riki.

Doãn Hạo Vũ nhìn thoáng qua điện thoại của Cao Khanh Trần, lắc đầu trả lời: "Pin của bọn em cũng không nhiều, vì chơi ở bãi biển nên không chú ý cái này, lúc trở về tắm rửa cũng không nhớ tới việc sạc pin..."

Nói xong, mọi người lại rơi vào trầm mặc.

Điện thoại không còn tín hiệu nhưng bọn họ vẫn không từ bỏ ý định cầu cứu bên ngoài, cầm di động đến khắp các góc đại sảnh khách sạn thử qua, nhưng vẫn không có tín hiệu.

Cuối cùng, di động của hầu hết mọi người vì hết pin mà tắt máy.

Lúc này không một ai muốn nói chuyện, tất cả im lặng hoặc ngồi hoặc đứng, cảm xúc vô cùng chán nản.

Trời cũng dần dần tối đen, trong lòng Bá Viễn chợt nảy ra một ý nghĩ rất đáng sợ, có phải những người kia giờ phút này đang trốn ở một nơi nào đó trong khách sạn, chỉ chờ bọn họ bị giày vò đến sức cùng lực kiệt, sau đó thình lình xuất hiện đem cả đám một lưới bắt hết không?

"Chúng ta không thể ngồi chờ chết!" Bá Viễn đột nhiên mở miệng nói: "Tối đa chỉ có thể chặn tín hiệu trong một khu vực nhất định, chỉ cần chúng ta có thể thành công rời khỏi khách sạn sẽ có cơ hội cầu cứu bên ngoài!"

Nói xong, anh cân nhắc hồi lâu, đề nghị: "Cao Khanh Trần em ở đây chăm sóc Lưu Chương cùng Lưu Vũ, những người khác chia thành nhóm hành động..."

"Santa Riki cùng Mika một nhóm, Doãn Hạo Vũ cùng anh một nhóm, Trương Gia Nguyên Lâm Mặc cùng Châu Kha Vũ một nhóm, chúng ta đi tìm xem có cách nào rời khỏi khách sạn hay không." Sau đó, Bá Viễn lại nói với mọi người: "Và, bên trong khách sạn không nhất thiết sẽ an toàn, vì vậy tất cả mọi người phải cẩn thận!"

Trương Gia Nguyên, Lưu Chương, Châu Kha Vũ, Bá Viễn và Lưu Vũ ban đầu chơi game nên di động đều hết pin, chỉ còn lại điện thoại của Mika, Riki, Santa, Doãn Hạo Vũ và Cao Khanh Trần còn lại một ít pin.

Bởi vì khách sạn mất điện cần có ánh sáng, cuối cùng bọn họ đem điện thoại chia ra, sử dụng lượng pin ít ỏi còn lại để chiếu sáng, ba nhóm giơ lên di động chiếu ra ánh sáng mờ nhạt, lần lượt đi về các hướng khác nhau...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro