Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 21

"Ngươi biết Lâm Mộng Viên? Ngươi là ai?"

Tô Bình Hà ở quán trà nghe qua câu chuyện biểu tiểu thư Lâm Mộng Viên của Tôn phủ, cô gái đáng thương cả nhà bị giết còn bị lừa trở về để kết thông gia.

Cô bé kia cung kính thành thật trả lời: "Ta là Ngọc Minh, hai mươi hai năm trước là nha hoàn Tôn phủ, ta cùng Lâm đại tiểu thư, sau khi chết mới quen biết."

"Ngươi là nha hoàn Tôn phủ?" Cao Khanh Trần có chút kinh ngạc hỏi ngược lại một câu.

Bá Viễn tiếp tục truy hỏi: "Ngươi là nha hoàn của ai? "

"Mẹ đẻ của Tứ thiếu gia Tôn phủ, Bạch Lan Nhược, Bạch di nương."

Nghe Ngọc Minh nói như vậy, mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng Doãn Hạo Vũ có trí nhớ cực tốt lập tức phản ứng lại, "Tôn Tứ Tướng Quân, Tôn Trường Toại?"

"Các ngươi quen Tứ thiếu gia? Ngài ấy... Hiện tại, có tốt không?" Trong nháy mắt cảm xúc của Ngọc Minh trở nên có chút kích động, nàng do dự hỏi.

"Chỉ biết đến, nhưng không thân thuộc. Hắn rất tốt, làm Tướng Quân, có quyền có thế..." Bá Viễn ngắn gọn trả lời, sau đó bỗng nhiên nhớ tới cấm địa quỷ dị thần bí kia, tiếp tục hỏi: "Đúng rồi, Tôn phủ các ngươi có một cấm địa gọi là Ngọc Xuân Đường, nghe nói một vị di nương rất được sủng ái đã từng ở đấy... Ngươi, có biết nơi này không?"

"Chuyện gì vậy, Ngọc Xuân Đường đã trở thành cấm địa rồi sao?" Tâm tình Ngọc Minh lại trùng xuống, ý cười trên mặt mang theo một chút bi thương cùng trào phúng, "Đó chính là nơi ở của Bạch di nương."

"Vậy tại sao ngươi lại ở cái nơi quỷ quái này?" Cao Khanh Trần nhìn thoáng qua hoàn cảnh chung quanh, tò mò hỏi.

""Bởi vì ta biết những bí mật sâu xa nhất, đen tối nhất và mờ ám nhất của Tôn phủ." Ngọc Minh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, mặt không chút thay đổi trả lời: "Cho nên, ta bị diệt khẩu."

"Tại sao?"

"Bí mật gì?"

Mọi người không hẹn mà cùng hỏi.

Linh hồn trong suốt của Ngọc Minh đi tới đi lui, tầm mắt nhìn về phía xa xa trôi theo hồi ức, càng lúc càng xa...

"Một câu chuyện dài, các vị có nguyện ý nghe không?"

"Ta vốn là con của một gia đình nghèo ở làng phía Nam sông Dương Tử, chín tuổi bị cha mẹ bán cho nha tử, trở thành 'Ngựa gầy* Dương Châu'."

*Là một nghề ở thời Minh Trung Quốc. Đầu tiên bỏ vốn mua những bé gái có diện mạo đẹp trong gia đình nghèo khổ về tập trung tại một chỗ, cho học thơ ca, nhảy múa, đánh cờ, vẽ tranh, sau khi lớn lên bán cho người giàu làm thiếp hoặc tửu lâu nhà chứa kiếm lời. Bởi vì mấy bé gái này nhà nghèo gầy yếu, nên cái tên "Ngựa gầy" từ đó mà ra.

"Cô cô bỏ tiền bồi dưỡng những nữ tử mua được, chờ chúng ta lớn lên, có thể bán được giá tốt. Nhưng ta không hề muốn làm ngựa gầy Dương Châu, nhiều lần chạy trốn bị bắt, bởi vậy không ít lần bị đánh. Về sau dần dần lớn lên, mười bốn tuổi, bọn họ chuẩn bị đem ta bán cho một phú thương, ta không chịu đi, thiếu chút nữa bị đè chết đuối trong nước, ngay ngày hôm đó, ta gặp được người thay đổi cả cuộc đời ta..."

Lúc đó Bạch Lan Nhược chỉ mới mười bảy tuổi, nhưng đã trở thành hoa khôi chấn động vùng Giang Nam, tuổi còn trẻ thanh danh đã vang xa, không chỉ bởi vì mỹ mạo vô song cùng trí thông minh nhanh nhẹn của nàng, mà còn bởi vì nàng có một đôi chân nhỏ hai tấc hai.

Khi còn bé Bạch Lan Nhược đã bộc lộ tư thái khuynh thành, học cái gì cũng giỏi, cô cô nhìn trúng mỹ mạo cùng sự thông tuệ của nàng, vì thế liền bỏ ra số tiền lớn bồi dưỡng nàng. Cầm kỳ thư họa ca múa tửu trà, nàng đều tinh thông mọi thứ.

Nhưng chỉ có mỹ mạo cùng tài hoa còn chưa đủ, chân nhỏ cũng là tiêu chuẩn trọng yếu để quan to quý nhân lựa chọn nữ tử, thậm chí còn không nhìn mặt không nhìn thân hình, chỉ nhìn chằm chằm một đôi "Tam Thốn Kim Liên*".

*Gót sen 3 tấc (1 tấc xấp xỉ 3,3 cm): Xuất pháp từ tục bó chân. Tục bó chân xuất hiện vào thời nhà Tống do nền Nho giáo Trung Quốc bị nghiêm khắc và khô khan hóa nhưng phổ biến nhất vào thời nhà Thanh. Có nhiều giả thuyết về xuất xứ của tục bó chân. Một trong những giả thuyết được nhắc đến nhiều là câu chuyện về một cung phi của Hán Thành Đế tên là Triệu Phi Yến. Nàng đã quấn những dải lụa quanh bàn chân và nhảy múa. Hán Thành Đế vì rất ấn tượng với dáng điệu của Triệu Phi Yến khi nhảy múa trên đôi chân bó gọn nên gọi nó là "Kim Liên Tam Thốn" (Gót Sen Ba Tấc) và ra lệnh cho những cung phi khác cũng bắt chước theo. (Nguồn: Wikipedia)

Nhưng để có được bàn chân nhỏ không hề dễ dàng, phải chấp nhận thịt hư xương gãy, đem xương đầu bàn chân bẻ gãy gấp xuống dưới nửa bàn chân sau, sau đó dùng dao gọt bỏ thịt dư bị giẫm nát thối rữa trên bàn chân, dùng vải bọc chặt, tạo thành hình dạng "hoàn mỹ".

Bọn họ đã dùng rất nhiều tiền của bồi dưỡng Bạch Lan Nhược để tranh được danh hiệu hoa khôi, đương nhiên không thể để nàng tụt lại phía sau người khác, vì thế mặc kệ nàng đau đớn khổ sở vẫn nhẫn tâm bó lại đôi chân, gián tiếp biến nàng thành người gần như tàn phế.

Nàng không thể đứng quá lâu, không thể đi quá xa, nhưng bọn họ cũng không cần nàng đứng lâu, cũng không cần nàng đi xa, nàng chỉ cần có thể đứng một chỗ múa vài điệu đơn giản cho quan to quý nhân xem là đủ rồi.

"Vẻ đẹp" tàn khốc trộn lẫn máu và nước mắt này cũng giúp nàng được bầu làm hoa khôi khi còn trẻ và sở hữu chiếc thuyền hoa của riêng mình.

Ngày cô cô bức ép muốn bán Ngọc Minh cho phú thương, vừa lúc thuyền hoa Bạch Lan Nhược đi ngang qua, nàng bị tiếng mắng chửi, tiếng khóc cùng tiếng nước quấy nhiễu, một đôi tay với những móng tay nhuộm màu hoa Phượng Tiên mở cửa sổ gỗ, ghé mắt nhìn Ngọc Minh gần như bị tra tấn đến gần chết nói: "Nha đầu thật mạnh mẽ, nếu không muốn bị bán, vậy đi theo ta có được không?"

Ngọc Minh vốn có tư chất bình thường, hơn nữa tính tình lại cương liệt, cô cô cũng rất sợ nàng phá nát bảng hiệu của mình, hiện giờ hoa khôi còn nguyện ý bỏ tiền ra mua nàng, há có đạo lý không chịu, từ nay về sau, Ngọc Minh liền trở thành nha hoàn thiếp thân bên cạnh Hoa khôi Bạch Lan Nhược.

"Cô nương nhà chúng ta, là cô nương tốt nhất trên đời này." Trong mắt Ngọc Minh mang theo cảm kích, kiên định nói.

"Bởi vì nhan sắc hơn người, nàng nhiều lần được coi là lễ vật tặng cho người khác, qua lại giữa trạch viện của các quan to quý nhân. Nhưng ta tình nguyện theo cô nương suốt đời."

"Nàng bị quan viên khác coi như vật phẩm hối lộ đưa cho Tôn lão gia, lúc ấy Tôn lão gia đã chán ghét kế thất phu nhân, có được cô nương nhà chúng ta, đương nhiên vui mừng, đối với cô nương nhà chúng ta cũng là trăm nghìn sủng ái."

"Nhưng ta biết, từ thuyền hoa ọp ẹp đến trạch viện tường cao cửa rộng, cô nương chưa bao giờ thật sự vui vẻ."

Nàng không còn là chính mình, nàng không bao giờ được đối xử như một con người, mà như một vật phẩm. Những tên nam nhân kia đánh giá cao tài năng của nàng nhưng không bao giờ nhìn thẳng vào tâm trí nàng, chỉ muốn nhốt nàng như một con chim hoàng yến biết hát trong lồng để xem.

"Ta đã tận mắt chứng kiến nỗi đau của nàng ấy và hiểu thấu sự cô đơn bất lực của nàng ấy."

"Nàng ấy uyên bác, thích đọc sách, bởi vì nàng chỉ có thể thông qua những trang sách nhìn thấy thế giới bên ngoài, nhìn thấy cảnh sắc non sông mà nàng khao khát."

"Mãi đến sau này, cô nương chúng ta mang thai Tứ thiếu gia, nàng không còn đau khổ tiêu cực nữa, điều này mang đến cho nàng một ít mong đợi..."

Chỉ giây lát, biểu tình của Ngọc Minh từ dịu dàng dần dần trở nên lạnh như băng, nàng chuyển đề tài nói: "Ta nhớ rõ ràng, ngày cô nương gặp chuyện không may là Tết Nguyên Tiêu."

"Tối hôm đó, ta được cô nương bảo đi chợ mua hoa đăng, mà ở tiền viện Tôn phủ có diễn kịch, hầu như tất cả hạ nhân trong phủ đều chạy đi xem náo nhiệt. Ngọc Xuân Đường chỉ còn lại một tiểu nha hoàn ở bên cạnh cô nương, cô nương nói đói, tiểu nha hoàn liền đi phòng bếp nhỏ nấu ăn cho cô nương. Phòng bếp nhỏ cách phòng ngủ của cô nương không xa, gọi một tiếng là có thể nghe thấy, cho nên tiểu nha hoàn cũng rất yên tâm rời đi. "

"Ai cũng không ngờ tới, Tam thiếu gia Tôn Trường Thuận mới mười sáu tuổi, ở trong yến hội uống say khướt, cầm thú này thừa dịp thủ vệ lơi lỏng bốn phía không có người lẻn vào phòng cô nương, ý đồ làm ô uế thứ mẫu đang mang thai tám tháng của hắn, mặc dù không thành, nhưng hại cô nương động thai khí mà sinh non."

"Cũng may tiểu nha hoàn đúng lúc nghe thấy tiếng động chạy tới, nhưng bởi vì không nhìn thấy mặt Tam thiếu gia, giơ dao lên liền trực tiếp chém về phía chân Tôn Trường Thuận. Đến khi Tôn Trường Thuận quay đầu lại, tiểu nha hoàn mới nhìn thấy người này vậy mà lại là Tam thiếu gia, cây dao trong tay vì hoảng sợ trực tiếp rơi xuống đất."

"Nhưng Tôn Trường Thuận lại là người được nuông chiều từ bé, có thù tất báo, hắn lập tức nhặt con dao lên dùng một nhát chém chết tiểu nha hoàn trước mặt cô nương, khung cảnh cực kỳ đẫm máu tàn nhẫn. Những nha hoàn khác bên ngoài nghe thấy động tĩnh, vội vàng chạy vào xem xét tình huống, nhưng tất cả đều bị Tôn Trường Thuận chém chết ở hành lang dài bên ngoài."

Bá Viễn đột nhiên nhớ lại ảo cảnh mà Riki từng nói với anh, tình cảnh khi đó Riki trốn sau bình phong nhìn thấy cơ hồ giống hệt lời Ngọc Minh kể, có lẽ đó không phải là ảo cảnh, mà là tình cảnh ngày xưa tái hiện lại.

"Cô nương bị kinh hãi cực độ, sinh non tại chỗ, vị trí thai nhi của cô nương không được bình thường, dẫn đến khó sinh, mất một đêm mới sinh ra tiểu thiếu gia, cuối cùng mất máu quá nhiều mà qua đời."

Nhiều năm như vậy, nhắc tới cái chết của Bạch Lan Nhược, Ngọc Minh vẫn không nhịn được nghẹn ngào, nhưng trong đôi mắt đẫm lệ của nàng lại mang theo một chút vui mừng.

"Cô nương tuy rằng không thể sống, nhưng trước khi lâm chung, ta nhìn thấy trong mắt nàng là sự vui mừng cùng chờ mong, ta nghĩ nàng cả đời bị giam cầm, rốt cục xem như được giải thoát đi?"

"Cô nương thích ca hát, nàng từng nói với ta, nếu có kiếp sau, nàng muốn làm một con chim, có thể tự do tự tại bay lượn giữa đất trời sông núi, ca hát cho vạn vật trên thế gian này nghe..."

Nghe xong câu chuyện này, Cao Khanh Trần hít sâu một hơi, rất là đồng tình an ủi Ngọc Minh: "Không cần quá khổ sở, ta nghĩ hiện tại nàng hẳn đã thực hiện được nguyện vọng của mình."

Ngọc Minh bái lạy Cao Khanh Trần, nhẹ giọng trả lời: "Cảm ơn ngươi."

Doãn Hạo Vũ yên lặng ôm Cao Khanh Trần, tiếp tục hỏi: "Như vậy về sau thế nào, Tôn Trường Thuận nhận hình phạt gì?"

"Tôn lão gia tuy rằng đau lòng, nhưng không dám làm gì với súc sinh Tôn Trường Thuận kia, chuyện này rốt cuộc vẫn là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không..."

Mặc dù Ngọc Minh bình tĩnh trả lời, nhưng trong mắt nàng lấp đầy hận thù không thể che dấu được, chẳng qua bởi vì nàng thật sự bất lực, cho nên đang ép buộc bản thân bình tĩnh mà thôi.

"Mà với tư cách là một trong số ít người biết chuyện, ta cũng bị diệt khẩu rất nhanh, thi thể ném vào hố chôn này."

"Ngươi bị trận pháp ảnh hưởng nên không thể đầu thai chuyển thế, nhưng ngươi nhiều năm tích đức làm việc thiện, ta sẽ đưa ngươi đến nơi ngươi nên đến. Về phần báo thù, chuyện này ta sẽ nói cho Tứ thiếu gia Tôn Trường Toại, tin rằng hắn sẽ đưa ra quyết định chính xác."

Nghe Bá Viễn nói xong, Ngọc Minh yên lặng suy tư một lúc lâu, cuối cùng vẫn gật đầu tỏ vẻ nguyện ý rời đi.

Tiễn Ngọc Minh xong, không còn trận pháp ngăn cản, bọn Bá Viễn một đường đi tới cấm địa trong rừng mà không gặp chút trở ngại.

Doãn Hạo Vũ nhíu chặt mày, trái tim cậu vừa nhói vừa khó chịu, càng đi vào bên trong, loại cảm giác này lại càng rõ ràng, trong đầu cậu nhận được một ít tin tức về Châu Kha Vũ, mà những tin tức này lại khiến cậu cảm thấy vô cùng khổ sở bất an, thậm chí có chút xúc động muốn rút lui.

Lúc trước tuy rằng cậu luôn có dự cảm với một ít manh mối và nguy cơ, nhưng chưa từng giống như lúc này, khiến trong lòng cậu sinh ra ý định rút lui...

Còn chưa chân chính bước vào cấm địa, Bá Viễn đã nhìn thấy trên thân cây vây quanh cấm địa đều có dấu vết trận pháp của đạo gia, chỉ là dây thừng đỏ đã đứt đoạn, rải rác khắp nơi, bùa vàng cũng chỉ còn sót lại mảnh vụn, có thể đại khái nhìn ra hình dáng ban đầu.

Hẳn là từng có người công lực thâm hậu muốn diệt trừ con Huyết Cương này, nhưng hiện giờ xem ra, Huyết Cương vẫn như trước không hề hấn, còn mấy vị đồng nghiệp kia của mình chắc đã xuống Hoàng Tuyền rồi.

Nhưng nếu những người đó có chuẩn bị mà đến, đồ đạc mang theo trên người hẳn sẽ không ít, khẳng định còn lưu lại một vài thứ bọn họ có thể dùng được.

Bá Viễn bảo bọn họ đi xung quanh cấm địa cẩn thận tìm kiếm, quả nhiên tìm thấy được mấy cái túi giấy dầu, sau khi mở ra, bên trong là những quyển đạo thuật có chút cũ nát không còn nguyên vẹn, còn có một ít pháp khí.

Mở mấy quyển đạo thuật ra xem, tay Bá Viễn bắt đầu không ngừng phát run, Cao Khanh Trần nhạy cảm nhận thấy Bá Viễn không thích hợp, ân cần hỏi: "Viễn ca, anh sao vậy? Có khó chịu ở đâu không?"

"Không phải, anh chỉ hơi kích động, vậy mà tìm được Hồng Đô đạo tông đã thất truyền!" Hai mắt Bá Viễn phát sáng, anh hít sâu một hơi, tốc độ nói cực nhanh: "Nghe nói, thời kỳ đầu nhà Thanh, đã từng có một môn phái đạo giáo thần bí rất hưng thịnh trong dân gian, bọn họ tinh thông gọi hồn, kéo dài mạng sống, luyện thi, dưỡng quỷ, thay hình hoán ảnh, bắt hồn và sai khiển thần tướng, cùng nhiều pháp thuật thần bí khác, các đệ tử ngao du khắp nơi trong dân gian, có chính có tà, thiện ác khó phân, đây chính là phái Hồng Đô."

"Lúc ấy rất nhiều tông phái hỗn loạn sau đó biến mất hoàn toàn, nhiều đạo thuật độc môn thần bí cũng trở thành thứ trong truyền thuyết, không hề lưu lại chút gì." Bá Viễn kiên nhẫn giải thích, khó nén hưng phấn trong lòng: "Không nghĩ tới cơ duyên xảo hợp tìm thấy trong trong thế giới game, hôm nay có thể chiêm ngưỡng nghiên cứu, chính là may mắn đời này!"

"Cứu người quan trọng hơn, hay là để sau này từ từ xem đi." Mika nhớ tới Châu Kha Vũ còn chưa rõ tung tích, có chút lo lắng thúc giục một chút, Bá Viễn cũng không hề bị quấy rầy, bình tĩnh trả lời: "Mấy người chúng ta đi đối phó Huyết Cương, gần như không có phần thắng, cho nên trước tiên anh phải khôi phục trận pháp này, hơn nữa từ những đạo thuật này tìm ra một pháp thuật lợi hại đủ để đối phó với Huyết Cương."

Lúc này, thời điểm đen tốt nhất của màn đêm sắp kết thúc, chân trời loáng thoáng lộ ra sắc trắng, trên dưới Tôn phủ thế nhưng không có lấy một người được nghỉ ngơi, toàn bộ trạch viện loạn thành một đoàn.

"Lão gia chết rồi!"

"Hả? Đột ngột thế sao?"

"Lão gia là bị ai đó giết chết!"

"Tình huống gì?"

"Chính là bị giết chết, lúc lão quản gia đến, nhìn thấy đầu cùng thân thể lão gia tách rời!"

"Ai lại giết lão gia nhà chúng ta làm gì? Dù sao ông ấy vốn cũng không sống được bao nhiêu ngày..."

"Suỵt —— ai biết được? Lão gia chúng ta khi còn trẻ cũng đã đắc tội không ít người, nói không chừng là trả thù, vết cắt kia rất gọn gàng dứt khoát, vừa nhìn đã biết có kinh nghiệm."

......

Những lời này, vừa lúc bị Lưu Vũ, Lâm Mặc cùng Riki trốn ở phía sau núi giả nghe được.

Sau khi Lâm Mặc và Riki cứu Lưu Vũ, ba người đang chuẩn bị quay về phòng, Tôn phủ lại lần nữa náo loạn, người hầu cầm đèn lồng chạy tán loạn khắp nơi, trước tình hình khẩn cấp không còn cách nào khác, ba người bọn họ chỉ có thể trốn ở phía sau núi giả.

Không nghĩ tới vừa trốn xong, nghe được một manh mối lớn: Lão gia Tôn phủ chết, còn là bị người giết chết.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Lâm Mặc có chút khó hiểu nói thầm: "Là ai muốn giết một ông lão bệnh tình nguy kịch chứ?"

"Quả thật, không đáng để truy sát... Ngoại trừ, người có mối hận thù sâu đậm." Riki cũng gật gật đầu hưởng ứng.

Nghe được đoạn đối thoại của người hầu, Lưu Vũ vẫn trầm mặc không nói, cũng không tham dự thảo luận cùng Lâm Mặc và Riki, cậu suy nghĩ thật lâu, mới chậm rãi mở miệng nói: "Người này, rất có thể là em giết."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro